Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 61



– Anh Kỳ, hôm qua em gặp một người phụ nữ…..nói sao nhỉ…hơi kỳ lạ một chút. Hình như có họ hàng với Minh Hàn và Vũ Phong…..

– Đi cùng một người đàn ông với vết sẹo trên mặt._ Anh Kỳ tiếp lời, tay tiếp tục lau lau mấy cái ly_

– Anh gặp rồi?

– Rồi, tối qua.

Anh Kỳ và Tùng bắt đầu ráp hai cuộc gặp gỡ với nhau, cuối cùng xâu lại thành một mối. “Người phụ nữ đó có ý muốn sẽ giúp hai người thành đôi, chống lại sự phản đối của ông tổng”

– Có đáng tin không?

– Không biết, có điều nên cân nhắc vấn đề cha Minh Hàn đã nói với chúng ta.

– Anh cũng gặp rồi hả?

– Không trực tiếp, nhưng có chuyển lời với cha mẹ tôi.

– Không phải lần ở trong bệnh viện đó chứ?

– Hình như vậy.

– Anh tính sao?

– Cha mẹ tôi còn chưa chấp nhận hoàn toàn nữa mà, lo chi chuyện đó.

– Phải, cha mẹ em còn đang xúc tiến chuyện hỏi vợ cho em nữa kìa, lo chuyện ở đây chi cho xa.

– Lần này cậu đáng lo hơn tôi đó nha.

– Đúng lần này anh sướng rồi. Có người chịu khổ vì anh…Còn chọc em.

– Cậu không thấy Minh Hàn cẩn thận từng chút khi tiếp xúc với cha mẹ tôi thế nào đâu, tội nghiệp lắm.

– Đáng đời anh ấy, ai bảo trước đây làm khổ anh quá trời chi.

– Còn Vũ Phong có đáng đời không?_ Anh Kỳ trêu lại Tùng_

– Lão đó còn đáng hơn nhiều, nhưng khổ chẳng ai làm được gì lão hết, không ai vuốt cục tức này cho em hết. Em mới là đáng tội nghiệp nhất._Tùng thiểu não than thở_

– Lão đó còn đáng hơn nhiều, nhưng khổ chẳng ai làm được gì lão hết, không ai vuốt cục tức này cho em hết. Em mới là đáng tội nghiệp nhất. _ Tùng làm bộ mặt tủi thân rầu rĩ khiến Anh Kỳ cười khanh khách_.

– Đáng chết, dám cười trên sự đau khổ của người khác. Anh đó nha, bây giờ sướng rồi thì cười nhạo em….

– Làm gì có cười nhạo chứ, có điều cậu làm cái bộ mặt sầu thảm đó làm tôi chịu không nổi…..ai đời, cái lúc lên bờ xuống ruộng thì không thấy cậu trưng cái mặt này ra cho người ta thấy…..bây giờ dù gì Vũ Phong cũng yêu cậu rồi thì lại trưng cái bộ mặt hết tiền đó…. Đi bàn với Vũ Phong đi….tôi thấy nên như vậy….

– Chắc phải vậy, hy vọng anh ấy chịu đi gặp cha em giống anh Minh Hàn …nhưng nghe giống truyện cổ tích quá….

………………………..

Four vẫn hoạt động hết công suất trong khi chờ Minh Hàn đi thương lượng, không như Vũ Phong nói “ dưới một tuần” là Minh Hàn có thể lo xong, đến cả mười ngày cũng không có tin tức, người cũng không thấy đâu.

Cha mẹ Anh Kỳ cũng ngạc nhiên khi cả mười ngày nay không thấy Minh Hàn xuất hiện, không lẽ giữa hai đứa lại xảy ra chuyện? Bà cũng không phải tuyệt đối chấp nhận nhưng cũng đành chịu, dù gì gia đình lúc này cũng nhẹ nhàng hơn, không khí gia đình cũng ấm áp hơn, cái cảm giác hạnh phúc trọn vẹn cũng xuất hiện với từng người trong nhà. Chấp nhận có thêm “một thằng con trai” cuối cùng thành ra cũng không đến nỗi là địa ngục như đã tưởng. Vả lại thằng con ngang hông này cũng “ khá có hiếu”…… nhưng lạ là cả mười ngày nay không thấy trong khi đáng lẽ ngày nào cũng thấy mặt nó ít ra là một giây.

