Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 6



– Anh đi suốt nhỉ, anh ở nhà một tháng được bao ngày?

– Hì, chẳng được bao ngày đâu, công việc đòi hỏi vậy.

– Không ai phụ giúp anh à.

– Trước đây cũng có, nhưng bây giờ thì không.

– Lần này anh đi những đâu, xa không?

– Không Đà lạt thôi, khoảng một tuần.

– Vậy à, ngày mốt em cũng phải lên đó..

– Vậy à, trùng hợp nhỉ.

– Anh đừng vờ nữa, anh biết mà..

Anh nhìn cậu cười

– Anh còn đóng kịch nữa cơ đấy, nào là anh giới tiệu cho em thôi còn lại em phải dựa vào năng lực của mình…làm em cứ tưởng bở…cuối cùng toàn nhờ anh cả.

– Đâu có, nhờ năng lực em đấy chứ, nếu em không được đánh giá tốt để đưa vào hồ sơ dự tuyển thì làm sao anh tuyển em được.

– Anh nói sao cũng được, nhưng anh đã cho em cơ hội em không lãng phí nó đâu.

– Tốt, anh hy vọng vậy. Bây giờ ăn cơm trưa với anh chứ, anh đói lắm rồi đây.

Cả hai xuống nhà bữa trưa đã được dọn xong, bữa ăn khá thịnh soạn.

– Anh ăn một bữa mà nhiều thứ vậy sao.

– Không hẳn, vì không biết em thích món gì nên anh dặn họ làm vài loại vậy.

– Anh không cần phải vậy đâu.

Cậu biết mối quan hệ giữa cậu và anh không sâu sắc gì mà không hiểu sao anh có vẻ chu đáo với cậu như vậy, không biết cậu có chút hy vọng gì cho thứ tình cảm đang nhen nhúm trong lòng cậu không hay những gì cậu cho là quan tâm cậu thì đối với anh chỉ là thứ vặt vãnh của người giàu có.

– Khi nào em đi nhận việc?

– Em dự định ngày mốt là có mặt ở Đà Lạt.

– Em đi xe gì, lúc nào đi?

– Em không biết, lúc nhận được thông báo là gặp anh nên tới giờ em chưa liên hệ xe, nhưng dù gì thì cũng có mặt ở Đà lạt vào ngày mốt là được.

– Em thu xếp công việc ở đây xong chưa?

– Em có gì để thu xếp đâu, dọn dẹp đồ dùng cá nhân, trả phòng rồi ra xe. Ở đây không khó có điều lên đó lạ nước lạ cái chưa biết tính sao thôi.

– Em thu xếp trong chiều nay kịp không?

– Để làm gì?

– Ngày mai em đi cùng anh luôn, khỏi phải đi xe ngoài cho cực.

– Như vậy sẽ phiền anh đó.

– Em nghe lại một lân nữa nhé. Anh xem em như một đứa em trai, anh rất thích được giúp đỡ em anh không thấy phiền hà gì hết, những gì có thể anh sẽ giúp em hết mình nhưng anh không bao che cho em trong công việc của em đâu, cái đó là em tự lực cánh sinh thôi.

Nghe anh khẳng định mà cậu đau lòng

– “Chỉ là thằng em trai thôi đấy…nụ hôn của anh ấy mới tuyệt làm sao…vậy là mình khó có cơ hội rồi mà nghỉ lại với địa vị của anh ấy thì dù mình là phụ nữ cũng chưa chắc mình có cửa yêu đương chứ đừng nói mình là đàn ông.”

– Này cậu không nghe anh nói gì sao?

– Không chỉ là em đang nghỉ xem em thu xếp kịp không mà.

– Em báo gia đình chưa?

