Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 29



– Sao lại gồng mình lên như vậy, đâu phải lần đầu tiên của cậu…

…phịch…

Đẩy cậu nằm úp trên mặt ghế sofa, Vũ Phong kéo trễ hơn cổ áo của cậu đến ngang lưng. Anh tiếp tục để lại những dấu hôn đỏ ửng trên da cậu ngày một mạnh bạo hơn.

Để mặc cho cái áo vẫn nằm trên lưng chưa tháo hết, tay anh đi dần xuống bụng cậu lần tìm chiếc nút và mở dây kéo.

– ha..a..a.! _cậu vội bụm miệng khi tiếng kêu từ miệng mình phát ra làm cậu xấu hổ_

Dù đây không phải lần đầu, nhưng là lần đầu anh tỉnh táo và đang chiếm hữu cậu. Cảm giác này làm cậu sợ chứ không dễ chịu như lần trước khi anh đang say. Cậu cứ cố gồng mình giữ cho miệng cậu không bật thành những tiêng kêu kỳ quái mỗi khi tay anh lần mò trên da thịt cậu.

– ư..ưm..ư

– Cứ như lần đầu ấy_anh mỉa mai_ nếu cậu khẳng định chưa khui thùng tôi sẽ trả thêm mười triệu.

– “ Lại mua bán anh ấy xem mình như món đồ vậy, cái gì mà trả tiền cho lần đầu chứ, chẳng phải lần đầu cũng là anh ta sao”

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cậu không dám nói. Vũ Phong kéo lưng chiếc quần jeans cậu đang mặc xuống quá mông để lộ chiếc quần sip mầu nâu sẫm lỗi thời cũ kỹ.

– Nhìn không bắt mắt chút nào làm sao mà làm hài lòng ông chủ cậu chứ._anh phàn nàn_

– Xin… lỗi…!

– Ngớ ngẩn.

Vũ Phong đẩy hai bên ống quần sip vào cái khe giữa mông, rồi thản nhiên xoa xoa cặp mông cậu thích thú với thái độ ngượng nghịu mà cậu đang cố chịu.

– Không trả lời vậy là lần đầu à, hay tôi kiểm tra lại?

Vừa nói Vũ Phong lần ngón tay ấn ấn vào giữa cái khe còn khuất dưới lới vải quần làm cậu cứ rụt mông lại.

– ha..haa..đư…đừng..a..a!

– Chỉ cần ấn vào tôi sẽ biết, và hình như tôi không thích mua lại món hàng đã qua sử dụng đâu.

– Không có..a.ha..a._ cậu khó khăn đính chính_ ha..a.a!

– Không có, mà không có gì?

Vũ phong lại ấn mạnh hơn, cả người cầu oằn xuống

– Á..a.aa..đừng mà…aaa…một lần..aa làm ơn…ha..ha!_cậu nhăn nhó_

– Một lần à. _Vũ Phong thọc sâu hơn ngón tay vào cái hang nhỏ của cậu làm cậu rướn người lên rên rỉ_

– Á..á..xin anh..đa..au..hư.hư!

– Với ai, ở đâu?

– Hơ..ơ.a.a.lần trước…anh say…trong phòng anh mà_cậu nói như muốn khóc_

– Vậy à, vậy thì còn châm chước được. _tay anh nới lỏng ra khỏi hang nhỏ của cậu để lại một cái lỗ hồng hồng mở rộng_

– Hư…ưm.ưm!._cậu thở ra nhẹ nhàng_

Chẳng buồn hỏi gì nửa, anh đã biết vì sao ban nảy cậu bảo lúc này không được. Và cũng có thể anh đã làm với cậu rồi nên mới có những cảm giác kỳ lạ mà anh không nghĩ là khi chạm vào cậu anh sẽ có.

Kéo dần cái lưng quần sip xuống khỏi mông, vén mạnh cả cái áo còn chưa cởi hết lên, cả người cậu gần như phơi trần dưới mắt anh, không thể sai được anh muốn nó, anh muốn ôm ấp và chiếm hữu nó.

Vũ Phong tiếp tục để lại những dấu hôn đỏ hơn dày đặc hơn và ngày càng thấp hơn.

– Áh!..á..ái..a

Tùng la lên, bấu chặt xuống ghế khi bị Vũ Phong cắn thật mạnh vào cái mông tròn lẳn đang nhỉnh lên trước mắt anh. Nó làm anh không kềm chế được muốn cắn một cái và anh đã cắn nó. Cắn thật mạnh, dấu hai hàm răng để lại trên mông cậu rõ mồn một.

– Ha..a ..anh ..anh..làm gì vậy..ha.!?

