Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 71



Vũ Phong vừa bước vào phòng bệnh đã nhìn thấy Phú đang ngồi cạnh giường bệnh, trên tay cầm quả táo gọt vỏ với thái độ rất tình tứ rất ngọt ngào. Bên cạnh là một đĩa táo đã được cắt gọt tỉ mỉ nhưng đã thâm xì lại.

– Tại sao anh ta ở đây?_Vũ Phong không nén được bực mình hỏi_

– Tại sao hắn còn lảng vảng chỗ này?_Phú lập tức dừng dao cũng hỏi_

Cả hai đồng thanh, còn Tùng thỉ thở dài. Chuyện cậu muốn nhất cũng là lo nhất cuối cùng cũng đã xày ra… không biết nên bực mình hay không. Cái tên Phú lì lợm này, anh ta ngồi gọt gần hết ký táo cho cậu nhưng cậu chưa động qua miếng nào, cứ thấy miếng táo bị phơi gió đổi màu thâm thâm thì lại lấy trái khác gọt tiếp mời mọc cậu ăn, cuối cùng để thành một đống. Tùng thấy thật lãng phí, nhưng cậu nhất định không chạm qua.

– Hắn đáng lẽ không nên ở chỗ này._Vũ Phong tiếp câu thứ hai_

– Anh mới là người không nên xuất hiện._Phú không kiêng nể gì đốp lại_

Cả hai hướng tới Tùng tra vấn không được lại quay sang gầm gừ nhau.

– Cả hai ai cũng không nên xuất hiện ở đây._Tùng đúc kết_

– Tùng! Em phải biết hắn đã đối xử với em và gia đình em thế nào chứ. Không thể tha thứ được._Phú lên tiếng nhắc nhở Tùng_

– Anh khá hơn tôi sao, giả dối._Vũ Phong cũng không yên lặng_

– Em không nên để anh ta lừa em lần nữa Tùng, anh ta gây cho em nhiều đau buồn rồi. Tin anh đi loại người luôn ngồi trên cao này không biết thế nào là tình yêu đâu.

– Anh đã bảo em nói với anh ta tránh xa em ra kia mà._Vũ Phong nhìn Tùng tức giận không giấu diếm_

– Thấy chưa, anh ta vẫn độc tài như vậy. Không có chút nào thay đổi, dây dưa với anh ta mọi chuyện lại như trước mà thôi._ Phú tiến lại bên Tùng giọng nhỏ nhẹ khuyên bảo_ Anh yêu em thật lòng, anh từng mất em anh sẽ không lặp lại chuyện cũ nữa. Anh biết em quan trọng với anh thế nào, anh sẽ trân trọng em. Anh ta thì không biết đâu, đừng tin mấy lời ngọt ngào của hắn.

– Tùng!

– Hai người im hết cho tôi.

Tùng tức giận hét lên, cậu đâm bực với Vũ Phong, anh vẫn cái kiểu gia trưởng độc tài đó. Nào là ‘biết lỗi’ nào là ‘sẽ yêu em sẽ không làm tổn thương em’. Xem kìa vẫn hướng cậu chất vấn hỏi tội. Cái gì mà “anh đã bảo em nói với anh ta” chẳng có chút thay đổi nào. Tin anh ta thì có mà từ sai tới sai, cậu cứ thử tưởng tượng khi Vũ Phong gặp Phú thì anh phản ứng thế nào, có giống như anh nói, tin tưởng dịu dàng yêu thương cậu không… Tùng đâm giận, cảm giác mình ăn một quả lừa thật to, thực khó chịu. Bao nhiêu thứ cậu định ôm theo tròng lòng không nói ra thì lập tức bung hết

– Các người đi hết cho tôi, bực quá đi. Đi hết không ai ở lại hết…_Tùng nói như hét. Cậu không nể mặt ai nữa_ Cả anh, cả anh nữa ra ngoài hết cho tôi. Không cần mấy người yêu thương gì hết…đi…đi…điiiiiii!

