Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chương 81



– Thôi được, tôi không nói đến cái tên… – ông tổng xụi lơ.

– Ông!.!

– Được rồi, cái tên Nguyên, đáng ghét đó nữa. Bà ở yên đó cho tôi.

Kim Thành mỉm cười khi nghĩ tới cái lý do khiến cho Minh Hàn và Vũ Phong xất bất xang bang trong chuyện tình yêu lại bắt nguồn từ một chuyện năm xửa năm xưa của ông tổng liên quan đến một người tên là Nguyên. Kim Thành lại nhấp một ngụm cà phê nóng cười thỏa mãn, Ông tổng cũng có lúc vấp phải những lý do buồn cười đến như vậy…

Nguyên, đó là một người bạn của Bà Hoàng Mai, nói là bạn từ nhỏ cũng không sai. Anh ta cũng là con một nhà kinh doanh khách sạn, anh nhìn thấy hình hồi trẻ của người đó rồi, hào hoa phong nhã, đẹp trai, nụ cười quyến rũ ăn đứt ông tổng rất nhiều. Dĩ nhiên anh ta đứng với bà Hoàng Mai chắc chắn xứng đôi hơn. Có điều quan trọng là anh ta là người đồng tính, nhưng ghê gớm hơn là ông tổng không biết.

Mấy chục năm về trước, cái thời mà ông tổng còn là anh thanh niên tên Vũ Hải, bà Hoàng Mai là cô gái mơn mởn xuân xanh thì đồng tính còn chưa được đề cập tới rộng rãi như bây giờ, trót là người đồng tính thì chỉ có cách là giấu nhẹm. Do đó Nguyên là người đồng tính ngoại trừ người bạn thân là bà Hoàng Mai ra không ai hay biết. Bà Hoàng Mai cũng lắm khi giúp ông ta đóng vai bạn gái trước mặt mọi người, nhưng sau lưng chỉ có hai người biết với nhau. Có không ít người hiểu lầm hai người là một đôi, trong đó không thiếu phần ông tổng.

Ông tổng giám đốc giỏi, ai cũng phải công nhận, có điều không có gia thế thật khó mà phát huy hết năng lực. Cô gái Hoàng Mai lúc đó đã chấm trúng chàng trai tên Hải, Nguyên cũng biết. Nhưng để thử lòng trước mặt Vũ Hải họ vẫn là một đôi. Để cạnh tranh với Nguyên, Vũ Hải đã hao biết bao nhiêu công sức để chứng tỏ cho Hoàng Mai thấy năng lực của mình, dùng tài năng lấn át được nét hào hoa phong nhã của người yêu cũ _hiểu lầm Nguyên là người yêu của Hoàng Mai_ bước tới nhận lời yêu ông. Đùng một cái ông biết Nguyên là người đồng tính, bấy lâu mình tranh chấp với một thứ không có thật làm ông đâm tự ái, ra mặt ghét Nguyên không thể tả, thêm nữa Hoàng Mai rất thân với Nguyên và cũng thường xuyên nhận là người yêu của Nguyên giữa đám đông làm Vũ Hải càng căm hơn, tính chiếm hữu cao của ông di truyền tới đời sau còn chưa giảm bớt mà nói chi đời trước như ông.

Ông cần có quyền lực có tiền tài cao hơn Nguyên để nhốt người yêu làm của riêng. Cái tôi không chịu điều tra kỹ chỉ hăm hở làm tới hại ông thêm lần nữa. Cô gái nghèo Vũ Hải yêu và cô gái giàu có ông lợi dụng lại chỉ có một người. Vui buồn giằn vặt cuối cùng Hoàng Mai bỏ đi cũng dưới sự giúp đỡ của Nguyên. Càng căm ghét Nguyên càng ghét lây luôn người đồng tính, nghe tới đồng tính cứ như là nói tới Nguyên làm ông xem cả Nguyên cả người đồng tính như chông trong tim, gai trong mắt.

Ông Vũ Hải một lần lỡ ngủ với một người khác là bà tổng hiện giờ, sinh ra Ngọc Bình. Điều này làm bà Hoàng Mai đã ra đi càng không có ý định trở lại, Nguyên càng không nhượng bộ, giấu kỹ cô bạn gái không để cho ông tìm gặp. Bỏ đi biền biệt cả chục năm trời mới lộ mặt.

Trong lòng ông “cái tên Nguyên đó thật đáng chết mà”. Một cơ hội giải thích cũng không có. Tức quá làm liều, ông không giải quyết hậu quả mà đặt một nữ chủ nhân mới trong nhà chọc gan người kia. Việc càng làm càng xa cuối cùng ông chỉ còn cách theo năn nỉ ngót chục năm cũng chưa mang vợ về nhà được.

