Chích Thị Vi Nhĩ

Chương 37



Không biết qua bao lâu, Vân Kha đột nhiên nhớ tới Dạ Nhi hiện tại thân thể suy nhược, vội vàng buông tay ra cánh tay, chính là Vân Dạ ngược lại càng ôm chặt hắn không chịu buông.

“Dạ Nhi, Dạ Nhi, ta ở đây, ở ngay đây…” Vân Kha quỳ gối trước Vân Dạ, xoa xoa lưng hắn trấn an, không ngừng thì thầm bên tai hắn, khẽ hôn tóc.

“Ân…” Vân Dạ cuối cùng cảm nhận được Vân Kha chân thật tồn tại, thả lỏng thân thể, ngã vào trong lòng ngực của hắn. Chính là hai tay vẫn đang nắm chặt cánh tay Vân Kha.

“Dạ Nhi!” Cảm giác được người trong lòng suy yếu, Vân Kha một trận đau lòng. Tay trái nâng lưng hắn, tay phải vòng quanh thắt lưng hắn, đột nhiên dừng lại, cả người cứng đờ.

Không dám tin cúi đầu nhìn lại, thấy Vân Dạ bụng cao ngất, so với một tháng trước lớn hơn rất nhiều, làm sao có dấu vết sanh non. Tay Vân Kha run rẩy khẽ chạm, thật cẩn thận chứng thực độ ấm. Cảm giác cho thấy đứa nhỏ vẫn đang tồn tại.

Vân Kha nhất thời hiểu được vừa rồi Thẩm Băng Phong là thử mình. Đứa nhỏ còn sống, còn hảo hảo sống trong bụng Dạ Nhi.

Tuy rằng hắn cũng không vì đứa nhỏ có hay không tồn tại mà thay đổi tâm ý với Dạ Nhi, nhưng là hắn còn nhỏ đã chịu tang mẫu, thiếu niên tang phụ, thân đệ đệ duy nhất lại chia lìa tha hương nơi xa từ thuở nhỏ, bởi vậy tự đáy lòng đối đứa bé này khát vọng thực rất mãnh liệt.

Hai tròng mắt đầy nước. Cả tháng nay hắn không thôi lo lắng cho Dạ Nhi cùng đứa nhỏ, vừa rồi lại bị Thẩm Băng Phong thử lòng, giờ đột nhiên có cảm giác yên tâm. Hắn không bao giờ muốn kìm chế tình cảm bản thân nữa. Nửa mừng nửa lo, nước mắt Vân Kha theo má cuồn cuộn chảy xuống.

“Vân Kha…” Vân Dạ chưa từng thấy qua hắn rơi lệ, cho dù năm đó khi đưa tang tiên hoàng, Vân Kha cũng không như thế. Nhìn nước mắt theo hai tròng mắt Vân Kha không ngừng tràn ra, rơi đầy trên mặt, đau lòng cực kỳ, Vân Dạ giúp hắn chà lau.

Tay phải của hắn trên vai Vân Kha nên hắn chỉ dùng tay trái xoa. Sau, Vân Dạ liền ngẩng đầu vươn đầu lưỡi, hôn lung tung nước mắt trên mặt hắn.

Vân Kha tâm tình kích động, kìm lòng không đậu nghiêng đi gương mặt, tìm được đôi môi Vân Dạ liền thật sâu hôn xuống.

Ôn nhu mà nhiệt liệt hôn thổi quét hết thảy ưu lo trong lòng nhau. Hương vị nước mắt hơi hơi chua xót, càng thêm kích thích tình cảm hai người. Gắn bó dây dưa, nhưng cầu cả đời một đời.

Lần này khi chấm dứt hôn, Vân Dạ đã xụi lơ ở trong lòng Vân Kha.

Vân Kha nhẹ nhàng đặt hắn nằm trên mặt đất, nghiêng người kéo hắn vào lòng, bên tai khẽ hôn không ngừng.

Cả một thời gian dài lo lắng cho Vân Kha, giờ hạnh phúc tới quá mức đột ngột. Vân Dạ chỉ cảm thấy này hết thảy tựa như đang nằm mơ, chỉ mong chính mình vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại. Gắt gao tựa vào trước ngực Vân Kha, liều mạng cảm thụ hơi thở Vân Kha.

Đột nhiên, trong bụng một trận quặn đau. Vân Dạ nhịn không được kêu khẽ một tiếng.

“Xảy ra chuyện gì? Có phải hay không thương tổn ngươi?” Vân Kha bối rối ngồi dậy hỏi.

“Không có việc gì! Ta không sao!” Vân Dạ vội vàng đem hắn kéo xuống, lại dựa vào ngực hắn, “Chính là đứa nhỏ động thôi, trong chốc lát liền hảo.”

