Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 3



..Anh còn cười được sao…mọi chuyện cũng tại anh hết cả, say thì về nhà ngủ đi… TRỜI ƠI… sao mà nhè lúc quan trọng của cả cuộc đời tôi mà anh ở đâu nhảy vô phá đám vậy hả!!???.

Anh thấy chàng trai này thật buồn cười, cậu ta đến để mắng anh nhưng sao anh nghe như cậu đang than thở với anh thì đúng hơn, những lời trách móc đáng yêu, điều đó thật dễ thương, thế là không nhịn nỗi anh cứ mĩm cười mãi đễ mặc cho cậu nói.

Nói một thôi không thấy anh phản ứng gì mà cứ cười mãi cậu thở dài.

– Thôi tôi về đây, tôi nói xong rồi.

– Xong rồi à, cậu không đòi tôi bồi thường sao?

– Không tôi không dính dáng đến anh nửa là tốt hơn, cho đến bây giờ những điều tệ hại đến với tôi toàn từ anh mà ra, tốt nhất là đừng dính đến anh nữa là hơn.

– Nhưng nếu tôi có thể giúp cậu thì sao, tôi nghe nảy giờ thì thấy cậu cần có chỗ thực tập là quan trọng nhất phải không. Tôi có thể giới thiệu cho cậu, cậu nói đi cậu học ngành nào?

Cậu lưỡng lự.. anh tiếp lời

– Không phải có chỗ thực tập là cậu sẽ nhanh chóng tốt nghiệp đúng thời hạn…

……

– Sẽ đỡ tốn thêm chi phí học hành…

……

– Nhanh chóng tìm được công việc tốt…

…….

– Cuối cùng là nhanh chóng kiếm được tiền..

Và cuối cùng cậu cũng nghe bùi tai.. ( bị dụ mất rồi)

– Tôi học để trở thành đầu bếp.

Một lần nữa cậu làm anh ngạc nhiên..

– Có gì mà anh tỏ ra ngạc nhiên giữ vậy, nam đầu bếp đầy ra đó thôi.

– Không phải, chỉ là tôi cũng thích nghề đầu bếp vậy là hợp nhau đây, cậu để tôi giúp là phải rồi.

– Tôi đã bảo không nhận của anh gì nữa mà..

-Giờ không chỉ là cảm ơn cậu nửa mà vì tôi không thể làm ngơ để một đầu bếp tài năng bị mai một vì tôi được.

– Sao lại biết tôi tài hay không được?

– Tôi nói là không sai đâu, cậu cứ tin tôi đi. Tôi sẽ giới thiệu nơi cho cậu thực tập, cậu làm giỏi biết đâu người ta nhận cậu luôn thì sao.

…..thấy cậu có về không muốn nhận sự giúp đỡ anh bối thêm.

– Tôi bảo đảm là nơi tốt, còn việc cậu làm tốt hay không có được giữ lại hay không còn phải do năng lực và biểu hiện của cậu nữa. cậu hài lòng chưa?

Cậu gật gật đầu..

Thấy cậu xuôi xuôi anh đứng lên..gọi người làm trong nhà dặn dò vài câu..

– Bây giờ cũng gần bửa trưa rồi cậu ở lại dùng bửa với tôi luôn?.

– Không cần đâu, tôi không phiền anh.

– Không được, tôi đã dặn đầu bếp chuẩn bị rồi, cậu nếm thử xem đầu bếp của tôi thế nào, đồng ý chứ.?!

Thấy cậu không trả lời anh đẩy ly nước đến gần cậu. Cậu uống nước đi, hay ta đi tham quan một vòng chờ họ chuẩn bị.

– Tùy anh.

Anh đưa cậu đi tham quan quanh nhà, phòng trong phòng ngoài, cậu chợt hỏi.

– Anh không biết gì về tôi mà dám để tôi vào tận trong nhà sao.

– Không sao, tôi biết cậu là người lương thiện mà. Tôi cũng rất thích cậu, tuy ta biết nhau trong một dịp không mấy hay ho nhưng biết đâu cũng là duyên phận, tôi muốn kết bạn với cậu, cậu đồng ý không?

– Kết bạn với một người mới quen biết à, anh cũng lạ đời thật đấy, kết bạn với tôi anh chẵng có ích lợi gì đâu?

– Có chứ mai này tôi có một đầu bếp làm nhiều món ngon cho tôi ăn.

– Lại càng khó tin, anh thuê cả đầu bếp riêng thì có món gì mà anh không mua được, cần gì đầu bếp mới ra nghề như tôi.

– Không phải đâu, món của bạn bè nấu có cả tình cảm, sự quan tâm dĩ nhiên sẽ ngon hơn.