– Tôi đã tìm hiểu kỹ người yêu của hai thằng con trai rồi, nhân phẩm tốt, gia đình đàng hoàng, có nghề nghiệp, quan trọng là con ông yêu người ta không buông. – Bà Hoàng Mai từ tốn thông báo.

– Nhưng hai thằng một lượt, chúng muốn chọc tôi tức chết sao. Xưa nay chỉ có Minh Hàn tỏ ra có thiên hướng đó, không dưng thằng Vũ Phong cũng cùng một giuộc. Em bảo anh làm sao chấp nhận. – ông tổng nhăn nhó ra cái vẻ bắt ông chấp nhận thiệt là làm khó ông.

– Ghét của nào trời trao của nấy mà. Ngày xưa anh Nguyên che chở cho tôi và ông qua lại với nhau, giấu diếm cha mẹ tôi vậy mà ông còn không tiếc lời miệt thị người ta, trời trả báo.

– Em đừng nói khó nghe vậy.

– Tôi thích hai đứa nó. Anh Kỳ và Hoàng Tùng. Tôi dự định sẽ tác hợp cho tụi nó rồi sống cùng tụi nó. Già rồi sống một mình cũng hiu quạnh…

– Không được, em lập tức về nhà.

– Câu này ông nói mấy chục năm chưa chán sao?

– Em…em chọc tôi tức chết.

– Ông chọc tôi tức chết thì có. Dám ở bên ngoài có người đàn bà khác, còn có con nữa. Hỏi ông chuyện con tôi đẻ ra là nể mặt ông rồi.

– Em…em bằng lòng về thì trong nhà chỉ có một nữ chủ nhân là em. Anh luôn luôn nói như vậy.

– Vậy bao lâu nay sao ông không bỏ đi, cần gì tới tôi về mới bỏ.

– Hoàng Mai, anh không có làm gì ngoài chuyện lỡ một lần gây hậu quả ra Ngọc Bình cả. Anh không có ai ngoài em mà. – Đuối lý ông tổng đành xuống nước nhỏ giọng thú nhận chuyện ông cho là mất mặt đàn ông vô cùng.

– Không đùa chứ. Anh nói vậy ai tin. – Bà Hoàng Mai thực sự kinh ngạc đến quên cả xưng hô.

– Chuyện mất mặt đàn ông vậy làm sao nói. Nhưng anh không có ôm người đàn bà nào khác ngoài em cả. Ngọc Bình là một lần lầm lỗi, không có lần khác. Mẹ nó ở trong nhà cũng chỉ là ở trong nhà thôi.

– Anh nói như vậy có ma mới tin, anh để đàn bà trên giường anh mấy mươi năm mà nói không có gì. Thánh mới tin.

– Phải, vì khó tin mới không thể nói, vừa không ai tin vừa mất mặt em bảo anh nói làm sao đây? – Lợi dụng bà Hoàng mai phân tâm vì kinh ngạc, ông tổng nhẹ nhàng ôm vợ vào lòng.

– … Không thể tin. – Bà Hoàng Mai vẫn đứng im trong vòng tay ông tổng mà lắc lắc đầu. bà đang nghĩ tới việc từ khi bà lộ mặt ra cho ông gặp thì hầu như ngày nào, tuần nào ông rảnh là chạy tới chỗ bà vừa năn nỉ vừa hăm dọa vừa dụ dỗ cho tới khi bị bà tống ra khỏi nhà.

– Vậy sao bây giờ nói làm gì?

– Anh nghĩ kỹ lại rồi. Em chịu về nhà thì chuyện mất mặt nào anh cũng có thể làm. Về nhà đi, anh lập tức đồng ý chuyện tụi nó.

………………………………….

Kim Thành cuối cùng đón không được bà Hoàng Mai trở ra, nhưng qua điện thoại anh càng ngớ người hơn với kết quả mà bà Hoàng Mai thông báo.

“ Không lẽ ông tổng người mà anh biết từ nhỏ tới lớn, một kẻ độc tài gia trưởng, chuyên chế, cứng ngắc khô khan, vô tình vô nghĩa đó vì một câu nói của mẹ Vũ Phong mà thay đổi ý kiến một trăm tám mươi độ. Vô lý, khó tin… Kim Thành buông rơi cả điếu thuốc trên tay khi nghe điều kiện trao đổi của ông tổng. Bà Hoàng Mai về nhà, vợ về nhà rồi con cũng mặc kệ luôn, ông tổng là một người độc nhất vô nhị. Bao lâu nay ép vợ không được bây giờ dùng điều kiện để trao đổi.

