Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 4



Cậu đắn đo nửa muốn về nửa muốn nán chờ thêm chút nữa. Về thì thật tiếc cho cái bánh trong túi công sức cậu chăm chút cho nó…. Cuối cùng cậu quyết định về cứ nấn ná đây hoài thì kỳ quá, đúng là không hẹn trước thì cũng có thể không gặp.

– Thôi tôi về, cám ơn anh!…….Tôi có thể gởi quà cho anh ấy không?

– Được, cậu gởi gì, tôi sẽ chuyển lại cho ông chủ.

Cậu lấy cái bánh đã được gói cẩn thận đưa cho anh bảo vệ.

– Cám ơn anh, chào anh.

Cậu đi về mà trong lòng buồn quá chừng, khi đi vui bao nhiêu thì khi về buồn cũng y vậy. Cậu thấy mình đúng là khờ, người lao động như cậu mà còn bận rộn cả ngày huống chi anh có vẻ là người kinh doanh lớn thì làm gì rảnh rỗi ngồi ở nhà chờ cậu đến bất cứ lúc nào kia chứ.

Mà không biết anh ta làm gì vậy ta mà trông anh thật giàu có. Hôm trước, cậu cũng định hỏi mà thấy ngại….dù gì mới gặp lần đầu…. mà dù anh có khá thân thiện cậu cũng chưa dám hỏi sâu quá về anh. Cậu định có dịp khác trò chuyện cậu mong sẽ được biết nhiều hơn về người đàn ông đang làm trái tim cậu cứ đập lỗi nhịp hoài…mà không sao tin vui cũng còn đó…dù gì người ta cũng chưa chính thức nhận cậu để có kết quả chính thức cậu lại tới lần nữa…nghĩ vậy cậu thấy vui hơn….lần tới mình chuẩn bị nhiều thứ hơn để cám ơn anh ấy.

Cậu thuê được căn phòng trọ mới, nó không gần nơi cậu thực tập lắm ( vì nhà hàng cậu thực tập nằm ở nơi trung tâm đắt giá mà làm sao thuê nổi chỗ ở chứ). Mỗi ngày cậu đạp xe mất gần nửa tiếng mới về được nơi trọ.

Thuê phòng cùng cậu còn có 2 người nữa, căn phòng chỉ có chín mét vuông đủ chỗ cho cả 3 mỗi tối về nghỉ, ngủ tắm rữa. Hai người cùng phòng với cậu cũng đã ra đi làm, người thì làm nhân viên bán hàng ở siêu thị, người thì phục vụ ở một quán cà phê cao cấp…Chẳng người nào có vẽ dư giả cả.

Người làm ở quán cà phê tên là Kiệt..quê ở quảng ngãi, anh vào đây kiếm sống mục đích để phụ giúp gia đình. Anh làm ở siêu thị thỉ ở Đồng Nai tên Minh, anh đã học xong bằng kế toán nhưng chưa tìm được việc làm nên đành nhận một chân trong siêu thị để sống tạm.

Cả 3 người trước khi sống cùng nhau chẳng ai quen biết ai, vì có cùng mục tiêu là giảm tiền phòng nên được ghép lại với nhau nên mỗi khi gặp nhau chỉ trao đổi qua loa vài câu chuyện khi cần thiết ( vì sinh hoạt cùng một nơi mà) còn không thì toàn tranh thủ ngủ nghỉ…

Hôm nay cậu có chuyện vui nên bỗng dưng thấy 2 người bạn cùng phòng trở nên thân thiết lạ thường…cậu muốn chia sẽ niềm vui với họ.. Khi về tới nhà thấy 2 người kia đã về rồi, một người đang ăn dở tô mì gói một người đang thư giản với chiếc radio mini. Cậu chào vui vẻ

– Chào hai anh, hôm nay cả 2 có vẽ rảnh rỗi quà nhỉ.

– Trông cậu có vẻ vui hơn bình thường thì có. Sao, được nhận làm nhân viên chính thức hả? _Anh Kiệt trêu cậu_

Cậu tủm tỉm cười

– Gần đúng, hôm nay em được thông báo sẽ xem xét hồ sơ chờ khi nào được xếp trên duyệt nữa là OK!!