Phú vội vàng đứng lên

– Đừng kích động, em muốn anh đi anh đi ngay. Khi nào bình tĩnh lại anh sẽ tới.

– Không cần tới. Anh tưởng mấy lời ngọt ngào đó là xóa hết mọi thứ hả. Khi tôi chạy tìm anh khắp nơi anh ôm ấp bao nhiêu người. Tôi cứ tưởng anh gặp chuyện lo đến mất ăn mất ngủ, anh lúc đó làm gì. Bảo tôi đeo bám, bảo tôi lợi dụng. Tôi từng cầm đồng tiền nào của anh chưa, tôi từng nhờ vả anh cái gì chưa. Còn dám mặt dầy quay lại đây nói yêu ái. Anh đi ngay cho tôi còn tới nữa đừng trách tôi đập anh một trận… Đi ngay cho tôi!!

– Tùng!_Vũ Phong ngắt những lời Tùng đang nói, anh không biết sao nó làm anh khó chịu_

– Anh cũng vậy, anh thương yêu gì tôi, cầm mấy đồng của anh thì coi tôi như thằng điếm trên giường anh thôi. Tôi có chút giá trị nào trong lòng anh ngoài là thứ đồ chơi. Bây giờ chơi đủ rồi làm ơn đi giùm tôi cái. Đừng ở đó đóng vai người tốt… Phì!!… Anh tưởng tôi dám tin anh lần nữa sao…?

Phú trợn mắt nhìn tùng, Vũ Phong cũng y vậy. Tùng lần đầu tiên nổi giận trước mặt họ thật không tưởng tượng, mặt đỏ bừng. Tùng đứng thẳng trên giường bệnh khí thế áp đảo cả hai, miệng nói những lời khó nghe. Tùng nhu mì hòa nhã biến mất… Cậu chỉ chực lao vào đập đối phương một trận nếu còn chọc điên cậu.

Phú đứng dậy ra khỏi phòng bệnh một mạch đi thẳng. Vũ Phong sau vài giây cũng bỏ ra ngoài. Tùng bất giác ngồi phịch xuống giường. Cậu thở hổn hển, bao nhiêu tức giận tích tụ trong người cậu một lần bung sạch sẽ. Giống quả bóng xì hơi, Tùng xẹp lép.

– “ Trời ơi mình vừa làm gì vậy trời? mắng luôn cả Vũ Phong với mấy từ khó nghe như vậy, tuy cũng hơi quá… ư… Mắng luôn cả Vũ Phong… Nhưng thật thoải mái… Coi cái mặt anh ấy… khục… khục… buồn cười, khó coi đến không thể khó coi hơn.”

Xả hết bực bội, Tùng thấy người mình nhẹ tâng, tâm trạng trở nên vui vẻ. Cậu vừa làm một việc mà mấy năm trời không dám làm _“mắng Vũ phong”.

– YES!!!!!!!!

Tùng bất giác nhảy tưng tưng trên giường, hoan hô cậu vừa thoát khỏi nỗi ám ảnh ‘hung thần’ của cậu. Thật sung sướng, thật đáng chúc mừng, Tùng thèm làm cái việc vừa làm từ lâu lắm rồi mà không được.

CẠCH…!! Cửa phòng bật mở.

Vũ Phong ra ngoài nhưng anh không đi, nhìn thấy tên Phú chướng mắt đó mặt mày sượng trân đi một mạch không quay đầu lại, Vũ Phong thở ra nhẹ nhõm. Anh không rảnh đi tranh cãi như con nít với tình địch.