Tay phải Vân Kha xoa bụng Dạ Nhi, cảm giác bụng Dạ Nhi động động từng trận rất khẽ, bàn tay Vân Kha liền mềm nhẹ mà quy luật giúp hắn xoa nhẹ.

Kỳ thật thai nhi rất ồn ào khiến Vân Dạ đau bụng lợi hại. Ngày ấy ở bên trong miếu đổ nát đại thương thai khí, nếu không phải Thẩm Băng Phong đúng lúc đuổi tới giúp hắn cầm máu bảo vệ thai nhi, chỉ sợ hiện tại hắn và đứa nhỏ sớm cùng nhau tới hoàng tuyền. Từ ngày ấy về sau, thai nhi liền luôn không an ổn, mỗi ngày đều phải đá hắn vài cước làm Vân Dạ cực kỳ khó chịu.

Thẩm Băng Phong lại lạnh lùng nói: “Ngươi nếu muốn đứa nhỏ này, đứa nhỏ nháo là chuyện tốt, nghĩa là thai nhi đang khỏe mạnh lớn dần. Ngươi nếu nhất định phải dùng chu huyết nghịch thiên hoài thai, ngươi hẳn đã chuẩn bị tốt tinh thần rồi. Sau này dược tính đản tử đan còn dần dần thay đổi thể chất của ngươi để thích hợp sinh sản, thai nhi hấp thu chu huyết dinh dưỡng cũng sẽ ngày càng cường tráng. Ngươi tốt nhất thành thành thật thật ở trong cốc nghỉ ngơi cho ta, điều trị hảo thân thể chính mình, nhược bằng không, với thân mình ngươi hiện tại, chỉ sợ không chịu đựng được sinh sản. Đến lúc đó ta thực xin lỗi tỷ tỷ dặn dò thì thôi. Vị Hoàng Thượng kia thương tâm một hồi tự nhiên cũng sẽ quên ngươi, ngày sau tả ủng hữu bão, tận hưởng hậu cung chi phúc, ngươi chẳng phải là mất nhiều hơn được.”(tả ủng hữu bão: “trái ôm phải ôm”, trái phải đều là mĩ nhân)

Vân Dạ tuy rằng cáu giận Thẩm Băng Phong lời nói vô tình, nhưng tự biết chính mình hiện tại thân thể quả thật nếu như hắn lời nói, không thể phản bác.

Thẩm Băng Phong lại cười lạnh nói: “Ngươi lo lắng vị kia hoàng đế trọng thương hôn mê, ta xem thật không đúng. Phụ thân là một cáo già thành tinh, hắn này là tiểu hồ ly lại sao có thể dễ dàng để người khác làm bị thương. Nói sau, một lần bị rắn cắn mười năm sợ bụi cỏ. Ta không tin hắn dại dột để chuyện xưa năm tái diễn. Ngươi cũng đừng xem thường hắn, hắn mười bốn đăng cơ, đến nay cũng đã mười một năm, Vân quốc cao thấp xử lý đắc gọn gàng ngăn nắp không nói, biên cảnh chư quốc giao hảo, mỗi người đều thần phục dưới chân hắn. Ngay cả với kẻ mang thù giết cha có thể dùng khuôn mặt tươi cười đón chào. Hừ! Ta xem hắn bày mưu nghĩ kế, biết cách dùng người, không phải kẻ có thể dễ dàng bị người khi (làm khó dễ). Trọng thương hôn mê vân vân, chỉ sợ là kế của hắn. Nhẫn nại như thế lâu, nếu không cùng Viêm quốc trở mặt, hắn cũng không xứng làm hoàng đế.”

Lời nói Thẩm Băng Phong Vân Dạ đương nhiên hiểu. Ngày ấy nghe tin tức Vân Kha làm cho hắn bối rối tâm thần. Sau đến gặp Phong Cực nói Hoàng Thượng sai người đem thả hắn, lại an bài hắn đuổi theo, Vân Dạ liền biết trong này hẳn có ẩn tình khác. Tuy rằng hắn lo lắng muốn trở về bên Vân Kha, nhưng bị cậu tự mình mang trở về, muốn chạy có chạy đằng trời. Huống chi lấy thân thể hắn hiện tại, vô luận như thế nào là không thể ra cốc. Vân Dạ đành kiềm chế tâm thần, bắt buộc chính mình tĩnh tâm tĩnh dưỡng.

Ai ngờ Vân Kha đột nhiên ra hiện tại trước mắt, tình cảm vui sướng tương tư thực không thể ức chế, tâm tình mãnh liệt. Lúc này thai nhi cố tình cũng muốn đến giúp vui, định là muốn ở trong bụng hắn động đậy một trận khiến cho nhị vị phụ thân đại nhân chú ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.