Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 74



Vũ Phong đành gắp một miếng trứng, món làm thêm để đãi anh, cũng không cải thiện hơn cơm trắng là bao nhiêu. Suốt bữa Vũ Phong cố ăn từ từ để không làm người nhà Tùng thấy anh không nuốt nổi mà cũng để anh không phải nuốt quá nhiều thứ kinh khủng này. Tối đó hiển nhiên đói meo là điều không thể tránh khỏi. Vũ Phong nhớ bữa cơm ở nhà do đầu bếp bảo bối của anh làm, cơm dẻo canh thơm thịt cá đặc sản có thiếu thứ gì. Thứ gì cũng là mĩ vị.

Sau bữa tối cùng gia đình Tùng, Vũ Phong ngồi trên giường ngó ra sau vườn tối om mà thở dài. Chẳng hiểu sao anh lại để cho thằng nhóc đó đi vào tim anh làm chi để bây giờ anh vất vả thế này. Anh muốn ngay lập tức quay về thành phố gọi đám tư Hùng đi bắt người, xích luôn trong nhà cho khỏe, nhưng nhớ bộ dạng Tùng lúc đến bảo chia tay với anh làm anh lại ảo não. Lần này anh chết chắc, mới có bữa cơm với tắm táp thôi là anh đã hoảng rồi vậy thời gian tới thì biết làm sao chịu nổi đây? Vũ Phong ơi là Vũ Phong anh tung hoành ngang dọc có thứ gì làm anh sợ kia chứ, vậy mà mới có một buổi chiều đã làm anh xất bất xang bang.

Nhớ tới cái nhà tắm giữa trời đầy rong rêu, trên đầu trống lốc, tường gạch chỉ cao tới ngang vai với miếng ni lông làm cửa. Trong nhà tắm chỉ có mấy cây đinh dùng để mắc quần áo, cái lu đựng nước trên còn giắt cái ca múc đã bạc màu. Trong khi Vũ Phong còn phân vân không biết làm thế nào thì Lam đã đưa cho anh cái rổ nhỏ trong đó đựng một cục xà bông với cái bàn chải, anh được nó thuyết minh là dùng để chà chân.

– Vậy gội đầu bằng gì?_Thực ra Vũ Phong hỏi cắc cớ con nhỏ thôi chứ anh còn chưa biết phải tắm thế nào. Lam nhìn anh rồi nói_

– À, người thành phố chắc không xài xà bông để gội đầu luôn, chờ em lát.

Nó chạy đi mang đến cho Vũ Phong chai dầu gội đầu bồ kết, chai này mẹ nó mua cho hai cô con gái sử dụng riêng. Lần này Vũ Phong dở khóc dở cười thật sự. Ôi trời… Anh tuy không chú ý lắm đến mỹ phẩm nhưng trong phòng tắm thứ nào sử dụng ra thứ ấy, chưa kể các loại tinh dầu, nước hoa… Đưa anh mỗi chai dầu gội và cục xà phòng… Vũ Phong thật không biết nên làm thế nào…

– Để em xách nước cho anh.

Lần này Vũ Phong không dám để Lam làm, dù gì anh cũng là đàn ông lưng dài vai rộng chẳng lẽ để cô em gái đi xách nước cho anh tắm. Nhưng cái việc xách nước cũng nhiêu khê không kém. Từng gàu từng gàu nước phải dùng tay kéo từ dưới giếng lên, mang qua khoảng sân rộng mới đổ vào lu nước trong nhà tắm. Vài thùng đã khiến anh vất vả đổ mồ hôi, hai lòng bàn tay rát buốt, thở không ra hơi. Lam cuối cùng thấy anh chật vật quá đành giằng lấy gàu múc nước.

– Anh chưa quen, để em làm cho.

Vũ Phong đành đầu hàng, giờ thì chẳng còn mặt mũi đàn ông gì nữa. Anh vốn quen được phục vụ bây giờ đè ra tự làm thiệt kêu trời không thấu. Lam nhẹ nhàng đi lại vài lần đã đổ đầy lu nước, nó cười bảo anh có thể tắm. Vũ Phong buột miệng.

– Em thiệt giỏi.

Lần này Vũ Phong khen thật lòng không phải tính toán lấy lòng. Cái gàu nhỏ mà thiệt khó chịu.

