Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 10



– Em về rồi à. _anh cười khi thấy cậu bước vào_ chờ em dài cả cổ.

– Sao anh lên đột ngột vậy, anh mới về thành phố đây mà._ cậu ngồi xuống đối diện anh lắng nghe trái tim mình đang khiêu vũ_

– Ừ, vì anh nhớ mấy món em nấu quá nên lại mò lên đây.

Dù biết anh lên đây chắc chắn là vì công việc nhưng nghe anh nói vậy cậu thấy hạnh phúc vô cùng.

– Anh ở lại mấy ngày?.

– Ba ngày.

– Vậy anh rảnh lúc nào?

– Chắc là các buổi tối.

– Vậy mà bảo là lên vì nhớ món em nấu thôi sao?

Anh cười khỏa lấp,

– Em mang gì nhiều thế?

– Nguyên liệu làm món pháp, em thực tập cho kỳ thi tới.

– Em cũng tham gia à, có tự tin không?

– Có, gì chứ tự tin em có thừa, em thường xuyên phục vụ cho một yếu nhân mà lo gì nửa.

– Đó là ai vậy?

Thấy cậu không trả lời anh chợt hiểu.

– Em nói anh sao?

– Phải, phục vụ ông chủ lớn như anh không thể sơ xuất được.

– Vậy là phải cám ơn anh chứ hả, anh đã giải quyết hết mấy thứ em thử nghiệm rồi.

– Anh hay nhỉ bây giờ anh lại trở thành ân nhân nửa cơ đấy.

– Em nấu bây giờ hả?

– Không, sáng bây giờ em mệt rồi em muốn ngủ thôi.

– Nhưng anh đói, anh chờ em suốt.

– Anh đói thì ăn đi chứ chờ làm gì, anh biết là em làm khuya lắm mà.

Trách thì trách vậy nhưng cậu vui lắm khi biết anh chờ cậu. Cậu tống hết mấy thứ vừa đem về vô tủ lạnh rồi bật bếp.

– Súp nhé, giờ chỉ có vậy thôi.

– Được mà, món gì em làm anh cũng thấy ngon cả.

– Vậy anh có muốn uống cà phê sau khi ăn không em làm luôn?

– Được, vậy thì còn gì bằng, cà phê em pha là nhất rồi.

Tùng quay đi giấu nụ cười tủm tỉm trên môi, ai bảo yêu là đau khổ cậu chẳng thấy đau khổ gì cả nó làm cậu hạnh phúc dù cậu chẳng phải tỏ tình hay được nhận lời gì cậu vẫn thấy hạnh phúc đấy thôi, chỉ cần như lúc này thỉnh thoảng anh đi công tác ghé qua ăn đồ cậu nấu, uống đồ cậu pha, ngồi trước mặt cậu trò chuyện với cậu dưới trời khuya mát lạnh của Đà Lạt, vậy là đủ cậu sẽ không bao giờ mạo hiểm tỏ tình thì cậu sẽ không gặp phải những chuyện như thằng Xuân hăm dọa vậy thì cậu sẽ cứ hạnh phúc hoài.

Cậu làm cho anh súp trứng và ít rau cải cùng ly cà phê nóng. Ngồi nhìn anh ăn ngon lành cái món cậu nấu mà cậu ước chỉ cần được nấu cho anh ăn mãi thôi không cần gì hơn nửa.

Mang cho anh bình trà nóng mới pha cậu cười tươi tắn.

– Anh ăn xong rồi thì từ từ thưởng thức trà đi em phải tắm cái đã, không thể chịu nổi nửa.

– Được mà em cứ làm gì thì làm đi anh chờ.

Cậu đi tắm thật nhanh rồi trở ra, anh đã man bình trà ra hành lan ngồi bình thản rít thuốc. Bình trà vẫn chưa hết. Anh ngồi trên chiếc ghế mây rộng gác tay lên lưng ghế dáng điệu rất nhàn nhã, cái chỗ trống bên cạnh cậu rất muốn ngồi vào nhưng…cậu thận trọng ngồi xuống chiếc ghế đơn bên trái anh nhìn anh thong thả rít thuốc.

– Là anh đề nghị em tham gia kỳ thi của công ty hả?

– Không, em được khách sạn cử đi thôi, mọi đầu bếp mới đều được cho cơ hội còn tham gia hay không là quyền của mỗi người.

