Chiến Binh Của Công Chúa

Chương 1



Mairin Stuart quỳ xuống sàn đá cạnh chiếc giường nhỏ của nàng, cúi đầu để cầu nguyện buổi tối. Tay nàng trượt trên cây thánh giá nhỏ bằng gỗ được tròng vào một sợi dây da đeo ở cổ.

Trong mấy phút liền, nàng thì thầm những lời mà nàng đã thuộc lòng từ khi còn bé, rồi sau đó kết thúc như nàng vẫn thường làm. Con xin Chúa, Đừng để chúng tìm ra con.

Nàng đứng dậy, đầu gối nàng cạ vào mặt đá lổn nhổn. Bộ quần áo giản dị màu nâu đang mặc trên người phân biệt địa vị của nàng với những tín đồ khác. Mặc dù ở đây đã lâu nhưng nàng chưa bao giờ đưa ra lời thề để hoàn thành hành trình thiêng liêng của mình. Đó chưa bao giờ là ý định của nàng.

Nàng đến chỗ chậu rửa ở góc phòng và đổ nước từ bình ra, mỉm cười trong lúc nhúng ướt khăn, lời nói của Mẹ Senerity bỗng vang lên trong tâm trí. Sự sạch sẽ gần với Sự ngoan đạo.

Khi rửa mặt xong và đang bắt đầu cởi áo choàng để tắm thì đột nhiên nàng nghe thấy tiếng rơi vỡ loảng xoảng. Giật mình, nàng thả khăn xuống và quay quắt người lại, nhìn chằm chằm vào cửa phòng đang đóng kín. Và rồi nàng cuống quýt chạy đến và mở tung cửa ra, lao thật nhanh đến đại sảnh.

Quanh nàng, những nữ tu khác cũng đang tiến đến, tiếng rầm rì hoảng hốt của họ mỗi lúc một tăng lên. Một tiếng gầm vang vọng dọc hành lang từ lối vào chính của tu viện. Một tiếng thét đau đớn vọng theo sau, trái tim Mairin như ngừng đập. Mẹ Serenity.

Đâu đâu cũng có quân lính. Chúng có ít nhất hai mươi tên, tất cả đều mặc chiến phục, mặt mày lem luốc, tóc tai và quần áo ướt sũng mồ hôi. Nhưng không thấy máu. Họ không đến để ẩn náu hay nhờ giúp đỡ. Tên cầm đầu túm cánh tay Mẹ Serenity, thậm chí từ xa, Mairin cũng có thể thấy khuôn mặt của Mẹ bề trên co rúm lại vì đau đớn.

“Cô ta đâu?" Gã hỏi bằng giọng lạnh lẽo.

Mairin lùi lại một bước. Gã đàn ông trông rất đáng sợ. Hiểm ác. Sự tức giận xoắn lại trong đôi mắt hắn như một con rắn chực chờ tấn công. Hắn lắc Mẹ Serenity khi bà không trả lời, rồi bà rúm lại dưới cánh tay hắn như một con búp bê tả tơi.

Mairin làm dấu thánh và thì thầm vội một lời cầu nguyện. Những nữ tu quanh nàng cũng tập hợp lại thành một vòng tròn nhỏ và cầu nguyện.

“Cô ấy không ở đây,” Mẹ Serenity thở hổn hển. "Tôi đã bảo ông là người phụ nữ ông tìm không ở đây."

“Bà nói dối!” Hắn gầm lên.

Hắn nhìn lên nhóm nữ tu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua họ.

“Mairin Stuart. Nói cho ta biết ả ta đang ở đâu."

Mairin lạnh người, nỗi sợ hãi sôi lên trong bụng. Làm thế nào mà hắn tìm ra nàng? Sau bao nhiêu lâu như thế. Cơn ác mộng của nàng vẫn chưa kết thúc. Thực ra, nó mới chỉ bắt đầu.