Vũ Phong mệt mỏi nằm xuống, anh vừa nói chuyện với tư vấn viên xong. Lời khuyên được đưa ra là hãy hòa nhập với gia đình Tùng không nên tự cải thiện để có thể tiện nghi hơn. Có nghĩa người nhà Tùng sống thế nào anh sống thế ấy.

Vũ Phong một đêm mất ngủ vì giường cứng và lạnh, gió cứ thốc vào, côn trùng thì cứ rỉ rả ồn ào chết được, gần về sang thì đám gà cứ gáy um sùm không dứt, anh chịu thua không thể chợp mắt chưa kể việc tắm rửa không thỏa đáng làm cả người anh cứ rin rít khó chịu. Xoay sở trên giường của Tùng cũng là một vấn đề. Anh quá cao để vừa cái giường của cậu, Tùng cũng không phải dạng nhỏ con, anh tự hỏi cậu làm sao với cái giường đầu thừa đuôi hụt này. Lăn qua lăn lại trời càng về khuya càng lạnh, mọi khi ôm Tùng trong lòng vùi giữa đống chăn nệm ấm áp êm dịu…thật nuối tiếc.

Sáng vừa ngồi dậy cả người anh đau như dần. Trời, mới có ngủ không mà như vầy chẳng biết tới khi lao động như một nông dân thì anh còn thê thảm tới đâu nữa.

– Cậu không ngủ được hả?_Cha Tùng nhìn đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt phờ phạc của anh mà hỏi_

– Tại không quen chỗ ngủ thôi ạ, vài ngày sẽ không sao._Vũ Phong đành kiếm đại cái cớ để qua ải_

– Ừ._Rồi ông cũng không để ý tới anh nữa mà phụ vợ mang đồ đạc ra ruộng làm_

Mà nhà Tùng dậy thực sớm, anh khi cần làm việc không phải không thức khuya dậy sớm nhưng cái không khí ở đây lại khác. Ai cũng dậy sớm, không chỉ nhà Tùng mà cả làng cả xóm đều thế. Mấy đứa em Tùng cũng vậy, sáng sớm Lam lục tục bắc cơm, hai đứa kia thì chuẩn bị đến trường. Nháy mắt chỉ còn anh trong nhà, trước khi đi Lam còn dặn anh.

– Em ở ngoài vườn, tuốt ở cuối ấy, cần gì anh cứ tìm em. Đồ ăn sáng trên bàn anh đói cứ ăn đi.

– Ừ.

Vũ Phong chẳng biết làm gì ngoài ngó qua ngó lại căn nhà trống trơn. Anh bắt đầu giải quyết công việc của anh. Anh thực ra cũng không rảnh, chẳng mấy chốc điện thoại đã reo dồn dập. Không thể giải quyết công việc trực tiếp thì đành làm qua điện thoại vậy.

Buổi trưa khi trời bắt đầu nắng gắt, cả nhà Tùng lại về đông đủ, lại rửa ráy tay chân ăn cơm trưa. Bữa cơm cũng y như hôm qua, cũng chỉ với rau và trứng chiên đạm bạc . Sau bữa trưa thì ai cũng ngả lưng nghỉ một chút. Tầm hai giờ thì Linh, cô em gái còn lại của Tùng đến hỏi anh.

– Anh muốn ra vườn với tụi em không?

Ở nhà cũng chỉ ngó qua ngó lại nên Vũ Phong đồng ý. Anh theo cô nhỏ ra sau vườn chơi, mà thực ra chỉ có anh chơi chứ cô nhỏ đi nhổ cỏ cho đám rau. Vũ Phong nhìn mấy luống rau xanh mướt nhủ thầm. Anh phải đạt được một đám cũng xanh mướt vậy mới có “vợ” được.

– Anh làm gì giúp em được không?_Vũ Phong cẩn thận hỏi_

Anh có thể nhổ cỏ bỏ vào ki đất, một lát em mang đi đổ.

– Ừ…

Tần ngần nhìn anh vài cái, Linh chỉ xuống mấy cây màu xanh dưới đất.

– Cái này là cỏ, cái này là rau.

Vũ Phong cười không nổi, cô nhóc nghĩ anh khờ tới mức không phân biệt đâu là cỏ đâu là rau sao? Anh bắt công việc nhổ cỏ của mình…

– Ở nhà anh hai em cũng làm ruộng như vầy hả?_Vũ Phong bắt chuyện với Linh, anh muốn chiếm thiện cảm của từng người trong nhà Tùng_

– Hả? … À… Anh hai hồi trước cực hơn nhiều. Ảnh ngoài đi học còn ra ruộng phụ cha mẹ nữa, đi ruộng cực lắm. Còn mấy đám cây lặt vặt trong vườn như vầy thì đáng gì.

