Chiến Dịch Trái Tim

Chương 40



VENETIA LẢO ĐẢO BƯỚC QUA lối cửa hậu của khu dinh thự. Hai cổ tay nàng nhói đau do bị trói quá chặt ra sau lưng. Nàng phải đấu tranh kháng cự lại cơn hoảng loạn do miếng giẻ nhét miệng đang đe dọa làm nàng ngạt thở.

Gã đàn ông vừa dí súng bắt cóc nàng bên ngoài cỗ xe tự xưng danh là John Stilwell, nhưng hắn vẫn còn đội mớ tóc giả bạc trắng, mang râu quai nón giả và quần áo kiểu xưa, tất cả đã giúp hắn cải trang thành đức ngày Ackland.

Nhưng không như Ackland, Stilwell là một người đàn ông đang thời sung mãn, khỏe mạnh đầy sinh lực. Lúc nãy hắn đã dùng súng để ép tay xà ích dừng lại nhưng Venetia còn nhác thấy một con dao được giấu vào bao đặc biệt bên dưới áo khoác của hắn.

Hắn đẩy Venetia đi trước bước vào sảnh. Nàng mất thăng bằng ngã xoài xuống sàn nhà.

“Xin lỗi nhé, phu nhân Jones. Ta quên mất là cô không thể nhìn được trong bóng tối giỏi như đức lang quân tận tụy của cô và như chính ta đây.”

Stilwell vặn lớn một trong những ngọn đèn tường. Hắn cúi xuống kéo Venetia đứng dậy.

“Ta nghĩ bây giờ ta có thể tháo khăn bịt miệng được rồi đấy nhỉ,” hắn nói. “Căn nhà này được xây dựng vững chãi lắm. Ta không nghĩ có kẻ nào ngoài phố lại có thể nghe thấy cho dù cô có gào thét lên đi nữa. Nhưng dù sao, nếu cô có cố làm thế, ta sẽ cắt cổ cô ngay. Hiểu chưa nào?”

Nàng gật đầu tức tối. Stilwell tháo khăn bịt miệng. Nàng nhổ khăn ra, hớp hớp lấy không khí.

“Mày có bạn đây này Jones,” Stilwell gọi lớn. “Tao đem con vợ duyên dáng của mày cùng tao đây. Phải nói là, vợ mày có thợ may khéo thật đấy.”

Im lặng rợn ngợp.

“Thò mặt ra đây trước khi tao mất kiên nhẫn mà moi ruột con ả này như moi ruột cá đấy nhé.”

Giọng hắn rền vang khắp căn nhà rộng lớn. Không một lời đáp lại.

“Anh đã quá muộn,” Venetia nói. “Chắc chắn ngài Jones đã tìm thấy phương thuốc và rời khỏi đây rồi.”

“Không thể nào.” Stilwell tóm lấy cánh tay nàng mà kéo đi dọc lối sảnh. “Không cách nào hắn lại có thể tìm ra nó, không thể nào trong một khoảng thời gian ngắn như thế được.”

Nàng cố nhún vai ra vẻ bất cần. “Thế thì có lẽ anh ta bỏ cuộc và đi về rồi.”

“Ra đây xem nào, Jones,” Stilwell la lên, lần này còn lớn tiếng hơn. “Nếu cân nhắc hết mọi lẽ, thì đây là vấn đề công việc thôi mà. Tao muốn có phim gốc của bức ảnh chiếc hòm sắt mà phu nhân Jones đã chụp. Ngay khi xem xét bức ảnh lấy từ nhà lão Montrose thì tao biết ngay là ảnh đã bị chỉnh sửa. Mày thực sự nghĩ là có thể gạt được tao dễ dàng thế sao?

“Cứ giết chết tôi đi rồi anh sẽ mất luôn món hàng ngã giá duy nhất mà anh có, “Venetia lên tiếng, hết sức giữ cho giọng mình bình thản. “Ngài Jones sẽ lùng anh như lùng một con quái vật điên cuồng, như chính bản thân anh vậy.”

“Câm mồm,” Stilwell rít lên.

Chắc hẳn tên này không quan tâm mình bị gọi là quái vật rồi, Venetia thầm nghĩ.