– Em có báo có khả năng em sẽ lên Đà Lạt làm, còn khi nào đi thì chưa báo.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện. Cậu cứ tranh thủ lúc anh cuối xuống ăn để nhìn ngắm anh thật kỹ, anh trông quyến rũ quá mà, cái quyến rũ của một người đàn ông đẹp, của một thân hình cân đối khỏe khoắn kèm theo cả ma lực của một người thành đạt có địa vị tiền bạc, đầy tự tin…cậu thấy mình thực sự càng khó cưỡng lại khi cứ được nhìn anh thế này, cứ được anh ưu ái vậy….

…. mà nghĩ thì anh cũng thật xấu xa, anh cứ tiếp cận cậu theo như ý anh muốn nhưng lại cấm cậu tiếp cận anh như cậu muốn, cái danh nghĩa đứa em trai nghe sao mà đáng ghét quá, nó như một ranh giới rõ rệt anh vạch ra cho cậu, cậu có máu mủ gì với anh đâu mà bắt làm em trai anh chứ…thiệt anh ác với cậu quá chừng.

– Anh thấy em hôm nay không được tập trung lắm, không thấy thoải mái hả?

– không, không đâu.

Cậu vội vàng lấp liếm khi mãi suy nghĩ vẩn vơ mà không để ý đến câu chuyện đang nói.

– Vậy ngày mai em đi cùng anh chứ. Nếu công việc gì không kịp nói đi anh giải quyết phụ cho.

– Không sao em lo được, em sẽ đi cùng anh.

Anh nói là nếu tiện nhưng cậu thấy bằng mọi cách anh bắt cậu nhận lời đi cùng anh. Thôi cũng được nếu tình cảm của mình là không thể thì ở cạnh anh ấy thôi cũng được, dù gì thì khoảng cách gia đình và xã hội của anh và cậu khá xa, cậu thấy mình chẳng có hy vọng gì nếu tiến theo con đường yêu đương cả, và quan trọng hơn là cậu không mất tiền xe…

– Chiều nay em sẽ về thu xếp hành lý rồi đến đây, sáng mai đi một lần cho tiện.

– Vâng, được.

– Lát anh sẽ cho tài xế đưa em về, rồi chờ em luôn.

– Không cần đâu, em còn vài việc nhỏ cần giải quyết mà.

– Không sao, anh ta sẽ đưa em đi lo công chuyện cho nhanh, anh sẽ chờ em ăn tối.

Vậy là kết thúc câu chuyện không có thương lượng, anh chỉ làm như ý anh muốn, cậu lờ mờ nhận ra rằng bề ngoài trông anh thật nhã nhặn nhưng anh là kẻ độc tài đấy chứ, tự quyết hoặc đưa người khác quyết định theo chiều hướng mà anh muốn, không thấy nhượng bộ.

Chiếc xe bốn chỗ bon bon chạy trên QL 1 rẽ ngã ba Dầu Giây. Càng đi không khí càng dịu lại, không khí đã bắt đầu thay đổi so với thành phố và phố xá hai bên cũng không còn đông đúc như trước nửa có những đoạn mang hơi hướm của quê cậu, những ruộng hoa màu nối nhau xanh ngát, những ngôi nhà nhỏ lấp ló sau những tán cây. Tất cả làm cậu nhớ nhà. Xe chạy đã được hơn 3 tiếng đồng hồ rồi mà cậu vẫn chưa thấy mệt, anh thì đã ngủ khò từ khi còn trong địa phận thành phố.

Cậu chưa từng lên ĐL đây là lần đầu tiên, cậu cũng biết sơ sơ về ĐL như là xứ sở của thơ hay xứ sở sương mù, nơi của những đôi tình nhân..vv… nhưng cậu cũng chưa nhìn thấy nó lần nào. Càng đi cậu càng cảm nhận rõ mình đang lên cao ( vùng núi mà), không khí càng lúc càng dịu lại rồi lạnh dần. Cậu háo hức nhìn 2 bên đường, cậu tuy không phải là một đứa trẻ ra phố ngày hội nhưng cậu vốn yêu thích những thứ thuộc về thiên nhiên nên phong cảnh thôn quê 2 bên đường, nhất là khi những dãy đồi những rừng thông bắt đầu lác đát xuất hiện chúng làm cậu thấy lâng lâng. Đã bao lâu rồi cậu không được cảm nhận không khí thôn dã rồi. Cậu vốn sinh ra và lớn lên ở vùng quê nhưng mấy năm nay vào thành phố học cậu chẳng mấy khi rảnh rỗi để thả hồn cho những thứ mơ mộng này.

