Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 63



– Hai ông chủ? Anh làm hai chỗ à.

– Đâu có, làm sao giám. Chỉ là anh Phong nhờ thì không thề từ chối…dù gì cũng là ông chủ mà_ ý muốn nói Vũ Phong dù mất chức thì vẫn là con của tổng giám đốc, em ruột của giám đốc mới_.

– Anh ấy nhờ việc gì mà anh phải tới nghiệm thu?_ Tùng nghĩ tới việ không biết Vũ Phong lại làm chuyện gì mờ ám ởFour_.

– Anh Phong lúc thôi làm giám đốc có nhờ tôi tiện thể báo với những khách muốn mời cậu tới nấu ăn chỗ của Four.

– Là sao?

– À dù cậu không làm cho công ty nữa nhưng cũng có rất nhiều khách mới lẫn cũ vẫn gửi lời mời cậu. Anh Phong thì không thích cậu trở thành nhân viên công ty. Anh ấy bảo tôi mỗi khi tôi từ chối lời khách hàng mời cậu thì tiện thể nói cho họ biết cậu hiện làm ở chỗ này.

– Hèn gì, tự dưng nhiều khách quen tìm tới một cách kỳ lạ. Thì ra là như thế._ Một cảm giác tràn đầy yêu thương dâng lên trong lòng khi Tùng nghĩ tới Vũ Phong. Thì ra anh ấy âm thầm giúp đỡ._ Anh Minh Hàn không nói gì về việc anh lợi dụng việc công làm chuyện riêng ư?

– Không lo, anh ấy còn mua đứt chỗ này luôn còn gì, có biết thì cũng là bảo làm mạnh tay thêm thôi.

– Mua đứt? ý anh là…

– Cậu không biết, thôi chết……_anh ta tỏ vẻ lúng túng khi biết mình lỡ lời_

– Anh nói thử nghe đi._ Tùng tiếp tục hỏi tới_

– Tôi hình như nhiều chuyện quá rồi.

– Dù gì cũng lỡ rồi, em sẽ kín miệng giùm cho. Còn không chắc phải trực tiếp đi hỏi đương sự.

– Cậu hăm dọa tôi!….Thôi thì….nhờ cậu kín miệng giùm._ anh trợ lý đành chịu thua_ Thật ra thì chuyện này tôi không rành lắm, nó do trợ lý mới của giám đốc phụ trách chỉ là tôi nghe loáng thoáng anh ấy hét với anh trợ lý mới là “ Mua đứt cho tôi. Cho anh một tuần lễ”_ anh diễn lại bộ dạng tức giận của Minh Hàn khi chỉ thị cho trợ lý mới_ làm anh ta cũng một phen xanh mặt. Tôi có nghe anh ta than rằng anh ta đã đi thương lượng thuê nhưng không được, công tác quan trọng đầu tiên thất bại làm anh ta bị mất điểm. Cuối cùng giám đốc tự nhúng tay làm mua đứt, ép giao mặt bằng trong vòng hai mươi bốn tiếng, thu gom luôn cái công ty con trên đó rồi giải thể luôn._ nói xong anh ta nhún vai_ ra tay tuyệt tình không thua gì anh Phong, đúng cha nào con nấy, anh nào em nấy.

– Ha…à…ư…ừm.!!!_ không có gì để bàn luận_

Tùng nuốt nước bọt đánh ực, thì ra cái hạn một tuần bị chậm trể là do phải tiến hành mua đứt luôn. Hèn gì Vũ Phong cứ một hai nói cậu bây giờ có nhiều bạn bè bảo hộ, cứ nhất nhất bắt cả bọn phải để anh trang trí lại Four, thì ra có người không chịu thua kém người khác. Tùng bất giác cười thầm.

– Vậy là khách hôm trước tới ủng hộ khai trương là do Vũ Phong bảo anh gửi thiệp mời?

– Không hẳn, giám đốc giao tôi phụ trách khâu này nên tiện thể đưa thêm một số khách mà anh Phong chỉ định vào theo. Bây giờ tôi phải báo cáo lại cho cả hai nên tôi muốn biết có gì sơ xuất trong buổi khai trương không, tôi không muốn mình bị chém. Mấy vụ khác thì không sao, chứ ở đây… thiệt làm tôi hồi hộp muốn chết khi lên kế hoạch khai trương cho Four, làm sao vừa lòng cả hai ông chủ….vã mồ hôi.

– Áp lực lớn nhỉ,_ Tùng cười cười tỏ vẻ rất thông cảm_ anh Minh Hàn thì em không biết chứ anh Phong em đã từng làm với anh ấy nên cũng biết, rất thông cảm với anh.