– Vậy chúc mừng cậu, chắc vừa mới đi ăn mừng về phải không.

– Đâu có, em đi làm về thôi chứ làm gì có bạn bè nào mà ăn mừng. Sao anh lại nghĩ vậy?…em đã được nhận chính thức đâu..!

– Không à? Tại anh thấy cậu hôm nay cậu về trễ hơn thường lệ, cậu là người đi về ổn định nhất mà..

– À tại em ghé qua chỗ người quen, định cám ơn người ta đã giới thiệu công việc cho em.

– Nhờ người khác nói giúp cậu để cậu chắc ăn được nhận hả, chuyện đó cũng nên lắm…nhất thân nhì thế mà?

– Không.. không phải….em làm gì có người thân có thể làm mấy việc đó chứ…chỉ là muốn cám ơn người lúc trước đã giới thiệu chỗ làm này cho em thôi.

– Chà có thể nói cho anh biết người nào có thể giới thiệu chỗ đó cho em không, chắc không phải là một nhân viên quèn nào đó chứ…?

– Cũng không biết là người như thế nào…. nhưng….. nhìn bề ngoài thì biết anh ta giàu có lắm….cũng có vẽ thân thiện…

– Ai giới thiệu cho cậu hả?

– Không ….có lần anh ta say xỉn ngoài đường..em giúp anh ta chút …nên anh ấy bảo giúp em tìm chỗ thực tập tốt nghiệp….

– Vậy là trả ơn rồi..sao cậu không lợi dụng thêm một chút..nhờ anh ta giới thiệu việc làm luôn….

– Như vậy thì kỳ lắm…em cũng thấy khó mở miệng …vả lại lúc đầu anh ấy cũng bảo anh ấy chỉ giới thiệu việc thôi còn được giữ lại hay không còn phải chờ vào năng lực của em, tự thân vận động.

Anh Minh đang nghe radio, nghe hai anh em nói chuyện cũng xen vào.

– Cậu đừng xúi dại thằng nhỏ, nghe cái cách anh ta nói là đủ biết anh ta không muốn mang phiền phức lâu dài rồi Anh ta đã nói rõ đấy thôi, chỉ giới thiệu chỗ còn lại là tự dựa vào năng lực bản thân, nghe có vẻ đề cao mình..chậc..chậc..nhưng thật ra mấy đại gia xói đầu đó khôn lắm. Cậu không có lợi ích gì cho anh ta nên anh ta không muốn cứ bị cậu nhờ vả hoài nên MỘT CÂU cắt đứt mọi “hậu họa”…

– Không phải vậy đâu.._cậu chống chế yếu ớt_

– Cậu xem, thằng nhóc ngây thơ chưa..

– Nhưng anh ta dặn người nhà đón tiếp em bất cứ lúc nào em đến mà, như vậy đâu có ý muốn như anh nói.

– Vậy cậu đến anh ta đón tiếp thế nào.?

– Hôm nay anh ấy không có nhà..

– Thấy chưa, chỉ cần trả lời nhiêu đó “không có nhà” vậy là đuổi được cậu rồi. Nhà người ta đâu phải dễ vào kiểm tra đâu mà sợ.

– Không phải, em có vào nhà mà, anh ấy thực sự không có nhà mà.

– Thôi đừng nói quá cậu ấy buồn _ anh Kiệt lên tiếng đỡ cho cậu_

– Nhưng Tùng này, em là người tốt chưa va chạm nhiều nên có lẽ không hiểu hết thâm ý của người ta nhưng dù gì anh ta cũng giúp đỡ em, cám ơn cũng tốt ……Nhưng đừng đặt nhiều niền tin quá mai mốt khó tránh nhiều thất vọng..ha..thôi nghỉ đi khuya rồi , ngày mai anh cũng còn đi làm nữa.

