Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 21



Đàng nào thì cũng chẳng trốn Kim Thành được không khéo một lát cậu ấy lại lợi dụng chuyện này nọ rồi bày trò nửa. Nhìn đồng hồ thấy đã 7 giờ chắc Kim Thành đã dậy Vũ Phong quay về nhà, vừa bước vào anh chứng kiến cái cảnh Tùng đang túm cổ Kim Thành

( tiêu cậu nhóc của tui rồi sao mà toàn rơi vào thế bất lợi không hà)

– Buông ra ngay.

Vừa hét Vũ Phong xông tới và tới phiên cậu bị túm. Vũ Phong túm lấy cổ áo cậu lôi ra anh nói như hét vào mặt cậu.

– Cậu biết cậu đang làm gì không?.. cậu dám đối xử với khách của tôi như vậy sao hả?

Rồi anh quăng cậu ra làm cậu lảo đảo suýt tông vào tủ đựng rượu nếu như câu không cố gắng hãm lại.

– Còn cậu có việc gì với ….

– Không việc gì cả_Kim Thành chen ngang câu hỏi của Vũ Phong_mình ăn xong rồi, mình đi đây.

Vũ Phong ngẩn người nhìn Kim Thành bỏ lên lầu, anh cứ nghĩ chuyện không thể kết thúc đơn giản khi mà anh nhìn thấy Kim Thành và Hoàng Tùng căng thẳng với nhau như vậy.

Quay qua thấy Tùng vẫn còn đứng đó anh nghiêm mặt hỏi

– Tôi không nghĩ cậu có quyền làm những việc như vậy trong nhà tôi, cậu biết chứ?

– Xin lỗi do em không tự chủ được, em sẽ đi xin lỗi ông ấy.

– Sẽ đi khi em cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra?

– Không…không…

Cậu ngập ngừng trả lời mà không biết phải nói gì để có thể giải thích cho thái độ hung hăng vừa rồi.

– Nếu cậu không trả lời được thì đó là minh chứng cho việc cậu vô lý mà sinh sự. Thái độ dữ dằn lúc nảy đâu rồi sao bây giờ lại im lặng….tôi sẽ không nghĩ cậu vô tội khi cậu giữ thái độ im lặng đó với tôi đâu…quả nhiên là cậu có một bộ mặt khác, một bộ mặt xấu xa phía sau bộ mặt hiền lành đó.

Kim Thành bước xuống quần áo chỉnh tề, anh kéo theo cả túi hành lý. Vũ Phong bỏ qua cậu chặn Kim Thành ở chân cầu thang..

Cậu lẳng lặng trở vô bếp, ngồi phịch xuống ghế cậu thấy sao mà chán thế….

Cậu đã mất bình tĩnh….cậu đã làm ông chủ cậu nổi giận…..cậu bắt đầu sợ…Cậu biết dù có mở miệng cũng khó mà biện bạch được, chẳng lẻ lại nói Kim Thành đang khiêu khích cậu sao, mà cũng không có lý do gì để anh ta làm điều đó đến cậu cũng không hiểu tại sao Kim Thành lại có thái độ miệt thị cậu như vậy thì giải thích làm sao với Vũ Phong.

Mà cậu cũng thật là….đứng trước Kim Thành cậu có thể tự tin biện hộ cho bản thân, có thể nổi giận khi bị nói xấu vậy mà đứng trước Vũ Phong cậu như bị khóa miệng, dù anh nói gì cậu cũng không cãi được cứ lắp bắp như gà mắc tóc.

“ Thôi thì cây ngay không sợ chết đứng, anh nghĩ gì mặc kệ mình mình không sợ…không sợ..”

