Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 59



“Minh Hàn thực sự không can thiệp sao? Hay chưa biết gì, thằng nhóc Toàn Hiếu không lẽ không đến tìm người”

Không như Vũ Phong nghĩ người đã đến, và không chỉ đơn giản là cầu xin.

– Anh không giúp tôi lần này tôi sẽ bày hết mấy chuyện xấu của anh cho cả công ty biết xem anh có còn mặt mũi làm giám đốc nữa không.

Toàn Hiếu sau khi năn nỉ hết lời chỉ nhận được lời nói “Tôi không đủ sức. Là tự cậu làm phải tự ghánh vác” thì chỉ còn nước đe dọa. Nhưng khổ cái Minh Hàn thuộc dạng mặt dày, chắc chắn chỉ có thể dùng hai từ “mặt dày”.

– Chuyện xấu của tôi ai cũng biết, cậu có nói thêm thì cũng không làm ai ngạc nhiên. Giám đốc tôi vẫn làm, chừng nào tôi không đủ bản lĩnh giữ vị trí này tôi tự động từ chức, ai dám nói ra nói vào.

Toàn Hiếu chỉ còn có nước muốn á khẩu. Cậu không ngờ cái con người luôn bị cậu qua mặt một ngày lại có thể nói những câu ngang như cua thế với cậu.

– Anh tưởng anh sẽ yên ổn sống với tên khốn đó hả, nếu tôi không xong tôi cũng lôi hai người theo. Tôi sẽ cho cả công ty, không mà cả các đối tác của anh biết mối quan hệ của anh xem anh và hắn ra đường có dám ngẩng mặt không.

– Tôi đang nghĩ cách giới thiệu cậu ấy với mọi người nếu cậu giúp tôi một tay thì tiện quá.

– ANH…..!..!…!

– Tôi nghĩ chúng ta dừng ở đây thôi, cậu muốn xin chuyện gì xin đến gặp tổng giám đốc, tôi cũng chỉ là kẻ làm công ăn lương. Tạm biệt, không gặp lại.

– Minh Hàn, anh nỡ đối xử với người yêu như vậy hả?_ Toàn Hiếu hét với theo Minh Hàn đang quay lưng đi. Minh Hàn dừng lại nhưng rồi tiếp tục đi không hề nhìn lại cái nào_

Cuối cùng thì Toàn Hiếu chấp nhận án tù vì không có tiền hoàn lại cho ngân hàng cũng như công ty cha cậu phá sản không thể nương tựa bất kỳ thế lực nào nữa. Nhưng án có vài tháng, Vũ Phong áng chừng Minh Hàn ít nhiều cũng có can thiệp, anh ta là vậy dù gì cũng hay có mấy thứ lòng tốt bất hảo.

Bỏ xấp báo cáo vào phong bì anh lấy điện thoại gọi đi.

– Vũ Phong, Tư Hùng tìm anh kìa._ Tùng ló đầu vào sau khi gõ lên cửa vài tiếng lấy lệ_

– Được, anh xuống liền.

………..

Tùng ngồi tựa trên giường mắt nhìn bộ phim XMEN đang chiếu trên tivi, miệng đang nhâm nhi trái bắp luộc, bên cạnh Vũ Phong úp mặt trong cổ áo cậu cọ nhè nhẹ.

– Nhột em._ Tùng đẩy mặt Vũ Phong ra, nhẹ giọng lằn nhằn_

– Trước giờ đâu có bao giờ thấy em than nhột, tự dưng hôm nay lại sợ nhột.

– Em đang xem phim.

– Không xem nữa.

‘phụt’ tivi bị tắt mất.

– Đang khúc hay mà, em muốn xem tiếp.

– Nhưng anh ‘muốn’ quan trọng hơn.

Cậu lập tức bị đè bẹp, trái bắp còn đang gặm dở dang cũng văng tuốt luốt.

Cộc…cộc…cộc…

Tiếng gõ cửa cắt ngang hứng thú của Vũ Phong, anh hỏi giọng gắt gỏng thấy rõ.

– Chuyện gì?

– Có khách thưa ông chủ.

– Khách gì giờ này cơ chứ, thật mất hứng.

– Dạ anh ta bảo anh ta tên Anh Kỳ.

Một cái tên làm hai người lập tức nhỏm dậy.

– Nói khách tôi xuống ngay.

– Dạ.

– Anh Kỳ sao lại đến đây được… kỳ vậy_ Tùng với một đống thắc mắc trong đầu vội thay quần áo_ có nhầm lẫn gì không đây.

Nhưng không nhầm, dưới nhà quả nhiên là Anh Kỳ.

