Chiến Binh Của Công Chúa

Chương 38



Mairin khao khát nhìn ra những sườn đồi trùng điệp, mặt đất đang bừng lên màu xanh cây cỏ. Nàng hít vào bầu không khí thơm mát ngọt ngào của mùa hè. Mairin rất muốn ra ngoài cửa tháp, dù là đi quanh sân, nhưng Ewan đã cấm nàng rời khỏi sự an toàn của những bức tường, và chàng đã có quá nhiều điều phải lo lắng rồi. Gia tộc McCabe đã sẵn sàng cho chiến tranh. Không phải là từ lời kêu gọi công khai mà là một sự chuẩn bị lặng lẽ về quân lính và vũ khí. Họ đã chấp nhận số mệnh của mình là kẻ thù của hoàng gia và Duncan Cameron.

Mairin rời cửa sổ và đi xuống cầu thang dẫn đến sảnh. Thấy Gannon và Cormac đang ăn trưa với các binh lính, nàng vẫy tay ra hiệu họ cứ tiếp tục.

“Ta xuống bếp gặp Gertie,” nàng nói khi đi ngang qua. “Ta sẽ không đi xa hơn đâu.”

Gannon gật đầu nhưng vẫn dõi theo, “Xin hãy để tôi vẫn thấy được cô.”

Nàng mỉm cười bước qua ngưỡng cửa nhưng vẫn để Gannon có thể nhìn thấy mình từ chỗ ngồi.

Gertie không ngồi trên bếp lò như mọi khi. Mairin hít bầu không khí trong bếp. Không có mùi bánh mỳ nướng, một điều khác thường vì Gertie luôn nướng một mẻ bánh, cả ban ngày lẫn ban đêm. Mairin vẫn thường băn khoăn không biết bà ấy nghỉ ngơi lúc nào.

Có lẽ bà ấy đã vào kho. Đúng rồi, rất có thể, và nếu vậy, lát nữa bà ấy sẽ quay lại. Gertie sẽ không rời bếp mà không có ai trông coi quá vài giây.

Mairin cau mày khi không thấy Gertie quay lại. Một âm thanh nghe như tiếng rên phát ra từ kho khiến nàng hành động. Nàng lao qua bếp và bước vào một căn phòng nhỏ, ánh mắt đảo quanh tìm Gertie.

Và kia, Gertie đang nằm trên sàn, máu chảy thành dòng xuống thái dương. Mairin chạy vội tới, quỳ gối xuống bên cạnh bà. Khi nàng ngoảnh lại toan gọi Gannon thì bất ngờ bị một bàn tay bịt chặt miệng nàng và một cánh tay thình lình giật mạnh, ép nàng vào một cơ thể rắn chắc.

“Im lặng.”

Nàng cố gắng gỡ bàn tay ra. “Diormid”

“Im lặng,” hắn gầm gừ.

Sự sững sờ tan biến, thay vào đó là một nỗi căm hận bùng cháy. “Ngươi còn dám xuất hiện trên đất McCabe? Ngươi sẽ không sống sót đến ngày mai! Chồng ta sẽ giết ngươi.”

“Cô chính là con đường dẫn ta đến với tự do,” tiếng hắn xì xào bên tai.

Cảm nhận rõ rệt một lưỡi dao cắt qua lớp váy trên bụng khiến Mairin rợn sống lưng. Hắn giữ con dao gần đến nỗi nàng hầu như không dám di chuyển vì sợ bị cắt vào người.

Diormid kẹp chặt cánh tay nàng và đặt lưỡi dao lên phần bụng hở ra của nàng. “Nghe đây. Nếu cô làm bất cứ điều gì dại dột, tôi sẽ cắt phanh bụng và lôi đứa bé ra. Nếu không giao cô lại cho Cameron, tôi chết. Nếu bị bắt trên đất McCabe, tôi chết. Tôi không còn gì để mất nữa, phu nhân McCabe, và tôi đảm bảo với cô, nếu cô thu hút sự chú ý, tôi sẽ giết cô và đứa bé trước khi chết.”

Vì lẽ gì đó nhưng lời của hắn khiến nàng phẫn nộ hơn là sợ hãi. Nàng đã phát ngán nỗi sợ hãi vô tận mà mọi người ở đây phải chịu đựng. Nàng chán ghét sự lo lắng trong mắt Ewan. Chàng ăn không ngon, ngủ không yên. Tất cả vì chàng sợ hậu quả của những lựa chọn mà chàng đưa ra với tư cách lãnh chúa ở đây.

Nàng lần tìm con dao găm trong thắt lưng. Caelen đã tặng nó cho nàng khi họ trở về pháo đài McCabe. Cậu ấy nghĩ rằng không cớ gì mà một người phụ nữ lại không thể tự vệ nếu gặp rắc rối. Ngay lúc này, nàng thấy hoàn toàn đồng ý với suy nghĩ ấy.