Tay nàng run đến mức nàng phải giấu nó vào nếp váy. Mồ hôi rịn ra trên trán, bụng nàng thắt lại. Nàng nuốt khan, cố trấn an mình không được nôn.

Khi không nhận được câu trả lời, hắn mỉm cười, và ngay lập tức xương sống Mairin lạnh buốt. Vẫn nhìn chằm chằm, hắn nhấc cánh tay Mẹ Serenity lên để họ nhìn cho rõ. Rồi hắn tàn nhẫn bẻ ngón tay trỏ của bà. Mairin nghe thấy tiếng xương gẫy.

Một nữ tu hét lên và chạy về phía trước, nhưng bị một tên lính chặn lại. Những nữ tu khác thở hổn hển vì tức giận.

“Đây là ngôi nhà của Chúa,” Mẹ Serenity nói, giọng the thé. "Ngươi đã mắc trọng tội vì dám mang bạo lực đến nơi linh thiêng này."

“Câm miệng lại, mụ già,” hắn quát. “Nói cho ta biết Mairin Stuart ở đâu, nếu không ta sẽ giết lần lượt từng người một."

Mairin cố hít thở và xiết chặt hai tay bên hông. Nàng tin hắn sẽ làm điều đó. Mắt hắn ngập tràn bạo tàn và liều lĩnh. Hắn được ma quỷ phái đến, và hắn không chấp nhận sự kháng cự.

Hắn túm lấy ngón tay giữa của Mẹ Serenity, Mairin lao về phía trước.

“Chúa ơi, không!" Mẹ Serenity gào lên.

Mairin không nhìn bà. “Ta là Mairin Stuart. Giờ thì bỏ bà ấy ra!"

Gã đàn ông buông tay Mẹ Serenity, đẩy bà về phía sau. Hắn nhìn Mairin chằm chằm đầy thích thú, sau đó đưa ánh mắt đểu cáng liếc dọc cơ thể nàng. Má Mairin đỏ bừng trước sự lỗ mãng lộ liễu đó, nhưng nàng không nao núng, vẫn trừng trừng đáp trả hắn đầy vẻ thách thức.

Hắn búng ngón tay, hai người đàn ông tiến về phía Mairin và túm lấy nàng trước khi nàng kịp nghĩ đến việc bỏ chạy. Chúng đẩy nàng xuống sàn nhà trong nháy mắt, tay dò dẫm gấu váy nàng.

Nàng vung tay đá chân điên cuồng, nhưng sức nàng sao đấu nổi chúng. Chúng sẽ cưỡng hiếp nàng ở đây, ngay trên sàn nhà nguyện này ư? Nước mắt nàng dâng đầy hai khóe mi khi bị chúng xốc quần áo lên quá hông.

Chúng xoay nàng sang bên phải, ngón tay chúng chạm vào hông nàng, ngay chỗ vết xăm.

Ôi không.

Nàng cúi gằm khi những giọt nước mắt nhục nhã lăn dài hai bên má.

“Đúng là ả rồi!" Một kẻ trong số chúng phấn khích nói.

Ngay lập tức, hắn bị đẩy sang một bên khi tên thủ lĩnh cúi xuống để tự mình kiểm tra vết xăm.

Hắn cũng chạm vào đó, lần theo đường nét của huy hiệu hoàng gia Alexnander. Lầm bầm đầy thỏa mãn, hắn đưa tay bóp cằm nàng và giật mạnh cho đến khi nàng chịu nhìn hắn.

Điệu cười của hắn khiến nàng ghê tởm.

“Bọn ta đã tìm cô em lâu lắm rồi, Mairin Stuart."

“Đi chết đi,” nàng quát.

Thay vì bị đánh nàng, nụ cười của hắn nở rộng hơn. “Nào nào, nói báng bổ như thế trong ngôi nhà của Chúa sao được."

Hắn vụt đứng lên, trước khi Mairin kịp chớp mắt, nàng đã bị nhấc bổng lên vai một gã lính, rồi những tên khác lao ra khỏi tu viện chìm vào bóng tối.