Thằng con bà bảo, nó đang giúp Four thương lượng thuê luôn tầng trên mà lại muốn đạt được kết quả sớm nhất, chắc là nhiều việc quá nên không thể đến. Cũng được, vậy nó cũng lo lắng cho thằng con bà nhiều, cũng biết công biết việc chứ không chỉ kè kè chuyện tình ái. Nhưng không hiểu sao bà lại quan tâm chuyện của nó nhỉ? lại thấy nhẹ lòng khi chúng không xảy ra chuyện gì, kỳ lạ. Chẳng lẽ bà đã chấp nhận rồi sao? Không lấn cấn gì nữa sao?

…………………………………………� � ?…………..

– Anh Kỳ này, đã mười ngày rồi không có chút tin tức gì hết. Anh nghĩ anh Minh Hàn thành công không?

– Ai mà biết, nhưng chuyện lớn như vậy không thể ngày một ngày hai.

– Nhưng Vũ Phong nói chắc lắm mà_.

– Coi bộ tin tưởng người ta quá ha, nhưng chuyện này đâu có đơn giản gì, tôi nghĩ không nhanh như vậy đâu.

– Vậy anh không tin anh Minh Hàn làm được hả?

– Tin, nhưng không phải là trong vòng một tuần như anh ấy nói, chắc là sẽ cần nhiều thời gian hơn.

– ………..

– Ông chủ cậu tới kìa….ra tiếp đón đi, bar lúc này không dư nhân viên tiếp loại khách khó chịu này đâu.

– Xìzzzzzzz!!!!!!!!!

Tùng quay ra nhìn Vũ Phong đang tiến tới quầy, chỗ cậu đang ngồi tán dóc với Anh Kỳ. Có vẻ như mới đi đâu đó về, quần áo còn rất chỉnh tề lịch sự, sơ mi trắng đóng thùng thắt cara-vát đàng hoàng.

Vũ Phong đến ngồi xuống cạnh Tùng, anh cố ý ngồi sát rạt, với tay choàng qua vai Tùng, nháy mắt với Anh Kỳ gọi rượu.

– Một ly, như cũ.

– Ok, có ngay.

Trong khi chờ thức uống được mang ra Vũ Phong thản nhiên nếm trước món “ má ai bầu bĩnh” đang dọn sẵn bên cạnh.

– Sao ra đây mà không gọi anh?_ Hơi thở phả bên tai với nụ hôn ngọt ngào làm mặt Tùng bất giác nóng lên_.

– Anh có biết đây là chỗ đông người không?_ Tùng cố tỏ ra tự nhiên trong khi cậu đang ngượng chết đi được. Dù gì đây không phải mấy chỗ Vũ Phong có thể làm chuyện đáng xấu hổ như vậy_.

– Có sao?_Vũ Phong đón ly rượu Anh Kỳ đưa tới_.

– Hai người tình tứ quá ha, nhớ giùm còn tôi đứng đây đó nha, xốn con mắt quá trời._ Anh Kỳ trêu khi nhìn thấy mặt Tùng ửng lên thật dễ thương_.

– Ông anh tôi đâu không thấy, không phải hết giờ làm rồi sao?

– Không biết, cả mười ngày nay không thấy rồi.

– Vậy chắc lo không xong nên không dám vác mặt tới chứ gì._ Vũ Phong nhấp nhẹ một ngụm rượu_ Tùng, em không uống gì sao?

– Em uống rồi._ Tùng chống cằm, tay bâng quơ vẽ vài vòng tròn trên quầy_.

– Chắc anh ấy hứng quá nên hứa hơi ….. dù gì mấy chuyện đó cũng không thể làm xong trong vòng một hai ngày.

– Bênh chưa kìa, anh đừng chọc anh ấy nữa. Nội cái chuyện anh trai anh biến mất cả tuần cũng làm anh ấy sốt ruột rồi._ Tùng lên tiếng tham gia_.

– Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới kìa.

Anh Kỳ và Tùng đồng loạt nhìn ra phía cửa theo hướng mắt Vũ Phong, Minh Hàn cũng còn nguyên bộ quần tây áo sơ mi cara-vát đóng thùng, bộ dạng y chang Vũ Phong…..