Vũ Phong ngồi xuống ghế chờ bên ngoài, anh dự định để cho Tùng hạ hỏa bớt thì sẽ vào. Tùng có đuổi anh cũng vô ích, trừ khi tự anh muốn đi. Ngẫm lại những lời Tùng vừa nói với anh và tên Phú kia, Vũ Phong bất giác thở dài. Anh không ngờ bảo bối của anh lại nghĩ như vậy. Tuy ban đầu anh có là người xấu với cậu thật nhưng cũng đâu đến nỗi xem cậu là “thằng điếm” như cậu nói chứ. Về sau anh rất yêu cậu mà, yêu chết đi được… Chỉ là anh hơi… thôi thì cho rằng anh đã quá đáng nhưng không thể để Tùng tiếp tục nghĩ anh không yêu cậu, xem cậu như món đồ chơi. Có là món đồ chơi thì cũng là món đồ quý mà anh trân trọng giữ gìn chứ không phài món đồ tầm thường nào đó như cậu nghĩ… Không chờ được nữa anh phải vào làm cho rõ, anh hiện giờ không phải như cậu nói. Cậu với anh là tất cả, tất cả trái tim anh…

Đẩy cửa bước vào phòng bệnh, một cảnh tượng khiến sau này anh nhớ mãi không quên. Tùng nhảy tưng trên nệm như vui mừng lắm, trông thấy anh cả người cậu cứng đờ, ngu ra sau đó là ngượng chín cả người. Anh có thể thấy cả một vườn cà chua chín mọng trên giường bệnh. Nhưng ngay lập tức anh nổi trận lôi đình… Thằng nhóc không có chút nào buồn khổ như anh lo lắng, hại anh thấp thỏm lo âu vội vã chạy vào đây.

Vũ Phong leo thẳng lên giường giày cũng không cởi, chưa đầy hai giây anh đã vật cậu ngã rầm xuống giường, khóa chặt tay chân cậu dưới người anh.

Tùng còn đang ngây ra vì bị anh bắt gặp thái độ kỳ cục của mình đã bị vật ngã xuống nệm, cả người bị niêm cứng ngắc khỏi nhúc nhích. Miệng chỉ kịp “ui” một tiếng kêu đau.

– Còn cười, ai vừa mới đau khổ đó hả, dám vờ vịt với anh._Vũ Phong ép chặt Tùng xuống giường miệng sấn xả hỏi tội. Anh cũng không quên nhẹ tay bớt khi nghe bảo bối kêu đau._

– Ai nói dối, anh chẳng phải lúc nào cũng xem nhẹ tình cảm của em sao. Có bao giờ anh xem em là người anh yêu đâu! Buông em ra…

– Vậy chứ thời gian qua anh yêu ai?

– Anh yêu bản thân anh thôi, anh lầm em cũng lầm. Anh có yêu gì em, không ai đối xử với người mình yêu như vậy.

– Tùng!_Vũ Phong buông cậu ra, khẽ xoa xoa những nơi anh vừa nắm chặt giờ đã ngấn hồng lên_ Anh biết anh sai rồi, đừng giận anh nữa được không? Anh sẽ không bao giờ làm em buồn nữa. Tha lỗi cho anh đi.

– Anh đối xử với em tệ thế nào em cũng không để tâm nhưng anh mang gia đình em ra làm trò cười cho thiên hạ, anh biểu em làm sao coi như không có chuyện gì đây?_Tùng bắt đầu nghe giọng mình có phần kỳ lạ, hình như nức nở uất ức thì phải_

Tùng ngồi dậy thu người về một góc cách xa Vũ Phong ra. Vũ Phong ngồi ngay ngắn lại nhìn Tùng.

– Anh biết mình sai rồi, anh sẽ đi xin lỗi gia đình em chịu không? Sẽ làm như ba em nói đến hỏi cưới đàng hoàng. Đừng giận anh nữa!

Tùng ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt không thể tin được hiện rõ ràng. Vũ Phong giơ ngón tay lên trời thề.

– Lần này anh nói thật, không có ý đồ gì hết. Em tin anh đi, anh sẽ làm cho cả nhà chấp nhận anh.

– Em đã bảo anh đừng động tới người nhà em, họ sứt mẻ miếng nào em sống chết với anh đó._Tùng lừ lừ mắt. Ai mà tin được Vũ Phong sẽ không dùng những thủ đoạn đen tối bức người ta nghe lời anh. Cậu không phải chưa nếm qua mà đi tin một cái rụp._

– Có ai lấy miếng thịt nào của người nhà em đâu mà nặng lời với anh vậy. Anh đi xin lỗi đúng nghĩa xin lỗi không có ý gì khác. Anh còn muốn em yêu anh mà làm sao dám làm trái ý em chứ hả!