Chúng tức tốc trèo lên ngựa, Mairin bị bịt miệng, trói chân tay và ném lên yên trước của một gã nào đó. Họ phóng đi trước khi nàng kịp phản ứng, tiếng vó ngựa vang rền trong đêm đen tĩnh mịch. Sự chính xác trong cách hành động cũng hệt như sự tàn nhẫn của chúng.

Yên ngựa đập vào bụng nàng, và nàng bị xóc nảy đến mức buồn nôn. Nàng rên rỉ, sợ mình sẽ ngạt thở vì miếng giẻ trong miệng.

Khi họ dừng lại, nàng gần như ngất xỉu. Một bàn tay túm lấy gáy nàng, tóm gọn chiếc cổ mảnh mai của nàng nhấc bổng lên rồi nàng bị ném một cách thô lỗ xuống đất.

Trong lúc nàng nằm run rẩy dưới bầu không khí ẩm ướt, chúng dựng lều xung quanh. Mãi sau, nàng mới nghe thấy một tên nói, “Mày ngó qua con kia xem, Finn. Nó mà chết vì lạnh, Lãnh chúa Cameron sẽ không vui đâu."

Tiếng càu nhàu tức tối vang lên, nhưng chỉ một phút sau, nàng được cởi trói và tháo giẻ bịt miệng. Finn, có vẻ như là kẻ cầm đầu của vụ bắt cóc này, cúi xuống nhìn nàng, mắt hắn lóe lên dưới ánh lửa.

“Không có ai nghe thấy tiếng cô em hét đâu, nếu cô em ho he một tiếng, ta sẽ vặn hàm cô em đấy."

Nàng gật đầu xác nhận rồi lồm cồm bò dậy. Hắn đá nhẹ vào lưng nàng và cười khùng khục khi nàng quay phắt lại đầy giận dữ.

“Gần đống lửa có chăn đấy. Lấy mà đắp và ngủ đi. Chúng ta sẽ đi lúc bình minh."

Nàng sung sướng cuộn người vào hơi ấm của chiếc chăn, cố lờ đi những hòn đá và que củi trên mặt đất đang đâm vào da thịt mình. Lãnh chúa Cameron. Nàng đã nghe những người lính – những người đã đến và đi khỏi tu viện – kể chuyện về hắn ta. Hắn là kẻ tàn bạo, tham lam và khao khát muốn được khuếch trương quyền lực ngày một lớn mạnh của mình. Người ta đồn rằng đội quân của hắn là một trong số những đội quân lớn nhất trên toàn Scotland và rằng David, vua Scotland, cũng phải sợ hắn ta.

Malcolm, đứa con hoang của Alexander – đồng thời là anh cùng cha khác mẹ với nàng – đã cầm đầu một cuộc nổi loạn chống lại David để cướp ngai vàng. Nếu Malcolm và Duncan Cameron bắt tay với nhau, chúng sẽ trở thành một thế lực không gì ngăn cản nổi.

Nàng nuốt nước bọt và nhắm mắt. Của cải của Neamh Álainn sẽ làm cho Cameron bất khả chiến bại.

“Lạy Chúa lòng lành, xin hãy giúp con,” nàng thì thầm.

Nàng không thể để cho hắn chiếm được Neamh Álainn. Đó là tài sản thừa kế của nàng, thứ duy nhất của cha nàng mà nàng có.

Mairin không thể ngủ, nàng nằm co ro trong chăn, tay nắm chặt cây thánh giá trong lúc cầu nguyện xin được ban sức mạnh cũng sự dẫn lối. Vài tên lính ngủ trong lúc những kẻ còn lại canh chừng cẩn thận. Nàng không ngu ngốc đến mức nghĩ rằng mình có cơ hội trốn thoát. Nhất là khi nàng có giá trị hơn cả trọng lượng tính bằng vàng của mình.