– Có ai từ chối không?

– Không.

– Vậy là giải này có uy tín quá chứ.

– Em đừng xem thường nó chứ, nếu em muốn biết nó giá trị cỡ nào thì em tự trải nghiệm đi, lấy giải về cho anh xem.

– Anh không can thiệp chứ?

– Can thiệp, ví dụ như.. ?

– Ra lệnh đánh rớt từ vòng loại chẳng hạn.

– Em khéo biết đùa, nhưng không lo anh không phải là giám khảo. Giám khảo là những đầu bếp danh tiếng, chỉ những người có thứ hạng sẽ phải phục vụ ông chủ này một bửa thịnh soạn thôi.

– Anh cũng biết hưởng thụ quá chứ, món ngon anh mới hạ cố thưởng thức à.

– Phải, nên em phải biết em vinh hạnh biết chừng nào đó.

_Cậu bĩu môi _ Là anh đòi ăn đó chứ em đâu có ép.

– Phải là anh mới là kẻ vinh hạnh, nhưng em tham gia chứ?. Anh muốn em sẽ là người nấu bữa ăn đó cho anh.

– Được, em hy vọng có thể gặp anh ở cuối giải chứ không phải ở đây, mà chẳng phải anh ăn chán những món em nấu rồi hay sao?

Vũ Phong cười thật quyến rũ ( Tùng tự nhận thấy như vậy thôi).

– có giải thì sẽ được tăng bao nhiêu phần trăm lương?.

– Gấp đôi. sao vậy?

– Động lực này tốt hơn..

– Vậy anh không phải là ưu tiên một sao…buồn đấy!

– Anh lúc nào cũng đùa được.

– Nếu đạt 3 giải đầu em sẽ được cử đi thi cuộc thi toàn quốc, nhưng người đã đạt giải ở đó sẽ được rất nhiều nơi mời làm với mức ưu đãi cao, hấp dẫn chứ…

– Sao lại nói vậy được, làm như vậy chẳng phải vô ơn sao?

– Đất lành chim đậu có gì mà ơn với nghĩa chứ.

– Nếu là em em sẽ không làm vậy đâu….mà chắc gì em vượt được qua vòng loại mà anh bình luận vội thế.

– Được nếu em đạt giải anh sẽ thuê em làm đầu bếp riêng, không sang nhượng lại cho nơi khác. Sao? thấy một việc làm béo bở chứ, động lực mạnh hơn gấp đôi lương chưa?_anh vừa nói vừa cười tí tởn_

– Vậy có khác gì bây giờ đâu, bây giờ em vẫn nấu cho anh đấy thôi… À thì ra những nơi khác muốn mời nhân tài phải chịu phí sang nhượng ha, giống sang nhượng cầu thủ quá.

– Em thật là… công việc làm ăn mà. Mà này làm đầu bếp riêng cho anh em biết sẽ có bao nhiêu người biết tới em không? Khi em thực hiện những bữa tiệc hay tiếp khách của anh với bạn bè, đối tác em sẽ được họ biết tới và khi ưng bụng họ sẽ mời em đến nấu hoặc biểu diễn ở nơi họ, hoặc mời em đến khi họ cần người….thù lao không ít đâu.

– Vậy đầu bếp riêng là lúc nào anh gọi là em phải tới ngay à, nếu không đến kịp thì làm sao?

– Là đầu bếp riêng dĩ nhiên em sẽ theo anh rồi, anh đi đến đâu em theo tới đó như vậy mới gọi là riêng chứ.

Nghe coi bộ đây mới là động lực lớn nhất đây, hơn cả lương hơn cả danh tiếng, cậu nhủ bụng “lần này sống chết gì cũng phải lấy được giải, tương lai của trái tim mình nằm ở chỗ này mà”.

…..

Một tháng sau cậu quay về thành phố tham gia cuộc thi của công ty, về đến là cậu chạy thẳng tới nhà anh, cậu biết chắc giờ anh đang ở thành phố vì chỉ hai ngày nửa là cuộc thi diễn ra rồi.

– Ông chủ đang ở trong phòng làm việc._chị giúp việc chỉ_

Thấy anh ngồi say sưa với cái máy vi tính, cửa thì khép hờ cậu rón rén lại gần đang định hù anh thì thấy trên màn hình có hình ai đó trông rất đẹp, mái tóc đen nhánh thả dài đến vai, đôi mắt đẹp đầy cuốn hút, đôi môi dày mọng gợi cảm cứ như thúc dục người ta muốn cắn lấy một miếng.