“Tao biết hắn ở trong này,” Stilwell bảo. Hắn kéo Venetia về phía cầu thang. “Tao đã trông thấy hắn ra khỏi cỗ xe và đi lòng vòng quanh nhà này. Tao đã theo dõi hắn. Tao biết hắn đang mỗi lúc một tiến gần đến việc phát hiện ra tao không phải là Ackland.”

“Ngài ấy từng ở đây nhưng giờ đã đi rồi,” Venetia lặng lẽ nói.

“Không. Hắn sẽ không bỏ đi cho đến khi nào hắn tìm ra thứ hắn đến đây để tìm. Tao biết hắn suy nghĩ như thế nào mà. Bọn tao cùng một giuộc thôi, mày thấy đấy.”

“Không.” Venetia đáp lại. “Hai người không hề giống nhau một chút nào cả.”

“Mày lầm rồi đấy, phu nhân Jones ạ. Có lẽ, trong tình huống này, mày nên lấy làm mừng vì đã lầm. Dầu sao thì, tao sẽ sớm thế chỗ thằng bạn đời của mày trên giường thôi ấy mà.” Hắn phá ra cười. “Có lẽ, trong bóng tối, mày sẽ không nhìn ra được sự khác biệt đâu.”

Venetia quá choáng váng, nàng không thể tìm ra lời nào để nói. Tên này điên thật rồi, nàng thầm nghĩ.

Khi cả hai lên được đến đầu cầu thang, bóng tối bao trùm lấy Venetia. Nàng bất chợt dừng bước.

“Mùi gì ẩm mốc kinh khiếp thế?” nàng hỏi. “Anh nên hướng dẫn cho quản gia nhà anh dọn dẹp cống rãnh thường xuyên hơn chút nhé.”

Stilwell kéo giật nàng tới trước. Hắn dừng trước một cánh cửa mà Venetia không thể nào nhìn thấy được trong bóng tối đen đặc tràn ngập hành lang.

Khi hắn mở cửa ra, bao mùi ẩm ướt, hôi hám càng thêm nồng nặc.

“Chào mừng đến với phòng luyện kim của ta, thưa phu nhân Jones.”

Hắn đẩy nàng nhích lên một chút vào trong phòng, cánh tay không vướng bận gì của hắn với ra mở ngọn đèn tường khí ga ở gần nhất lên.

Ánh sáng chói lòa chỉ có thể yếu ớt rọi xuyên qua bóng tối. Mấy góc đầu kia căn phòng vẫn chìm ngập trong bóng đêm nhưng Venetia có thể nhìn đủ rõ để nhận ra hình bóng Gabriel không có mặt nơi đây.

Có lẽ chàng đã tìm ra phương thuốc và bỏ đi rồi thật, nàng nhủ thầm.

“Thằng khốn nạn,” Stilwell thốt lên. “Tao không tin là hắn đã tìm ra. Không thể nhanh đến thế được. Không hề. Đây là nơi cuối cùng mà bất cứ kẻ nào sẽ lục lọi.”

Venetia chột dạ nhìn quanh. Một bể cá to lớn, đầy ứ cây cỏ choán cả trung trâm căn phòng. Hầu hết các thứ mùi khó chịu đều từ bể cá này bốc ra. Nhưng thứ làm cho nàng sởn hết cả da lại là một dãy những lồng kính đang áp sát vào tường kia.

Nàng những tưởng mình không thể nào thấy lạnh lẽo hay khiếp sợ hơn, nhưng trong giây phút ấy nàng biết mình đã lầm.

“Anh nhốt gì trong mấy chiếc lồng ấy vậy?” nàng hỏi.

“Một chuỗi những loài dã thú nho nhỏ hay ho đấy.” Stilwell vừa đáp vừa đẩy nàng tới trước. “Người ta có thể học hỏi được rất nhiều từ việc quan sát các sinh vật không bị những lề thói cứng nhắc của xã hội văn minh đè nặng.”

Nàng nhận ra hắn đang dồn nàng về phía một trong những chiếc lồng kính to lớn hơn. Chiếc lồng được đặt trên giá sắt. Nàng có thể nhìn thấy các loài dương xỉ độc hại mọc trong ấy. Những con mắt phi nhân tính, độc ác đang quan sát nàng qua lớp kính.

