Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ

Chương 2: Khan hiếm xử nữ



Nghe Tơ Liễu nói như vậy, trên mặt cô bé hiện ra thần sắc thất vọng. Tơ Liễu đưa mắt nhìn về phía bảo vệ, để hắn đen cô bé đi ra ngoài. A Cường bước tới, nói với cô bé.

“ Em gái nhỏ, em vẫn là đi tìm công việc khác thôi, nơi này của chúng tôi không hợp với em đâu “

Tơ Liễu vừa muốn đứng lên đi đón khách lại nghe âm thanh “ Bụp “ một tiếng, cô bé bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt cô.

“ Chị Liễu, xin chị nhận em đi, mẹ em bệnh rất nghiêm trọng, cần số tiền ba mươi vạn để làm phẫu thuật, bác sĩ nói không mổ sẽ không kịp nữa “

Tơ Liễu ngẩn ra, cảm thấy cô bé này thật đáng thương, không khỏi có vài phần thương hại, nhưng rất nhanh cô liền điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cho dù cô có thu nhận cô bé này, phỏng chừng cũng không có ai gọi cô bé, Tơ Liễu quăng cho cô ánh mắt bức bách, liền đi ra ngoài.

Tơ Liễu vừa bước ra ngoài, A Cúc lại đến bên tai cô nói nhỏ “ Cung thị trưởng đến, đã vào phòng hạng nhất.”

Tơ Liễu rất là sửng sốt, Cung thị trưởng đã thật lâu chưa tới đây, làm cô chưa kịp chuẩn bị gì cả, không khỏi có chút hoảng loạn, sốt ruột nói “ Vậy bây giờ phải làm sao, tôi đi chỗ nào tìm phụ nữ cho ngài ấy đây? “

Cung thị trưởng có một thói quen, chỉ cần vừa đến câu lạc bộ đêm, đều phải tìm được gái còn trinh bồi ngài, thời điểm trước đó ngài hay đến, Tơ Liễu tốn biết bao tâm tư vơ vét mấy cái xử nữ để ứng phó cho mọi tình huống. Nhưng thời gian sau đó, Cung thị trưởng tựa như biến mất, thật lâu chưa từng xuất hiện, nên cô cũng không chuẩn bị nữa.

A Cúc nhìn Tơ Liễu sốt ruột nói. “ Không phải vừa có cô bé đòi làm tiểu thư sao ? “

Tơ Liễu trừng mắt nhìn A Cúc nói. “ Cô cho là ai cũng làm tiểu thư được sao? Cô bé kia mới mười bốn tuổi, gầy ốm như dân chạy nạn Châu Phi ...”

“ Gầy thì gầy, nhưng bộ dạng cũng không có trở ngại gì. Chị Liễu ơi, chúng ta hiện tại biết tìm xử nữ chỗ nào nha, em ước gì mình còn, em liền là người đầu tiên nhảy vào. Lại nói, Cung thị trưởng là nhân vật lớn, có dạng mỹ nữ nào chưa gặp qua, báu vật dạng nào mà chưa hưởng qua, em xem cô bé kia tuy không tuyệt sắc, nhưng hơn ở chỗ tươi mới, hơn nữa nếu chị nhìn cẩn thận, ánh mắt cô bé cực kỳ đẹp, đặc biệt giản dị sạch sẽ, em thấy đàn ông đôi khi sẽ thay đổi khẩu vị, dù sao hiện tại không có ai, là tốt đẹp hay xui xẻo cũng chỉ trông cậy vào cô bé ấy thôi “

Tơ Liễu suy nghĩ một chút liền kêu người nhanh đi gọi A Cường, A Cường đã chạy lại, Tơ Liễu hỏi cô bé vừa rồi đi đâu, A Cường có vẻ khó xử nói, hắn đã đuổi rồi nhưng cô bé không chịu đi, cứ quỳ gối ở đó. Trong đầu Tơ Liễu suy tính, xem ra hôm nay phải phụ thuộc cô bé này thôi .

“ Cô bé tên gì? “ Tơ Liễu vào phòng, đem đứa nhỏ trên đất kéo lên, cô có chút không đành lòng, nhưng mọi việc đều do bản thân cô bé này lựa chọn, nghĩ như vậy, tâm trạng cô cũng tốt lên một chút .

“ Ninh Tiểu Tiểu “ Tên cô bé cùng bộ dáng thật xứng đôi.

“ Nho Nhỏ “ Tơ Liễu cười, cảm thấy tên này thật điềm đạm đáng yêu giống cô bé vậy, cũng không cần sửa lại.

“ Tên nghe rất hay “ Nói xong Tơ Liễu gọi A Cúc đem Tiểu Tiểu đi trang điểm một chút.

A Cúc lại nói. “ Chị Liễu, em thấy không cần trang điểm, có trang điểm thế nào cũng không đẹp bằng các tiểu thư ở đây, còn không bằng để nguyên như vậy, đưa cô bé đi tắm rửa một cái là được, sau đó đưa đến phòng Cung thị trưởng “

“ Em điên rồi? “ Tơ Liễu kêu lên.

“ Em không điên “ A Cúc nhún nhún vai. “ Chỉ có thể đánh cược thử một lần khẩu vị của Cung thị trưởng “

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.