Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 34



– Tuyệt quá, tám nút…._cô ta reo vui giụi giụi mặt vào cổ Vũ Phong_

Vũ Phong thản nhiên để cô gái nũng nịu như con mèo anh rít hết một hơi thuốc nhìn người đối diện ngồi phía bên kia.

– Tôi lật bài rồi đó, bây giờ tới phiện anh. Vàn chót một ăn cả ngả vế không.

Người ngồi đối diện đang chơi bài với Vũ Phong cũng là một thanh niên cỡ tuổi Vũ Phong có phần trẻ hơn, hắn hất mặt bảo cô gái cũng đang ôm cứng lấy hắn

– Cưng lại mở bài cho anh đi, xem hôm nay em được đi mua sắm hay cô bạn của em.

Cô gái buông hắn ra ưỡn ẹo nhón tay lật từng lá bài trên bàn như trêu ngươi….bốn…năm…

– Rất hay, nhất chín nhì bù lật hết đi em đừng là anh hồi hập chứ._rồi hắn nhìn Vũ Phong cười_

…con đầm…

– Ha..ha…ha…hôm nay anh thua rồi nhé. Hôm nay cô em của tôi phải đãi anh đó nha_hắn quay sang nựng nịu cô gái của hắn lúc này đôi mắt đang sáng rỡ với chiến lợi hắn vừa đem về_ sao cám ơn anh thế nào đây.

Cô ta ôm chặt lấy hắn cám ơn rối rít. Nhưng Vũ Phong thì thê thảm hơn, cô gái của anh mặt bí xị.

– Thôi nào, đừng thế chứ. Chơi thì có thắng có thua mà…anh sẽ đền cho em.

– Anh hứa đó nha, cô gái làm mặt vui trở lại.

– Thôi, hôm nay mệt rồi. Nghĩ ở đây thôi…_Vũ Phong đứng lên uể oải_

– Phải, tôi còn phải thưởng thức cô gái của tôi hôm nay nửa mà._tên kia cũng đồng tình_ hẹn lần sau.

Vũ Phong đứng lên đi ra, cô gái cũng chạy theo ôm chặt tay anh.

– Anh về sớm vậy, về thật sao. Hôm nay anh chỉ mới chơi bài thôi mà.

– Không sao, hôm nay anh còn nhiều việc. Lần sau…

– Em gặp lại anh sớm chứ.

– Tối đi, tối nay anh muốn thư giản.

– Thật không vậy em chờ anh, em làm gì đó mang tới nha._ cô gái có vẻ vui_

Vũ Phong đi rồi cô ta vẫn còn có vẻ tiếc nuối dữ lắm. Cô gái, một cô gái có sắc đẹp mặn mà, khuôn ngực đầy đặn rất cân đối với thân hình thon thả. Vũ Phong là khách quen của cô, anh thường gọi cô khi muốn có người tháp tùng trong những cuộc vui hay cần người phục vụ trên giường. Hay gọi cô cũng đồng nghĩa Vũ Phong cũng hay thay đổi khẩu vị với những cô gái khác. Ở cái động này những cô gái có cái giá riêng, các cô không đi khách vô tội vạ hay lên giường với bật cứ ai. Khách đến đây thường là khách sộp, có địa vị và đầu óc và các cô cũng phải đáp ứng một phần nào đó về “đầu óc” có nghĩa là phải có một trình độ nhất định kiến thức xã hội và những tài vặt để tiếp khách, hầu chuyện khách….và cô là một trong những cô gái đắt giá ở đây

…..và Vũ Phong chọn cô làm bạn thường xuyên và anh cũng luôn chọn những cô gái không biết vô tình hay cố ý toàn mấy cô cao giá, chứng tỏ khẩu vị anh không tệ và hầu bao cũng vậy.

Sáng nay về nhà Tùng lén lén nhẹ chân khi đi qua phòng Vũ Phong. Tùng về trước thời hạn xin nghỉ vài ngày và giờ này còn sớm, mặc dù có đi mạnh bạo thì ở trong phòng cũng không nghe thấy. Nhưng không hiểu sao đi ngang qua phòng Vũ Phong bỗng dưng cậu lại bước nhẹ chân…giờ này còn sớm…dù vậy không có nghĩa là Vũ Phong dậy trể, chỉ có điều Tùng chưa muốn trưng bộ mặt có mấy cái vết bầm tím còn đang hiện hữu chưa tan hết trên mặt. Cậu sợ chẳng biết phải giải thích thế nào với Vũ Phong nếu anh hỏi, chắc chắn chẳng thể nói cậu đi đánh võ đài kiếm tiền, rồi thì anh sẽ kết tội cậu nào là gian dối nào là lừa đảo..v .v.v .v

Phòng anh cửa hơi hé mở và Tùng nghe tiếng Vũ Phong hát xì dữ dội. Định bỏ đi luôn nhưng không hiểu sao chân cậu lại bước vào, tay cậu lại đẩy cửa.