Thận trọng không để Diormid khó chịu, nàng gật đầu đồng ý. “Tất nhiên ta sẽ làm bất cứ điều gì ngươi muốn. Ta không muốn con ta gặp nguy hiểm.”

“Ra phía sau, chỗ bức tường đổ. Ngựa của tôi đang đợi trong lùm cây. Nếu có ai thấy, hãy nói Gertie cần gặp thầy thuốc.”

Mairin gật đầu. Một tay Diormid túm gáy nàng trong khi tay kia vẫn kề dao lên bụng. Ngay sau khi cảm thấy lưỡi dao không chạm vào da thịt, nàng xoay người vùng ra xa, trong tay lăm lăm con dao găm.

Diormid sững sờ, hắn vung dao qua bắp tay nàng. Nhưng hầu như không thấy đau, nàng chỉ tập trung vào con dao trên tay mình.

Nàng thụi đầu gối vào chính giữa hai chân hắn và cùng lúc đâm con dao vào sâu bụng hắn. Diormid lảo đảo lui lại rồi quỵ xuống, hai tay ôm bụng. Hắn gào thét còn thảm thương hơn nhiều tiếng thét của Heath khi Ewan đã làm điều tương tự với hắn.

Để chắc chắn hắn không còn khả năng chống cự, nàng chộp lấy một cái chảo rất nặng trên sàn rồi giáng xuống đầu hắn. Hắn lập tức nín thinh, nằm lăn ra sàn, tay và chân sõng soài. Chỉ còn thấy con dao trên bụng hắn. Không còn nhìn thấy phần lưỡi dao nữa. Nó bị cắm quá sâu vào da thịt.

Yên tâm rằng lúc này hắn không thể đi đâu, nàng quay đầu cười khẩy rồi vừa đi ra vừa lớn tiếng gọi Gannon.

Ra đến bếp, nàng đâm sầm vào Gannon và bật ngửa. Nàng đã ngã nếu anh ta không túm lấy hai cánh tay nàng giữ thăng bằng. Rồi anh ta thấy váy nàng ị tách và nét mặt bang hoàng.

“Cô sao vậy, phu nhân? Có chuyện gì?”

Trước khi nàng kịp đáp, anh ta đẩy nàng ra sau và tuốt gươm.

“Có một thứ ta muốn anh thấy,” nàng khẩn nài. “Ta cần anh đứng canh trong khi ta đi tìm Ewan.”

Không đợi Gannon trả lời, nàng túm lấy tay anh ta kéo vào kho. Nàng đưa tay chỉ Diormid đang nằm sõng sượt trên sàn. “Ta phải đi tìm Ewan. Anh có thể chắc chắn không để hắn rời khỏi đây cho đến khi ta quay lại chứ?”

Khuôn mặt Gannon tối sầm lại vì phẫn nộ khi nhìn kẻ mà anh đã từng tin tưởng gọi là chiến hữu. Rồi anh ngạc nhiên nhìn lên Mairin. “Phu nhân, cô đã làm gì hắn vậy?”

Trước câu hỏi của anh ta, những sự việc xảy ra lúc nãy bỗng ồ ạt hiện lên. Nàng nhận ra cả nàng và con đã suýt nữa gặp nguy. Hai bàn tay bắt đầu run lên và dạ dày nàng cồn cào. Nàng quay đi và nôn dữ dội. Nàng gập người và ôm bụng trong khi nôn ra sàn. Nước mắt tuôn nóng bỏng khi nàng hít những hơi thở vội vã, cố gắng cho dạ dày lắng xuống.

“Phu nhân, cô đau không? Chuyện gì đã xảy ra?” Gannon lo lắng hỏi.

Nàng đứng thẳng dậy và đặt tay lên cánh tay Gannon để giữ thăng bằng. “Anh hứa với ta được chứ, Gannon? Anh đảm bảo hắn không thể đi đâu cho tới khi ta quay lại cùng Lãnh chúa được chứ?”

“Ta đây. Cả pháo đài đều nghe thấy tiếng thét của nàng.” Giọng Ewan vang lên sau lưng nàng.

Mairin quay lưng về hướng giọng nói và thấy Ewan cùn hai người em trai đang đứng ở ngưỡng cửa, chợt hối tiếc vì hành động của mình. Cảm giác buồn nôn dâng lên trong bụng và nàng lại gập người xuống.

Caelen vong một cánh tay ôm lấy nàng khi những cơn co thắt trở nên quá dữ dội. Ewan còn mải xem xét toàn cảnh trước mặt.

“Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra vậy?” Ewan gầm lên. “Sao hắn vào được kho của ta?” Chàng quay sang Gannon. “Anh có lời giải thích nào cho chuyện này không?”

“Không, thưa lãnh chúa.”

“Gertie,” Mairin nghẹn ngào. “Ewan, bà ấy bị thương rồi.”