Stilwell đang lôi nàng đi qua bể cá vĩ đại. Venetia nhìn xuống thấy một lớp màn lá xanh ngắt và một hai con cá chết lều phều mặt nước. Làn nước quá tối nên nàng không thể nhìn ra được thứ gì khác.

“Tao thấy khó tin thật đấy, nhưng dường như tình huống đã thay đổi rồi, phu nhân Jones ạ,” Stilwell bảo. “Tao sẽ phải ẩn mình một thời gian. Tất nhiên, mày sẽ phải theo tao. Tao cần có mày để thuyết phục Jones giao ra tấm ảnh chưa chỉnh sửa của chiếc hòm sắt.”

“Chiếc hòm sắt có gì quan trọng đến vậy?” nàng hỏi.

“Nó chứa danh sách các nguyên liệu cần thiết cho thuốc giải độc, chứ còn sao nữa.” Những lời lẽ vang lên đan xen với bao thất vọng và căm phẫn.

“Anh đang nói đến gì thế?”

“Cái phương thuốc quỷ sứ ấy có công hiệu, theo như các ghi chép của nhà giả kim, nhưng chỉ có công hiệu trong thời gian ngắn mà thôi. Cái thứ ấy thực sự ra là một món độc dược tác dụng chậm. Quả thật kẻ sáng lập ra Hội Arcane là một tên khốn quỷ quyệt. Hắn đã khắc các nguyên liệu chế thuốc giải vào trong hòm sắt, vì hắn biết bất cứ kẻ nào cố công đánh cắp phương thuốc chắc hẳn sẽ bỏ lại cái nắp hòm nặng trịch ấy.”

Một thoáng dao động của làn nước khiến nàng lại phải liếc xuống. Nàng trông thấy bức màn các loài thủy tảo nhấp nhô lên xuống. Có thứ gì đó to lớn đang cựa quậy dưới mặt nước.

Nàng những muốn thét lên nhưng chẳng còn thời gian nữa. Một sinh vật khổng lồ mình quấn đầy những cỏ cây nhễu nước cùng thứ trông như một chất nhớt gớm ghiếc từ sâu dưới bể cá trồi vọt lên.

Stilwell phản xạ nhanh đến kinh ngạc, nhưng hắn vẫn bị bất ngờ. Hắn vẫn còn đang quay mình lại đối mặt với mối nguy thì sinh vật từ trong bể cá ấy đã nhảy đè lên người hắn.

Khẩu súng trong tay Stilwell nổ lên khi hắn ngả xuống. Kính từ một trong những chiếc lồng vỡ loảng xoảng.

Venetia cuộn lăn mình sang một bên và va mạnh vào thành bể cá. Nàng trông thấy Gabriel chộp lấy tay cầm súng của Stilwell đập mạnh vào khung bể cá bằng gỗ chắc nịch.

Stilwell rên lên vì đau. Vũ khí rơi xuống sàn trượt chuồi vào dưới lồng kính đã vỡ nát.

Stilwell vặn mình dữ dội sang bên, cho tay vào dưới áo khoác.

“Hắn có dao đấy,” Venetia gào lên.

Dường như cả hai người đàn ông chẳng ai nghe thấy nàng. Họ đang đấm mình vào một cuộc giao tranh ác liệt. Những âm thanh ớn lạnh của tiếng nắm đấm huỵch vào da thịt vang dội khắp căn phòng. Những đôi mắt lạnh lùng nhỏ bé như những viên đá quý đang quan sát từ bên trong các lồng kính sáng lấp lánh.

Venetia chạy vòng qua bể cá, vội vã tìm đến khẩu súng.

Ngay khi nàng ngồi xổm xuống để với lấy khẩu súng từ bên dưới giá đỡ của lồng kính thì một thứ gì đó nhúc nhích giữa đống kính vỡ bên trên. Theo phản xạ nàng vội nhảy lùi lại.

Một con rắn xinh đẹp từ đống kính vỡ rơi ra. Con rắn rớt xuống sàn. Phản ứng theo một bản năng cơ bản nào đó muốn tìm nơi ẩn náu, con rắn phóng vào dưới giá đỡ rồi dừng lại khi va phải khẩu súng. Nó cuộn mình quanh nòng súng như thể tìm kiếm một sự bảo vệ.