– Anh cảm hả?

Vũ Phong quay lại nhìn cậu, anh không trả lời. Nhưng khuôn mặt bơ phờ của anh chứng tỏ anh bệnh nặng rồi. Vũ Phong đang gọi điện thoại. Anh gọi bác sĩ riêng tới, xong Vũ Phong đi lại giường nằm xuống. Tùng lấy can đảm bỏ quả thái độ của Vũ Phong, cậu lên tiếng hỏi anh lần nửa.

– Anh cần em giúp gì không.

Vũ Phong xua tay ý bảo cậu ra ngoài. Tùng đành phải trở ra nhưng vừa đến cửa thì Vũ Phong nói với theo.

– Khi nào bác sĩ đến thì đưa lên đây ngay.

– Dạ.

Dù Vũ Phong có vẻ lơ cậu nhưng cậu cũng không buồn, cậu quen rồi. Tùng xuống bếp nấu ít cháo thịt bằm và hành lá. Cậu biết chắc là với người bệnh thì món này là cần thiết.

Bác sĩ đến, khám xong thì xuống phòng khách. Thái độ ông ta làm cho mọi người đoán bệnh Vũ Phong không phải tầm thường. Ông ta yêu cầu mọi người trong nhà nên cách ly hoặc ngừng đến làm. Ông ta cần chờ kết quả kiểm tra xem Vũ Phong bị cúm thường hay H1N1.

Cả nhà bị một phen hoảng vía khi ông bác sĩ yêu cầu kiểm tra sức khỏe cho từng người trước khi cho ra khỏi đó. Hai ngày sau chỉ còn mỗi mình Tùng ở lại.

– Anh ăn đi, lát bác sĩ tới lại lằn nhằn.

– Để đó đi. Lát nửa đã.

– Anh đừng có cứ chăm chăm vào cái điện thoại nửa. Người bệnh nên nghỉ mà.

– Chỉ tại ông ta _nói bác sĩ_ Cảm thường thôi chứ có cúm hồi nào đâu mà làm um lên thế.

– Thì đang có dịch mà, phải phòng hờ chứ.

Vũ Phong nhìn cậu, anh đón lấy chén cháo cậu cứ đưa tới trước mặt anh. Anh hỏi

– Vậy cậu không sợ lây sao? Ở đây làm gì.

– Thì em bán cả cho anh rồi. Không ở đây thì đi đâu?

Vũ Phong chẳng nói gì, anh bận ăn cháo. Tùng cười thầm trong bụng, Vũ Phong bệnh mới có 3 ngày mà anh khó chịu khủng khiếp. Khi ông bác sĩ bảo nghi anh bị cúm, anh đã làm ầm lên. Anh nhất định nói mình chỉ bị cảm nặng mà thôi. Dù phong tỏa cả ngôi nhà_không cho ai ra vào vì Vũ Phong không chịu đi bệnh viện_ anh cũng chẳng chịu nghe lời bác sĩ là phải đến bệnh viện. Vũ Phong hai ngày đầu tiên cứ thiếp đi báo hại cậu phải thức canh suốt, lớp lau người cho anh hạ sốt, lớp canh truyền dịch, canh anh tỉnh lại thì bón cháo. Mà chẳng lần nào anh chịu ăn ngay cho cậu nhờ. Anh cáu, cậu có chiêu lì để đỡ, cuối cùng sau những lời càu nhàu thì anh ngoan ngoãn ăn hết những gì cậu đưa. Đến ngày thứ ba nhẹ nhẹ được một chút là anh tiếp điện thoại dồn dập. Toàn điện thoại công việc, Tùng lắc đầu ngao ngán…

Hết một tuần là chẳng thấy mặt anh ở nhà. Tùng thì có kém gì, lịch làm của cậu cũng dày không kém. Từ ngày về lại thành phố cậu chẳng làm cố định ở nơi nào. Cứ anh trợ lý của anh đến đưa lịch làm việc và những yêu cầu của từng nơi thì cậu cứ đó mà làm. Địa bàn ngày càng rộng, ban đầu chỉ quanh quẩn ở thành phố dần dà cậu đi gần hết các nơi trong nước. Cậu cũng không hiểu sao anh lại phái cậu đi lung tung như vậy, cứ xếp cậu ở một chỗ có phải đỡ chi phí đi lại không. Nhưng công việc có cái vui là mỗi khi cậu biểu diễn kỹ thuật bếp và phục vụ những thực khách của mình, cậu được nhận không ít lới khen ngợi, nó là động lực thứ hai cạnh động lực kiếm ra tiền giúp cậu ngày càng hoàn chỉnh tay nghề của mình.

