Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ

Chương 18-1: Bị thư ký nhìn thấy (1)



Cung Hạ thấy Tiểu Tiểu vẫn đứng ngây người, liền vỗ vỗ vào chỗ ngồi đối diện nói “ Ngồi đi “ Giọng nói vô cùng tự nhiên, tựa như căn phòng này vốn là của cậu.

“ Chị nhỏ, chị biết chơi cờ nhảy mà đúng không?” Dứt lời đôi mắt to đen còn chớp chớp thật tội nghiệp. Ninh Tiểu Tiểu sao nỡ mở miệng từ chối đành gật gật đầu.

Cung Hạ lập tức tươi cười rạng rỡ, còn ngây ngô nói “ Tốt quá, mỗi lần tôi tìm anh hai chơi cờ, anh ấy đều mắng tôi trẻ con, về sau mỗi lần muốn chơi cờ tôi tìm chị được không?”

Nhìn khuôn mặt đáng yêu của Cung Hạ, Tiểu Tiểu cảm giác dù cậu có đưa ra yêu cầu gì ai cũng sẽ không đành lòng cự tuyệt, bất quá cô có chút đồng tình với Cung Đông, trò cờ nhảy này thật trẻ con. Hai người chơi cờ hồi lâu, Tiểu Tiểu phát hiện Cung Hạ đặc biệt thông minh, cậu đi một bước tính năm bước, đem cục diện cô bày sẵn đánh cho tan tác. Tiểu Tiểu ngồi thẳng dậy, vắt cạn trí óc, bày mưu tính kế đối phó, trò chơi phút chốc trở nên kịch tính. Có điều thế trận luôn nghiêng về phía Cung Hạ, mặc cho Tiểu Tiểu vận dụng từng tế bào não, nghĩ tới đầu ong ong nhức nhối, cả người đầy mồ hôi, Cung Hạ cũng không thúc giục cô, nhàn nhã chờ cô suy tính, với cá tính trẻ con, rất nhanh Tiểu Tiểu đem chuyện Cung Chính đang đợi mình vứt đi nơi nào.

Hai người chơi tới ván thứ hai, cửa phòng bật mở, Cung Chính bước vào, nhìn tới tình cảnh trong phòng, anh thoáng sửng sốt. Tiểu Tiểu thấy Cung Chính đi vào, đem cờ trên tay bỏ xuống, có chút chột dạ quan sát sắc mặt anh. Cung Hạ ngẩng đầu nhìn thấy ba mình liền lên tiếng chào.

“ Ba, sao ba lên đây?” Sau đó lại nghiêm giọng bắt bẻ “ Ba vào phòng mà không gõ cửa! Chị nhỏ dù sao cũng là con gái mà “

Cung Chính mỉm cười liếc nhìn Tiểu Tiểu một cái, tiếp đó còn hùa theo Cung Hạ nhận sai “ Ba xin lỗi, tại trước đó trong nhà toàn con trai, nên ba quen như vậy rồi “

“ Không sao đâu chú Cung, vừa rồi tiểu Hạ tìm cháu chơi cờ nhảy nên...” Ninh Tiểu Tiểu nhẹ giọng giải thích.

“ À, tốt lắm, chơi cờ nhảy giúp khai phá trí óc nha “ Trong lòng Cung Chính nghĩ một đằng, miệng nói một nẻo, dứt lời, cự vật cứng rắn trong quần còn phối hợp nhúc nhích mấy cái như muốn nhắc nhở chủ nhân của nó, nó đang cực kỳ đói khát, anh thở dài thườn thượt, trách sao đợi hoài không thấy Tiểu Tiểu xuống, thì ra bị con trai bảo bối của mình giành đi.

“ Ba tìm chị nhỏ có việc gì?” Cung Hạ thắc mắc, cậu nhớ ba rất ít khi vào phòng hai anh em cậu.

“ Hả, à không có chuyện gì quan trọng, chỉ định lên hỏi Tiểu Tiểu xem có thiếu cái gì không thôi “ Miệng nói như vậy, nhưng trong lòng Cung Chính đã đem thằng nhóc này mắng chửi một hơi. Cung Chính đưa đôi mắt khẩn cầu chăm chú nhìn Tiểu Tiểu, mong cô nhanh chóng thoát ra đi tìm anh.

Tiểu Tiểu hiểu ý gật đầu “ Cám ơn chú Cung quan tâm, cháu không thiếu cái gì cả”

Cung Chính ừ nhẹ đáp lời, nói thêm mấy câu rồi đi xuống lầu. Cung Hạ liền nhắc nhở Tiểu Tiểu đến lượt của cô, vốn tưởng rằng chỉ chơi thêm chút nữa, ai ngờ Cung Hạ càng đánh càng hăng tới tận khuya, cuối cùng mi mắt dần sụp xuống, cô lăn ra ngủ lúc nào hay Cung Hạ rời đi lúc nào cô đều không biết.

Sáng sớm trên bàn cơm, Tiểu Tiểu hướng ánh mắt xin lỗi nhìn về phía Cung Chính, anh gật đầu đáp lại, gọi mọi người nhanh đi dùng cơm. Cung Hạ lúc này bỗng đưa ra để nghị.

“ Ba, không bằng ba nhận chị nhỏ làm con gái nuôi đi, chẳng phải lúc nào ba mơ ước mình có một đứa con gái sao? “

Nghe lời Cung Hạ, Cổ Di thoáng kinh ngạc, dù sao bà cũng biết quan hệ mờ ám giữa hai người này, trong khi đó Cung Đông khuôn mặt lạnh lùng liếc nhìn em trai một cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.