“Sao không đáng gì”, anh chỉ mới trải nghiệm sống có một ngày chưa động tay vào việc gì đã muốn không chịu nổi. Nếu động lực không phải là đem bảo bối của anh về, có nghĩ anh cũng chưa từng nghĩ tới.

– Anh hai hồi đó làm luôn cả mấy việc trong nhà nữa đó chứ. Anh ấy dậy rất sớm phụ mẹ cơm nước rồi mới đi học. Anh ấy nói muốn mẹ ngủ thêm một lát, trưa về thì lại ra ruộng không thì làm vườn. Mấy thứ này anh ấy làm từ trước bọn em cứ thế làm tiếp thôi.

Lam cắp một ky cỏ có vẻ mới từ đâu đó trong vườn đi tới nói thêm vào.

– Tùng chịu khó quá ha!

– Không phải chỉ là chịu khó đâu, anh ấy cực lắm. Bây giờ nhà em nhờ có anh hai gửi tiền hàng tháng đã đỡ vất vả nhiều rồi, cứ trước kia có khi chẳng có tiền mua gạo.

– Không tiền mua gạo, không đến nỗi thế chứ._Vũ Phong tỏ vẻ khó tin_

– Anh không tin thì thôi.

– Không phải… Nhưng hiện tại thì sao? Tùng đi làm cũng rất khá giả sao gia đình không cải thiện cuộc sống của mình đi?

– Cha mẹ em là vậy, hồi đó ưu tiên tiền ăn, tiền học, tiền thuốc. Ngoài ra chẳng có sắm sửa gì khác. Anh hai lên thành phố học chẳng tiêu tốn bao nhiêu tiền của cha còn gửi tiền về, cha càng không dám tiêu xài. Bây giờ anh hai có gửi nhiều hơn trước thì cha cũng ưu tiên học, ăn, thuốc men khi bị bệnh và thêm khoản để dành phòng trong nhà có người gặp tai nạn bất ngờ.

– Anh hai giỏi quá làm bọn em cũng bị áp lực lây._Linh thanh thở, tay vẫn đều đặn làm việc._

– Áp lực? Anh biết Tùng lúc nào cũng muốn lo chu toàn cho mấy đứa mà.

– Phải._Lam lót chiếc dép ngồi vào bóng râm, có vẻ cô muốn nói chuyện lâu_ Anh hai có thể vừa làm việc vừa học giỏi lại có việc làm ổn định lương cao chưa kể khi cha gặp tai nạn có thể lo cho cha tốt như thế bọn em càng không dám lè phè, cố học cố làm không đứa nào dám lười biếng.

– Ồ cái áp lực này anh hiểu._Vũ Phong cười đồng tình_

– Cái hồi cha bệnh tội nghiệp anh hai lắm, chạy ngược chạy xuôi, nhìn anh ấy lúc đó cứ tưởng ảnh tiêu trước cha luôn ấy chứ. Mắt lúc nào cũng đỏ kè vì thiếu ngủ, mặt mày xanh như tàu lá… Mà cả nhà cũng đành bó tay nhìn ảnh như vậy, không còn chỗ nào trông cậy vào ngoài anh ấy nữa. Cha thì thập tử nhất sinh._Lam chắc lưỡi mặt mày nhăn nhó khi nhắc tới chuyện không vui_

– Em lúc đó ở nhà phải đi xin gạo hàng xóm ăn đỡ. Thiệt nhớ tới còn thấy sợ._Linh le le lưỡi phụ họa_

– Về sau này anh hai với mẹ em đi từng nhà cám ơn. Lúc đó thấy anh hai buồn lắm không có vẻ yêu đời như bình thường, mà nhà em lúc đó ai cũng thế chẳng riêng gì anh hai.