– Giám đốc nào cũng vậy thôi, đáng lẽ không tới lượt tôi lo vụ này đâu, cái tên trợ lý mới bị thất bại trong vụ thương lượng thuê lại Four mà bị lơ cho tới nay không giao cho nhiệm vụ nào nữa. Cậu nghĩ có khủng bố không? cứ bị coi như không khí, không lấy lại được tín nhiệm có nước tự động xin nghỉ mà không cần đuổi. Bị đồng nghiệp nhìn như kẻ bất tài, chịu gì xiết.

– Vậy làm phiền anh rồi, ở đây không có gì không hài lòng, phải nói là quá tốt ấy chứ. Anh cứ báo cáo tốt đi, em sẽ báo lại mọi người trong Four cho.

– Không phải tôi bảo cậu bao che giùm tôi, tôi thực muốn biết, không có gì không hài lòng chứ?

– Không có, anh an tâm.

Sau khi anh trợ lý đi rồi, Tùng lên tầng trên thuật lại mọi việc cho Anh Kỳ nghe. Giống như cậu đoán Anh Kỳ kinh ngạc đến đứng im ru. Sau một lát thì câu đầu tiên Anh Kỳ nói không đúng như dự đoán của Tùng.

– Vậy là tại mình mà có một mớ người thất nghiệp, còn bị giải thể luôn. Tôi phải nói chuyện với Minh Hàn lại thôi.

– Đừng, chuyện dù gì cũng lỡ rồi. Mà làm lớn chuyện thì người để lộ chuyện này cho chúng ta cũng tiêu. Anh nghĩ lại đi.

– Nhưng mai mốt lại tái diễn…chỉ vì một chút sĩ diện….

– Thôi thì nhắm mắt làm ngơ đi, mai này muốn nhờ vả chuyện gì nên cân nhắc cho kỹ, nhưng qua chuyện này cũng chứng minh được là anh ấy hiện hết lòng hết dạ với anh đấy ha._ Tùng cười đắc ý vô cùng với phát hiện vĩ đại của mình_ Không cần lo nữa, thấy anh cứ hay ngượng ngùng thế nào ấy khi gặp Minh Hàn, lúc hai người ở riêng với nhau có thế không?

– Cũng…cũng vậy thôi. Tôi thật thấy xấu hổ từ chuyện giả bệnh hôm nọ.

– Trời! chuyện qua tám mươi đời rồi còn để bụng.

– Nhưng tôi thấy kỳ, giống như mình đang đi lừa gạt.

– Lừa gạt gì, thử lòng là thử lòng. Tại anh ấy trước mà, anh cứ lo lắng vơ tội vào mình thế làm gì.

– Nhưng….

– Nhưng nhị gì, em đây muốn có cơ hội thử lòng Vũ Phong mà không có đây, qua thêm chuyện này anh cứ an tâm yêu đi. Người ta cũng không để bụng anh lại cứ….

– Tôi sẽ cố!

– Ừ, cố mà cố._Tùng cười phì_

Sóng gió của Four qua đi thì bão nổi lên. Chẳng là một tuần sau khi Four khai trương rất hoành tráng, Minh Hàn báo là chiều nay sau giờ làm việc anh sẽ tới giao giấy tờ cho Four. Mọi người chính thức thuê được Four dài hạn. Tùng với Anh Kỳ cả Xuân và thằng Sơn ngồi chờ trên quầy bar, Vũ Phong cũng tới góp vui. Và mọi chuyện bắt đầu từ đây.

Cửa vào bar mở, trong cảnh tranh tối tranh sáng của đèn màu ai cũng nhận ra người tới là Minh Hàn, theo sau là một người nữa tay cầm cặp táp.

– Tới rồi._ Tùng nói với Anh Kỳ vốn cũng đang nhìn về phía đó_.

Minh Hàn nhìn rất hớn hở đi về phía họ, hôm nay với anh cũng là một ngày trọng đại với anh, anh chính thức hoàn tất lời hứa của mình với người yêu. Khi đã đứng trước mặt mọi người, Minh Hàn tươi cười chào hỏi một lượt xong chỉ về phía sau lưng mình.

– Chào mọi người, hôm nay để trợ lý của anh hoàn tất thủ tục thuê Four để mọi người an bụng làm ăn nhé. Phú, anh giúp tôi nhé….