Cậu cố gắng lạc quan nhưng chẳng được mấy phút cậu lại xụi lơ khi nhận ra tiếng ông chủ cậu

– Tùng!_tiếng anh gọi lớn từ ngoài vọng vào_

– Vâng!_cậu đáp lời uể oải_

Cậu biết chắc là phải ra xin lỗi cái lão kia chứ anh dễ gì chịu bỏ qua suông cho cậu, anh chẳng bao giờ dễ dải với cậu nửa, mọi thứ thưởng phạt rõ ràng, mà chẳng thấy thưởng lần nào.

“cái hợp đồng chết tiệt”

Cậu lò dò đi ra, quả nhiên anh đang nhìn cậu chờ đợi, cậu bước tới gần hơn….cậu cố gắng lắm mới có thể mở cái miệng mình ra được, cậu tự nhủ muốn qua sông phải lụy cây cầu, ráng vậy.

– Em xin lỗi đã cư xử thô lổ với anh như vậy, mong…mong anh bỏ qua cho….

– Thôi được rồi._Kim Thành xua tay_

Quay qua Vũ Phong Kim Thành nói vẻ trách móc..

– Mình đã bảo không cần mà cậu cứ bày chuyện, mình bị trể rồi đây.

– Không được, người làm trong nhà phải biết trên dưới rõ ràng phải thưởng phạt phân minh không thể để mất phép tắt như vậy được.

Bỗng dưng cậu thấy trong lòng chua chát khi nghe mấy chữ ‘người làm trong nhà’. Cậu đúng là người làm trong nhà nhưng không hiểu sao khi nghe chính miệng anh khẳng định điều đó cậu lại thấy đau lòng, đâu rồi cái ông anh ngang hông mà anh một hai đòi nhận rồi bây giờ cũng một hai vất đi.

– Tôi biết lỗi rồi ông chủ phạt gì tôi cũng chịu xin anh bỏ qua cho._cậu không hiểu sao mình có thể nói ra những câu không biết sợ như vậy,_

Kim Thành thấy vấn đề đã đi quá xa so với dự định anh vội tìm cách xí xóa cho nhanh.

– Cũng một phần là lỗi của mình không nên truy cứu chuyện này tiếp nửa cậu thôi đi…mình đi đây, mình sắp trễ hẹn rồi.

– Cậu mang cả vali theo sao không định ở lại nửa à?

– Mình định phỏng vấn xong thì đi luôn.

– Bao giờ thì phải trở lại tàu?

– Càng sớm càng tốt.

– Có thể để mình đãi cậu bửa cơm tối không, mình phải xin lỗi vì đã để cậu gặp chuyện không vui.

Quay sang Tùng anh nghiêm giọng

– Em biết phải chuẩn bị bửa tối như thế nào chưa

– Em biết, em sẽ lo chu đáo.

– Vậy thì em đi chuẩn bị đi tôi không muốn thấy lỗi lầm nào trong bửa tối nửa đâu…

– Vâng!

– Và đừng quên 3 giờ lên phòng gặp tôi.

Cậu ngước nhìn anh với đôi mắt ngỡ ngàng,

– Vâng!_giọng cậu lạc đi

Vậy là anh cũng chẳng bỏ qua anh thực sự ngày càng xem cậu là một kẻ xấu cần phải đối xử cứng rắn. Cậu chẳng còn biết nói gì hơn oan cũ chưa rửa oan mới lại gánh thêm…

Vũ Phong đưa Kim Thành ra tận xe mới thôi, xong anh cũng đến công ty mất chỉ còn mình cậu với nổi lo cái hẹn ba giờ chiều.

Ba giờ rưởi bước ra khỏi phòng làm việc của anh ở nhà hai má cậu bầm tím hiện rõ vết hằn của 5 ngón tay. Cậu xoa nhẹ hai má khẽ nhăn mặt “ cũng may chỉ có mấy cái bạt tai,mà cái tên đao phủ đó không nương tay chút nào” cậu chỉ e không thể qua ải này nhẹ nhàng……

Để nguyên cái mặt bầm tím hai bên cậu chuẩn bị bửa tối

“ mình cá là anh ta muốn hắn thấy mình đã chịu phạt nên mới để dấu lộ liễu vậy,”

Cậu làm bửa tối mà chỉ muốn quăng hết mấy cái nồi vô thùng rác….cậu thiếu điều muốn liệng luôn mớ nguyên liệu đã được chuẩn bị kỹ càng từ sáng. Cục tức cứ trào lên tận cổ làm cậu đau.