– …

Vũ Phong bỗng thấy chua xót trong lòng, anh còn nhớ rất rõ khi Tùng đến cầu xin anh cho mượn tiền cứu cha. Anh lúc đó làm gì… Tùng trong cơn khốn khó không nơi nương tựa anh chỉ cần một ngón tay có thể làm cho người anh yêu an lòng, nhưng anh đã không làm vậy, anh mang gánh nặng đè thêm lên đôi vai đã oằn đi ấy, vậy mà Tùng vẫn có thể tự mình bước qua được. Cậu đơn thân độc mã chiến đấu với khó khăn, tự mình chạy tới võ đài đưa thân chịu trận cũng không đi cầu xin anh thêm nữa. Cậu có thể thản nhiên đứng trước mặt anh mà không để lộ bản thân đang lâm vào cùng cực, cũng không đầu mày cuối mắt trục thêm lợi về cho bản thân. Chỉ cần cậu giả vờ nài nỉ giả vờ mềm yếu anh cũng không ngại bỏ thêm tiền để mua cậu…mà nếu cậu thực sự làm như thế liệu anh có yêu cậu như ngày nay không? chắc là không. Nhưng anh đã không dang tay khi cậu cần nhất… Anh cảm thấy khó chịu vì điều đó.

– Chưa kể anh Sơn phải bỏ học năm đó…cha thì không chịu đi tái khám nữa kìa. Cuối cùng hên sao bệnh viện đó tốt ghê, tái khám nhiều lần như vậy còn cho quá chừng thuốc cũng không thu bao nhiêu tiền. Cũng nhờ vậy cha mới chịu đi tái khám đúng hẹn.

Vũ Phong nghĩ thầm, lần đó là do anh âm thầm thanh toán hết chi phí bệnh viện thuốc men cho cha Tùng. Cũng may, giờ đây anh có thể nhẹ lòng đi nhiều vì đã làm điều đó.

– Ý… đó cây mới lên mầm mà…_Linh la chói lói_

Vũ Phong nhìn túm cây xanh con con trong tay mình nhăn nhó “không lẽ anh thực sự không phân biệt được sao?”

Cứ như vậy đến hết buổi vừa làm vừa trò chuyện với hai cô em gái Tùng anh cũng phân biệt được đâu là cây non cần chừa lại, đâu là cây dại cần phải nhổ và biết thêm rất nhiều về Tùng.

Nhưng mọi khó khăn vẫn đang chờ anh, vấn đề chật vật tiếp theo là giặt đồ, anh không thể mỗi ngày mua một bộ đồ mới được. Giặt? Anh cũng chưa từng làm nốt. Anh chỉ có thể bắt chước thằng út nhúng nhúng đồ vào cậu nước rồi vắt lên sào. Mẹ Tùng nhìn thấy chỉ có nước la làng.

– Trời ơi con đừng dạy anh giặt đồ cái kiểu làm biếng như thế chứ, làm cho tử tế coi.

Thế là mỗi ngày Vũ Phong phải mượn tay thằng út chỉ anh giặt đồ dù nó cũng giặt ẩu không kém, nhưng Vũ Phong đã có đồng minh đầu tiên trong nhà Tùng. Nó giúp anh chà đồ anh giúp nó xách nước. Nói luôn sau một tuần anh đã sử dụng quen cái gàu, dù gì anh cũng có sức khỏe mà, mấy ngày đầu chỉ là chưa quen thôi.

Mỗi tối anh cũng phải tập thích nghi dần với cái giường cứ như dụng cụ tra tấn ấy, anh đã tìm được cách để ngủ dễ dàng hơn. Cứ tưởng tượng có cậu nhóc nằm bên cạnh là OK. Ngã lưng xuống sẽ có Tùng nằm cạnh, gối đầu trên tay anh, úp mặt vào ngực anh ấm áp. Anh cứ trước khi đi ngủ nhớ lại lúc trước anh vẫn ôm Tùng ngủ như thế nào thì sẽ nhanh chóng quên tuốt hoàn cảnh bi đát xung quanh và nhanh chóng đi vào giấc ngủ. Bảo bối của anh, anh thật nhớ quá rồi.

Chỉ mỗi tội người lúc nào cũng lấm lem làm anh khó chịu nhất, có giữ sạch mấy thì cũng dính đất cát, không cẩn thận chút là dính bùn sình. Thật là cái bộ đồ láng mướt, nhà cửa bóng tới biến thành gương soi, giường chiếu không một hạt bụi, xe hơi nhà hàng khách sạn năm sao… Trời đất… Tại sao anh sở hữu những thứ hiện đại nhất sạch sẽ nhất mà anh lại phải ở đây chịu đựng cảnh bồ hóng, nhện giăng. Tùng, anh mà đem được cậu về thì anh sẽ đòi đủ cả vốn lẫn lời những gì anh phải chịu đựng. Đồng thời anh cũng sẽ trả đủ cả vốn lẫn lời cho những gì anh nợ cậu.