Sáng nay khi Vũ Phong đi mất, cậu nhận được lịch làm việc của tuần này. Trong đó có một điểm lạ

– Này, bửa tiệc ngày thứ bẩy này có gì đó..

– Àh. Là tiệc của ông chủ đó. Những khách mời rất muốn thưởng thức tay nghề của cậu nên đã đề nghị ông chủ mời cậu nấu. Cậu sẽ gặp lại những người đã từng mời cậu phục vụ trước đây. Công nhận lúc này sự nghiệp của cậu thật ngày càng lên ào ào đó nha.

– Mời tôi?

– Phải, tháng này lịch làm của cậu dày hơn tháng trước đó. Toàn chỉ đích danh, khó mà từ chối lắm. Cố lên

Anh ta đi mất cậu vẫn còn ngớ người ra. Không phải bấy lâu nay cậu chuyên chạy lấp vào mấy chỗ thiếu người sao_Vũ Phong nói vậy mà_, Bấy lâu quay cuồng với đủ thứ chuyện dồn dập, cậu chỉ còn tìm thấy chút thư giãn khi đứng trước bếp, cậu lấy làm vui khi người ta không chê món cậu làm. Cậu sống chết để ngày càng tiến bộ hơn …nhưng được mời… nghe mới khó tin làm sao, cứ như cậu là nhân vật quan trọng lắm chứ không phải anh đầu bếp quèn thiếu nợ tùm lum.

CHƯƠNG 14 VŨ PHONG

Bữa tiệc cuối tuần, đồng nghĩa với việc cậu không thể đánh võ đài. Cậu phải báo lại với tên Lý thôi. Nhưng hình như cuối tuần này võ đài không lên đèn. Hôm qua cậu nghe loáng thoáng tụi đầu gấu nói vậy. Hình như các VIP có việc gì đó mà cuối tuần này không ai tới chơi.

Nhưng công việc cậu quả là rất nhiều. Càng ngày cậu chẳng còn nhiều thời gian quanh quẩn bên Vũ Phong. Cậu cũng biết là mình hiểu anh ta chưa tới nơi tới chốn, như vậy không thể gọi là yêu một người. Đành vậy, cậu chẳng thể làm gì hơn với khả năng của mình.

Khăn gói cho kịp chuyến bay ra Huế trưa nay. Cậu không còn thời gian để chuẩn bị. Bữa tiệc sẽ diễn ra tối nay, ở một nhà hàng măm sao. Còn nó nằm ở đâu cậu cũng chưa biết.

Mười một giờ đêm, cậu thở phào vì người khách cuối cùng cũng ra về. Tiệc tất niên của khách sạn. Toàn khách VIP, cũng có một số người cậu quen mặt. Quẳng bộ đồ bếp ra, cậu lại quảy ba lô đi. Cậu lội bộ về khách sạn, nhưng gió sông Hương thật mát làm người ta dễ chịu. Tùng dừng lại hít ít không khí trong lành. Cậu chợt nhớ tới Minh Hàn, người chủ của một quán bar ở Huế.

– “ Nó ở đâu nhỉ, nếu bây giờ tới đó không biết có tiện không.”

Nhưng cậu nhắc tiền không linh chứ nhắc người linh vô vùng. Đang đứng nhăn nhở để xem coi đi bar một chuyến hay về nhà trọ nghỉ, thì một giọng gọi giật cậu.

– Tùng, Tùng phải không?

– À. À anh Minh Hàn. Thiệt phải nhắc tiền đỡ ghê.

– Nhắc tiền?. Để làm gì.

– À không, chỉ là đang nghĩ có nên tới bar tìm anh không thì anh lù lù ở đây rồi.

– Vậy sao!. Nhưng buồn quá tôi chẳng còn bar để tiếp cậu._Minh Hàn nói tỉnh queo, như chẳng có chút gì nuối tiếc như lời anh nói_ Em ra công tác hay đi chơi.

– Đi làm, làm gì có thời gian mà đi chơi.

– Vậy ra bao lâu?

– Sáng mai em về rồi.

– Nhanh quá, chẳng kịp tiếp đãi gì em hết.