– Chà…chà…. Hai người từ lúc nào mà ra dáng anh em dữ vậy? _ Tùng vừa toe mỏ cười chào Minh Hàn vừa huých Vũ Phong trêu chọc_.

Minh Hàn vừa cười chào mọi người vừa đến cái ghế cạnh Tùng ngồi lên, mắt anh ngay lập tức bám lấy Anh Kỳ.

– Chờ anh có lâu không? vì có chút sự cố ngoài ý muốn nên sai hẹn. Nhưng bù lại kết quả rất tốt, hôm nay đến là để báo cho mọi người hay.

– Chút sự cố…chẳng phải là…._ Vũ Phong đang nói tự dưng ngưng ngang khi Minh Hàn liếc anh một cái_.

Tùng và Anh Kỳ đồng thời cũng nhận thấy đôi mắt hình viên đạn đang hướng Vũ Phong bắn tới: “ Cậu mà nói lung tung là thằng anh này không nề nang gì đâu”.

– Thôi được, tin vui phải do anh báo, không dám tranh công_ .Vũ Phong phất phất tay ra chiều hiểu rồi… hiểu rồi và tiếp tục với ly rượu của mình_

– Hỏi thuê được rồi hả?

Anh Kỳ hỏi Minh Hàn, nhưng câu nói có vẻ ngượng. Chẳng hiểu sao, từ lần bể dĩa cái vụ giả bệnh tự nhiên cậu đâm ngượng, thêm phần Minh Hàn cứ tỉnh queo như không có chuyện gì cũng không có trách cứ câu nào. Anh cứ tự nhiên thân thiết cứ như hai người yêu nhau, thân nhau từ lâu lắm ấy. Làm cậu thấy bản thân mình sao sao …. khó diễn tả lắm. Kết quả là khi giáp mặt với Minh Hàn cậu cứ lúng túng thế nào ấy.

– Ừ, cho thuê dài hạn, ngày mai họ sẽ trả mặt bằng. Các em cứ lên kế hoạch sửa chữa đi, vài ngày nữa trợ lý của anh sẽ đem hợp đồng hoàn chỉnh đến cho mọi người ký.

– Anh tôi giỏi quá nhỉ, ra tay vừa nhanh vừa gọn vừa rất……_ Minh Hàn nhìn Vũ Phong bằng đôi mắt “ nếu còn nói tiếp những gì muốn nói thì chỉ có nước chết”_ ….vừa rất chu đáo, rất chu đáo._ Vũ Phong bắt gặp cái nhìn của Minh Hàn thì vừa cười vừa đổi giọng.

– Khó lắm phải không? _ Tùng hỏi Minh Hàn giọng đầy quan tâm_.

– Không, mấy chuyện này rất quen làm, dễ lắm không có gì khó, biết cách thương lượng sẽ rất nhanh._ Minh Hàn nói mà cứ như phân bua tội trạng ấy làm Tùng cũng thấy buồn cười, Vũ Phong thì khỏi nói cứ như là phải cố nhịn cái gì dữ dữ lắm_.

Minh Hàn và Vũ Phong vẫn tiếp tục ngồi ở quầy tán gẫu với người yêu đến khi bar đóng cửa. Minh Hàn đưa Anh Kỳ về tận nhà còn lưu luyến chưa muốn đi.

– Anh về đi cũng khuya lắm rồi.

– Không gặp em lâu như vậy thật không muốn đi bây giờ._ Minh Hàn nhìn Anh Kỳ với đôi mắt đầy mong muốn cậu cho anh ở lại thêm một chút._

– Anh vào xích đu ngồi đi, anh đã ăn tối chưa? Em lấy cái gì đó cho anh ăn._ Anh Kỳ đành giữa Minh Hàn lại, cậu không thể từ chối cái nhìn tha thiết như vậy_.

Họ lặng lẽ ngồi cạnh nhau trên xích đu, tay trong tay thỉnh thoảng một vài lời ấm áp dành cho nhau đến tận khi sương đêm bắt đầu nặng mới chia tay.

……

Đẩy cửa phòng tắm bước ra Tùng đã nhìn thấy Vũ Phong thoải mái mặc áo ngủ nằm sải trên giường.