Minh Hàn quay nhìn người trợ lý nãy giờ vẫn theo sau mình bảo anh ta làm cho xong mọi thủ tục…. nhưng Minh Hàn không nhìn thấy thái độ nghiêm chỉnh chuyên nghiệp mà anh ta luôn thể hiện khi ở trước mặt anh mà thay vào đó là một khuôn mặt ngay đơ, thảng thốt chẳng hề thể hiện việc có nghe lời anh vừa nói hay không, đúng hơn anh ta lúc này chăng để ông chủ vào mắt. Đôi mắt anh ta đứng im ngay đơ nhìn thẳng vào một người. Minh Hàn theo ánh mắt của anh ta hướng tới người làm anh ta thất thần.“Tùng?”

Cũng như anh ta, Tùng nhìn nhìn cũng có vẻ hoảng hốt, chỉ khác anh ta một chút là có thêm sự sợ hãi.

– Tùng!_ lần này chính anh ta cất tiến gọi_ Tùng!

Lướt qua Minh Hàn đang đứng chắn trước mặt, anh ta tiến thật nhanh về phía Tùng và ôm chặt lấy cậu khiến Tùng không kịp trở tay.

– Tùng, anh tìm em lâu rồi, Tùng… anh xin lỗi….anh xin lỗi.

Mọi thứ xung quanh dường như đông cứng với hành động của anh ta, anh mắt mọi người ngay lập tức dừng trên người Vũ Phong. ( không nhìn đương sự)

– Buông ra giùm…. anh làm ơn buông giùm…_ Tùng lắp bắp_ anh đang làm gì vậy???

Thấy thái độ lạnh nhạt của Tùng đang muốn đẩy anh ta ra, anh ta kéo chặt hơn.

– Anh biết là lỗi của anh. Anh sẽ sữa sai, anh đã không chịu trách nhiệm.

– Anh buông ra trước đi, nói linh tinh cái gì vậy…._ Tùng cố đẩy anh ta ra lần nữa_

– Được mà, anh xin lỗi. Anh hơi đường đột.

Anh ta buông Tùng ra, nhìn một vòng mọi người xung quang đang chết trân nhìn hai người diễn cảnh trùng phùng, anh ta khẽ gật gật đầu với mọi người như tỏ ý xin lỗi với hành động kỳ lạ của mình.

Anh ta buông Tùng ra, nhìn một vòng. Mọi người xung quanh đang chết trân nhìn hai người diễn cảnh trùng phùng, anh ta khẽ gật gật đầu với mọi người như tỏ ý xin lỗi với hành động kỳ lạ của mình.

– Tùng là người tôi tìm kiếm lâu nay… tôi mừng quá nên hơi bất lịch sự. Xin lỗi, anh Hàn xin lỗi. Tôi lo việc của tôi ngay.

Tùng nhìn Vũ Phong, anh thản nhiên ngồi uống rượu, hết anh đẩy ly về phía Anh Kỳ ý lấy thêm. Anh Kỳ thoáng xanh mặt, một vết rạn chạy dọc thân ly.

– “ Thôi, không xong rồi”.

Anh Kỳ đành lặng lẽ đổi một ly rượu mới cho Vũ Phong trong bụng thầm cầu cho Tùng đừng làm thêm hành động nào ‘châm dầu vô lửa nữa’. Phú vẻ mặt rất tươi tắn nhanh tay nhanh chân lôi giấy tờ trong cặp táp ra hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mọi người ai cũng không quan tâm trong đó ghi gì, chỉ máy móc làm theo hướng dẫn. Phú thỉnh thoảng lại liếc trông chừng Tùng,cứ như sợ cậu tự dưng biến mất.

– Giám đốc, mọi thứ đã xong rồi. Anh có muốn kiểm tra lại lần nữa không?

– Không, ngày mai cứ hoàn chỉnh rồi đặt trên bàn làm việc của tôi.

– Vâng, vậy em xin phép.

– Được.

Anh ta không ra về ngay mà lại tiến đến chỗ Tùng.

– Anh nói chuyện với em một lát được không? Anh muốn giải thích chuyện…

– Em…em hiện đang đi với bạn.

– Nếu vậy lúc khác anh quay lại. Em đồng ý không?

– Lúc khác vậy…mà không! thật ra không có chuyện gì để nói đâu_ Tùng lấm lét liếc nhìn Vũ Phong_ chuyện cũ kết thúc lâu rồi mà.

– Nhưng anh nhất định phải nói chuyện với em. Lần sau anh ghé.

Nói rồi anh ta cũng không dây dưa lắm, chỉ tỏ ra rất luyến tiếc khi phải rời đi. Tùng một phen xanh mặt. Cậu đứng im không biết phải làm sao cho tới khi Minh Hàn lên tiếng phá tan sự im lặng chết người.