– Trông em háo hức quá.

– Anh không ngủ nửa à?

– Đủ rồi, em không thấy mệt à, hôm qua thức khuya đến vậy.

– Không em muốn nhìn phong cảnh một chút.

– Em chưa đi lần nào sao?

– Phải, đây là lần đầu.

– Em cũng gan nhỉ, lần đầu đến xứ lạ mà thấy em không lo lắng gì cả.

– Thì em thấy có khác gì với lần em lên thành phố lần đầu đâu, cứ đi rồi mới biết phải làm gì chứ.

– Thật em đi ĐL với bao nhiêu đó hành lý thôi à.

Cậu cười xác nhận những điều anh vừa hỏi. Thực ra nghe anh hỏi cậu bỗng thấy ngại, cái đống hành lý cũ kỹ của cậu bao gồm cái bếp ga mini dùng nấu ăn ( nói thêm là nó đen đen rỉ sét nhiều chỗ rồi), cái nồi cơm điện nhỏ cũng vậy, vài cái chén với cái nồi nhỏ, mấy chai gia vị, bịch gạo còn lại cỡ vài ký và vài thứ lỉnh kỉnh khác đang được bỏ trong cái cốp của chiếc xe hơi sang trọng này. Chúng chiếm hết cái cốp xe làm anh phải để những vật dụng hồ sơ anh đang mang vào trong xe, có cả cái túi quần áo của cậu nửa. Cậu nghĩ nếu anh biết mấy thứ gì đang để trong cốp xe của anh không biết anh có kêu trời vì tiếc cho cái xe không nửa.

– ĐL lạnh lắm em chuẩn bị đồ chưa

– Có em có mang cái áo gió theo mà.

Anh nhìn cái túi quần áo xẹp lép của cậu không còn gì để nói.

– Anh phục cái tính lỳ của cậu đấy, một lát lên đến nơi chúng ta ghé chợ một lúc.

– Vâng.

Xe dừng lại ở Madaguiol ăn trưa, một khuôn viên được trang trí bằng cỏ cây thảm cỏ rộng, những con đường lát đá trải dài. Nhà hàng cũng được thiết kế như hững mái nhà rông của người dân tộc, mát mẻ và trong lành. Cậu đứng im nhìn hết một lượt, rồi hít một hơi thật dài, mùi cây cỏ, mùi không khí lạnh, thật lạ lẫm thật phi thường, cả thân người cậu nhẹ đi cả chục ký, Quay lại thấy anh đứng đó nhìn cậu, cưởi.

– Em có muốn đi dạo một vòng cho thư giản trước khi ăn trưa không?

– Có, nếu anh không lười.

Thế là cả hai đi sâu vào phía trong nửa, băng qua một cây cầu treo bắc qua một dòng suối đang ầm ì cuộn bên dưới tung bọt mù mịt. Từ trên cao tầm ngắm càng rộng cậu càng thỏa sức chiêm ngưỡng, thấy anh cũng đang ngắm nghía phong cảnh say sưa bên cạnh cậu bỗng thấy như mình không còn đứng trên mặt đất nữa, cậu đang lạc vào cõi tiên với thiên nhiên hùng vĩ xung quanh và một vị tiên của khu rừng đứng bên cạnh, một thứ cảm giác hạnh phúc đang len lỏi vào trong tim cậu.

