Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ

Chương 18-2: Bị thư ký nhìn thấy (2)



Ai ngờ Cung Chính hào hứng đồng ý với đề nghị của Cung Hạ.

“ Vẫn là Tuấn Tuấn hiểu ý ba nhất, trong lòng ba đã có chủ ý này từ lâu, không biết Tiểu Tiểu có đồng ý nhận người ba nuôi này không? “

Tiểu Tiểu còn chút chần chờ “ Cháu đương nhiên nguyện ý, có điều cảm thấy bản thân mình không xứng...”

“ Thị trưởng Cung, chuyện này nên suy nghĩ cẩn thận “ Cổ Di mở miệng xen vào.

Cung Chính khoát tay, giọng kiên quyết “ Không cần phải suy xét làm gì, nhanh lại đây, để cha nuôi ôm một cái, cuối cùng tôi cũng có con gái ”Hai tay Cung Chính giang ra hướng về phía Tiểu Tiểu, cô đắn do một chút sau đó liền nhào vào lòng anh. Cung Chính bế cô đặt lên đùi mình, Tiểu Tiểu rất nhanh cảm nhận được một cây gậy cứng rắn đang chống lên người mình

“ Nhanh gọi một tiếng cha nuôi “

“ Cha nuôi “ Giọng nói ngọt ngào vang lên, Tiểu Tiểu thẹn thùng cúi đầu.

“ Chị nhỏ, từ bây giờ chị là chị nhỏ của em, về sau anh hai của em cũng là anh hai của chị, nhanh gọi anh hai đi “ Cung Hạ vui vẻ nói.

Tiểu Tiểu sợ sệt ngước nhìn Cung Đông, thiếu niên đang cúi đầu tập trung dùng bữa, phảng phất mọi thứ diễn ra xung quanh không có sự liên hệ tới mình, toàn thân đều tỏa ra hơi thở băng lãnh, không cho phép ai lại gần.

Tiểu Tiểu cắn môi, nhẹ nhàng nói “ Anh...”

Cung Đông đột nhiên bật dậy, ánh mắt lạnh tanh liếc nhìn cô “ Cô muốn nhận ai làm ba nuôi tôi không có quyền lên tiếng, nhưng đừng lôi tôi vào “ Nói xong Cung Đông đi thẳng lên lầu.

Cung Đông cùng Cung Hạ đều đi học, Tiểu Tiểu đang thu dọn bàn ăn, bỗng nghe Cung Chính gọi “ Con tới phòng ba nuôi một chút “

Tiểu Tiểu lén nhìn Cổ Di một chút, rồi ngoan ngoãn đi theo Cung Chính vào phòng ngủ của anh. Vừa vào phòng, Cung Chính liền vội vàng đem quần áo Tiểu Tiểu cởi sạch, cô bất ngờ trước động tác đột ngột của anh, không khỏi kêu lên

“ Ba nuôi...”

“ Bé ngoan, nhanh lên, anh không có thời gian, em ráng chịu một chút, tối anh bồi thường “ Dứt lời, anh để cô quỳ úp sấp hai tay chống lên giường, vểnh mông lên, Tiểu Tiểu biết anh vội vã đi làm nên tận lực chiều theo mọi yêu cầu của anh. Anh dùng bàn tay thô ráp vuốt ve cặp mông mềm mại của cô nói.

“ Cả ngày hôm qua vừa họp vừa nghĩ tới em, phía dưới căng cứng đau nhức, vốn định buổi tối tìm em...ai ngờ lại gặp thằng nhóc Tuấn Tuấn...em có biết buổi tối hôm qua anh thế nào không, cả đêm đều cứng ngắt...” Nói xong anh dùng lực, đem dục vọng phồng lớn thúc vào u cốc chật hẹp.

“ Á..Tiểu Tiểu, em xiết anh thật chặt “ Cung Chính thở hổn hển, cự vật đột ngột đâm vào khe huyệt mịn màng, do chưa được chuẩn bị, âm đạo có chút khô ráo, bị cưỡng ép xông mạnh vào trong nên cô hơi đau, bất quá thật kích thích, thân thể vì hưng phấn bỗng chốc run lẩy bẩy, miệng hé ra rên rỉ.

“ Đau...ừm...a ...”

“ Ngoan, rất nhanh sẽ tốt thôi “ Cung Chính dịu dàng an ủi, cự vật nhè nhẹ ma sát lên tường thịt, mật dịch rất nhanh liền chảy ra, lối vào dần trở nên trơn trượt thông thuận.

“ Tiểu Tiểu, em thật mẫn cảm,mới một chút đã ướt tới như vậy...”

Vừa thốt ra lời gợi tình, vừa mãnh liệt luật động, dục vọng bị kiềm nén cả ngày hôm qua rốt cục đã được phát tiết, so với quá khứ có phần thô lỗ gấp gáp. Vì để Tiểu Tiểu nhanh chóng thích ứng, anh đưa tay nắm lấy ngực cô không ngừng xoa nắn, chỉ đâm vài cái, đã cảm thấy cực kỳ sung sướng, bên trong thật mềm, âm đạo chật hẹp gắt gao bao chặt lấy cự vậy to lớn chèn ép khít khao, mật dịch trong suốt liên tục tuôn ra.

“ A..a...ừm...a..a “

Âm thanh rên rỉ dễ nghe liên tiếp vang lên, làm Cung Chính vô cùng hưng phấn, đông tác càng mạnh bạo, thúc cự vật vùi thật sâu vào bên trong. Lúc này Trương Nghiên tới đón Cung Chính đi làm, như thường lệ anh đi thẳng đến cửa phòng ngủ Cung Chính gõ nhẹ, không thấy trả lời, liền đẩy cửa bước vô, nhìn cảnh tượng trước mắt anh há hốc mồm. Trong phòng là âm thanh rên rỉ và tiếng thở dốc dồn dập, pha lẫn mùi vị hoan ái gay mũi, người đàn ông cao lớn từ phía sau dùng cây gậy thịt sẫm màu, mạnh mẽ thúc vào khe huyệt đỏ hồng, cô bé nhỏ nhắn vểnh mông đón nhận cự vật đụng vào, miệng tràn ra âm thanh nỉ non say mê, cặp ngực nhỏ trắng nõn tưng lên liên hồi, rõ nét tựa như đang coi một thước phim AV chất lượng cao.

Trương Nghiên hoàn hồn vội đem của khép lại, chạy nhanh ra ngoài. Anh đứng dựa vào tường, cố gắng ổn định lại hô hấp, nhưng hình ảnh kiều diễm ướt át cứ chiếu đi chiếu lại trong đầu không cách nào xóa bỏ, anh không biết tại sao lại nhớ rõ từng chi tiết tới vậy, chuyện này đối với thư ký như anh cũng không mới lạ gì, bởi thị trưởng Cung luôn tin tưởng và chẳng chút dè chừng gì đối với anh. Có lẽ do tương phản quá lớn, nó khắc sâu vào thị giác người xem, làm người ta trở nên kích động, cô bé mới mười bốn tuổi, nhỏ như vậy, còn người đàn ông tất cả đều to lớn...Trương Nghiên nhắm mắt, hình ảnh Tiểu Tiểu trần truồng bị thị trưởng Cung từ phía sau hung hăng đâm vào rút ra liền hết sức sống động hiện lên...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.