“ Sao mà đứng trước mặt cái con người bạc bẽo kia mày không tức giận đi, cứ thấy anh ta chau mày là lại nhũn cả người ra, bây giờ lại tức tối cái gì”

Đầu thì nghĩ ngợi lung tung tay thì múa bên đông bên tây cho xong bửa ăn. Cái bếp của cậu thêm một lần sóng gió vì đầu bếp đang lên tăng xông.

……

Buổi tối khi bàn ăn được dọn Kim Thành nhận thấy trên gò má Hoàng Tùng có những vết tím anh nhìn Vũ Phong chẳng nói gì…anh không ngờ Vũ Phong lại nặng tay như vậy, cậu bạn nối khố bây giờ với anh có nhiều bí ẩn hơn ngày trước có thể do xa nhau quá lâu anh không còn biết nhiều về Vũ Phong hay do Vũ Phong đã thay đổi mà anh không biết vì mỗi khi gặp nhau Vũ Phong vẫn như ngày nào làm cho anh không có cảm giác gì là khác lạ.

Nhìn Vũ Phong đồi xử với Hoàng Tùng như vậy anh cũng không biết mình có nên vui không, chủ đích của anh là châm dầu vào lửa đã thành công, và bằng chứng trên khuôn mặt kia đã cho anh yên tâm về mối quan hệ của hai người nhưng báo hại cậu nhóc bị phạt anh cũng thấy áy náy.

Thỉnh thoảng liếc nhìn Tùng anh dò thái độ cậu như thế nào nhưng gương mặt đó đang nhập vai người phục vụ chuẩn không hề thấy biến sắc khi bị anh soi mói.

“ cậu nhóc này không phải tay vừa, có thể chịu đựng được nhiều thứ như vậy mà vẫn làm việc tĩnh queo chứng tỏ là một tay lì lắm đây mà tình địch kiểu này thật khó sống”

Kim Thành múc muỗng súp cho vào miệng…bỗng dừng lại…anh đang định phun ra thì anh bắt gặp anh mắt Hoàng Tùng, Tùng đang quan sát anh một cách khoái trá..

Quay sang Vũ Phong không thấy Vũ Phong có chút phản ứng gì anh chàng vẫn ăn ngon lành , Kim Thành nuốt chửng muỗng súp xuống miệng anh đặt muỗng xuống bưng ly uống một ngụm nước rồi mới từ tốn hỏi.

_ Vũ Phong, trông cậu ăn ngon miệng nhỉ..ngon chứ?

Nhận thấy Hoàng Tùng đang tái mặt anh bỗng dưng muốn bật cười. Anh chợt nhận ra cậu nhóc này không phải là kẻ thâm độc gì biết rõ do anh báo hại cậu ta bị phạt hai má bầm tím mà chỉ trả thù bằng cách cho chén súp của anh mặn chát mà khi làm cũng chẳng chịu nghĩ trước hậu quả sẽ thê thảm thế nào nếu Vũ Phong biết, bây giờ mới nhận ra thì tang chứng rành rành…nhìn bộ mặt tái mét của Hoàng Tùng anh thèm chọc cậu thêm một chút..

– Tự dưng mình muốn đổi chén súp của mình với cậu quá.

Vừa nói anh vừa nhìn Hoàng Tùng đang đứng sau lưng Vũ Phong đang xua xua tay..”thật trẻ con, cậu nhóc không biết rằng kẻ thù của cậu chính là anh hay sao mà có thể nghĩ rằng anh không phanh phui tội của cậu…

– Cậu lại bày trò gì đây, tự dưng đòi chén của mình, mà mình ăn hết rồi còn đâu._Vũ Phong hỏi đầy lạ lẫm_

– Nếu thấy nguội quá để em đổi chén khác cho anh._Tùng ứng biến_

Vừa định đến bưng chén súp của Kim Thành đi thì bị Kim Thành giữ lại.