Cậu trai, Tùng để ý nảy giờ đi cạnh anh, giật giật tay áo Minh Hàn. Anh chợt nhớ, nên vội giới thiệu.

– Giới thiệu với cậu. Đây là bạn cùng phòng. Tên Anh Kỳ._ rồi quay sang Anh Kỳ anh cũng giới thiệu_ Anh Kỳ, đây là Tùng. Anh quen được khi vào thành phố đợt rồi. Cậu ấy là nhân viên của Vũ Phong.

Tùng và Anh Kỳ chào nhau. Rồi cả ba quyết định ngồi luôn bên bờ sông nói chuyện cho tiết kiệm.

Tùng rất muốn hỏi anh ta và Toàn Hiếu thế nào rồi, nhưng cậu cũng để ý thấy, cậu Anh Kỳ không đơn giản là người cùng phòng, hay chỉ riêng cậu ta tỏ ý như vậy thôi.

– Em và Vũ Phong sao rồi?

– Trăng sao gì anh. Em và anh ấy như mặt trời và mặt trăng ấy.

– Cậu ấy là người yêu của Vũ Phong hả anh?_Anh Kỳ tỏ thái độ dễ chịu hơn khi nghe Tùng và Vũ Phong có gì đó._

– Không có đâu._ Tùng vội đính chính_ Nếu tới tai anh ấy, đời em coi như tiêu.

– Cậu nói nghe sao kinh khủng vậy. Nó tuy không thích người cùng giới, nhưng cũng không đến nỗi….Như Kim Thành theo quậy nó suốt bao nhiêu năm nay, nó cũng có tỏ thái độ gì đâu.

– Chắc chỉ riêng với mình em thôi. Chứ anh ấy rất dịu dàng với anh Kim Thành. Anh biết gì về anh Kim Thành không?

– Tìm hiểu đối thủ hả?. Để anh giúp cho. Kim Thành với bọn anh là bạn từ thuở nhỏ. Nhưng thằng đó hợp với Vũ Phong lắm. Nó là công tử nhà giàu nhưng được cái tốt bụng chứ không kiêu căng như người ta. Hết chuyện đi học làm thủy thủ. Em biết không, Kim Thành có nét đẹp rất manly, nhưng không đến nổi trông giống phụ nữ như bây giờ đâu.

– Em thấy anh ấy đẹp còn hơn mấy cô siêu mẫu.

– Cũng tại Vũ Phong, bên cạnh lúc náo cũng toàn mấy cô bốc lửa. Mà Kim Thành cũng buồn cười vô cùng, em biết nó nói gì với anh khi anh suýt xỉu khi nhìn thấy bộ dạng của nó không. “ Nó bảo, nó làm vậy để Vũ Phong để ý đến nó hơn”

– Vậy sao anh ấy không phẫu thuật thành con gái luôn cho rồi.

– Chỗ đó mới đáng bàn. Nó không đồng ý với việc phẩu thuật thay đổi giới tính. Nó muốn Vũ Phong yêu phải là Kim Thành, là chính nó. Nhưng nó không nghĩ nội việc nó làm cho giống phụ nữ cũng đã đi ngược những gì nó tuyên bố rồi.

– Vậy mà Vũ Phong vẫn không động lòng chút nào à? Em chắc không làm vậy được.

– Ai chứ thằng em anh, anh biết. Không ai cứng lòng như nó, nhưng cũng không ai dễ mềm lòng vì những chuyện không đâu như nó. Những chuyện người ta cho là long trời lỡ đất thì nó tỉnh queo, còn những chuyện ai cũng cho là gió thoảng mấy bay thì với nó lại cho là quan trọng.

– Vậy là anh Kim Thành có hy vọng gì không?

– Cậu nên hỏi là cậu có hy vọng gì không. Kim Thành hả, nó thì không biết nói sao, hy vọng cũng có, mà không cũng đúng. Thật ra giữa Kim Thành và Vũ Phong có quá nhiều thứ tình cảm đan xen làm chúng trở nên không rõ ràng. Anh nghĩ nếu có một chuyện gì đó làm Vũ Phong hiểu rõ, nó thực sự nó rất quyến luyến Kim Thành thì mọi chuyện ngã ngủ thôi mà. Kim Thành vì nó làm rất nhiều chuyện nhưng ..thật khó mà mở trái tim của nó. Nó rất giống cha anh, nhẫn tâm, cứng lòng, rất giỏi nhưng cũng rất bảo thủ. Anh bị đuổi ra khỏi nhà cũng vì chuyện cha anh không thể chấp nhận chuyện anh công khai mình yêu một người đàn ông đó. Nó rất giống cha.