Venetia thụt lùi, rùng mình, đoạn quay lại, tìm kiếm lấy vật gì đấy có thể giết chết con rắn để nàng có thể chộp được khẩu súng.

Nàng nhận ra không biết bằng cách nào Stilwell đã đứng lên được. Trong tay hắn có dao. Hắn phóng mình vào Gabriel, lúc này đang sống soài trên sàn nhà.

Venetia quan sát trong kinh hoàng. Nàng ở cách đấy quá xa không thể ra tay làm gì được.

Nhưng Gabriel đã kịp thời động đậy, uyển chuyển chồm đứng dậy. Lưỡi dao cong vút xé qua không trung chỉ cách mạng sườn chàng một phân.

Cú đâm trượt khiến Stilwell mất thăng bằng trong một thoáng. Gabriel co một chân lên đạp mạnh vào đùi hắn.

Stilwell thét lên và khuỵu mạnh gối xuống sàn. Con dao vuột ra khỏi tay trượt ngang trên sàn. Gabriel cúi xuống bắt lấy.

Stilwell lê người thụt lùi ra sau về phía lồng kính vỡ, vung một tay ra mò lấy khẩu súng.

Venetia không hề thấy con rắn tấn công. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh trong bóng tối bên dưới lồng kính vỡ. Chỉ có tiếng rống lên kinh hoàng của Stilwell và cơn quăng quật dữ dội bất ngờ mới khiến nàng nhận ra là hắn đã bị rắn cắn.

Hắn giật tay ra khỏi bên dưới giá đỡ, điên cuồng lắc mấy ngón tay.

Gabriel khựng lại cảnh giác, dao vẫn trong tay.

“Ôi không, không, không thể nào,” Stilwell thều thào. Đoạn hắn tuyệt vọng nhìn xuống dưới gầm giá. “Con nào? Con nào thế?”

Venetia nhìn ra trong cơn cuồng sát Stilwell đập một cú chí mạng vào con rắn. Có điều gì đấy không ổn trong kiểu quằn quại của nó.

Gabriel tiến về phía con rắn. Bằng một động tác mà Venetia thấy dường như cũng nhanh gọn như chuyển động của con rắn độc vừa tấn công kia, chàng đưa một chân đi ủng dày cộp gí con vật đang vặn vẹo xuống và dùng dao của Stilwell cắt lìa đầu con rắn.

Một sự im lặng choáng váng bao trùm căn phòng. Stilwell ngồi dậy cách một khoảng ngắn, ôm cứng lấy tay. Hắn nhìn trừng trừng vào Gabriel, mặt xám ngoét.

“Tao tiêu rồi,” giọng hắn không chút sinh khí. “Mày đã thắng. Sau bao nhiêu kế hoạch do tao dựng lên, bao nhiêu chiến lược kỹ càng của tao, thì mày lại thắng. Kết cục đáng lý ra không phải như thế này, mày biết rồi đấy. Tao là kẻ mạnh nhất. Tao mới chính là kẻ xứng đáng được sinh tồn.”

“Tôi sẽ gọi bác sĩ,” Venetia nói khẽ.

Stilwell ném cho nàng cái nhìn miệt thị, phẫn nộ. “Đừng phí thời gian. Không có thuốc chữa cho loại nọc này đâu.”

Hắn hớp hớp không khí, co giật dữ dội rồi ngã ngữa ra sau.

Hắn không cử động thêm nữa.

Một lúc sau, Gabriel cúi xuống kiểm tra mạch đập trên cổ Stilwell. Khi chàng ngẩng lên, Venetia nhìn vẻ mặt chàng là biết chàng đã không còn thấy nhịp mạch nào.

LÁT SAU Gabriel đeo đôi găng tay dày cui chàng tìm thấy trên bàn thao tác rồi cẩn thận gỡ miếng ván được giấu ốp chặt vào đáy lồng kính đã chứa con rắn độc.

“Phòng khi có thêm ngạc nhiên nào khác nữa ấy mà,” chàng giải thích với Venetia.

Chàng với tay vào trong rồi thận trọng lấy ra một cuốn sổ ghi chép bìa da cũ kỹ.

“Phương thuốc ư?” nàng hỏi.

“Phải.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.