” Nếu lúc này đây mình tỏ tình với anh ấy thì anh ấy có đồng ý không nhỉ”

Cậu nhìn con suối đang chảy xiết dưới chân mình

“hay anh ta tống mình bay xuống con suối này luôn, tệ hơn nửa là bỏ mình ở giữa cái chốn này luôn. Mình không nghĩ là sẽ mạo hiểm lúc này”

– Trông anh cứ như lần đầu đến đây vậy.

– Nói là lần đầu cũng không sai, anh chỉ đến đây ăn cơm rồi đi, anh chưa từng đi sâu vào phía trong này, trong này cũng không tệ.

– Chỉ một câu không tệ thôi sao, em thì thấy thật tuyệt đấy chứ.

– Tại em chưa thấy những nơi khác thôi, chỉ buổi chiều nay lên đến ĐL em sẽ thấy nhiều thứ tuyệt hơn.

– Anh vừa bảo em quê mùa phải không?

– Em giận đấy à _ cười giả lả_ thôi mình vào ăn cơm, còn nhiều việc phải chuẩn bị cho em nữa.

– Cho em, em cần gì nữa.

– Không cần thắc mắc cứ theo anh. Anh sẽ lo cho em đàng hoàng, sẽ cho em thấy nhiều thứ em chưa từng thấy.

Cả hai lại băng qua cây cầu treo đi trở lại, vừa đi anh vừa nói về một nơi nào đó rất đẹp mà cậu chưa từng biết, cậu cũng không để ý nghe lắm vì cậu đang bị anh làm cho rối rắm.

– ” Anh vừa bảo theo anh là ý gì đây, cứ như lời tỏ tình ấy (đang ăn dưa bở). Nếu như anh bảo theo anh thật thì cậu không ngần ngừ gật đầu đâu. (cũng hiểu rõ là mình đang tưởng tượng)”

Cậu vừa nghỉ vừa cười thầm cho cái ý nghĩ điên khùng đó. Chưa lên đến ĐL nhưng trong món ăn đã thấy rõ đặc sản của vùng này, rau tươi trông thật hấp dẫn, được dọn theo nhiều kiểu, rau trộn, rau sống, rau xào, trụng..vv.

Trông anh chẳng có vẻ chú ý đến món ăn lắm còn cậu chắc do bệnh nghề nghiệp nên hay quan sát những món ăn mà cậu có dịp thưởng thức.

Khí trời mát mẻ, món ăn ngon, ngồi ăn cùng người yêu _ cậu tự nghĩ vậy thôi_ ( lại tiếp tục tự biên tự diễn) thật còn gì bằng, thiên đường chắc cũng tới nhiêu đây ( anh chàng này coi bộ dễ thỏa mãn quá).

Nhìn cậu ăn vui vẻ anh cũng thấy cậu đáng yêu, một chàng trai ngoài hai mươi mà anh cho rằng đáng yêu có lẽ không phải lắm, nhưng với anh cậu còn nhỏ quá, cái vẻ ngoài của cậu tuy cũng khá là đàn ông nhưng vẫn làm anh liên tưởng tới vẻ dịu dàng của phụ nữ, dù nước da có rám nắng và cái đầu húi cua cắt ngắn hết cỡ vẫn đang lắc lư trước mặt.

– Nếu cậu để mái tóc dài thêm chút nữa sẽ rất hợp. _ anh bất chợt nói_

– Anh bảo gì?

– Không, bỗng dưng anh nghĩ nếu cậu để tóc dài thêm chút nữa cậu trông sẽ đẹp hơn.

– Anh nghĩ em sẽ đẹp hơn nếu không để cái đầu húi cua này à._ rờ rờ cái đấu tóc cũn cỡn không chút nghệ thuật của mình cậu hỉnh hỉnh mủi_ tại cắt ngắn cho lâu ra đỡ tốn tiền cắt nhiều lần.