Nhưng chắc chắn chúng sẽ không giết nàng, đó chính là lợi thế nàng có. Chẳng có gì phải sợ khi cố gắng bỏ trốn, nhưng nàng có đủ thứ phải giành lại.

Sau cả giờ thao thức cầu nguyện, tiếng om sòm đằng sau khiến nàng ngồi thẳng dậy và nhìn chằm chằm vào bóng tối. Trong khi những tên lính đang ngủ quanh nàng rờ rẫm bò dậy, tay nắm chặt gươm thì tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên như xé toang màn đêm.

Một gã nhấc một thằng bé đang vùng vẫy đến gần đống lửa rồi ném nó xuống đất. Thằng bé cúi mình, hoảng hốt nhìn xung quanh trong lúc bọn đàn ông còn lại cười hô hố.

“Chuyện gì thế?" Finn hỏi.

“Bắt được nó đang tìm cách thó một con ngựa," kẻ bắt được thằng bé nói.

Sự tức giận khiến khuôn mặt Finn giống như ác quỷ, dưới ánh lửa bập bùng trông hắn càng hung tợn. Thằng bé, có vẻ chưa quá bảy, tám tuổi, vênh cằm lên khiêu khích như thách thức gã đàn ông ra tay một cách tàn độc nhất.

“Sao mày dám láo xược như thế, thằng oắt con," Finn gầm lên.

Hắn giơ tay lên, Mairin lập tức lao đến, tung người lên phía trước thằng bé đúng lúc nắm đấm của hắn vung lên và nện thẳng vào má nàng.

Nàng quay cuồng nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại, lao vào che cho thằng bé, ôm chặt để che chắn cho nó hết sức có thể.

Thằng bé quẫy đạt điên cuồng, rít lên những câu tục tĩu bằng tiếng Gaelic[1]. Đầu nó va vào hàm răng đang đau như búa bổ của nàng, khiến nàng hoa hết cả mắt.

[1] Ngôn ngữ thường dùng ở Ireland, Scotland và Isle of Man.

“Yên nào," nàng bảo bằng ngôn ngữ của nó. “Nằm yên. Chị sẽ không để chúng làm em đau đâu."

“Tránh xa thằng nhãi ra!" Finn gầm lên.

Nàng ôm chặt thằng bé, lúc này nó đã thôi không quẫy đạp và vùng vẫy nữa. Finn cúi xuống túm lấy tóc nàng, thô bạo kéo lên, nhưng nàng nhất quyết không buông tay.

“Ngươi sẽ phải giết ta trước," nàng bình tĩnh nói khi hắn ép nàng nhìn hắn.

Hắn chửi thề, buông tóc nàng ra rồi vòng ra sau đá vào mạng sườn nàng. Mairin co túm lại vì đau nhưng vẫn cẩn thận bao bọc cho thằng bé khỏi tên cục súc, tàn ác.

“Finn, thôi đủ rồi," một gã quát. “Lãnh chúa muốn cô ta lành lặn trở về.”

Lầm bầm chửi rủa, hắn quay đi. “Cứ để cô ta giữ thằng ăn mày bẩn thỉu đó. Cô ta sẽ phải bỏ nó ra sớm thôi."

Mairin nghển cổ lên, quắc mắt nhìn Finn. “Ngươi cứ chạm vào thằng bé xem, ta sẽ tự cắt cổ tay mình."

Tiếng cười của Finn xé toạc màn đêm. “Đó chỉ là một lời nói dối ngu xuẩn, cô em ạ. Cô đang cố thương thuyết thì trước hết phải tỏ ra là mình đáng tin cái đã."

Nàng từ tốn đứng lên cho đến khi chỉ cách gã đàn ông to lớn khoảng ba mươi phân. Nàng nhìn hắn chằm chằm đến mức hắn phải chớp mắt và quay đi chỗ khác.