…………………………………………� �……

Quán Four đã mở cửa trở lại, Xuân cũng tranh thủ thời gian quán đóng cửa đã theo học một lớp pha chế thức uống. Hôm khai trương trở lại dĩ nhiên không thể thiếu những gương mặt mạnh thường quân: Dĩ nhiên nhân viên của quán Tùng, Xuân, Anh Kỳ, Sơn phải có mặt còn có cha mẹ Anh Kỳ, dĩ nhiên Vũ Phong, Minh Hàn cũng không thể thiếu.

Vừa bước vào quán Minh Hàn đã gặp cha mẹ Anh Kỳ đang ngồi gần ngay cửa ra vào, anh nhẹ nhàng cúi chào, cha mẹ Anh Kỳ cũng chỉ nhìn Minh Hàn rồi thôi, không đuổi cũng không nhiệt tình đón tiếp. Một chút sau Vũ Phong dẫn cả đám đàn em thân tín tới khai trương cho xôm tụ, Khai trương tưng bừng cũng một tay bọn Tư Hùng đảm nhiệm, lệnh ông chủ lớn đã vậy không thể làm sơ sài. Đám đàn em đứa nào cũng phải đáo qua ủng hộ.

Xuân và thằng Sơn cứ nhìn nhau cảm thấy mọi thứ có cái gì đó kỳ quặc, không khí rất xôm tụ nhưng có vẻ gì đó thật khó diễn tả. Những vòng hoa sặc sỡ chúc mừng khai trương đặc kín phía trước quán, băng rôn đỏ treo dọc phía trên, cờ màu bay phấp phới thu hút khách qua đường tò mò nhìn vào.

– Toàn khách quen không, chưa có khách lạ._ Xuân nói với thằng Sơn đang lui cui thu dọn chén đĩa trên bàn_

– Từ từ rồi cũng có thôi, bọn mình nghỉ lâu quá mà, nợ bác trai (cha Anh Kỳ) mấy tháng nay chưa trả đồng nào.

– Hy vọng vào buổi tối khi bar hoạt động sẽ khá hơn._ Xuân chắt lưỡi_ sao tự dưng muốn nghỉ ngày hôm nay ghê!

– Ừ em cũng thấy vậy, không khí giữa mấy người kia khủng bố quá.

Mặt Tùng chằm hằm không thèm nhìn Vũ Phong lấy một cái từ lúc Vũ Phong bước vào, anh cũng không thua, một con mắt liếc nhìn cậu cũng chưa từng làm Tùng càng tức ác. Mặt Anh Kỳ thì méo xẹo thỉnh thoảng lại nhìn về phía Minh Hàn đang nhấm nháp bữa ăn sáng của mình, đối diện anh ngạc nhiên nhất chính là Vũ Phong. Họ thỉnh thoảng nói gì đó với nhau mà Anh Kỳ không thể nghe được.

Tùng đứng trong bếp nên cũng không để ý lắm tới cái sự kỳ lạ là hai anh em kia có thể ngồi chung nhau sau bao nhiêu chuyện như vậy mà không có chuyện gì lớn xảy ra. Chỉ có cha mẹ Anh Kỳ là khá vui vẻ nhất trong cả bọn.

– Một mì kiểu ý_ Xuân gọi vào trong bếp_ Này không khí hôm nay sao khủng bố thế hả, đáng lẽ phải ăn mừng chứ. Vừa tái khai trương vừa mừng bạn hiền hết bệnh kia mà.

– Ai biết, đi mà hỏi kẻ nào gây chuyện ấy._ Tùng dừng tay, khua khua cái vá cầm trong tay về phía Xuân_ Này cơm Dương Châu ra trước đi, mì chờ chút.

Xuân vừa quay người đi liền bị Tùng gọi giật lại.

– Này, lát tính tiền cho cái “lão đó” gấp mười cho tui.

– “Lão đó” là ai?_ Xuân cười khiêu khích_

– Đừng hỏi đố, cậu không tính lát tui bắt cậu móc tiền túi bù vô, cả cái đám đàn em của lão nữa, tính gấp ba cho tui. Gom vô cho lão trả hết……hừ…..

– Ác quá thế, đằng nào cũng là người yêu mà……._ chưa dứt lời Xuân vội chạy mất tránh cho nguyên cây cải đang bay về phía cậu_…oái …giết người vô tội…giết người….

Anh Kỳ trợn mắt nhìn hóa đơn tính tiền của Vũ Phong,

– Cậu tính tiền cái kiểu gì vậy, lộn hết rồi kìa.