– Có đúng anh là Vũ Phong không thế?

– Ha…ha…ha… Em khéo nói đùa quá. Sao, tin anh chưa, đừng giận anh nữa nhé.

– Không, không nên tin anh dù chỉ một chút. Em cũng không muốn dây dưa với anh nữa, buông tha em đi. Anh thiếu gì người theo anh, cần gì kẻ nhà quê…n…a…ày…này.

Chưa hết câu Tùng đã bị Vũ Phong bóp chặt miệng không cho cậu nói tiếp. Vũ Phong mắt long lên sòng sọc.

– Rút lại lời em nói ngay lập tức. Tin anh! NÓI

– T…i…n… tin anh._Tùng không biết mình đang bị Vũ Phong áp đảo bất giác răm rắp làm theo lời anh nói._

– KHÔNG BỎ ANH!

– Không…bỏ…

– LÚC NÀO CŨNG Ở CẠNH ANH!

– Ừ…ừ…ừm…

– CẤM NÓI ANH THÍCH NGƯỜI KHÁC!

– …Không…thích…

– Không giận anh nữa!_Vũ Phong bỗng dưng dịu giọng._

– Không… giận…. GIẬN!

– Thôi được thì giận. Giận chán thì đừng giận nữa.

Không kịp để Tùng trả lời, anh áp môi mình lên môi cậu hôn đến quên trời quên đất. Cảm giác hạnh phúc tràn ngập khắp người anh.

…Phập… Vũ Phong nghe môi mình đau điếng, một vị mặn tanh xông lên mũi. Anh buông Tùng ra, trên miệng cậu còn dính một vệt đỏ.

Cắn được anh một phát Tùng hả hê lắm, ít ra anh phải biết cậu giận đến mức nào, không phải dăm ba câu ngọt ngào là dụ được cậu. Nhưng Tùng cũng bị thuyết phục không ít sau nụ hôn “đẫm máu” đó.

Vũ Phong chạm nhẹ môi mình, anh không nói gì cũng không nổi giận. Anh chỉ lẳng lặng nhìn Tùng, sau đó thì một bước không rời đi. Vũ Phong ở hẳn trong bệnh viện luôn, nói luôn là Tùng không bệnh gì nặng nhưng anh không thuyết phục được cậu theo anh về nên đành theo cậu ăn dầm nằm dề trong bệnh viện.

Anh cứ phải tỉ tê theo năn nỉ cậu đồng ý bỏ qua, rút lại lời nói chia tay. Tùng không biết cứ sau mỗi lần xuống nước với cậu Vũ Phong đều tìm cách ra ngoài rít điếu thuốc. Mặt anh đen đến không thể đen hơn. Tại sao Tùng lại cố chấp như vậy, không lẽ cậu thực sự không yêu anh nữa sao? Hôm Tùng đến nói với anh cả hai chia tay rõ ràng cậu vẫn nói yêu anh mà, chẳng lẽ cái tên Phú kia lung lay được cậu. Vũ Phong đã ở lì trong này để không tạo cho tên Phú kia có cơ hội gặp riêng Tùng, mặc dù anh đã cho người làm rối hắn nhưng canh ở bên cạnh vẫn chắc ăn hơn. Khổ nỗi anh tấn công mấy lần thì y như rằng thất bại đủ làm mặt anh ngày càng tối hơn. Tùng ở ngay bên cạnh mà ôm không được yêu không xong, anh đến là nhẫn nhịn cực hạn. Lắm lúc Vũ Phong cũng tự phục mình… Nhưng tính tới tính lui tình hình như vầy vẫn tốt hơn nhiều so với khoảng thời gian anh không được gặp cậu, nếu chọn anh thà chọn lúc này, anh không thể chịu nổi cảnh nhớ mong đến thắt tim thắt ruột.