– Đẹp quá!

Anh giật mình quay lại, nhìn thấy cậu anh chau mày.

– Em mới tới à, sao không báo trước với anh một tiếng.

– Bạn gái anh hả? _Cậu chỉ lên màn hình hỏi_

– Không, là bạn anh ở nước ngoài gởi hình về, là con trai đấy.

– Con trai..!!

Thấy cậu có vẻ ngạc nhiên quá mức anh đùa.

– Tưởng là phụ nữ nên phải lòng rồi phải không, đừng lo không chỉ mình em nhầm đâu, khối kẻ ấy. Nhưng tấm ảnh đó phần nhiều là do hiệu ứng vi tính thôi bên ngoài cậu ta không giống con gái đến vậy đâu.

– Nhưng ….con trai lại chịu chụp mấy tấm như vậy sao?

– Vì cậu ta muốn chọc anh thôi mà, tính tình tên đ0ó cũng quái gở lắm.

– Vậy à, sở thích lạ nhỉ.

– Em chuẩn bị tinh thần chưa, tự tin chứ. _ anh quay sang chuyện của cậu_

– Không có gì hoàn hảo hơn.

Cậu cười trả lời câu hỏi của anh đầy tự tin.

– Được nếu em đậu trong vòng kỳ thi của công ty, anh đích thân đưa em về lại ĐL.

– Anh hứa rồi nhé.



– *************************************

……

Và ngay lúc này cậu đang nhâm nhi trà với anh trong cái tổ ấm ở ĐL, đúng như lời hứa anh đích thân đưa cậu về lại ĐL khi cậu nấu trình diễn cho ông chủ của mình ở buổi ra mắt của 3 người đứng đầu.

– Em tiến bộ nhiều lắm, không ngờ giám khảo đánh giá em cao vậy chứ, em muốn phần thưởng gì nào, nói đi anh sẽ tặng em.

– Được chọn phần thưởng nửa cơ à…nhưng ngay bây giờ cũng không biết em muốn gì nửa.

– Không sao cứ suy nghĩ kỹ đi.

Thật ra thứ cậu muốn nhất lúc này là đôi môi của anh, nhưng không thể …cậu còn một kỳ thi nửa để có thể có cơ hội ở gần anh nhiều hơn, cậu chỉ có thể mơ tới thế.

– Thôi anh đi ngủ đây trễ rồi, ngồi xe cả ngày em không mệt sao?

– Em cũng muốn ngủ ngay đây, anh cứ nghỉ trước đi.

Anh đứng lên đi khuất thì điện thoại cậu reo, Thằng Xuân…sao nó biết cậu về mà gọi đúng lúc thế không biết, nhưng bây giờ hơi khuya.

– Alo, chuyện gì gọi tối dữ vậy?

– Cậu về tới chưa?

– Mới về hồi chiều…

Chưa dứt câu thằng Xuân cắt ngang giọng như có vẻ nhẹ nhõm lắm.

– May quá, cậu ra quán sư huynh liền đi..

– Để mai đi, đằng nào mai tui cũng đãi mại người 1 chầu…

Lại bị cắt ngang.

– Nhậu cái đầu cậu đó, ra liền đi tụi hôm trước đang ở đó kiếm chuyện đó, cậu gần hơn tui ra trước đi, giờ này có một mình sư huynh với thằng Hồng sợ làm không lại tụi nó đâu.

– Sao cậu biết?

– Thằng Hồng mới gọi…cậu đừng hỏi nửa, hôm cậu mới đi 1 bửa tụi nó quậy một chập rồi, bửa nay kéo tới đông hơn đó.

– OK, 3 giây là có mặt liền.

Cậu vừa cúp máy là vọt ra khỏi cửa, đi ngang phòng khách không quên đi nhẹ nhàng. Dắt chiếc xe đạp ra cổng cậu ba chân bốn cẳng vọt.

Thằng Hồng là em của sư huynh nó còn đang đi học, nhà sư huynh mở một quán nhậu bình dân trên vỉa hè, sư huynh mỗi tối đều phụ bán ở đó, hôm trước có một đám thanh niên đến nhậu rồi quậy phá bị sư huynh trị cho một trận nhưng bọn chúng có vẻ không thôi thường xuyên kiếm chuyện ở quán cản trở khách đến.