“Cô em ư?" Nàng nhẹ nhàng nói. “Ta không nghĩ thế. Thực ra, nếu ta là ngươi, ta sẽ gạt bỏ bất kỳ đồ vật sắc nhọn nào xung quanh mình. Ngươi nghĩ ta không biết số phận của mình là gì ư? Lên giường với gã lãnh chúa ác độc của ngươi cho đến khi mang thai để hắn có thể giành quyền cai trị Neamh Álainn. Ta thà chết còn hơn."

Mắt Finn hẹp lại. “Cô mất trí rồi!"

“Phải, có thể là thế, và trong trường hợp nào đó, ta e là một trong số những vật sắc nhọn kia sẽ đâm vào xương sườn ngươi đấy."

Hắn xua tay. “Cứ giữ lấy thằng bé. Lãnh chúa sẽ xử cả cô và nó. Bọn ta không đối xử tử tế với lũ trộm ngựa."

Mairin phớt lờ hắn và quay trở lại chỗ thằng bé. Lúc này nó đang co quắp trên mặt đất, đăm đăm nhìn nàng, sợ hãi xen lẫn tôn kính.

“Nào," nàng nhẹ nhàng nói. “Nếu chúng ta xích lại gần nhau, sẽ có đủ chăn cho cả hai chị em mình."

Thằng bé hăm hở lại gần nàng, rúc cơ thể nhỏ bé của nó vào người nàng.

“Nhà em ở đâu?"

Nàng hỏi khi nó yên vị bên cạnh mình.

“Em không biết," nó buồn bã nói. “Chắc là cách xa đây lắm. Ít nhất cũng phải mất hai ngày đường."

“Suỵt," nàng dịu dàng nói. “Làm sao em đến được đây?"

“Em bị lạc. Cha em bảo em không được rời khỏi nhà mà không có người đi cùng, nhưng em đã quá mệt mỏi vì đối xử như một đứa trẻ rồi. Em không phải trẻ con, chị biết đấy."

Nàng mỉm cười. “Ừ, chị biết. Vậy là em bỏ nhà đi?"

Nó gật đầu. “Em lấy một con ngựa. Em chỉ định đến gặp chú Alaric thôi. Chú ấy đang quay về, và em nghĩ mình nên chờ ở gần biên giới để chào chú ấy."

“Biên giới?"

“Thuộc lãnh địa nhà em đấy."

“Vậy cha em là ai, cậu bé?"

“Em tên là Crispen chứ không phải ‘cậu bé.’” Sự khó chịu lộ rõ trong giọng thằng bé, và nàng lại mỉm cười.

“Crispen là một cái tên đẹp. Giờ thì kể tiếp câu chuyện của em nào."

“Chị tên là gì?"

“Mairin."

“Cha em là Lãnh chúa Ewan McCabe."

Mairin cố gắng khơi gợi trí nhớ, nhưng có quá nhiều gia tộc mà nàng không biết. Nhà nàng ở vùng cao nguyên, nhưng nàng chưa nhìn thấy vùng đất được ban phép thánh ấy trong suốt mười năm ròng.

“Vậy là em đi gặp chú mình. Rồi sau đó chuyện gì xảy ra?"

“Em đi lạc," nó ủ ê. “Sau đó một tên lính của McDonald phát hiện ra em và định đưa em đến chỗ lãnh chúa của hắn để đòi tiền chuộc, nhưng em không thể để điều này xảy ra. Nó sẽ khiến cha em mất mặt, và ông cũng không có đủ tiền để chuộc lại em. Chuyện đó sẽ làm gia tộc nhà em lụn bại mất."

Mairin vuốt tóc nó khi hơi thở ấm áp của nó phả vào ngực mình. Thằng bé nghe có vẻ già dặn hơn rất nhiều so với độ tuổi còn non nớt của nó. Và rất tự hào.

“Em đã trốn thoát và nấp trong xe ngựa của một tên bán hàng rong, được một ngày thì bị ông ta phát hiện." Thằng bé nghiêng đầu và ngẩng lên, lại đạp vào quai hàm đang sưng vù của nàng. “Chúng ta đang ở đâu thế, chị Mairin?" Nó thì thầm. “Chúng ta có cách xa nhà em lắm không?"