– Anh thật quái dị._ nói vậy nhưng tim cậu bỗng đập rộn ràng_ “cái gì mà tình cảm, cái gì mà quan tâm, nếu biết mình quan tâm đôi môi anh ta hôn ngọt ngào như thế nào không biết anh ta có đủ can đảm nói mấy lời vừa rồi không nữa”.

Cậu trai này anh cảm thấy vô cùng dễ thương, không phải anh chẳng biết gì về cậu, qua chuyện cái nhẫn anh đã được báo cáo chi tiết về cậu, từ gia thế đến công việc, anh chỉ giả vờ như không biết thôi.

Anh không có em trai, cậu nhóc này như thằng em bướng bỉnh mà cậu muốn chìu chuộng nâng đỡ, đọc qua báo cáo lý lịch cậu anh cũng khâm phục sự nỗ lực của cậu trong cuộc sống, hôm nay gặp mặt thử lòng cậu một chút thấy cậu dễ thương ngay thẳng anh quyết định đỡ đầu cho cậu.

Chị giúp việc đến báo bửa trưa đã dọn xong. anh dẫn cậu đến bàn ăn. Một bữa khá thịnh soạn, cậu nhận xét.

-Tôi là Vũ Phong chắc cậu biết.

– Vâng,

– Tôi ba mươi mốt tuổi.

– Trông anh trẻ hơn tuổi.

– Cám ơn cậu khen. Còn cậu?

Cậu chợt ngẩn đầu nhìn anh, từ khi bước vào nhà cậu chưa tự giới thiệu mình với chủ nhà, vậy mà còn ngồi ăn chung nửa chứ. Mà không lẽ anh ta cũng không hỏi ông luật sư đó là ai đã giữ nhẫn của anh ta sao?

– Tôi tên Tùng.

….

– Tôi hai mươi mốt tuổi..

….

– Tôi nhỏ hơn anh những mười tuổi…anh bằng tuổi ông chú tôi ở quê.

Anh cười, nụ cười tinh ranh

– Nhưng em đừng gọi tôi bằng chú nhé, tôi thích có một cậu em hơn là thằng cháu.

Nghe anh gọi cậu bằng em ngọt sớt làm trái tim cậu lỗi hết mấy nhịp, cậu chống chế

– Tôi thành em anh bao giờ thế..?

– Chưa thì bây giờ bắt đầu..

– Thôi tôi làm sao dám làm em anh chứ, một kẻ chạy đi cầu hôn tôi bây giờ lại anh anh em em, không biết tôi bị người ta nói tôi biến thái tới cỡ nào nữa đây.

– Em không cần lo, đã bảo chuyện hôm trước là do hiểu lầm mà, anh không có sở thích đó đâu, thật đó.. anh chẳng làm gì em đâu.. rồi mọi người sẽ hiểu thôi mà.

Nghe vậy đáng ra cậu phải vui mừng nhưng sao trong lòng nghe nhoi nhói, cậu hy vọng gì chăng, hay do anh ta đối xử ân cần với cậu mà cậy đã nuôi chút hy vọng.

Dùng xong bữa cơm trưa, anh mời cậu uống tách trà.

– Em cầm giấy giới thiệu của anh tới gặp anh Ngọc trưởng phòng nhân sự, anh ta sẽ sắp xếp cho em làm việc.

– Chỉ đơn giản vậy thôi hả.

– Ừ không có gì phải lo lắng, gặp khó khăn gì cứ tới tìm anh đừng ngại ngùng gì hết biết không.

– Em biết rồi, cám ơn anh.

Nghe trong lòng có gì cứ buồn buồn cậu cáo từ ra về, anh cố gắng giữ cậu lại chơi vẫn không được, cho xe đưa cậu về cậu cũng từ chối nên đành tiễn cậu tới cửa.

Cầm giấy giới thiệu của anh, về trường cậu xin giấy giới thiệu của trường nữa là đủ. Cậu không còn nhiều thời gian, tạm gác mấy chuyện buồn vẫn vơ đang thâm nhập trái tim cậu cậu lo chuyện cấp bách trước mắt, tìm chỗ ở mới, tìm việc làm khác để sống.

Hôm nay cậu chính thực nhận công việc thực tập ở một nhà hàng nằm ngay trung tâm thành phố, tuy nó không to như những nhà hàng khách sạn bên cạnh nhưng không kém sang trọng. nằn lọt giữa khu khách sạn nên nhìn nó có vẻ bé, cậu nghĩ vậy, nhưng thực sự thực tập ở đây quả là quá sức tưởng tượng của cậu rồi. Cậu chỉ mong có một nơi uy tín chứ không cần sang trọng như ở đây nhưng không còn lựa chọn nào khác cậu đành phải cố gắng để cuối kỳ thực tập người ta đồng ý phê cho cậu điểm tốt chứ không thì toi….Chẳng biết anh giúp cậu hay hại cậu nữa mà đưa cái chỉ tiêu cao ngất này mà bảo cậu phô trương thực lực ở đây…..