Ewan ra hiệu cho Gannon chăm sóc Gertie, bà vẫn đang nằm trên sàn cách đó không xa. Gannon đỡ Gertie dậy và đưa bà ra khỏi kho. Bà đã tỉnh lại và phản kháng quyết liệt rằng bà có thể tự đi được. Ewan quay sang Mairin đang lắc lư như một chiếc lá bên cạnh Caelen.

“Nàng hãy nói ta nghe chuyện gì đã xảy ra.”

“Hắn cắt váy của em,” nàng vừa nói vừa giơ phần vải bị rách trên váy. “Hắn dọa sẽ cắt bụng và lôi con ra nếu em không chịu hợp tác.”

Alarie ngạc nhiên nhìn nàng trừng trừng. “Nếu hắn kề dao lên bụng chị, làm sao hắn lại nằm bất tỉnh trên sàn với con dao của chị cắm sâu vào bụng như vậy?”

“Chị làm theo một trang trong sách của Ewan.” Nàng ra chiều nghiêm nghị nói.

Ewan nhướng mày và trao đổi ánh mắt với Caelen.

“Em phải nghe chuyện này mới được.” Caelen lẩm bẩm.

“Chị dùng đầu gối đá hắn…dưới đó. Rồi cùng lúc chị đâm con dao vào bụng hắn. Khi hắn ngã, chị muốn chắc chắn hắn không thể chạy thoát nên lấy một cái chảo nện vào đầu hắn.”

Alarie nhăn mặt. “Em không nghĩ hắn có thể đi đâu được nữa.”

Nàng nhún vai. “Thực sự chị đã muốn giết hắn. Hắn đã đe dọa con chị.”

Caelen tủm tỉm. “Em không nghĩ Crispen hay những đứa trẻ khác của anh sẽ phải lo sợ gặp nguy hiểm đâu, Ewan. Vợ anh sẽ một mình chống lại bất cứ mối đe dọa nào đến bọn trẻ.”

Ewan kéo Mairin và hôn lên đỉnh đầu nàng. “Nàng không sao chứ?”

“Em không sao.”

Chàng buông tay ra và cau mày khi nhìn thấy máu trên cánh tay nàng. “Vậy đây là gì?” Chàng hỏi.

Nàng nhún vai và nhớ lại Diormid đã cắt phải nàng trong cuộc ẩu đả. “Chỉ là vết xước thôi. Em sẽ rửa nó sau.”

“Ta làm gì với Diormid đây lãnh chúa?” Cormac hỏi từ phía ô cửa.

Nét mặt Ewan tối sầm, nhưng rồi chàng liếc nhìn Mairin, có lẽ chàng nhớ lại vẻ không hài lòng của nàng khi nhìn Heath bị xử tội chết vì phạm luật.

“Ta nghĩ hắn nên làm mồi cho một bầy sói hoang.” Mairin lẩm bẩm. “Có lẽ bị trói giữa hai cái cây cho chảy máu để thu hút bọn dã thú.”

Ewan và hai em trai há hốc miệng kinh ngạc.

“Hoặc chỉ đơn giản kéo lê hắn vài dặm đằng sau một con ngựa?” Nàng hỏi đầy hy vọng.

Caelen cười ngặt nghẽo. “Đúng là quý bà khát máu. Em thích thế! Chị ấy hung tợn quá, Ewan. Em rất yêu mến chị ấy.”

“Chắc chắn là vậy rồi.” Ewan lẩm bẩm.

Ewan cau có nhìn vợ, “Ta định gợi ý giết hắn, và đã phải bác bỏ ý định đó vì hắn sẽ không thể sống sót với con dao của nàng cắm vào bụng như vậy.”

“Cái chết như thế thì nhanh quá,” nàng khụt khịt. “Em nghĩ ta nên để hắn chịu đau đớn.”

Ewan cau mày, còn nàng thì thở dài. “Thôi được. Ban cho hắn cái chết nhanh chóng. Nhưng hắn không được chôn trên đất McCabe. Chàng có thể để xác hắn làm mồi cho chim ó được không?”

Ewan lắc đầu và cười lớn trước giọng điệu đầy hy vọng của nàng. Chàng ôm lấy nàng và siết chặt cho đến khi nàng nghẹt thở.

“Ừ, chúng ta có thể để xác hắn làm mồi cho dã thú. Nàng có thấy vui hơn không khi tưởng tượng cảnh nhãn cầu của hắn bị lôi khỏi hai hốc mắt?”

Bụng nàng cuộn lên trước hình ảnh ấy và nàng đặt tay lên miệng để ngăn một cơn buồn nôn khác. Rồi nàng ngước nhìn chồng, “Chàng cố tình!”

Chàng cười toe toét và quay sang hai em trai. “Hãy lo liệu thi thể hắn. Anh sẽ đưa vợ mình trở lại sảnh.”

Mairin để Ewan dẫn đi, nhưng rồi nàng dừng lại và gọi với vào trong. “Chị muốn lấy lại con dao nhé, Caelen.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.