Sang tuần thứ hai Vũ Phong đã có thể ăn quen thức ăn ở nhà Tùng, nhưng anh để ý thấy hình như đồ ăn trên bàn được cải thiện rất nhiều, vị cũng rất khá. Anh mừng thầm trong bụng, cứ cái kiểu ăn như mọi khi anh đầu hàng sớm quá.

Trong tuần thứ hai phát sinh một vấn đề, anh không thể trong nhiều ngày như vậy không giải quyết công việc của công ty. Trợ lý mang đến cho Vũ Phong một đống thứ cần giải quyết, anh cũng không thể coi như không có. Sự nghiệp gia tài chí hướng của anh đều ở đó.

Thế là giờ làm việc tiếp khách của anh chèn vào buổi trưa, trong khi cả nhà ngừng việc đồng áng là lúc anh giải quyết công việc của anh. Anh có một cô trợ lý mới tuyển, Linh cô em nhỏ của Tùng, cô nhóc đang học cấp ba, học lực cũng giỏi. Không tiện cho trợ lý đi lại trong nhà nên Linh giúp anh những việc đó. Nói là trợ lý chứ chỉ là rót nước cho khách, sắp xếp lại đống hồ sơ cần giải quyết sau, ghi chú cho anh vài thứ. Thực ra ban đầu chỉ có người của anh đưa đồ xuống cho anh ký hay xin quyết định, Linh cũng lảng vảng hiếu kỳ tới xem. Nhưng rồi có những chuyện không thể chỉ thông qua giấy tờ hay điện thoại là xong cần phải trực tiếp bàn bạc, dần dần rồi đối tác làm ăn tìm xuống tận nơi để gặp anh.

Cuối cùng bàn làm việc của anh là cái bàn cũ của nhà Tùng dưới gốc cây ngoài sân, nơi Tùng từng ngồi chờ anh mỏi mòn. Cô trợ lý tiếp khách giúp anh, hướng dẫn khách loanh quanh trong khi anh đang bận tiếp người khác. Vũ Phong chưa từng làm ăn cái kiểu này, mọi khi những cuộc gặp gỡ được xắp xếp lựa chọn đàng hoàng. Nhưng không hiểu từ đâu có tin rằng hiện Vũ Phong cũng dễ tính hơn, rất dễ bàn việc nên người muốn đến gặp trực tiếp anh càng nhiều. Tới không báo trước tới không cần hẹn.

Vũ Phong ban đầu cũng rất nhanh giải quyết chỉ cần không quá thiệt thòi anh rất nhanh chóng cho kết quả để đuổi người. Ai ngờ chính điều đó làm cho họ nghĩ anh lúc này dễ tính dễ bàn chuyện làm ăn không quá khó khăn như lúc trước, đối tác tìm tới ngày càng nhiều.

– Ôi, không ngờ anh giỏi quá nha._Linh khen khi Vũ Phong tiễn chân người cuối cùng_

– Anh cũng không ngờ nha, em lanh lẹ lắm, mai này học xong lên làm trợ lý cho anh.

– Thật không, hay quá._Linh rất vui với cuộc tuyển dụng nhân lực này_

– Bây giờ còn mấy luống cần nhổ (cỏ) đây.

– Năm._Linh cười toe_

– OK

Lại tới giờ làm vườn, công việc chính của anh hiện nay. Tới giờ Vũ Phong còn chưa bắt tay cho một luống rau riêng của anh. Anh không vội, mục đích là làm cho cả nhà thích anh cứ không phải chỉ một luống rau. Để đến khi anh đưa cha mẹ xuống thì không ai nỡ từ chối nữa.

Qua tuần thứ ba, Vũ Phong bắt tay cho luống đất đầu tiên, anh học cầm cây cuốc, cuốc từng nhát một, thêm một trải nghiệm mới. Tới chiều cả hai vai anh ê ẩm, cánh tay tê rần, hai bàn tay phồng rộp lên. Lam đưa cho anh một ít thuốc gì đó bảo anh bôi cho nhanh hết. Nghỉ ngơi mấy ngày cho hết phồng anh lại tiếp tục với cuốc.