Xả hết mọi thứ khó chịu trong lòng Vũ Phong lấy lại vẻ mặt tươi tắn trở về phòng bệnh. Cứ như vậy Vũ Phong lần đầu tiên nếm mùi vị đi năn nỉ người yêu, anh cũng ngộ ra thì ra khi yêu một người thực sự to tiếng không dám, làm trái ý cũng không dám, nhận được từ người yêu một nụ cười còn vui hơn thắng một hợp đồng làm ăn. Vũ Phong ơi Vũ Phong từ nay chấm dứt cuộc đời chỉ có ra lệnh và yêu cầu… Anh thở dài, dù gì cũng là tự nguyện không ai bắt ép, bị bắt ép còn có ngày chạy thoát chứ tự nguyện thì chỉ có là chung thân…

Tùng không phải không nhận ra sự nhẫn nại của anh, cậu nghĩ tới việc Vũ Phong đã bắt đầu làm gì đó để xin lỗi gia đình cậu nhưng anh lại không hề có ý muốn nói cho cậu biết. Tùng đâm lo… Cậu lo không biết vũ Phong có giở trò quỷ nào hối không kịp không. Tuy miệng hăm dọa “liều mạng với anh” nhưng Tùng biết một khi Vũ Phong đã làm thì cậu có mà bó tay. Cuối cùng Tùng đành nhượng bộ sau ba ngày đàm phán:

– Không làm ai bị thương.

– Không làm rớt một sợi tóc của bất kỳ người nào.

– Không uy hiếp ai hết.

– To tiếng một chút cũng sẽ không.

– Không phá công việc, trường lớp gì của mấy đứa nhỏ.

– Cái bóng của anh cũng không tới mấy chỗ đó.

– Không khó dễ họ.

– Một chút cũng không.

– Không tin

– TÙNG!

– Anh ngoài mấy cách đó thì có cách gì khác?

– HỪ!!! Em đang chọc gan anh hả?

– Này, em chưa có tha thứ cho anh đâu đó nha._Tùng cười thầm trong bụng._

– Hừ!_Vũ Phong hục hặc_

– Thôi, tốt nhất là anh tránh xa gia đình em ra. Không cần làm gì cả.

– Vậy em tha lỗi cho anh rồi hả?

– Không, anh nên biết có những thứ không phải nói xin lỗi là có thể tha thứ. Em bây giờ có muốn thì trong lòng em cũng không thông qua được. Không thể bỏ qua được. Tốt nhất là đường ai nấy đi.

– Tùng! Đừng tuyệt tình với anh như vậy. Anh thiếu em sẽ sống không vui, em có thể tha thứ dù chỉ một chút thì cũng cho anh cơ hội…

– Được nếu anh nói vậy thì một chút đó chính là chừng nào gia đình em tha lỗi cho anh em sẽ tha lỗi.

– Họ không tha em cũng sẽ không?_Vũ Phong xác nhận lại_

– Đúng! Không ai chấp nhận anh thì đành vậy. Họ đã mở lòng một lần là tự anh đóng, vậy tự anh mở đi. Nhưng nói trước anh phạm vào bất cứ chuyện nào anh thề nãy giờ thì họ có tha em cũng không chịu.

– Được, vì em anh sẽ làm cho họ vui vẻ chấp nhận. Vậy yên tâm rồi ha.

– …_Tùng không nói gì nữa. Cậu đang lo lắng những gì cậu đồng ý với Vũ Phong nãy giờ có làm cậu ân hận lần nữa không._

Hơi ấm phả trên mặt cậu, một cái mũi cọ cọ trên má cậu.

– Anh làm gì vậy?

– Anh muốn…

– Anh dám chạm vào em thì nãy giờ chúng ta nói gì hủy hết.

– Em!.!… Thôi được._Vũ Phong tức muốn đứng tròng con mắt vì cuộc “tấn công” không thành._Thôi được, không chạm vào em, nhưng bây giờ ăn cơm được chưa? Quá giờ rất nhiều rồi đó, em không đói nhưng anh nghe đói.