Đập nhau mấy trận rồi nhưng bọn chúng vẫn chưa thôi hay sao ấy. Chưa được năm phút cậu đã có mặt tại chiến trường, thấy cuộc ẩu đã đã diễn ra mà chỉ có mỗi sư huynh và thằng Hồng cậu quăng xe đạp nhảy vô, vài phút sau thằng Xuân cũng tới,có 4 người đánh 8, hai xử hai nhưng Hồng hơi yếu nên cậu cũng đỡ phụ nó.

Một thằng có vẻ cao to hơn cả nhảy xổ vào cậu và thằng Hồng kèm theo cái bàn phang xuống, đè thằng Hồng xuống cậu lấy thế bay người lên tống thẳng vào cái bàn làm cái bàn bật ngược lại đè lên hắn, tống thêm cho hắn một đạp cho hắn nằm xụi lơ, tả xung hữu đột cả đám quần nhau te tua hết cả quần áo mặt mày.

….

– Xong, cậu tuyên bố. Tụi bay còn tiếp thôi.

– Không xong dễ như vậy đâu_ một thằng trong bọn lên tiếng_ tụi bay đánh em tao tét đầu thì không đơn không chỉ vài cú đấm là yên chuyện đâu.

– Được tụi bay muốn sao đây?

– Được vậy hẹn một ngày giải quyết dứt điểm luôn đi.

– Được tụi bay ra hẹn đi, nhưng không được tới đây quậy chỗ tao buôn bán nửa, thì tụi bay muốn sao tụi tao chiều._sư huynh trả lời đầy tự tin_.

– Được chờ anh hai tao về sẽ gặp tụi bay.

nói rồi cả bọn kéo đi mất. Sư huynh quay qua cậu vỗ vai cái bốp làm cậu muốn xiểng liểng.

– Mới về hả chiến hữu, thi cử sao rồi..?

– Tốt qua truông rồi, tính ngày mai đãi mọi người ai dè…

Cả bọn vừa dọn dẹp đống đổ nát sau trận đánh nhau vừa trò chuyện rôm rả.

– Xong, vô làm vài ly đi, mấy thằng khốn làm khách bỏ đi hết trơn rồi làm ăn gì nửa..vô chúc mừng thằng Tùng đoạt giải đi.

– Không được đâu bửa nay không xả láng được đâu..

– Có gì mà không được_thằng Xuân chọt vào_ làm vài ly đi sư huynh rồi về cho dễ ngủ, mình mẩy ê ẩm quá trời.

Nói rồi nó kéo ghế ngồi xuống, rồi kêu thằng Hồng mang bia với bịch đậu phộng ra không đợi ai ý kiến ý cò gì thêm nửa.

Mỗi người lai rai hết mấy chai mới đứng lên đi về. Cậu không ngại uống tửu lượng cậu không phải khoe chứ vô địch, do di truyền từ cha cậu uống cả kết mặt vẫn không đỏ, nhưng cậu ngại vì hôm nay có anh ở nhà, dù gì thì trước mặt anh cậu là một thằng em ngoan hiền….cậu không muốn mùi bia để lại trên người cậu làm cậu mất điểm.

Lò dò về tới nhà cũng gần sáng cậu nhẹ nhàng về phòng chui vô ngủ không buồn thay đồ dù gì tì cả ngày nay cậu thực sự quá mệt rồi.

……..

– Em nghĩ ra là em thích thứ gì chưa?._anh hỏi khi cả hai ngồi ăn sáng_

Thật ra em chỉ muốn uống mừng với anh thôi không cần quà cáp gì đâu.

– Thật không, vậy tối nay anh mang vài chai rượu về anh chúc mừng em chứ…OK?

– Được, nhưng em không uống được nhiều anh đừng mang nhiều quá.

– OK, một chai thôi.

Nói vậy nhưng đến tối khi cậu gặp anh anh đã ngà ngà say, ai đó biết anh lên ĐL nên mời cơm và hình như anh uống hơi nhiều, có hơi men anh hứng chí mua cho mấy chai rượu ngoại đặt trước mặt cậu..

– Anh em mình uống mừng đi, không say không nghỉ.

– Ngày mai anh không làm gì sao?

Anh tài xế bảo

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.