– Tắm rồi à?

– Vâng!

– Ngủ luôn?

– Ừmm!!

Tùng với tay tắt đèn cũng leo lên giường, vừa đặt lưng xuống đã thấy một đôi tay ấm áp ôm lấy cậu kéo vào lòng. Trên cổ cậu cảm thấy hơi thở nóng ấm phả vào…

– Vũ Phong này, em xin nghỉ làm chỗ anh được không?

Tùng cảm giác mình bị đẩy nhẹ ra, hơi thở cũng tách khỏi người cậu. Tùng bất giác thấy hồi hộp.

– ‘Nghỉ làm chỗ anh’ Nghĩa là thế nào?_ Vũ Phong hỏi, ngữ điệu nghe lành lạnh_.

– Thì mỗi tháng anh đều trả lương cho em nhưng công việc ở công ty đã ngưng từ lâu, em cũng không làm gì hết mà lãnh lương thì cũng kỳ._ Tùng thận trọng trả lời, không hiểu sao cậu vẫn không thể hoàn toàn thả lỏng người với Vũ Phong_ Vả lại em đã giành hết thời gian cho Four rồi dĩ nhiên phải ngưng lãnh lương chỗ anh mới phải đạo.

– Quân tử quá ha, cũng tốt._ Ngữ điệu cũng dịu hơn so với khi nãy làm Tùng cũng thở phào_ Anh cũng không định sẽ tiếp tục trả lương cho kẻ ‘không có làm gì’, mà cũng không ai trả lương cho người yêu bao giờ. Đã vậy ngày mai để đơn xin thôi việc trên bàn cho anh kèm chứng minh nhân dân bản chính nữa.

– Lấy chứng minh nhân dân của em làm gì?

– Ký hôn thú._ Vũ Phong bình thản trả lời rồi tiếp tục vùi đầu vào người Tùng, ngủ_

– Này….đùa sao, ai chịu chứng cho anh cái hôn thú kiểu đó. Nói thật đi làm gì….này…này..

Vũ Phong không trả lời, chẳng mấy chốc tiếng thở đều đặn vang lên báo cho Tùng biết anh đã ngủ mất rồi.

– “ lấy chứng minh bản chính làm gì chứ, ‘hôn thú’ nói cứ như thật vậy.” _ Tùng thực sự vui khi nghe Vũ Phong nói ký hôn thú với cậu, dù biết chẳng có phần trăm nào là cậu sẽ thấy mặt cái tờ hôn thú đó, nhưng cậu cứ tủm tỉm cười hoài. “ Hôn Thú” thứ mà những kẻ rơi vào tình yêu đều mơ tới.

Buổi chiều cách hôm Minh Hàn báo tin cả bọn đã thuê được tầng trên lẫn tầng dưới dài hạn, khi bar đang chuẩn bị đón khách, một nhóm người mặc đồng phục có vẻ như chuyên về thiết kế xây dựng đến. Họ hỏi ai là chủ và yêu cầu được hướng dẫn để thiết kế lại Four

Anh Kỳ dừng tay đang lau quầy rượu nhìn người thanh niên đang bảo mình cho ý kiến để sửa chữa lại Four.

– Tôi không có gọi người sửa chữa._ Anh Kỳ khẳng định mình không có nhớ lộn_

– Chúng tôi có hợp đồng đàng hoàng, địa chỉ đúng chỗ này. Anh xem, hợp đồng đã ký chúng tôi chỉ có một tuần để làm cho xong. Mong anh giúp đỡ, không thì chúng tôi phải đền hợp đồng, khổ lắm không có cơm ăn chứ chẳng chơi.

– Ai ký? _nghe có vẻ rất nghiêm túc nên Anh Kỳ cũng bán tín bán nghi_

Người nhân viên đưa bản hợp đồng cho Anh Kỳ xem, trong đó ghi rất rõ ràng nội dung cần sửa chữa chung, giá cả, thời gian hoàn thành..v..v… Người ký hợp đồng Nguyễn Hoàng Tùng.

– Tùng?, sao không nghe cậu ấy nói gì vậy cà?_ Anh Kỳ nói với Xuân cũng đang lom lom đọc cái hợp đồng như mình_.