Cậu thấy xiêu lòng vì những lời 2 người bạn cùng phòng nói. Cũng đúng , cậu thấy họ nói cũng không sai không thân thích quen biết cũng chẳng ơn nghĩa gì lắm lý nào người ta tốt với cậu quá vậy…vả lạ…cậu cũng đâu có vào kiểm ta anh có nhà không..lỡ…lỡ như 2 ông này nói thiệt …thì cậu khác gì kẻ thấy sang bắt quàng…

…..”thôi không tới nữa vậy…dù gì cũng gởi cái bánh cảm ơn rồi chắc cũng không đến nỗi là kẻ không biết nhớ ơn…”

…….

– Ông chủ về _ chị giúp việc chào_ ông chủ dùng cơm ngay không?

– Không, cho tôi món gì nhẹ nhẹ vào phòng đọc.

– Vâng.

Anh mới đi Đà Lạt về, không phải đi đổi gió, anh có công việc cần làm. Công ty anh vừa hoàn tất xong phần cơ sở vật chất của một khách sạn mới. Khách sạn cũng là một bước thử nghiệm mới của công ty anh…

Công ty của gia đình anh chuyên kinh doanh nhà hàng nhưng từ khi anh nắm quyền điều hành thì ý tưởng này đã có trong đầu. Rất nhiều khách sạn dành cho khách trung lưu ở những khu du lịch nhưng đa số không đáp ứng được chất lượng dịch vụ như khách mong đợi…còn khách sạn hạng sang thì lượng khách này không chọn.

Anh muốn đưa khách sạn của mình đáp ứng được dịch vụ tốt nhất với giá cả hợp lý hơn…nhưng quả thật không đơn giản, phải cân nhắc nhiều thứ cho phù hợp không quá tồi mà không để chi phí tăng cao…ôi thôi lắm việc.

Anh đã ở trên đó 2 tuần liền để duyệt những bước cuối cùng cho thật ưng ý, bỏ hết thêm cả tuần chạy lông nhông cho những công việc bị anh bỏ phế vì thời gian anh bám lấy khách sạn mới, về đến đây đã mệt muốn không thở nổi, không muốn ăn gì nữa…

Nhìn đống hồ sơ giấy tờ trên bàn chờ anh giải quyết anh thật không dám nghỉ ngơi. Bình thường thì chẳng mấy khi anh để công việc tồn đọng như thế này, kỳ này mà khách sạn kinh doanh không hiệu quả thì chẳng biết dấu mặt đi đâu nữa.

Anh lật giở những ghi chú, những tin nhắn để lại trước.

” Gởi bánh…Tùng..bánh gì vậy nhỉ?” _một mẫu tin có vẽ lạc lỏng giữa những tin anh nghĩ mình có thể nhận được_ ”

Anh bấm chuông gọi người giúp việc.

– Ông chủ, đồ ăn chuẩn bị gần xong rồi..tôi mang lên ngay..

– Không, tôi muốn hỏi tin này ai nhận. _anh cầm mẩu giấy tiện lợi đưa lên_

– À là gởi cho cậu bảo vệ, là cái cậu gì hôm trước đến một lần, khoảng 1 tuần trước có ghé qua đây nhưng không có ông chủ ở nhà, cậu ấy có gởi lại ổ bánh..nhưng tôi nghĩ hôm nay không còn ăn được nữa đâu ạ.

– Sau hôm đó cậu ta có quay lại nữa không?.

– Hình như không ạ.

– Được rồi _anh phẩy nhẹ tay ra hiệu cho người giúp việc ra ngoài._

– Vậy là cậu nhóc có đến, cứ tưởng có việc làm rồi quên mình luôn chứ. Đã gần năm sáu tháng rồi chứ ít gì…cũng không làm mình thất vọng…cũng có chút năng lực đây.

Anh mở sấp hồ sơ mà anh cần giải quyết gấp nhất, hồ sơ những ứng viên cho các vị trí ở khách sạn mới. Một danh sách những ứng viên được giới thiệu từ các đơn vị và một danh sách khác là các ứng viên đã được bộ phận nhân sự tuyển chọn từ danh sách bên kia chờ anh duyệt.

Cầm bản danh sách thô anh chợt tìm ” nhà hàng Phong Lan” _nơi cậu nhóc được anh giới thiệu tới_

“Không có giới thiệu ai sao ta, mà chỉ là nhân viên tạm chắc gì được giới thiệu”

Anh chợt trông thấy Tùng…Nguyễn Hoàng Tùng…nơi giới thiệu nhà hàng Phong Lan, anh cười hài lòng…vậy là không phụ ý anh muốn nâng đỡ cậu, chút thử thách ban đầu của anh cậu đã vượt qua.