Giữ chặt hai cánh tay cậu không cho cậu tự xoa vào vết cắn đang làm cậu đau. Dùng cái lưỡi ma quỷ Vũ Phong liếm láp nhẹ nhàng cái vết anh vừa tạo ra một cách thích thú. Tay anh không quên tiếp tục khám phá những nơi anh chưa sờ mó tới… lần ra phía trước, nắn nắn cậu nhỏ giờ đã cương cứng từ nảy giờ. Vũ phong xoa xoa nhẹ nó rồi mạnh hơn.

– ưm..hư …hưm..ư..um_mặt cậu nhăn lại theo từng tiếng rên rỉ bật ra không thể kềm chế nổi_

Càng xoa mạnh cái mông cậu càng nhỉnh cao hơn, đưa lộ ra cái hang nhỏ mời gọi. Đánh nhẹ cái lưỡi vào đó trong khi tay anh ngày càng bóp chặt hơn phía trước

– Ah..ah..aaaa.!



…cậu đã lập tức không chịu nổi, thứ đục đục màu trắng chảy trên tay anh,

– Tốt _chồm người trên lưng Tùng, Vũ Phong thì thầm vào tai cậu_ bây giờ cậu sẵn sàng rồi thì đến phiên tôi vui, nhưng làm cho cậu chỉ một lần này thôi đó.

Với bàn tay còn dính chất màu trắng sữa, Vũ Phong bôi nó vào khe giữa hai mông cậu xoa xoa đều. Tùng nhắm mắt lại, nhớ cái cảm giác đau đớn lần trước khi anh đi vào cậu và tưởng tượng nó sắp lặp lại.

Nhưng không tệ như lần đầu, nó nhẹ nhàng hơn dù cũng làm cậu run rẩy toàn thân. Cậu cảm nhận rõ cậu nhỏ của anh mềm mại khi chạm vào cậu rồi nó cứng rắn dũng mãnh như thế nào khi khoan vào cậu làm cậu cứ phải nhỉnh mông lên ngày càng nhiều. Cắn chặt môi để cố gắng giảm bớt sự đau đớn khi anh đi vào, rồi sự đau đớn đó dịu dần khi hang nhỏ của cậu đã mở rộng đón anh vào trọn vẹn.

– ư..hư…ư.._cậu nín thở theo từng nhịp ngấu nghiến đang tấn công cậu_

Nhưng không còn nhẹ nhàng như lúc ban đầu,

– Hư..a..ư..a.a.ư..aaa! _tiếng la càng ngày càng to hơn khi cậu oằn người dưới những cú thúc mạnh mẻ,

cậu nhỏ của anh tham lam ngấu nghiến cậu mãnh liệt, nó thúc mạnh vào bất cứ nơi nào mà nó với tới.

– Áh..!

Đứng dậy dùng hai tay kéo mạnh hông cậu cao lên, dạng hai chân cậu rộng ra hai bên anh vào sát hơn làm cậu phải chống hai tay xuống ghế mới theo anh kịp.

Những nhịp đẩy dồn dập làm cậu bật ra những tiếng rên rỉ buông thả

– ..ha..ha.aaa…a..a!aaaaa

…cả thân dưới đã không thể trụ nổi khi anh ngày càng thô bạo hơn, mọi giác quan trong người cậu biến mất hết chỉ còn cái cảm giác không thể chịu nổi ở cái hang nhỏ của cậu.

– Làm ơn chậm lại ..ư..hư..ư…chậm lại..!

– Chậm lại à…không chịu nổi sao..

Cậu gật gật đầu nhăn mặt…

– Nhưng tôi thì chưa đủ.

Nhấc cậu quỳ gối trên ghế, đặt hai tay cậu bám trên thành ghế, ấn cho cái mông cậu thấp xuống anh vào cậu mạnh hơn nửa, dồn dập hơn dữ dội hơn, tiếng da thịt va chạm vào nhau dồn giã. Cậu không thể nói gì ngoài việc há miệng để thở và để rên rỉ

– A..a..áh..ưm.

…hư..ư…ư…aaa!

Tiếng rên rỉ càng kích thích anh mạnh hơn, làm cậu phải gồng mình chịu đựng dữ dội hơn, cậu lại phun trào lần nửa cùng với anh

– Ah…ah..a..ư..hư..hư!

Vũ Phong ấn thật mạnh, giữ chặt hông cậu thật sát để anh vào thật sâu. Thỏa mãn anh thấy thỏa mãn hơn bất kỳ lần nào anh ôm ấp các cô gái, nó làm anh không thể giữ lâu được. Để mọi thử chảy hết trong cái hang nhỏ của cậu, anh giữ tư thế đó trong vài phút mới nới lỏng người ra khỏi người cậu…Toàn thân cậu đổ ập xuống khi anh buông cậu ra, không thể giữ thêm phút nào nửa vì chân cậu không còn chút sức lực làm cho cả người cậu đổ dài ra ghế, cậu nằm thở.

