Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ

Chương 23-2: Yêu thích không buông tay cô bé làm ấm giường (2)



Buổi sáng, Tiểu Tiểu tỉnh dậy, dáo dác nhìn quanh giường, cô thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên ngày hôm qua chỉ là giấc mơ, nhưng tại sao...bản thân lại có giấc mộng kỳ lạ như vậy? Cả một đêm cô đều mơ thấy bản thân nằm trong ngực Công Tử Lạc, còn anh dùng đôi tay nóng bỏng không ngừng vuốt ve từng tấc trên da thịt trên người cô, nghĩ tới đây mặt cô ửng đỏ, chạy nhanh vào phòng tắm rửa mặt.

Đi vào phòng bếp, cô liền ngây ngẩn cả người, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức biến sắc. Cô nhìn thấy người đàn ông xuất hiện trong giấc mơ hôm qua, giờ đang bình thản ngồi lên bồn rửa, hai chân dài bắt chéo, nghiêng đầu trò chuyện với Cổ Di, còn Cổ Di bình thường luôn nghiêm mặt nay bỗng nhiên vui vẻ nói cười đáp lại, có thể thấy được họ đã quen biết từ lâu, Cổ Di còn rất mến anh ta. Công Tử Lạc nhìn vẻ mặt kinh hoàng của Tiểu Tiểu, trong con ngươi dạt dào ý cười nói.

“ Chào, Tiểu Tiểu, sớm nha “

Anh kêu mình là Tiểu Tiểu, cô hết sức kinh ngạc liếc nhìn anh, rồi lại nhìn sang Cổ Di. Sắc mặt Cổ Di có chút kỳ quái, hai mắt nhìn cô chằm chằm nói “ Đây là Công Tử Lạc, em trai duy nhất của thị trưởng Cung, cũng là thành viên trọng yếu trong nhà họ Cung, một đại minh tinh “

“ Cổ Di không cần giới thiệu kỹ càng như vậy, cô ấy biết rồi “ Công Tử Lạc nháy mắt với Tiểu Tiểu, buông thỏng hai chân dài, anh so với Cung Chính hay Cung Đông còn cao hơn, khoảng một mét tám mươi tám.

“ Em trai? Anh...” Tiểu Tiểu lại ngây ngốc, anh lại là em trai của Cung Chính, trời ạ, tối hôm qua...mặt cô đỏ như trái táo chín,hận không tìm được cái lỗ chui vào.

“ Tiểu Tiểu, còn không mau gọi chú đi “ Cổ Di mất hứng lên tiếng nhắc nhở.

Chú? Tiểu Tiểu nhìn khuôn mặt tuấn mỹ vạn người mê, không khỏi thất thần, cô thật có thể gọi Công Tử Lạc là chú sao. Xem vẻ mặt rối rắm của Tiểu Tiểu, Công Tử Lạc cười nói “ Cổ Di, con mới hai mươi bốn tuổi, vẫn nên kêu một tiếng Lạc được rồi “ Giọng điệu có chút hất hàm ra lệnh, quả đúng là đại thiếu gia.

“ Tôi mặc kệ, cậu muốn kêu thế nào thì kêu thế đó, bất quá cậu ra ngoài đi, đi ngủ thêm một lúc, cậu ở chỗ này tôi với Tiểu Tiểu không làm gì được “

Trên bàn cơm sáng, Cung Hạ nhìn thấy Công Tử Lạc liền reo lên vui mừng “ Chú hai “ chạy tới chui vào lòng anh, Công Tử Lạc cũng ôm lại cậu, có thể thấy hai người cực kỳ thân cận, Công Tử Lạc vò đầu Cung Hạ nói.

“ Đúng là bí đao, thế nào lại giống như lúc chú đi chẳng cao thêm chút nào “

Cung Hạ mắc cỡ đỏ mặt tía tai, len lén liếc nhìn Tiểu Tiểu rồi nói “ Con mới không phải bí đao “

Công Tử Lạc cười rộ lên, tinh ý nhìn thoáng qua Tiểu Tiểu, trêu chọc nói “ Giận? Trước kia cũng nói vậy sao không thấy con giận, có phải hay không do có con gái ở đây nên vậy? “ Nói xong còn hướng về Cung Hạ nháy mắt mấy cái.

Công Tử Lạc lại cười nhìn sang Cung Đông, Cung Đông quy củ gọi một tiếng chú hai, âm thanh tuy vẫn lạnh lùng như trước, nhưng có thể nhận ra được thái độ anh đối với Công Tử Lạc có phần kính trọng. Cung Chính không gì với Công Tử Lạc, nhưng nhìn ánh mắt hai người trao đổi có thể thấy tình cảm anh em vô cùng thân thiết, thậm chí khi Cung Chính nhìn Công Tử Lạc hai mắt còn ẩn chứa yêu thương, nuông chiều, giống như đang nhìn con trai của mình, quả nhiên là anh trai như cha.

Cung Chính hỏi nhỏ cô có cần anh giới thiệu một chút không, Tiểu Tiểu cúi đầu giấu vẻ mặt xấu hổ, ấp úng nói Cổ Di giới thiệu rồi. Công Tử Lạc còn tặng quà cho hai đứa cháu, Cung Đông là một gói giấy tinh xảo bên trong chứa rất nhiều hộp nhỏ, còn Cung Hạ là một máy bay mô hình số lượng có hạn, Cung Hạ yêu thích cầm chặt trong tay, sớm đã đem chuyện không vừa ý trước đó vứt tận nơi nào. Cung Hạ quay qua lễ vật của Cung Đông, tò mò giật một hộp nhỏ lên nhìn.

“ Cái gì nha? Đây là...” Cung Hạ xem xét một vòng rồi “ A, áo mưa? “ Cậu lẩm bẩm, một hồi mới thông được ý nghĩa của từ này.

“ Ba, chú hai vậy mà mua áo mưa cho anh “ Cung Hạ quay qua Cung Chính tố cáo.

Tiểu Tiểu đương nhiên biết vật đó dùng để làm gì, không khỏi có chút ngại ngùng, mà Cung Đông vốn luôn lãnh khốc ít nói cũng đỏ mặt. Công Tử Lạc mỉm cười, trêu ghẹo.

“ Mười sáu tuổi, cũng nên chuẩn bị, có phải hay không Tùng Tùng? Hay hiện tại đã dự trữ sẵn? “

Cung Đông rất nhanh điều chỉnh sắc mặt, vẫn lạnh băng đáp trả “ Chú hai, con đã mười sáu, không cần lại gọi nhũ danh “

“ Ok, Ok “ Vẫn như mọi khi, Tiểu Tiểu đưa cơm cho từng người, riêng Cung Đông do Cổ Di phụ trách, lúc đặt chén xuống trước mặt Cung Đông, Cổ Di dặn thêm.

“ Tiểu Đông ăn nhiều một chút “

Cung Đông gật đầu đáp lại. Công Tử Lạc liền bắt lấy cơ hội chế giễu cháu mình “ Chú rời đi lâu như vậy, không nghĩ tới bệnh luyến mẫu của con vẫn còn nha, về sau sẽ không cưới một bà vợ lớn hơn mình hai mươi tuổi đó chứ “

Cung Đông cũng thấp giọng đáp trả “ Chú hai, đây là tự do của con, nói không chừng còn lớn hơn ba mươi tuổi lận “

Công Tử Lạc ho khan sặc sụa, bọn họ mặc dù nhỏ giọng nhưng vẫn lọt vào tai Tiểu Tiểu, cô rất hiếu kỳ một nhà bốn người này làm sao ở chung với nhau ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.