Giới thiệu một nhà hàng tầm tầm cho cậu thực tập để dễ dàng có điểm, có việc làm đối với anh không khó nhưng anh đưa cậu vào một nơi đòi hỏi cao, không cho phép phạm lỗi dù to nhỏ vậy mà cậu cũng có thể đáp ứng được mà không kêu ca hay chạy nhờ anh lần nào nữa…Tốt!..anh nghĩ vậy.

Lật qua danh sách nhân viên, anh xem qua một lượt rồi giở hồ sơ cá nhân từng ngưởi ra xem. Anh duyệt cẩn thận từng nhân viên từ chi tiết cá nhân, đến năng lực, kinh nghiệm..vv…v.

Vài món nhẹ được mang ra cho ông chủ. Anh nghỉ ngơi ăn một chút lót dạ.

” Phải mình về sớm được là có thể thưởng thức tài nấu nướng của cậu ta rồi.. à quên mất” anh nghĩ ra gì đó rồi lấy điện thoại gọi cho trợ lý

– Anh mang cho tôi hồ sơ chi tiết của ứng viên Nguyễn Hoàng Tùng của nhà hàng Phong Lan…….ừ ứng viên cho khách sạn đó ….mang qua nhà tôi ngay nhé…ừ tôi cần gấp.

Không cần xem qua anh cũng biết cậu không thể nằm trong những ứng viên được chọn. Phòng nhân sự có quá nhiều ứng viên giỏi hơn một anh chàng vừa mới tập sự để lựa chọn.

Khoảng nữa giờ là bộ hồ sơ của cậu nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của anh. Đọc qua một lần nữa những nhận xét của quản lý nhà hàng và bếp trưởng, anh gật gù:

” Được đấy…vậy tuyển luôn”

Anh ghi thêm tên cậu vào cuối danh sách những người được chọn cho khách sạn mới. Vậy là một lần nữa nhờ anh cậu lại có một cơ hội mới.

Sau hai tuần hồi hộp chờ đợi cuối cùng cậu cũng được gọi lên phòng quản lý. Đứng ngập ngừng trước cửa một lúc cậu hít thật sâu rồi mới gõ cửa.

– Vào đi _Tiếng trưởng phòng._

Cậu đẩy cửa bước vào cười cười cầu tài..

– Anh gọi em ?

– Ừ! ngồi đi, chắc cậu biết tôi gọi cậu lên cho việc gì rồi chứ?

– Việc khách sạn phải không ạ?. Tin xấu ạ?

– Sao lại xấu, rất tốt nữa là đằng khác. _ Anh quản lý cười vui vẽ sau một lúc giả vờ căng thẳng để hù cậu_ Cậu được nhận rồi, vui là cậu vượt qua rất nhiều ứng viên nhưng buồn là cậu là người được tuyển vớt.

– Vớt là sao ạ?

– Tức là mọi vị trí đã có đủ người nhưng người ta vẩn tuyển thêm cậu làm nhân viên chính thức cho khách sạn nhưng chưa bố trí cho cậu vị trí nào cả.

– Vậy là sao anh, hay là em phải qua kỳ xét tuyển nữa?

– Theo tôi biết thì không có, cậu từ bây giờ chính thức là nhân viên của chúng tôi không phải nhân viên thời vụ…cậu sẽ được ký hợp đồng lao động chính thức nhưng tôi không biết họ tuyển cậu cho vị trí nào cho khách sạn.

Thấy cậu còn có vẻ lo lắng, anh quản lý trấn an thêm.

– Thôi đừng lo, một khách sạn mới thành lập thì sẽ còn nhiều thay đổi nhất là bộ phận nhân sự, cậu cứ làm tốt việc được giao thì không lo mất việc..vậy nha.

– Vậy bây giờ em vẫn tiếp tục làm ở đây hả anh.