……Mà hôm cậu đến xin việc người quản lý cứ nhìn nhìn cậu rất kỳ quái, mà còn tỏ ra kính trọng cậu nữa chứ….

…..Cậu thực tập 3 tháng, trong lúc đó cậu nhận luôn việc phụ bếp ở đây, nói tóm lại cậu sẽ ở đây cả ngày. Nói là phụ bếp cho oai chứ thật ra cũng chỉ là dọn dẹp bếp là chính….

……tuy vậy công việc cũng đòi hỏi nhiều cố gắng lắm, dù chỉ là dọn dẹp bếp nhưng nhiều khi cậu làm vẫn không đạt yêu cầu của nhà hàng 4 sao này. Cậu thấy cũng thật may khi có cơ hội tích lũy kinh nghiệm từ những việc nhỏ nhặt trong bếp, mà cậu không ngờ tới là nó có thể chiếm nhiều thời gian của cậu đến vậy, đòi hỏi nhiều sức lực nửa.

Không còn thời gian cho những chuyện khác, cậu cắm đầu vào công việc, tối về đến là ngủ. Thời gian 3 tháng thực tập cũng nhanh chóng trôi qua. Cậu làm báo cáo thu hoạch, dĩ nhiên công sức cậu đỗ ra được đền đáp, những nhận xét tốt của nhà hàng góp phần cho tấm bằng hạng A của cậu.

Và cuối cùng dù không còn trong thời gian thực tập cậu vẫn được giữ chân dọn dẹp bếp ở nhà hàng vì cậu đã thạo việc và cậu cũng muốn tích lũy thêm kiến thức và kinh nghiệm và cái chính là sinh hoạt phí, dù gì ở đây cũng trả lương khá hậu hĩnh.

– Quản lý kêu cậu sau giờ làm lên gặp ông ấy._cậu phụ bếp chung chuyển lời_

– Ông ấy có nói chuyện gì không?

– Không chỉ nhắn với tôi vậy thôi.

-Cám ơn cậu.

Hết ca cậu lên phòng quản lý.

– Anh gọi em lên có việc gì không ạ?

– Tôi có việc cần bàn với cậu, cậu ngồi đi.

– Tôi vào thẳng vấn đề luôn nhé. Công ty mẹ mở thêm một khách sạn 3 sao ở Đà Lạt phục vụ nhóm khách trung lưu, bây giờ phòng nhân sự đang tập hợp nhân viên cho khách sạn mới. Khâu bếp tôi có đề nghị cậu là ứng viên

– Đề nghị tôi_ cậu há hốc miệng mừng rỡ_thật không anh?

– Tôi định hỏi cậu trước khi gởi hồ sơ đi nhưng xem ra đã biết ý cậu rồi nhỉ.

– Dạ, em biết cảm ơn anh làm sao cho hết…

– Khoan cảm ơn tôi đã, tôi chỉ đưa ứng viên lên trên chờ duyệt thôi….nhưng tôi thấy cậu làm tốt, có năng lực, có nhiệt tình trong công việc.. những nhận xét của tôi và bếp trưởng trong hồ sơ của cậu chắc là không thành vấn đề đâu.

– Tôi chỉ mới vào nghề mà được anh giúp đỡ, tôi không quên ơn này đâu..

– Không cần khiêm tốn, chúng tôi nhìn thực lực không nhìn thân thích đâu.

Cảm thấy câu nói của anh quản lý có vẻ kỳ lạ, nhưng vì vui quá cậu cũng không để ý tới nữa cứ cười mãi thôi làm quản lý cũng vui theo cậu.

– Vậy là cậu đồng ý, hai tuần nữa tôi sẽ báo tin cho cậu. thôi cậu về nghỉ đi.

– Vâng chào anh, cám ơn anh..em về..chào anh..

Cậu ra về mà miệng cứ tủm tỉm cười, cứ như là nhận được việc làm rồi vậy.