– Tốt lắm, tôi thích đó

Vừa nói anh vừa ngồi xuống cạnh cậu, vừa vuốt ve những phần da thịt còn đang trần trụi..

– Như vầy mà bán đi cũng uổng.

– Anh định bán em thật sao, anh buôn người à.

– Đúng, nhưng khi nào tôi chán đã.

– Khi nào anh chán?_ cậu cố gắng hỏi_

– Nếu biết nghe lời, ngoan ngoãn thì tôi sẽ không chán, tôi sẽ không bán cậu.

– Thật chứ?.

– Thật.

Đặt lên má cậu một nụ hôn tạm biệt, Vũ Phong bỏ đi bỏ mặc cậu nằm lại đó không nhúc nhích nổi.



Sáng nay vừa mở mắt Tùng đã bị anh gọi đến. Vũ Phong ngồi sau bàn làm việc với nụ cười ông chủ. Chiếc áo sơ mi anh vẫn chưa cài hết nút đúng hơn chỉ mới cài một chiếc nút chỗ thắt lưng để lộ bộ ngực trần lấp ló sau ve áo.

Đứng trước bàn làm việc nhìn anh như vậy, rồi nhớ sự việc tối qua cậu cứ ngượng chín cả người..còn bị anh nhìn chăm chăm vào cậu..

Đẩy một xấp tiền đã đặt sẵn trên bàn lại phía cậu giọng thật nhẹ nhàng..

– Đây, như lời hứa sáu mươi triệu.

Tự dưng cậu nghe miệng mình đắng chát, tiền cậu bán thân xác mình…không phải cậu buồn vì bị anh chiếm đoạt mà cậu buồn vì anh làm điều đó với cậu và trả bằng tiền…

…có cần gì nhận của anh đồng nào ..cậu yêu anh và vẫn muốn được anh yêu dù chỉ là mong ước khó thực hiện. Nhưng bây giờ giữa cậu và anh là sự đổi chác bằng vật chất thì trái tim anh vốn đã xa giờ lại càng xa hơn.

Nhón tay cầm món tiền đã được đẩy đến trước mặt, cậu cúi mặt không nói một lời….

– Không hài lòng à?

– Không có, em xin phép nghỉ một thời gian lo cho cha em xong em sẽ về làm lại.

– Vậy thì chắc cũng khá lâu nhỉ… Lại đây._Vũ Phong ra lệnh_

Vẫn ngồi trên ghế Vũ Phong dùng chân đạp cho chiếc ghế lùi xa bàn làm việc, chờ cho cậu đi lại gần…kéo mạnh cậu vào lòng, ấn mặt cậu vào ngực mình bảo cậu

– Vậy thì chào hỏi cho đúng lể đi.

Hoàng Tùng choàng tay ôm cổ Vũ Phong, thật dịu dàng cậu đặt môi lên da thịt anh mát lạnh…cái cổ anh cậu vẫn hay ngắm trộm hôm nay cậu mới được chạm tới….bờ vai anh cậu vẫn tựa vào trong giấc mộng….bộ ngực anh cậu vẫn khao khát hằng ngày…

Hoàng Tùng hôn lên ngực lên cổ… cậu mơn trớn vuốt ve da thịt anh mềm mại dưới bàn tay cậu..mân mê cái đầu ngực đầy ma lực, cậu lần dần xuống sâu hơn

– Ừ được đấy, thật dễ chịu..cậu làm tốt lắm..ừ ..ư..xuống sâu hơn đi..ừ..

Kéo nhẹ dây kéo chiếc quần tây hàng hiệu, tay cậu chạm vào vật cộm cứng dưới chiếc quần sip màu trắng đắt tiền…

Hôn lên khối cương cứng đó, cậu vuốt ve nhẹ nhàng không vội lấy nó ra. Cắn nhè nhẹ nó từ bên ngoài lớp vải mềm thơm tho, cho đến khi nó chịu lú đầu ra khỏi nơi ẩn náu..

– Ah!…cậu điêu luyện đó chứ, khó mà tin là cậu không rành về mấy chuyện này..ah..

Đánh nhẹ cái đầu nó bằng cái lưỡi ẩm ướt của mình cậu ngày càng tiến sâu hơn..vuốt ve, mân mê cậu nhỏ của anh cho đến khi anh phun trào cả vào trong miệng cậu.

Đưa tay áo quệt những gì còn chảy trên khóe miệng cậu lạnh nhạt hỏi.

– Em có thể đi chưa ạ?

– Được.

Không đợi câu thứ hai cậu nhanh chóng ra khỏi phòng, chạy thẳng tới bệnh viện.

Vũ Phong gác hai chân lên bàn, anh xoải người trên ghế..