– Có vẻ anh rất bức xúc chuyện gia đình anh ha_ Anh Kỳ im lặng nảy giờ, bây giờ mới lên tiếng._ Có ai đuổi anh đâu, tại anh tình nguyện chạy theo tiếng gọi con tim mà. Cứ bỏ người tình nhỏ của anh đi, họ đón anh về với họ ngay.

– Anh về rồi , ai chia tiền phòng phụ em.

Anh Kỳ đỏ mặt, bỏ đi. Bảo là đi mua gì đó cho mọi người uống. Anh Kỳ đi khỏi, Tùng lập tức giải tỏa thắc mắc.

– Không phải người yêu anh là Toàn Hiếu sao, so bây giờ lại ‘chia tiền phòng’ với người khác vậy? Chẳng phải anh rất yêu Toàn Hiếu là gì.

– Ừ thì….cũng khó mà nói. Anh vẫn yêu Toàn Hiếu nhưng Toàn Hiếu ..b…ỏ anh rồi. Anh buồn lắm Tùng ạ.

– Em hiểu mà. Nhưng anh Anh Kỳ.

– Anh Kỳ là nhân viên trong bar của anh. Cậu ấy yêu anh, nhưng anh đang suy nghĩ việc đáp lại tình cảm của cậu ấy.

– Suy nghĩ gì nửa. Chỉ cần lắng nghe lòng anh có chỗ cho anh ấy không là được thôi mà.

– Nhưng Toàn Hiếu trong anh còn nặng lắm. Em biết đó, đâu phải chỉ vai ngày.

– Nhưng Toàn Hiếu bỏ anh rồi, chẳng lẽ anh cứ như vậy hoài. Mà anh giữ anh ấy bên cạnh rồi cứ để anh ấy hy vọng cũng là một việc độc ác đó.

– Hay anh quay về Sài Gòn một mình?

Bịch…tiếng đồ vật rơi ngay sau lưng, làm cả hai giật mình quay lại. Anh Kỳ bối rối nhìn hai người. Cậu có vẻ đang cố kềm nén những cảm xúc trong lòng.

– Em xin lỗi, em đi mua lại cái khác. Vì cái ly nhựa trơn quá.

Nói rối Anh Kỳ chạy đi, cả hai chẳng kịp phản ứng gì.

– Có vẻ anh ấy nghe chuyện anh định về thành phố một mình rồi. Anh ấy cố không khóc thì phải. Chẳng lẽ hai người thực sự chỉ chia tiền phòng thôi hả?

– Cái thằng, chứ anh có nói thêm gì à?. Nhưng Tùng này, anh bỗng dưng thấy lòng mình đau quá khi thấy cậu ấy cố nén lòng mình như vậy.

– Thật không, vậy anh nên nói rõ với anh ấy đi. Có vẻ anh ấy sốc dữ lắm đó. Em cũng đi kiếm chỗ nghĩ qua đêm đây.

– Vậy, anh đi đây. Hẹn em khi khác vậy.

– Khi nào cả hai về thành phố thì gọi cho em. Hi vọng là cả hai.

– Mong em cũng có hai người.

– Chắc khó quá.

Minh Hàn chạy đi mất, còn mình Tùng đứng lóng ngóng với bao nhiêu thứ ngổn ngang trong lòng. Chuyện tình yêu của cậu coi bộ là một chuyện vô phương. Cậu thở dài.

– “ Chắc mình không có duyên được người ta yêu. Mình cũng đâu đến nổi xấu, cũng có nghề nghiệp đàng hoàng, cũng rất rất chung thủy, vậy mà….Chắc thôi quá. An phận vậy”.

Thứ bẩy, cuối tuần. Bửa tiệc của Vũ Phong mà Tùng, như lời anh trợ lý nói, cậu được mời đến, thật ra rất rất hồi hộp. Cậu không phải chưa từng phục vụ những bửa tiệc lớn, nhưng phục vụ trong một bửa tiệc của Vũ Phong thì chưa từng.

Cậu thực sự lo. Dưới con mắt của anh, Tùng không biết, mình có thể thể hiện mình một cách thoải mái hay không. Hay cậu lại lúng túng rồi gây đủ chuyện phiền toái.

Nhưng dù Tùng có lo mấy thì cậu vẫn phải xuất hiện đúng giờ. Bửa tiệc của Vũ Phong là tiệc tất niên, nó được tổ chức ở khách sạn Wind. Khách sạn năm sao. Tiệc tổ chức dạng tiệc đứng, khách tự chọn món, tự phục vụ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.