– Em ngồi xuống đi, đứng mãi làm gì. Nói anh nghe thử, Phú và em là như thế nào?

Tùng ngầm cám ơn Minh Hàn vô cùng, anh cho cậu một cơ hội để giải thích gián tiếp với cái người nãy giờ vẫn chưa hề lên tiếng kia. Cậu ngồi lại xuống ghế của mình, nó vốn ở bên cạnh Vũ Phong, Tùng thận trọng từng lời.

– Hồi mới lên đây học, em có quen biết anh ấy, sau này không biết vì sao anh ấy bỏ đi không nói không rằng, nên từ đó tới nay em cũng không có gặp lại.

– Cậu quen anh ấy bao lâu?_ Anh Kỳ hỏi_.

– Thật ra biết thì cũng cả năm, nhưng chính thức quen cũng không lâu lắm, chắc cũng mấy tháng gì đó là anh ấy đi mất.

– Vậy à, hai người không có hiểu lầm gì dẫn đến chia tay chứ. Anh thấy hắn có vẻ nuối tiếc em lắm._ Vũ Phong bỗng dưng lên tiếng làm Tùng cũng hồi hộp. Chuyện này cậu từng nói qua với anh rồi mà, nhưng giọng anh không vui lắm_.

– Đâu..đâu có hiểu lầm gì._ Tùng bất đắc dĩ chống chế_.

– Em nói không nhưng anh thấy anh ta thì có._ Vũ Phong kết luận làm Tùng cũng lúng túng_.

– Em….

– Anh ta bỏ cậu trước phải không?_ Anh Kỳ lại hỏi_.

– Ừm…_ Tùng khẽ gật đầu xác nhận_.

– Vậy chắc là áy náy do bỏ cậu mà không có lý do nên muốn giải thích thôi mà. Không có gì phải khó chịu, không có gì đâu. Chuyện cũng lâu rồi mà_ Anh Kỳ hình như không nói với Tùng mà nói với người cậu đang đẩy thêm một ly rượu nữa tới_.

Tùng ngàn lần cảm ơn Minh Hàn với Anh Kỳ, cậu không thấy mình có lỗi, nhưng không hiểu sao khi đứng trước Vũ Phong cậu cứ có cảm giác làm gì cũng sẽ gây nên tội. Tùng khẽ chạm nhẹ khuỷu tay vào anh như vô tình va phải, Vũ Phong cũng không có phản ứng gì, cậu an tâm được một chút. Cậu dựa nhẹ vào anh tìm hơi ấm, tìm cảm giác an toàn để an tâm là anh không phát giận. Ngồi chơi mãi tới tận khuya, đề tài nói chuyện được đưa tới Tây Tạng luôn, chẳng ai nói tới chuyện của Phú nữa.

Qua mấy ngày sau không thấy Vũ Phong có thái độ gì, Tùng cũng khá an tâm, buổi tối anh vẫn ôm cậu, vẫn đi vào cậu mạnh mẽ khiến cậu chỉ có thể há miệng để thở, cố lấy cho đủ oxy vào cơ thể.

– Vũ Phong nhẹ…làm ơn nhẹ một chút…._ Tùng chỉ còn biết van nài_

– Sao vậy không thích anh yêu em nữa hả?_ Tai cậu bị anh nhai nhai sắp đứt lìa luôn rồi_.

– Anh….là…là..lần thứ ba rồi….lần thứ ba rồi…

– Anh chưa mệt, anh vẫn muốn em lần nữa….._ đến đầu vai cậu bị nhai nhai, mút mút_.

– Vũ..Phong.., anh…_ giọng Tùng van xin, quyến rũ ngọt ngào đầy dục vọng_.

– Em xin ngừng bằng cái giọng đó chẳng khác nào khuyến khích người ta tiếp tục, vốn định tha cho em nhưng tự em kích thích anh thôi, nào một lần nữa.

Theo lời nói, Tùng bị lật trở lại, cái eo cậu bị nâng cao, kéo sát vào người anh, những nhịp yêu thương lại không ngừng ra vào khiến toàn thân cậu tê dại, mơ màng lịm đi vì sung sướng. Những cái thúc mãnh liệt sâu tận cùng trong cậu khiến cậu chỉ còn một cách nắm chặt ra giường mà mặc sức buông những âm thanh động lòng người.