Tùng và Vũ Phong ngồi ăn cơm nhưng Tùng làm mặt lạnh không nói gì. Chuyện hai người yên ổn Tùng cũng được phép xuất viện. Vũ Phong nói thế nào Tùng cũng không theo anh về nhà, cậu đến ở cùng em trai và thằng Xuân. Tùng cũng đi làm lại, dù vậy tâm trạng cậu cũng chẳng tốt hơn chút nào, Tùng cũng canh cánh bên lòng chuyện Vũ Phong chuyện cha mẹ cậu. Chắc họ khó mà tha cho Vũ Phong, nhưng nếu họ không bỏ qua Tùng cũng không trách. Vì đến cậu cũng khó mà chấp những chuyện Vũ Phong làm.

– Tùng này, cậu nghĩ xem lần này Vũ Phong sẽ bày trò gì?_Xuân hỏi khi cả đám ngồi ăn cơm trưa_

– Cậu đừng có mà làm Tùng nó suy nghĩ lung tung_Anh Kỳ chặn họng Xuân_ Cậu không cần lo, hai bác đã chấp nhận một lần rồi. Nếu Vũ Phong như lời hứa không làm gì bậy bạ thì sẽ ổn thôi.

– Em cũng mong anh ấy không làm mọi chuyện rối thêm. Mặt mũi nào nhìn cha mẹ em lần nữa chứ. Chưa kể chuyện xui gia với bác Hai…

– Anh hai, thực ra em… em…

– Nói đại đi, tại cậu nhát gan mà làm cho rối thêm đó._Xuân giục Sơn đang ấp úng_

– Em… em thích Út Nhàn…

– Hả…? _Tùng dừng đũa hả họng nhìn Sơn_ Tại sao không nói sớm. Lỡ cưới thật thì làm sao?

– Em với Út Nhàn nói xa nói gần với bác Hai bên nhà nhiều lắm, nhưng bác ấy thích anh nên không đồng ý Út Nhàn thích người khác.

– Người khác nào không biết, nhưng anh em trong nhà. Lỡ cưới thật rồi mai mốt mày biểu anh mày làm sao ngó mặt mày với Út Nhàn hả?

– Anh hai!

– Thôi đừng la nó nữa. Nó cũng nghĩ hết cách phá đám cưới của cậu rồi, chậc! Chỉ có điều người tính không bằng trời tính…

– Là sao…? Nói rõ ràng ra coi. Cậu cũng biết vụ này nữa hả._Tùng hoạnh họe Xuân_

Cuối cùng thằng Sơn và Xuân phải kể rõ mọi chuyện cho Tùng nghe, từ chuyện tụi nó âm mưu cho cha mẹ Tùng biết thiên hướng giới tính của cậu cho tới việc nhờ chú út của Tùng ra mặt giúp đỡ nói thêm vào rồi tới việc hậu quả ngoài ý muốn là cha Tùng xúc tiến đám cưới nhanh hơn.

– Ai mà ngờ._Xuân kết một câu._

– Vậy cậu để ý em gái tui hả?

– Nè, nãy giờ nói nhiều vậy, cậu chỉ nhớ chuyện đó thôi hả? Mấy chuyện kia quan trọng hơn mà.

– Ảnh nói ảnh quyết chí giúp anh để mai mốt anh hai ủng hộ gả con Lam cho ảnh đó.

– Thì ra cũng vì lợi ích của cậu.

– Đâu có đâu có…_quay sang chạc Sơn_ Nhóc đâm sau lưng hoài mậy.

– Nhưng tính ra hai người giúp Tùng một việc lớn đó, tuy hậu quả ngoài ý muốn một chút nhưng cũng không đến nỗi tệ._Anh Kỳ gật gù ra chiều đắc ý phát hiện một việc vô cùng quan trọng._

– Không tệ, anh còn muốn nó như thế nào mới là tệ._Tùng làu bàu._

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.