– “ Cái tên Kim Thành chết tiệt, có mấy ngày mà hắn làm mình trở nên quen thuộc với loại cảm giác này rồi đấy”

Vũ Phong nhắm mắt nhớ cái hôm anh từ Singapor về thẳng Huế, Kim Thành đã ở đó. Được sự nhờ vả của anh Kim Thành đến làm rỏ một vài chuyện mà anh muốn biết.

Đặt ly rượu trước mặt Vũ Phong Kim Thành nói không cần được hỏi

– Minh Hàn hiện đang sống với một người tên Anh Kỳ và không chỉ đơn thuần là chung nhà trọ, thằng nhóc đó trước đây làm trong quầy rượu của bar Waitting. Có vẻ như hắn yêu đơn phương sau khi anh cậu phá sản thì hắn vớt được…cũng chẳng bỏ công hắn theo chờ đợi.

– Chờ đợi?

– Phải chờ đợi, một tên không tầm thường kiên nhẫn khủng khiếp ( nói người ta không nghĩ lại mình) có lẻ hắn sẽ thuyết phục được anh cậu quay qua yêu hắn thôi.

– Cậu chắc như vậy sao?

– Chắc, chứ cậu nghĩ cả tuần rồi tôi làm cái giống gì. Hài lòng rồi thì cậu cám ơn mình bằng gì nào.

– Vậy tối nay mình dẫn cậu đi tươi mát nhé.

– Ý tưởng không tồi nếu cậu là người phục vụ.

– Quên đi, đừng nhắc mình nhớ cái chuyện cậu làm với mình lần trước _ cái vụ ở phòng khách nhỏ_, ngày mai còn có cái hẹn không mong muốn đây, mình muốn đi ngủ..

– Mệt à? Hay để mình phục vụ cậu.

Kim Thành sà xuống ngồi sát cạnh Vũ Phong dụ dỗ

– Mình đi lần này nửa sẽ lên đất liền luôn, cậu vui chứ.

– Vậy à, vậy người cậu thuê sử dụng được rồi hả?_Vũ Phong hỏi giọng đầy phấn khởi_

– Phải, thử việc hắn chuyến vừa rồi tốt lắm. Mình đi thêm chuyến này nửa là lên bờ luôn…nhưng..

Nhìn vẻ mặt ma mảnh của Kim Thành Vũ Phong hỏi lại giọng cảnh giác

– Nhưng gì nửa?..

– Mình muốn có bằng chứng trước khi mình chính thức lên bờ.

– Bằng chứng gì?…cậu về nhà thì về thôi còn đòi cái gì nửa chứ.

– Vũ Phong ơi là Vũ Phong..mình từng ngốc nhưng cậu thì không ngốc…nếu mình biết cậu cần mình ở lại với cậu như vậy thì mình đã sử dụng chiêu này lâu rồi…

– Gì?

– Cậu không cần lẩn tránh đâu, lần trước cậu để lộ cho mình biết rồi…_Kim Thành ôm đầu_ chỉ vì mình yêu cậu quá nên cứ thận trọng mải sợ cậu bị tổn thương mới không phát hiện ra cậu cần mình như vậy…nhưng bây giờ thì khác, cậu trả lời đi …

– Trả lời chuyện gì..?

– Trở thành người của mình đi như vậy mình an tâm ở bên cạnh cậu.

– Cậu đừng nói mấy câu nghe nổi cả da gà như vậy..cái gì mà trở thành người của cậu chứ…mình không phải phụ nữ…mình cũng không thích làm mấy chuyện đó với đàn ông…

– Đúng vì cậu không phải phụ nữ cần mình bảo bọc, cậu cũng không yêu mình nên mình cần bằng chứng khác chắc chắn rằng mình được yêu cậu..mình không lên bờ để tiếp tục bị cậu từ chối như từ trước tới giờ đâu..mình không chịu nổi điều đó.

– Vậy nghĩa là cậu đang hăm dọa mình?

– Cậu nghĩ vậy cũng được…Sao?. cậu đồng ý đi…mình không xấu trai cũng không quá hầm hố…cũng giàu có lại yêu cậu.. rất biết chiều chuộng…rất dịu dàng.. cậu sẽ rất dễ chịu khi sống với mình thôi.

– Cậu đang quảng cáo hàng hóa đấy à?..sống với nhau?…mình không nghĩ là sẽ sống với nhau…chuyện kia có thể nhưng sống với nhau thì chẳng phải lại kèm theo nhiều ràng buộc lắm sao..( bản tính lăng nhăng thể hiện rõ, sống với nhau làm sao đi với người khác)

– Cậu không thích sống với mình cũng được mình hẹn hò vậy, xem như chưa cưới, thấy chiều cậu ghê chưa….vậy mình muốn có bằng chứng ngay bây giờ….cậu đã từ chối mình đủ thứ rồi thì không được từ chối nửa..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.