– Không cần, nếu cậu ăn hết rồi thì thôi …._nhìn sang Hoàng Tùng đang hồi hộp chờ anh, anh nói như đang nói với Vũ Phong_ Tôi ăn hết chén này cho ai đó hài lòng.

– Cậu nói gì lạ vậy? có vấn đề gì sao.

– Không, chẳng phải là bửa ăn xin lỗi sao, ăn hết cũng là một cách xin lỗi nhỉ.

Nói rồi chẳng để ai kịp nói gì nửa Kim Thành ăn một hơi hết chén súp,

Hoàng Tùng thở phào trong bếp, khi nảy sùng quá cậu làm không suy nghĩ, khi hiểu ra mình bị Kim Thành chơi mình cậu tương nguyên muỗng canh muối vào chén súp vừa múc ra đang bốc khói, may mà anh ta bỏ qua không làm lớn chuyện cậu không hiểu sao lúc tương nguyên muỗng muối vô chén Kim Thành cậu không nghĩ đến hậu quả ….

Sau sự cố món súp các món khác không có gì kỳ lạ nửa nhưng một mối lo len lỏi trong lòng Kim Thành anh bây giờ càng sợ hơn, tình địch của anh quả thật quá mạnh, cậu nhóc chắc có gì đó bị hiểu lầm nên Vũ Phong mới cư xử như vậy nhưng một lúc nào đó hiểu lầm được hóa giải thì cậu ấy sẽ đi vào lòng Vũ Phong một cách rất tự nhiên, rồi lúc đó anh còn chỗ trong lòng Vũ Phong không khi anh cứ bị đối xử một cách chu đáo có giới hạn như vầy mãi.

Lóc cóc đạp xe chở Tùng về nhà Xuân lầm bầm.

– Làm gì mà giờ này mới thấy tăm hơi cậu thế, tui tưởng cậu chết sớm hơn dự định rồi chứ. Cái tên chết bầm này làm mọi người lo chết được, sao không liên lạc gì hết trơn vậy.

– Thì liên lạc rồi nè.

– Cái đầu cậu, tui quăng cậu xuống hồ luôn bây giờ đó.

– Thôi mà cho tui xin lỗi tại cái điện thoại hư rồi mà chưa có tiền mua cái mới. Lên tới là gọi cho cậu liền nè không thấy sao?

– Vậy còn chấp nhận được. Bệnh cậu sao rồi về dưới có đi khám không?

– Dài dòng lắm, về nhà rồi tui kể cho nghe. Nhưng chúc mừng tui đi, tui không có bệnh gì hết.

Xuân thắng xe cái rét làm Tùng chúi nhủi, nó quay lại nhìn cậu con mắt thao láo.

– Thiệt hôn, vậy chạy thẳng lại chỗ sư huynh ăn mừng luôn đi.

Nói rồi nó tính trở đầu xe đi liền ngay tắp lự làm Tùng lật đật níu lại.

– Ông ơi để sau đi, một lát tôi còn đi nhận việc nửa, muốn tôi bị đuổi sao mà giờ này nhậu nhẹt. Mà mẹ cậu không xé xác cậu ra sao mà đang giờ bán buôn dám chuồn đi hả.

– Cũng phải, cậu đi nguyên đêm lên đây rồi cũng nên về nhà nghĩ trước đi, nhưng về phải gọi điện cho tụi nó hay liền, bửa nay tụi nó buồn hiu hà.

– Biết rồi, tối ra chỗ quán sư huynh luôn, tui khao. Giờ về đi cho tui ăn chút, đầu giờ đi làm rồi.

– Mà này cậu lên luôn hả, hay về lại Sài Gòn.