– Thằng này bị khùng sao vậy ta, tự dưng kêu người ta thiết kế mà không bàn trước bàn sau gì hết, rồi tiền bạc tính sao.

Nhưng trả lời thắc mắc cho Xuân và Anh Kỳ cũng rất nhanh chóng, một người nữa tiến vào, tay xách cặp táp, sơ mi cra-vat chỉnh tề đến trước mặt hai người.

– Xin chào, tôi tên Minh, trợ lý của anh Phong. Anh là Kỳ Long ạ?

– Vâng, tôi đây có việc gì không?

– Vậy chắc có cả anh Xuân và anh Sơn, tôi cũng cần tìm các anh để hoàn thành nốt hợp đồng này để giao phó với anh Phong.

– Hợp đồng gì nữa?_ Xuân và Anh Kỳ nhìn nhau rồi nhìn người đứng trước mặt với đôi mắt không hiểu gì_.

– Xin đọc qua rồi ký giùm._ Người trợ lý đưa ra bản hợp đồng cho Anh Kỳ và Xuân và ( rồi) chờ đợi_. ( lỗi lặp từ)

Bản hợp đồng đại khái là bản cho vay vốn củng cố và phát triển Four với lãi suất rất thơm, chỉ bằng một phần ba lãi suất ngân hàng cho vay, mà người cho vay không ai xa lạ chính là Vũ Phong. Giấy chứng minh của Tùng kẹp ngay trên mặt hồ sơ. Mọi thứ ghi rất rõ ràng, họ không có gì thiệt thòi cả, bằng như Vũ Phong vừa cho vay vừa cho mượn, đến cả ngày trả cũng không ghi rõ ràng.

– Thì ra vậy, trở thành người yêu có khác. Lãi suất từ mười phần xuống còn không chấm một_ Xuân nói quá lên một chút_ có thằng bạn vậy cũng hưởng lây cái tốt._ Xuân cọ cọ mũi bình luận_ Vậy anh có ký không?

– Chờ hỏi ý Tùng xem sao?

– Không sao đâu, tôi vừa ở chỗ cậu Tùng, nghe vậy anh trợ lý Minh vội quả quyết _cậu ấy mới đưa tôi chứng minh nhân dân để lo thủ tục. Không tin anh cứ gọi điện hỏi, mà thôi để tôi gọi xác nhận luôn cho nhanh.

Nói rồi không để cả hai phản ứng, anh trợ lý đã móc điện thoại gọi đi.

– Vâng, anh xác nhận giùm em, vâng.

Máy điện thoại được chuyển cho Anh Kỳ, Xuân cũng ghé tai vào nghe. Bên kia không phải Tùng mà là giọng Vũ Phong rất nhiệt tình.

– Alo, Anh Kỳ hả, cứ ký nhanh để thợ làm cho nhanh……

…….ừ …tôi với Tùng hôm qua bàn xong rồi……

…..thực ra tôi định giúp không đó chứ, nhưng cậu cũng biết Tùng mà cứ luôn miệng bảo không cần xin thành ra cuối cùng mới phải làm cái hợp đồng vay mượn rắc rối đó……

………….Các cậu cứ ký đại đi cho Tùng vừa bụng, tôi cũng bảo trợ lý không ghi ngày hoàn vốn……

……… không cần lo quá, nếu không thích lấy không thì cứ từ từ kiếm tiền trả tôi….. Ok ….hả?…..ừ vậy tôi yên tâm. Chào.

Trả điện thoại lại cho anh trợ lý Minh xong Anh Kỳ quay sang hỏi Xuân.

– Cậu nghe đầy đủ hết chứ…. Vậy ý cậu thế nào?

– Cũng được đó, dựa theo cái tính thằng Tùng chắc cũng không chịu ngửa tay lấy tiền không của Vũ Phong thêm nữa đâu. Anh ta muốn giúp thì cứ nhận đi, đằng nào tụi mình cũng phải kiếm chỗ vay tiền để làm ăn, vay anh ta điều kiện tốt vậy thì OK. Dù sao Tùng nó cũng chịu rồi mà.

Vậy là theo cái kiểu suy luận của Xuân cả ba ký hợp đồng vay tiền và tiến hành sửa chữa Four.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.