” Mình đang lo công việc ở đây không bền, bây giờ có cơ hội này mình sẽ có công việc ổn định, thu nhập ổn định, ôi cuộc đời sao mà đẹp quá… “

– _Cậu chợt nghĩ_” ngày mai phải cám ơn bếp trưởng mới được, hồi nãy cám ơn quản lý rồi…mà còn một người bỗng dưng hôm nay cậu nghĩ tới…phải rồi dù gì cũng phải cảm ơn anh ta một tiếng, không nhờ anh ta giới thiệu thì làm sao mình có cơ hội để mà cố gắng chứ. Ngày mai làm món gì đó đến cám ơn anh ta vậy…”

Nói là ngày mai sao mà cậu bỗng dưng ngóng trông phát sợ. Đã mấy tháng cậu không dám nghĩ tới anh rồi, cậu cũng sợ, sợ trái tim cậu mỗi khi nghĩ tới người đàn ông lịch lãm đó là cứ đập lỗi nhịp, cứ thôi thúc cậu muốn gặp lại anh.

” Có khó khăn gì cứ tìm tôi giúp”

Có câu nói đó cậu giữ khư khư, nó có nghĩa là giấy thông hành cho cậu, lúc nào cậu muốn cậu có thể tới…dĩ nhiên không cần hẹn trước..

…mà thật ra cậu muốn hẹn trước cũng không biết hẹn làm sao. Hôm đó, cậu ra về vội vã điện thoại cũng không xin, số của cậu cũng không để lại lấy đâu mà liên lạc trước..

Cậu cũng không tìm cớ để đến tìm anh, cậu sợ anh sẽ nhìn ra ý đồ của cậu..và thế là từ khi bước ra khỏi nhà anh cậu cắt đứt mọi thứ..

Nhưng hôm nay khác cái tin này xứng đáng để báo cho anh biết, cho anh biết rằng cậu không làm anh bị mất mặt vì đã giới thiệu cậu. Cậu nghĩ anh sẽ vui.

Thấy cậu cứ có vẻ sốt ruột bác trưởng bếp chọc cậu..

– Sắp có việc làm mới nên có vẻ sốt ruột nhỉ, chán ở đây quá sao mà cứ ngó giờ miết vậy…dù được nhận cũng không đi liền được đâu..

– Không phải đâu ạ, tại hôm nay mẹ cháu lên nên cháu hơi ….

– Hơi nóng ruột chứ gì. Không ngờ cậu già đầu rồi mà còn nhớ mẹ đấy..ha..ha

Cậu thẹn muốn đỏ mặt… không phải cậu sốt ruột vì chuyện mẹ cậu lên thăm mà chuyện cậu định sau giờ làm sẽ đến gặp anh… mà đồng hồ chỉ càng gần giờ nghỉ cậu càng sốt ruột. Hết giờ cậu thay đồ phóng vèo đi mất không kịp chào hỏi ai, bác trưởng bếp gọi với theo.

– Coi chừng xe cộ đấy…này nghe không..

– Dạ.. con biết rồi.

……cậu trả lời mà không quay đầu lại. Bắt xe buýt, cậu hối hả…trong ba lô là món bánh cậu tranh thủ làm trong giờ nghỉ trưa bây giờ cậu mang đến làm quà cho anh. Sao mà xe chạy chậm quá vậy…hôm nay dừng đón khách nhiều hơn mọi khi thì phải..

………..

Cửa mở, cũng anh bảo vệ hôm trước.

– Chào, tôi muốn gặp ông chủ.

Không cần hỏi có hẹn trước hay không anh trả lời tỉnh queo

– Ông chủ không có nhà.

– Tôi không cần hẹn trước đâu…anh ấy bảo tôi có thể đến bất cứ lúc nào mà.. anh có nhớ tôi không.?

– Cậu là cái cậu lần trước tới làm om sòm sao mà tôi không nhớ chứ. Nhưng tôi không gạt cậu, ông chủ đi ba ngày nay rồi tôi không biết khi nào về tới.

Thấy cậu có vẻ không tin anh khẳng định thêm lần nửa

– Cậu nên biết không hẹn trước đồng nghĩa với việc cậu có thể gặp bất cứ lúc nào nhưng cũng có thể không gặp được, không hẹn thì ai mà biết cậu đến lúc nào mà chờ_ thấy cậu còn có vẻ chưa tin anh ta khẳng định thêm_Cậu cứ vô nhà xem thì biết tôi có nói xạo không.

– Anh bảo ông chủ anh không có nhà còn kêu tôi vô đó chi?

– Không sao mọi người trong nhà đã được lệnh tiếp đón cậu bất cứ khi nào cậu đến?

Cậu kinh ngạc tròn cả mắt ra.

– Anh nói thật đó chứ?

– Tôi nói dối cậu làm gì!

– Vậy khi nào anh ấy về?

– Không biết được đâu, có khi về ngay bây giờ cũng có khi vài ngày hay cả tuần ấy chứ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.