– Anh chỉ nghĩ vậy thôi em đừng để ý._ Vũ Phong suýt sặc vì cái lý do của cậu. lý do mà anh chưa từng nghĩ là sẽ có thể xảy ra_ ăn cơm đi chúng ta sẽ đi tiếp.

Anh thấy mình cũng kỳ lạ, không dưng lại nghĩ như vậy. Cậu tuy có bề ngoài khá cao ráo, thân hình mảnh mai và có vẻ rắn chắc anh đoán vậy. Do cậu lúc nào cũng mặc loại sơ mi rộng và anh cũng chưa chạm vào cậu nên cũng không biết ( thật ra chạm rồi nhưng xỉn quá không nhớ thôi). Khuôn mặt cậu khá thanh tú với những đường nét mềm mại, anh không nghĩ cậu giống con gái vì từ thân hình đến nét mặt cậu cũng là con trai trăm phần trăm nhưng không hiểu sao với những đường nét trên khuôn mặt đó anh lại nghĩ nếu được mái tóc ôm lấy nữa thì sẽ có thêm một mớ các cô gái ngoái lại nhìn thêm một lát, à phải nói thêm là nếu cậu có luôn nước da trắng hồng như những cô gái ở xứ ĐL chắc cậu sẽ điêu đứng vì các cô theo đuổi may là cậu sở hữu một làn da ngăm, có lẽ do cậu lớn lên ở vùng quê nơi mà nắng gió có thể chạm đến con người được đã hun cho cậu làn da bánh mật này.

– Anh không đói sao?

Chợt anh nhận ra mình ngừng ăn từ nảy giờ chỉ để nhìn cậu, anh cười giả lả.

– Không vì thấy cậu ăn ngon quá làm anh cứ nhìn cậu ăn mãi quên ăn đấy chứ.

– Cứ như anh đang nói chuyện với bạn gái anh vậy, nghe nổi hết cả da gà.

– Đừng nói bậy. Nói chuyện với người yêu phải tình tứ hơn nhiều mới làm các cô say túy lúy chứ, từ từ anh sẽ dạy cậu lấy lòng con gái phải như thế nào.

– Em không rảnh làm mấy chuyện đó đâu, anh để dành xài một mình đi.

” Nếu dạy mình làm cách nào cưa đổ anh thì tốt hơn”_ cậu nghĩ_

Lùa nốt chén cơm cậu gác đũa. Nhìn đĩa trái cây ú ụ trên bàn.

– Cái này có nước gói lại mang lên xe chứ ăn làm sao hết nổi.

Anh ngoắc tay gọi phục vụ bàn.

– Thưa anh cần gì.

– Chuẩn bị cho tôi hai phần như vầy mang theo đường.

– Vâng, sẽ có ngay.

– Anh không đùa chứ.

– Em cứ ăn thoải mái đi.

Cậu thấy như anh và cậu thân thiết hơn một chút, cái cảm giác xa lạ dường như đang rút ngắn dần.

– Anh cũng thích trái cây hả?

– Không.

– Vậy sao anh kêu chuẩn bị nhiều vậy?

– Đường còn xa mà, để em thoải mái thưởng thức.

– Anh thật là.

Ra xe, trên tay cậu là hai phần trái cây, cậu cũng lắc đầu với anh luôn, người giàu có khác. Xe tiếp tục lăn bánh hướng về ĐL và chỉ một lát là cậu thấy mình có thể ăn nữa được rồi, cậu khui phần trái cây ra mời mọc cho phải phép.

– Anh ăn luôn đi cho vui.

Anh nhón trái nho cho vào miệng..

– Anh thích món gì_ cậu cũng cho một quả nho vào miệng_

– Là sao?

– Ý em hỏi anh thích thức ăn gì.

– À, anh không thích cái gì gọi là cá biệt đâu, cái gì ngon, vừa miệng là anh ăn thôi.

– Vậy anh ăn tạp à.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.