– Đúng, cho hết tuần này hợp đồng ở đây chấm dứt, đầu tuần cậu cầm giấy gọi đi tập huấn trước khi nhận việc chính thức.

– Cám ơn anh.

– Chúc mừng cậu, có khao mọi người không? anh trưởng phòng cười hấp háy.

Cậu cười trừ

– Khao anh chắc em không dám, nhưng em sẽ cám ơn anh thật tử tế.

( cậu nghèo rớt mồng tơi làm sao mà khao nỗi mọi người)

Ra khỏi phòng xếp mà cậu vừa đi vừa đánh lô tô trong bụng. Mọi chuyện làm cho cậu ngây ngất: một công việc ổn định, đúng chuyên môn…làm ở một công ty lớn nữa…ôi mơ ước của biết bao người mới ra trường như cậu.

Cậu lên kế hoạch cho sự nghiệp trả ơn những người đã giúp đỡ cậu ở chỗ làm. Trước tiên là vét hết tiền túi, mượn thêm chút tiền của hai người trọ cùng. Cậu chuẩn bị một ít bánh cậu tự làm để tặng mọi người.

Ngày cuối cùng đi làm cậu mang những gói bánh được chuẩn bị kỹ lưỡng đi tặng từng nơi với lời cám ơn hết sức chân thành, cậu cũng chào tạm biệt mọi người để nghỉ làm. Anh quản lý và bác trưởng bếp cứ chào cậu mà dặn dò đủ thứ.

– Này nếu không cố gắng mà bị đuổi tôi không nhận lại cậu đâu, nhớ đấy_anh quản lý hăm dọa._

Bác trưởng bếp thêm vào

– Cậu làm mất mặt người từng hướng dẫn cậu là tôi, thì tôi xé xác cậu đấy.

Cậu gật rồi dạ liên hồi, cậu mong ngóng được nhận công việc mới bao nhiêu thì bây giờ bỗng dưng cậu thấy quyến luyến chỗ này bấy nhiêu.

Rồi việc chào hỏi chia tay gì gì cũng xong, cậu về nhà nằm dài trên đất săm soi mãi cái giấy triệu tập của cậu rồi cười cười hoài.

– Tôi thấy cậu vui quá rồi đấy. _anh Minh vừa đi làm về thấy cậu nằm dài đó cười một mình mãi thì lên tiếng trêu cậu_

– Khi nào cậu dọn đi?

– Em chưa biết, để thứ 2 này đi tập trung em mới nghe công bố chính thức.

– Vậy là bọn anh phải tìm người chia tiền phòng mới rồi…chậc không biết có ai chịu chui vô cái “hộp quẹt diêm” này không nữa..

– Anh làm như thiếu người như em lắm vậy, hôm em đến thuê trễ một bước là không có chỗ này rồi, ở sang thì không thiếu chứ mấy kiểu như anh em mình như vầy mới khó đó chứ..

– Đùa với cậu thôi, khi nào đi thì báo trước một tiếng anh em mình làm bữa lai rai chia tay nhỉ…

– Anh Kiệt chưa về hả anh? lúc này hình như anh ấy hay đi tới tận sáng..

– Có bồ rối ấy mà.

– Bạn gái ư? con gái nhà ai mà chỉ đi giờ kỳ lạ vậy?

Anh Minh không nói gì chỉ cười khảy như có gì khó nói hay có thể hiểu là không đáng để nói làm cậu thấy không nên hỏi tới. Bỗng anh bắt qua chuyện của cậu.

– Cậu được việc rồi có đi cám ơn người ta chưa?

– Ai ạ?

– Thì cái người mà lần trước cậu định cám ơn mà không gặp đó.

– Chưa ..nhưng…nhưng em định thôi không đi nữa, em có gởi chút quà cám ơn rồi.

– Sao vậy? lần trước cậu hăng hái lắm mà.

– Thì đúng là vậy, nhưng nghe mấy anh nói xong tự nhiên em thấy ngại, thấy có lẽ hai anh nói đúng.

– Chẳng lẽ gì, cậu không cần để tâm nhiều đâu, chắc tại tụi tôi không may như cậu nên hơi ganh tị chút, quá lời thôi mà…không cần để bụng quá làm gì..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.