– Ông “chủ nhỏ” muốn vậy…_nhún vai_ đành chịu thôi, không em phải tự bỏ tiền túi bù đó. Anh có ý định móc tiền túi bù không?

– Không…._ Anh Kỳ lắc đầu_ giá cả buổi sáng anh không quản. Cứ tự nhiên.

Không loại trừ suy đoán của Xuân, Vũ Phong quắc mắt nhìn phiếu tính tiền Sơn cầm tới như muốn thiêu cháy nó, biết trước sau gì cũng vậy nên Xuân dặn Sơn rất kỹ trước khi tới thu tiền “ông chủ lớn của Tùng”, thằng Sơn vốn hay khớp trước mặt Vũ Phong nên cậu chắc nó sẽ ngắc ngứ với cái khí thế của Vũ Phong nếu không chuẩn bị cho nó trước, dĩ nhiên Xuân không điên đi làm thay nó, dù gì nó cũng có cái mác “em Tùng” còn Xuân có cái cóc khô gì đâu. Xảy ra chuyện gì thì nó chỉ cần đem cái bia đỡ đạn trong bếp ra là được.

– Thế này là sao?_ Vũ Phong hỏi giọng hơi trầm đi_

– Anh hai em nói, với khách quý này phải phục vụ đặc biệt nên tính giá cũng phải đặc biệt. Giá là do anh ấy… quyết, em chỉ là người thực hành, anh thông cảm_ Nó nói một hơi lời Xuân dặn như sợ ngừng một cái là nó quên hết vậy, không hiểu sao nó thực sự khớp khi đứng trước mặt Vũ Phong_

– Anh cậu nói vậy? Gọi anh cậu ra đây.

– Anh ấy dặn khách ăn quịt mai mốt quán không tiếp nữa._ miệng nói nhưng trong bụng nó khen Xuân hết lời, sao anh ấy hay vậy, đoán trước nó sẽ bị hạch cái gì mà dặn trước hết trơn_

Vũ Phong mặt không còn chút gì có thể gọi là…dễ coi…

– khặc…khặc…._ tiếng ai đó cố nín cười_

Vũ Phong dằn tay xuống bàn

– Anh cười gì?!

Minh Hàn nghe cái đoạn đối thoại đó mà không thể nín cười, anh chỉ vào Sơn vẫn đang đứng chờ lấy tiền.

– Suy nghĩ cho kỹ trước khi làm dữ đi, nó là em ruột của Tùng đó, em-ruột.._ Minh Hàn nhấn mạnh hai chữ em ruột_ trừ khi cậu muốn qua đường với anh nó còn không ít nhiều cũng sẽ cần sự ủng hộ của nó trong căn nhà tương lai đó. Dù gì cũng là anh em, anh lấy ân báo oán nhắc nhở em một chút…

– ……_ Vũ Phong nhìn Minh Hàn, rồi nhìn Sơn, rồi nhìn xuống hóa đơn, tức điên chưa biết làm gì. Tiền không thành vấn đề nhưng quan trọng là sĩ diện, Tùng dám chơi anh trước đám đông_….hừ..!…!..!…

– Vào nói với anh cậu là “anh này chỉ định quen với anh cậu qua đường thôi, bảo anh cậu đừng tính giá phục vụ đặc biệt nữa._ Minh Hàn nói với Sơn khi Vũ Phong chưa có phản ứng tiếp theo ngoài vài tiếng hừ hừ trong cổ họng_

– Anh dám._ nói với Minh Hàn nhưng lại nhìn Sơn_

Cuối cùng Vũ Phong ngoan ngoãn móc bóp trả đủ số tiền ghi trong hóa đơn, bo cho bồi bàn số tiền dư luôn. Sơn nhận xong là “cám ơn quý khách đã ủng hộ” rồi biến nhanh. Cái cảnh này Minh Hàn cười mãi không thôi.