Vậy là bà Hoàng Mai về nhà, anh cũng không quên còn một cuộc chiến nữa sẽ tới

– “Bà tổng”

Kim Thành không quên nêu thắc mắc của mình ra hỏi bà Hoàng Mai, anh nghĩ một người như bà Hoàng Mai không thể vì cuộc tình của hai đứa con mà chấp nhận ở dưới mái nhà có hai nữ chủ nhân, nếu nói ông tổng không đồng ý chuyện hai đứa con thì bà sẽ tự quyết luôn thì anh dễ tin hơn. Câu trả lời của bà Hoàng Mai thật đơn giản:

“ Chuyện đó ông ta tự lo”

Cuối cùng cũng hoàn công. Anh không ngờ có một ngày anh lại chạy tới chạy lui chỉ vì lo cho Vũ Phong một cuộc tình êm xuôi, Nói quá một chút, anh còn phải tự phục mình cao thượng có thể lấy hạnh phúc của người yêu thành hạnh phúc của chính mình.

Điện thoại anh reo, một cái tên quen thuộc hiện ra “ tiên cá” Anh đặt cho Dương cái biệt hiệu như thế. Nhìn cái tên nhấp nháy báo cuộc gọi đến trên màn hình anh chợt nở nụ cười. Anh còn một nơi cũng phải tính toán cho xong không khéo lại như lần trước cuối cùng bị người ta cuỗm mất. Anh cũng phải nhanh chân lên thôi, hạnh phúc không để dành cho mấy kẻ chậm chạp, mà anh thì cứ rề rà quá lâu rồi.

– Cậu thật quá đáng, trở về bình an mà cũng không cho mình biết, cũng chẳng liên lạc với mình… Cậu có biết mình đã lo lắng thế nào không? – Vũ Phong phải nói là đã rất khổ sở, rất đau đớn mới đúng. Nhưng nói mấy lời đó ra miệng thật khó.

– Không có được tình yêu của cậu thì đành lấy chút lòng thương xót của cậu thôi chứ biết sao. – Kim Thành giả lả.

– Thương xót? Giữa mình và cậu có thể dùng hai từ “thương xót” để hình dung sao? Cậu càng ngày càng quá đáng.

– Quá đáng!_Kim Thành chồm người về phía Vũ Phong mặt anh giận dữ_ Cậu mới là quá đáng: “Nào là ghê tởm đồng tính, nào là không thể chấp nhận tình cảm với một thằng đàn ông như mình” Vậy thì sao quay đi một cái cậu liền ôm thằng đàn ông khác? Cậu không thích tôi thì cứ nói là không thích tôi, tội gì viện đủ thứ cớ báo hại tôi phải chạy ra biển cả chục năm trời để ngăn bản thân không làm cậu chán ghét.

– Kim Thành… _Vũ Phong quát nhẹ_ Mình không bao giờ chán ghét cậu. Với mình cậu là…

– “Ưu tiên số một?”. Sao không nói tiếp nữa đi, đây là câu cậu luôn nói với mình mà. Hay là mình không có chút giá trị nào trong lòng cậu nữa.

– Tại sao về thành phố lâu như vậy lại không tới gặp mình? Cậu phải biết cậu còn sống người mừng vui nhất ngoài cha mẹ cậu còn có mình. – Vũ Phong đuối lý trước Kim Thành nên đành chuyển sang chuyện khác. Vì đúng là trong lòng anh giờ đây Kim Thành đã không là “ưu tiên một nữa rồi”.

– Mình muốn biết cậu có yêu mình chút nào không. Hi vọng mình chết rồi cậu sẽ nhận ra tình cảm thực sự của cậu. Nếu cậu thực sự yêu mình, mình sẽ nhanh chóng xuất hiện trước mặt cậu.

– Nếu không thì sao?

– Đành đi luôn chứ sao.

– Và cậu đã quyết định?

– Thì như cậu thấy đó, cậu chẳng có chút biểu hiện nào khiến mình muốn nhanh chóng xuất hiện trước mặt cậu cả. Cậu rất nhanh có một tình yêu mới. Cũng cùng yêu cậu như nhau thế mà mình lại thua thằng nhãi đó.

– Kim Thành!!

– Không cần bênh, tôi muốn trút giận một chút cũng không làm mất sợi tóc nào của thằng nhóc đó cả.