“Chị không biết nhà em ở đâu," nàng rầu rĩ nói. “Nhưng chúng ta đang ở vùng đồng bằng, và chị cá là chúng ta cách nhà em khoảng hai ngày cưỡi ngựa."

“Vùng đồng bằng," nó nói to. "Chị là người vùng đồng bằng ư?"

Nàng mỉm cười trước sự sôi nổi của nó. “Không, Crispen. Chị là người cao nguyên."

“Vậy thì chị làm gì ở đây?" Nó dai dẳng. “Chúng bắt cóc chị à?"

Nàng thở dài. “Chuyện dài lắm. Nó bắt đầu từ khi em còn chưa sinh ra cơ."

Khi Crispen định hỏi một câu khác, nàng khẽ ôm siết lấy nó. “Ngủ đi, Crispen. Chúng ta phải giữ sức nếu muốn trốn thoát."

“Chúng ta sẽ trốn ạ?"

“Ừ, tất nhiên rồi. Tù nhân thường làm thế mà," nàng vui vẻ nói. Nỗi sợ hãi trong giọng thằng bé khiến nàng thương cảm. Ở cách xa nhà và những người thân thế này, hẳn là nó phải sợ hãi lắm.

“Chị sẽ đưa em về với cha em chứ? Em sẽ nhờ cha bảo vệ chị khỏi Lãnh chúa Cameron."

Nàng mỉm cười trước sự quả quyết trong giọng nó. “Tất nhiên rồi, chị sẽ lo liệu để đưa em về nhà."

“Chị hứa chứ?"

“Chị hứa."

***

“Phải tìm ra con trai ta!"

Tiếng gầm của Ewan McCabe vang vọng khắp sân. Tất cả lính của chàng đều đứng nghiêm, mặt mày căng thẳng. Một số người nhăn mặt cảm thông. Họ tin Crispen đã chết, nhưng không ai dám nói điều đó với Ewan.

Không phải Ewan chưa suy nghĩ về khả năng đó, nhưng chàng sẽ không ngơi nghỉ cho đến khi con trai chàng được tìm thấy – dù sống hay đã chết.

Ewan quay về phía các em trai, Alaric và Caelen. “Ta không thể cử tất cả người của mình đi tìm Crispen được," chàng nói. “Làm việc đó có nghĩa chúng ta sẽ yếu đi. Ta đặt niềm tin và tính mạng của ta ở hai chú – cả tính mạng của con trai ta nữa. Ta muốn các chú mỗi người dẫn một toán quân và đi theo dọc các hướng khác nhau. Đưa thằng bé về nhà."

Alaric, người thứ hai trong các anh em nhà McCabe, gật đầu. “Anh biết bọn em sẽ không ngừng nghỉ khi chưa thấy nó mà."

“Ừ, ta biết," Ewan nói.

Ewan nhìn theo khi hai người em sải bước và lệnh cho người của họ. Chàng nhắm mắt và siết ngón tay lại thành nắm đấm đầy giận dữ. Ai bắt cóc con trai chàng? Ba ngày qua chàng đã chờ tin tiền chuộc, nhưng chẳng có dấu hiệu nào. Suốt ba ngày, chàng đã lùng sục từng phân trên mảnh đất nhà McCabe, kể cả vùng đất bên ngoài nữa.

Đây có phải là điềm báo trước của một cuộc tấn công không? Kẻ thù của chàng có đang nhăm nhe tấn công khi lực lượng của chàng đang yếu? Khi mà tất cả số lính chàng có đều tham gia vào cuộc tìm kiếm con trai chàng?