Hôm đó nếu không nhờ Anh Kỳ bị ngã trong nhà tắm thì mọi chuyện vẫn y như cũ, anh sẽ luôn ân hận khi nhìn tình trạng mình gây ra cho Anh kỳ, và nhìn cả gia đình người yêu sống trong u ám. Mà Anh Kỳ cũng buồn cười, khi nghe tiếng va đập từ nhà tắm truyền ra anh và mẹ Anh Kỳ phá cửa xông vào, Anh Kỳ đã xấu hổ với tình trạng không có gì che thân mà để lộ tất cả. Anh cũng không biết có nên giận hay không khi cuối cùng cũng biết Anh Kỳ đã lành bệnh, chỉ là giả vờ để biết lòng anh. Mà mọi chuyện cũng là Vũ Phong bày đầu, anh nhiều lúc tự hỏi không biết anh làm gì mà thằng em anh cứ theo phá anh thế không biết. Lúc nhỏ tuy không thuận nhưng khi cả hai học cấp ba chẳng phải đã giải hòa rồi sao. Cái kiểu độc địa nó dùng đối phó anh không biết phải nói là giúp hay là phá, dùng Toàn Hiếu dụ giỗ anh nhưng lại ràng buộc Toàn Hiếu không cho bỏ anh, đẩy anh ra khỏi nhà nhưng bản thân nó cũng chuẩn bị mọi thứ để ra khỏi nhà mà không đụng tới gia tài. Xúi Anh Kỳ làm tình làm tội anh nhưng cũng là một cơ hội cho anh có được sự tín nhiệm của Anh Kỳ lẫn sự chấp nhận của gia đình Anh Kỳ.

Anh đã suy nghĩ cả đêm cuối cùng chẳng biết thằng em anh muốn cái gì, nó đối với anh không nhổ cỏ tận gốc nhưng cũng báo hại anh tốn bao nhiêu năm quay cuồng trong cái kế hoạch của nó, cuối cùng anh không biết là mình được hay mất. Anh buông xuôi vì thấy lòng mình chẳng thể ghét nó thêm nữa, còn phải cám ơn nó ấy chứ, chí ít cũng nhờ nó mà anh gặp Anh Kỳ, nhờ nó anh cũng không phải đứng mãi ngoài cửa nhà Anh Kỳ.

Nhưng dù gì chứng kiến cái mặt không biết diễn tả sao khi bị Tùng bắt chẹt thì không thể nhịn cười, cũng hả dạ phần nào. Cho nó đáng, đằng nào cũng là nó tự chuốc lấy. Anh liếc về phía bóng lưng Anh Kỳ đang làm việc đằng kia mà tự cười hạnh phúc. Cả anh và cha mẹ Anh Kỳ cũng một phen hoảng vía vì không hiểu vì sao bệnh Anh Kỳ tự dưng làm lạ. Từ một người bị trầm cảm không hiểu sao trở thành một người si si ngốc ngốc, đến khi vỡ lẽ mọi chuyện mới biết thì ra cái bệnh si si ngốc ngốc là do thằng em anh đạo diễn. Minh Hàn chẳng giận cũng chẳng lo, mọi gánh nặng như được trút xuống, anh mừng còn không kịp chứ có gì mà giận ai, nhưng anh hình như cũng đang bị giận mặc dù lỗi lần này không phải của anh…..mà hình như anh phạm cái lỗi lớn là dám nhìn thân thể của người yêu mà chưa được phép….bị giận cũng đáng…đáng về mọi nghĩa….anh lại tự cười.

– Thấy cái giọng điệu cười cười của anh là thấy bực mình._ Vũ Phong cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Minh Hàn_ thấy muốn đánh nhau._ Vũ Phong tỏ ý bực mình_

– Tới võ đài của cậu mà đánh nhau. Tính tiền dùm….._ Minh Hàn ngoắc Sơn_

– Không ngồi đây ăn vạ với bảo bối của anh nữa hả?

– Nhờ ơn em mà anh có diễm phúc buổi tối được quyền tới năn nỉ, bây giờ phải về làm việc.

– Chưa bị đuổi sao?

– Giấy sa thải chưa tới thì vẫn phải làm, mà hôm nay tới cũng là nhận trợ lý mới.

– Vậy thằng nhóc Toàn Hiếu coi bộ thảm dữ ha. Nhưng hình như có ai đó cũng niệm tình cũ ra tay nghĩa hiệp.

– Coi như dứt một lần không nợ nần. Mà cũng nhờ ơn ai đó mà thằng anh này phải chạy ngược chạy xuôi…hử?_ Minh Hàn nhìn Vũ Phong đầy ý nghĩa, rồi xách cặp đi làm, không quên chào bảo bối của anh và ‘bố mẹ vợ tương lai’_

– Về_ Vũ Phong phán một câu lạnh lẽo cho đám đàn em rồi cũng đứng lên, ra tới cửa quán anh dừng lại ngoắc ngoắc Sơn lại gần_

– Anh gọi em…có chuyện gì ạ?_ nó hỏi nhưng liếc chừng coi Xuân có chỉ đạo gì không_

– Nói với anh cậu_ Vũ Phong nhỏ giọng vừa đủ Sơn nghe_ nếu trốn được thì trốn kỹ cho tôi.