– Không phải bênh, nhưng thực sự mình cũng không nghĩ rằng sẽ có ngày yêu nhóc Tùng cả. Vậy mà…

– Không nghĩ? Mình đã có linh tính thằng nhóc đó là đối thủ nặng ký rồi mà, dằn mặt thằng nhóc từ trước rồi, thế mà cũng trở tay không kịp với nó. Cướp cậu ngay trước mặt mình, nếu không bận việc mình không để yên như vậy đâu.

– Bận việc, cậu còn dám nói bình thản như thế. Cậu có biết rằng cậu một mình tự gánh hết mọi khó khăn mà không chia sẻ với mình, cậu có biết mình đã hối hận thế nào khi biết sự thật không hả? Có bạn bè nào như cậu không? – Lần này đến lượt Vũ Phong chất vấn.

– Xin lỗi! _Nhìn vẻ mặt Vũ Phong đau khổ khi nhớ lại chuyện cũ Kim Thành cũng thấy ân hận_ Mình lúc đó xử sự cảm tính quá, thật trong lòng cũng trách móc cậu thờ ơ với tình cảm của mình mà dành ưu ái cho người khác nên muốn ôm mọi thứ khó khăn một mình, trẻ con quá phải không? Mình cũng có lỗi, tình cảm không thể cưỡng cầu.

– Không phải, là mình thờ ơ với bạn bè, cứ khư khư giữ suy nghĩ làm người yêu sẽ mất tình bạn, cũng không biết hai người yêu nhau mối quan hệ sẽ được thiết lập chặt chẽ hơn.

– Nhưng cũng dễ mất hơn. _ Kim Thành tiếp lời_ Thực ra mình cũng biết nếu tiến một bước nữa mà không bền vững sẽ dẫn đến hậu quả là không còn gì… Vậy bây giờ chúng ta còn gì? Yêu cũng yêu qua, làm bạn cũng đã làm bạn rồi, hận cũng hận rồi, hối hận cũng hối hận rồi.

– …

– Nói mình nghe một lần đi, cậu bây giờ nghĩ gì?

– Nếu không có một Hoàng Tùng, mình sẽ chấp nhận cậu. – Vũ Phong bình thản nói.

– Nhưng nếu không có Hoàng Tùng cậu cũng sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện chấp nhận mình. Thằng nhóc đó dạy cậu yêu, không phải mình.

– Với mình cậu hơn cả tình bạn, hơn cả tình thân nhưng chưa phải tình nhân.

– Bây giờ với mình cậu cũng vậy!- Kim Thành cũng thản nhiên trả lời.

– ….

– Cậu thực sự nghĩ mình không hề đau đớn khi mất đi cậu sao? – Vũ Phong nhấp một ngụm rượu buông lời bâng quơ.

– Đùa thôi. Mình biết cậu đau, mình tin cậu đã đau nhưng cho mình hờn cậu một lần đi.

– Câu chịu bỏ qua cho mình?

– Không bỏ qua thì đâu cất công chạy ngược chạy xuôi trải đường cho cậu đi lấy người khác. Chết hụt một lần rồi nên rất nhiều chuyện mình quẳng lại lòng biển rồi, trong đó có cả chuyện của cậu. Kim Thành yêu cậu đã chết, chỉ còn Kim Thành bạn cậu… Thiệt cũng cảm phục mình tấm lòng rất bao la, rất thánh thiện… – Kim Thành làm một động tác tự cảm phục mình khiến Vũ Phong cũng bật cười.

– Thôi, đừng tự tán dương mình nữa. – Vũ Phong đưa ly rượu hướng tới Kim Thành.

– Cậu phải công nhận là mình rất rộng lượng. – Kim Thành cũng nâng ly, cụng với Vũ Phong.

– Phải, chúc mừng cậu thoát chết.

– Chúc mừng cậu có chỗ dừng chân.

– Cậu cũng vậy, cô gái đó cũng xinh phết đấy chứ. Cậu có yêu thật không hay lại muốn chơi nữa.

– Không chơi nữa, hôm qua mình đã hỏi cô ấy có muốn làm bạn gái mình không. Nhưng tính ra cô ấy nhỏ hơn mình nhiều quá, chiều trẻ con có khó không? – Kim Thành cau mày hỏi Vũ Phong.

– Không khó. – Vũ Phong cười đầy tà ý, trả lời.

– Chúc mừng tình bạn của chúng ta là mãi mãi.

– Mãi mãi. Cạn.

– Cạn.