Haizzzzzz nhưng Vũ Phong vốn vẫn là Vũ Phong, không thể khác đi được. Trong vũ trường nơi Vũ Phong làm chủ, một vị khách mời đặc biệt ngồi đối diện với anh. Xung quanh tiếng nhạc xập xình, những bóng người nhún nhảy, đèn màu lóa mắt. Cách nhau cái bàn kiếng nhỏ và những âm thanh hỗn tạp nhưng Vũ Phong vẫn có thể thu thập những gì anh muốn biết.

– Tôi lúc đó trẻ quá… nghe lời bạn bè đốc thúc nên cứ nghĩ Tùng đeo bám làm khó mình. Con trai với con trai mà có ý nghĩ kỳ quặc là kết hôn, lập một gia đình cùng nhau sống đến già….. ai cũng nói với tôi vì nhà tôi khá giả nên cậu ta mới kiên nhẫn như thế đeo bám, còn cái gì lần đầu của cậu ấy….cái gì trách nhiệm…hoang đường..

….qua nhiều năm mới nghĩ lại, Tùng là người yêu tốt nhất mà tôi từng có…

…..lúc chúng tôi say quá đã làm chuyện chăn gối, Tùng sau đó rất vui cứ theo tôi nói chuyện cùng nhau sống, cùng nhau làm, cùng nhau thức dậy, cùng nhau ngủ…vv..vv.

…..Tôi thấy cậu ấy làm dữ quá đâm sợ, tâm sự với bạn bè. Anh biết không, Tùng lúc nào cũng tìm cách ở bên cạnh tôi, lúc nào cũng như cái bóng không buông được…. là anh, anh có sợ không?…cậu ấy luôn ám chỉ chuyện chúng tôi chung đụng qua là chuyện cả đời phải cùng nhau….

……..Lớp bạn bè vẽ ra bao nhiêu viễn cảnh khủng khiếp, Tùng bám sát một bên làm tôi phát hoảng, cuốn đồ mà chạy…..Tùng lại đi khắp nơi, những chỗ tôi làm, những chỗ tôi quen biết tìm tôi…. Cậu ấy thật kiên nhẫn, tìm tôi cả năm không được mới chịu thôi…

……cậu ấy càng tìm tôi càng sợ trốn càng kỹ…. May là cậu nhóc không tiền, không thân thế, cũng không có nhiều thời gian rảnh chứ không với cái tính kiên nhẫn đó không sớm không muộn cũng kiếm được tôi…..

…khi cậu ấy bỏ cuộc tôi ăn mừng cả một đêm, hừ! ngu ngốc. Nghĩ lại sao cậu nhóc làm thêm lắm thế, nếu rảnh rỗi một chút không chừng đã tóm được tôi rồi…..và tôi sẽ không phải ân hận tiếc nuối mãi…..

…..tôi quen rất nhiều người nhưng không ai bằng Tùng, khi đi hết một vòng nghĩ lại, Tùng là tốt nhất. Tới phiên tôi đi tìm thì cũng mất cả năm mới tìm thấy….Anh thấy tôi có may mắn không…

Đóng vai một người sẽ giúp đỡ anh ta nối lại nhịp cầu yêu, không mấy giây Vũ Phong móc được từ miệng của Phú bao nhiêu là thứ. Nhưng móc ra tới đâu lửa giận anh bừng bừng tới đó. Thì ra thằng nhóc cũng có quãng thời gian như thế, yêu ái thân mật chạy theo một người đàn ông khác ngoài anh điên cuồng. Vậy những gì cậu đối với anh cũng y như đã từng đối với hắn. Cậu nhóc luôn chạy theo những người có tiền, đeo bám rất dai, chịu cả khổ nhục để làm cho người ta nghĩ đó là chân tình.

Nếu hắn cũng nghĩ đó là chân tình thì với anh đó là gì? Còn với anh là chân tình thì với hắn là gì khi cả hai người đều nhận được phương thức yêu như nhau? hay mọi thứ chỉ là do thằng nhóc thao túng mọi thứ theo ý nó. Như với anh, thằng nhóc kiên trì những mấy năm để đạt được lòng anh, Nhóc không tiền không thể đeo bám hắn lâu nhưng anh lại làm ngược lại, tự giữ cậu ta bên cạnh, còn bao bọc chẳng khác nào tạo một môi trường quá tốt để cậu ta được như ý.

Anh không phủ nhận hiện tại anh có thể cho cậu nhóc mọi thứ cậu muốn, thậm chí từ một người chưa từng quan tâm đến người cùng giới mà giờ đây anh đã công khai mối quan hệ với Tùng.

Giờ phút này Vũ Phong chỉ có một ý niệm duy nhấy phải phá hủy, nếu không anh nuốt không trôi cái nhục nhã này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.