Anh cũng không ngờ trông một luống rau trực tiếp trên đất thiệt không dễ dàng gì. Bình thường phất tay một cái muốn mấy xe rau thì có đủ, muốn loại gì thì có loại ấy. vậy mà bây giờ… Trồng…! Ôi thật là, tại sao lại phải tự tay trồng. Vũ Phong không chỉ vất vả đối phó với cuốc với hạt giống với mầm cây mà còn có nắng, có sâu bệnh hại cây, có gà bới, thiếu nước phải tưới, tưới nhiều nước quá mà úng quá cũng không được… Anh chỉ có âm thầm khóc ròng mà thôi.

Trời còn thương, ngay từ đầu anh đã tranh thủ tình cảm của ba đứa em Tùng nên nhờ vậy tụi nó nhiệt tình giúp anh đỡ chật vật khi ở đây, cha mẹ Tùng cũng ít khi có ý kiến gì với anh, mọi sinh hoạt đều do ba đứa em Tùng hướng dẫn giúp đỡ. Tụi nó cũng thỉnh thoảng hay kể chuyện Tùng cho anh nghe, anh lại biết thêm nhiều thứ về Tùng, điều đó cũng làm anh vui, bớt nhớ bảo bối của anh. Mà anh cũng tức tức, anh ở đây đã sang tuần thứ tư mà Tùng chẳng bén mảng về nhà cho anh gặp, hay cậu nhóc định lơ anh thiệt, nghĩ tới nghĩ lui anh liền gọi cho tư Hùng ra lệnh bám sát Tùng xem có phát sinh chuyện ngoài ý muốn không? Thực ra anh muốn biết có người nào tiếp cận bảo bối của anh không mà nhóc chẳng đếm xỉa gì đến anh hết trơn. Sơn thì cuối tuần nào cũng về thăm nhà, thăm người yêu. Thăm người yêu là do Linh nói cho anh biết. Giờ thì ai cũng biết Sơn và út Nhàn yêu nhau, ở đây anh cũng biết luôn là tuần nào Sơn về cũng mang quà của Xuân về cho Lam. Mọi thông tin đều do Linh cô trợ lý nhỏ của anh cung cấp. Anh cũng thấy mình giống bà tám hơn rồi, chẳng hiểu sao anh ngày càng thấy hứng thú khi nghe mấy thông tin nhỏ mà không nhỏ đó.

Sau khi anh cuốc được hết một luống đất đã có thể gieo lại hạt giống lần ba. Bây giờ anh đã thân với ba đứa em Tùng lắm rồi. Tụi nó một điều anh Phong hai điều anh Phong, khi thân với Lam rồi anh mới biết cô nhỏ đang chuẩn bị lên thành phố thi làm giáo viên tiểu học. Lam lỡ mấy năm rồi vì nhà xảy ra nhiều chuyện.

– Em cứ lên đi, có gì anh giúp cho, chỗ ăn chỗ học em không cần lo.

– Ôi không được đâu, nhờ vả anh cha sẽ la chết.

Lam vừa đều tay cuốc vừa nói chuyện với Vũ Phong. Vũ Phong tưới xong luống cây của mình thì dừng lại nheo nheo mắt nhìn Lam nói như đùa.

– Trời, không lẽ bác trai ghét anh dữ vậy sao, không muốn cho anh giúp đỡ em. Dù gì anh cũng là bạn anh hai em mà, giống như anh trai thôi.

– Không phải, nhưng cha bảo như thế là lợi dụng, cha không thích.

– Lợi dụng gì, anh coi em như em gái. Cứ lên đi đừng nói cha em biết. Con gái sống xa nhà còn phải học hành cực khổ lắm.

– Anh hai cũng làm được mà.

– Tùng là con trai khác. Tùng cũng cực lắm đó.

– Ừ, vậy mai mốt nhờ anh.

Vũ Phong không biết anh không những thuyết phục được mấy đứa em Tùng thích anh, tin cậy anh mà chính anh từ lúc nào cũng thích mấy đứa nhóc. Anh cũng không để ý mình đang đối xử với mấy nhóc như người thân, anh cũng chưa phát hiện ra anh không chỉ làm thân với gia Tùng với mục tiêu mờ ám là tiếp cận Tùng nữa, anh thân với họ là tự tấm lòng anh, anh thấy muốn và thích thôi.

– Anh còn đau lưng không?

Nghe Lam hỏi anh vặn vẹo cái lưng, mấy bữa lom khom cuốc đất anh hầu như không thề đứng thẳng nổi.

– Đỡ nhiều rồi. May có em bóp dầu hộ, nếu không chắc tiêu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.