Đó là một buổi tối Kim Thành cùng Vũ Phong ngồi riêng với nhau lần đầu tiên sau khi gặp lại. Cả hai đã khăng khít hơn, không còn những mối dây ngăn trở làm nhập nhằng tình cảm, tình bạn của hai người. Giữa hai người vừa có chút tình yêu và rất nhiều tình bạn, họ sẽ mãi mãi trung thành với nhau. Họ sẽ luôn là ưu tiên thứ hai của nhau, ngôi một đã đổi nhưng cả hai đều bằng lòng với ngôi thứ hai của mình trong lòng người kia, và biết đâu họ sẽ bằng lòng với vị trí thứ ba khi những thiên thần nhỏ xuất hiện.

Có một chuyện nữa vô cùng quan trọng không thể không nhắc tới. Tùng của chúng ta đang rất đau đầu khi chứng kiến một cảnh lâu rồi không ai nghĩ tới sẽ có thể xảy ra.

– Cậu nghĩ cậu sẽ làm lại tôi sao? Chẳng qua tôi gặp chuyện anh ấy mới để mắt tới cậu. Cậu xem… ngay cả khi tôi va phải pháp luật cũng là anh ấy giúp tôi giàn xếp, cậu nghĩ từ khả năng đi tù nhiều năm mà trở thành án treo vài tháng thì chắc cậu cũng nhận ra anh ấy dù giận tôi nhưng vẫn không nỡ để tôi chịu khổ phải không. Bây giờ chỉ cần một chút nước mắt như lần đó…hừ… tôi dễ dàng lấy lại anh ấy từ tay bất cứ ai.

– Lần đó?

– Phải, cái lần cậu được anh ấy tỏ tình khi ở chùa Thiên Mụ ấy, tôi thật ra đang đi cùng người yêu, nhưng thấy chướng mắt quá nên đến khóc vài giọt nước mắt…cậu xem anh ấy không một lời liền quay về bên tôi.

– Anh, thật trơ trẽn. – Anh Kỳ giận dữ.

– Cậu cứ mắng đi, chỉ mấy kẻ thiếu tự tin mới lên tiếng mắng người.

– Nếu anh tự tin như vậy sao không tự đến gặp anh ấy, tới nói mấy chuyện này với tôi làm gì?

– Không, vì tôi tội nghiệp cậu. Thấy cậu hạnh phúc quá sợ làm cậu sốc nên tôi báo trước để cậu chuẩn bị tinh thần. Chiều nay tôi có hẹn với anh ấy, tôi phải về chuẩn bị một chút, chào.

Nói rồi cái kẻ trơ trẽn kia bỏ đi, Anh Kỳ tức đến mặt mày đỏ bừng. Tùng lôi lôi Anh Kỳ còn đang trợn mắt nhìn theo Toàn Hiếu lo lắng hỏi.

– Anh không sao chứ? Có cần theo dõi Minh Hàn không, hắn hẹn hò với Minh Hàn nữa hả?

– Cái người gì mà không biết mắc cỡ gì hết trơn. Ai thèm tức hắn làm gì. – Anh Kỳ bặm môi trả lời Tùng.

– Hắn nói chiều nay hẹn Minh Hàn đó, mình làm sao giờ?

– …

Anh Kỳ nhăn nhó mặt mày đi vào sau quầy. Toàn Hiếu mấy ngày nay xuất hiện ở Four liên tục khiêu khích cậu. Rõ ràng cố ý đến vào những lúc Minh Hàn không có mặt ở Four chứng tỏ hắn ta cũng chưa mồi chài gì được Minh Hàn, nhưng nói gì thì nói Minh Hàn từng vì con người này mà không thiết gì cả, không để cậu trong mắt, nói không lo là không có lý.

– Chiều nay theo dõi Minh Hàn. – Anh Kỳ quyết định.

– Thật sao? _Tùng cũng lo lắng không kém. Nhưng theo dõi, đánh ghen ư…? Ôi trời! cậu cũng chưa từng làm qua việc này._ Mà anh đi đánh ghen thiệt hả, có làm qua lần nào chưa?

– Chưa! Nhưng tôi thật sự không yên tâm, dù tôi tin Minh Hàn sẽ không quen lại Toàn Hiếu, nhưng…thiệt không biết làm gì bây giờ nữa. – Anh kỳ nhăn mặt nhăn mày. Tin? không phải cậu không tin Minh Hàn, nhưng với người này có quá nhiều tì vết đau đớn, nó làm cậu dao động.

– Không thì đi coi một lần cho biết. – Thấy Anh Kỳ phân vân Tùng lên tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.