Quai hàm nghiến chặt khi chàng nhìn quanh pháo đài đổ nát của mình. Trong suốt tám năm, chàng đã vật lộn duy trì sự sống cho gia tộc. Cái tên McCabe trước đây từng luôn đồng nghĩa với sức mạnh và lòng kiêu hãnh. Tám năm trước, họ phải chống chọi với một cuộc càn quét. Bị phản bội bởi người phụ nữ mà Caelen yêu. Cha của Ewan và người vợ trẻ của chàng bị giết, đứa con của họ may mắn sống sót nhờ được một người hầu giấu đi.

Gần như chẳng còn gì sót lại khi chàng và các em trai trở về. Chỉ là một đống đổ nát hoang tàn, người thân của chàng đã về cõi vĩnh hằng, và đội quân của chàng bị phân tán gần hết.

Chẳng còn lại gì cho Ewan tiếp quản khi chàng trở thành lãnh chúa.

Phải mất bao nhiêu thời gian mới khôi phục lại được như thế này. Lính của chàng là đội quân được huấn luyện tốt nhất ở vùng cao nguyên. Chàng và các em trai của mình phải làm việc không ngừng nghỉ để lo đủ thức ăn cho người già, người đau ốm, phụ nữ và trẻ em. Không biết bao nhiêu lần, những người đàn ông đã phải nhịn đói. Rồi những đứa trẻ lặng lẽ lớn lên, bổ sung thêm lực lượng, cho đến khi, cuối cùng Ewan đã có thể mang lại cho cuộc sống no đủ cho gia tộc.

Chẳng lâu sau, sự quan tâm của chàng đã chuyển sang trả thù. Không, nói như thế cũng chưa thật chính xác. Trả thù là điều đã tiếp sức mạnh cho chàng trong suốt tám năm ròng. Không một ngày nào chàng không nghĩ đến nó.

“Thưa Lãnh chúa, tôi có tin tức của con trai ngài."

Ewan quay ngoắt lại, thấy một người lính đang lao về phía mình, chiếc áo chùng đầy bụi như thể anh ta vừa mới rơi xuống ngựa.

“Nói đi," chàng ra lệnh.

“Cách đây ba hôm, một người nhà McDonald đã tình cờ thấy con trai ngài dọc biên giới phía bắc. Hắn đã bắt cậu ấy, định đưa cậu ấy đến chỗ lãnh chúa McDonald để đòi tiền chuộc. Nhưng Crispen đã trốn thoát. Kể từ lúc đó không ai thấy cậu đâu nữa."

Ewan run lên giận dữ. “Dẫn tám người đến nhà McDonald. Chuyển cho hắn lời nhắn này. Hắn sẽ phải giao nộp tên lính đã đưa con trai ta ra khỏi lãnh địa của ta, nếu hắn từ chối có nghĩa hắn đã ký vào bản án tử hình. Nếu hắn không làm theo, ta sẽ đích thân đến xử lý hắn. Ta sẽ giết hắn. Và ta sẽ không để hắn chết một cách dễ dàng đâu. Không được phép truyền sai một từ nào trong lời nhắn của ta."

Người lính cúi đầu. “Vâng, thưa Lãnh chúa."

Anh ta quay người và vội vã đi, để lại Ewan đứng đó, vừa nhẹ nhõm vừa giận dữ. Crispen còn sống, hoặc chí ít thì nó đã còn sống. McDonald thật ngu ngốc khi phá vỡ hiệp ước hòa bình ngầm giữa họ. Mặc dù hai gia tộc khó có thể được coi là đồng minh của nhau nhưng McDonald không ngu đến mức chọc tức Ewan McCabe. Pháo đài của chàng có thể đổ nát, người của chàng không hẳn là được no đủ nhất, nhưng sức mạnh của chàng đã được khôi phục gấp đôi.

Lính của chàng là một đội quân chiến đấu cực kỳ dũng mãnh, những người sống gần lãnh địa của Ewan đều nhận thấy điều đó. Nhưng mục tiêu của Ewan không nhắm vào hàng xóm của chàng. Mà là Duncan Cameron. Chừng nào cả đất nước Scotland còn chưa đẫm máu của Cameron, Ewan chưa thể vui được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.