– Dạ??…dạ!!??…_ nghe cái giọng lạnh lẽo của Vũ Phong tự dưng Sơn nổi hết da gà_…

– …._ Vũ Phong vừa định đi thì lại quay lại làm thằng Sơn lại ớn tóc gáy thêm lần nữa_ Còn nữa nói với anh cậu, tám giờ tối mà tôi chưa thấy mặt thì đừng trách tôi không nể tình, phí phục vụ đặc biệt tôi trả đủ rồi đó.

– Dạ.!.!.! ….dạ!.?.!….._ “Hai cái lệnh này có trái ngược nhau không ta” Sơn nghĩ thầm trong bụng_

Vũ Phong vừa đi khuất là Xuân với Anh Kỳ túm nó ngay tra xem Vũ Phong vừa nói gì, nó nhăn nhó thuật lại…. Xuân rờ rờ cái cằm nhẵn nhụi không có cọng râu gật gật đầu….

– Căng ha. Thôi vô báo tin “mừng” cho anh cậu hay đi….cho em nó mừng.

– Sao anh hai kêu anh mà anh toàn kêu em làm không vậy hả?

– Vì cậu là người nhà của nó, Vũ Phong chắc chắn không làm khó cậu..ha?._ Xuân hất mặt với Anh Kỳ ý tìm sự đồng tình_

– Anh chẳng phải đang định làm anh rể sao, cũng người nhà mà._ Thằng Sơn hất mặt trêu lại_

– Ha….ha….thì ra có người âm thầm làm chuyện tốt đẹp ha…. Sơn, vậy là tên này cứ theo cậu về quê riết thì ra là có ý đồ. Muốn cua chị cậu phải không, hỏi qua “anh hai” chưa đó._ Anh Kỳ cười tà chọc lại Xuân_

– Chưa, cái vụ này anh hai chưa biết_ Sơn khẳng định híp híp mắt nhìn Xuân_

– Chưa biết nhưng nó đồng ý mà, không thì làm sao tui ăn giỗ nó mỗi năm được chứ, trừ khi là người nhà, hứa rồi nên quân tử phải nhất ngôn.

Cả ba cứ người chọc người ghẹo, không khí rất thoải mái, đúng là không có hung thần ở bên thì thật dễ thở vô cùng.

Four dưới sự chăm chút của bốn người thì không ngừng làm ăn phát đạt. Không hiểu sao mà những người khách trước đây hay mời Tùng đến phục vụ cũng biết cậu mở quán ở đây mà tìm tới ủng hộ, bar buổi tối cũng đắt không kém. Nhưng Four bây giờ gặp một vấn đề vô cùng lớn đó là không gian. Do lúc đầu sang lại nó chỉ là một bar nhỏ phục vụ buổi tối bây giờ buổi sáng trưng dụng làm quán ăn, ban đầu ít khách có thể nhập nhằn phần trang trí hay bố trí vật dụng, nhưng bây giờ lượng khách bắt đầu lui tới nhiều, chưa kể không đủ bàn phục vụ còn không đủ tiện nghi cho một quán ăn lẫn một bar chuyên nghiệp.

Buổi trưa quán nghỉ, cả bốn ngồi nhìn nhau mở một cuộc họp.

– Quán chúng ta cần trang trí lại nhưng không có kinh phí, chúng ta chỉ có vừa để đủ tiền trả nợ cho cha tôi thôi.

– Đúng, nếu để bài trí cho quán ăn hay bar không thôi thì cũng dễ, đằng này cho cả hai, không gian cũng thiếu._ Xuân phụ họa_

– Ở trên lầu còn một gian cũng bằng ở đây, phải chi chịu cho chúng ta thuê._ Tùng rầu rầu tiếc rẻ_

– Hay mình chuyển chỗ khác._ Sơn ý kiến_

– Khách quen chỗ này rồi, mà muốn tìm một chỗ khác cũng khó lắm, bây giờ chỗ nào cũng có người hết. Kiếm một chỗ thuận tiện không dễ. Ai mà biết lại nhanh đắt khách như thế….cứ nghĩ kiếm được cơm ăn là may.

– Ừ

– Hay mình lên hỏi thuê luôn tầng trên_ Sơn lại ra ý kiến_

– Anh đi rồi, trên đó là văn phòng của công ty, mà ông chủ là con rể của chủ nhà. Không đuổi được đâu.

– Đang bàn chuyện gì mà anh vào cũng không ai hay thế?_ Minh Hàn bước vào cửa với nụ cười tươi roi rói_

– Minh Hàn, Giờ này quán nghỉ anh tới làm gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.