– Tui lên làm thời vụ thôi hà, chừng một tuần là về lại dưới.

– Không có cậu buồn quá hà, đánh đấm cũng không có hứng.

– Trời bộ có tui mới có đánh nhau hả.

– ừ. Tụi nó sợ cậu nhất mà.

Xe đạp đang chạy bon bon ngang qua khách sạn chỗ cậu là việc trước kia, cậu kêu Xuân

– Khoan, khoan Xuân..ngừng lại chờ tui chút, ngừng lại

– Gì nửa, vô chỗ làm luôn hả.

– Không, không có làm ở đây…nhưng có chút chuyện. Chờ chút xíu mình ra liền.

– Vậy tui lại gốc cây đằng kia chờ nha. Lẹ lên không mẹ tui cạo đầu khô hai đứa luôn đó.

– Biết rồi.

Tùng đi ngang khách sạn lập tức nhớ chuyện cái bệnh án của cậu mà hôm đó quản lý gọi cho cậu bảo lộn gì đó…vậy mà không hiểu sao anh lại khăng khăng bảo rằng cậu lừa dối.

Tùng vào khách sạn bằng cửa nhân viên, dù không còn làm nhưng cậu cũng là nhân viên của tập đoàn và ai cũng biết mặt cậu mà. Tùng đi thẳng lên phòng quản lý xin gặp, anh quản lý rất vui vẻ đón cậu.

– Trời ơi, mới lên hả….ngồi đi em.

– Anh khỏe chứ_ cậu nói vài cậu xả giao rồi tìm cách vào vấn đề chính_

– Anh này, em ghé chủ yếu hỏi anh cái vụ khám bệnh lần trước.

– Vụ nào?

– Vụ mà anh gọi cho em bảo là bệnh viện báo lộn gì đó.

– À, lộn tên. Nghe nhân viên bên đó nói là tên em với tên người đó khác nhau có chữ ‘g’ thôi hà.

– Là sao?

– Là em là Nguyễn Hoàng Tùng, còn người ta là Nguyễn Hoàn Tùng. Họ cho là do kêu người kia em lại vào nên nhầm lẫn, gặp bác sỹ vừa thay ca trực nên không phát hiện…ha….ha….báo hại em một phen hết hồn phải không…ha…ha..

Tùng cười miệng méo xẹo, không phải một phen hết hồn mà là chết đi sống lại thì có….vậy sao Vũ Phong lại không nghe báo cáo về sự nhầm lẫn này trong khi anh quản lý lại biết rành mạch vậy chứ..

– Rồi anh có báo cáo lại với công ty không….em sợ..

– Không lo, anh chỉ gởi báo cáo đúng của bệnh viện lên thôi, không ai hiểu lầm em bị bệnh đâu.

…….

Trên đường về cẩu kể cho Xuân nghe mọi chuyện rồi cậu chắc lưỡi kết luận

– Hồi đó cậu nói đúng ghê…yêu phải người quá tầm tay với chỉ chuốc khổ vào thân….

– Rồi cậu tính sao, không lẽ bây giờ cứ để cho anh ta nắm thóp cậu vậy sao.

– Biết làm sao giờ, mình bây giờ cứ như cá nằm trong rọ vậy….cậu biết một người dám bỏ tù mình chỉ vì mình không vâng lời thì mình thật sự sợ không biết anh ta sẽ làm gì mình nếu mình ….mà thôi từ từ tính, bây giờ vẫn ổn mà..

– Ổn thật không đó.

– Thật mà, bây giờ mìn cứ tạm ngoan ngoãn đã, cứ dạ thưa thì anh ta chẳng để ý gì đến nửa…mà công việc của mình cũng hay đi xa không mấy khi ở gần đâu.

– Rồi cậu sống như thế nào.

– Thật sự thì anh ta chưa độc ác đến nỗi không trả lương cho mình, lương cũng khá…có điều mình hơi lo…

– Lo gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.