Chiến Lang

Quyển 1 - Chương 14



Cô bỗng trở nên lặng lẽ.

Người phụ nữ kia vốn không nói nhiều, nhưng cứ thấy chuyện không vừa mắt là cô sẽ không kìm chế được mà tranh cãi với hắn. Cho dù có khi không nói ra miệng, hắn cũng có thể nhìn thấy sự chán ghét từ vẻ mặt của cô.

Nhưng hôm nay cô yên lặng đến lạ thường.

Dù hắn quát tháo đám tân binh, hay ra tay đánh cái tên không biết sống chết cản đường kỵ binh kia. Cho dù hắn làm những chuyện khiến người người phẫn nộ, cô vẫn mím chặt môi, vẻ mặt bình thản, yên lặng nhìn, chờ đến khi hắn xoay người rời đi mới bước lên dọn dẹp tàn cuộc.

Hắn không cho rằng cô bị cái áo lông kia mua chuộc, nếu cô dễ dàng từ bỏ báo thù như thế thì cô đã không mạo hiểm tính mạng theo hắn đến nơi này.

Hắn không thích đôi mắt vừa đen vừa to, sâu như màn đêm của cô; không thích cô yên lặng nhìn hắn chăm chú. Cô dường như nhìn thấu được cái gì đó, dường như đã biết được bí mật hắn không muốn ai biết.

Cô trở nên. . . . . . Không sợ hắn.

Hắn không thích như vậy, cô phải sợ hắn mới đúng.

Sợ hãi sẽ lây lan, nếu cô không sợ hắn, cũng sẽ có người ngu xuẩn tin rằng có thể chống lại hắn.

Sau cuộc chiến, lại có thêm ba mươi mấy nô lệ mới tới bị đưa vào lấp chỗ trống. Hắn không biết lần khai chiến tiếp theo là khi nào, hắn không có thời gian để mà lãng phí, chỉ đành càng nghiêm khắc hơn.

Khi tên tân binh ngu ngốc thấy đội kỵ binh tới gần mà không biết tránh, hắn liền ra tay trước, đánh ngã người kia xuống đất.

“Thằng ngu này, cút xa ra!”

Giây phút ấy, hắn thấy cô, thấy cô nhìn hắn.

Hắn không thể không nhấc chân, đá túi bụi tên ngốc kia trước mặt cô.

“Mẹ nó không có mắt hả? Không thấy có kỵ binh đi qua à?” Mỗi một đá, hắn đều cảm thấy như mình đá vào bùn nhão, càng ngày lún xuống càng sâu.

Cô không nói gì nhưng ánh mắt cứ dán chặt lấy hắn, giống như bàn tay bóp nghẹt lấy trái tim dường như đã vô cảm của hắn.

Khi đội kỵ binh đi qua, hắn dừng lại, thở ra hơi nóng màu trắng, tầm mắt cũng đối diện với cô. Trên mặt cô dính máu tên kia nhưng trong đôi mắt đen vẫn không có chút sợ hãi hay tức giận nào.

Hoàn toàn không có.

Mà hắn bắt đầu sợ hãi, vì cô mà cảm thấy sợ hãi.

Cô không thể không sợ hắn.

Không thể.

Ở đây không thể, ở trong doanh nô lệ không thể.

Hắn biết hắn đã để cô ở quá gần, nhìn thấy quá nhiều, cô gợi lên rất nhiều cảm giác mà hắn cho rằng mình đã sớm lãng quên, khiến lương tri của hắn lại trỗi dậy.

Giờ khắc này, lúc hắn nhìn cô, hắn biết mình đã chần chờ quá lâu rồi.

Hắn không thể để cô cho rằng đi theo hắn là an toàn nữa, loại ảo giác này rất nguy hiểm.

Hắn phải đưa cô đi.

Hắn bắt buộc mình nhìn ra chỗ khác, xoay người đi tìm Cổ Mã.

***

Hắn đá người tân binh kia.

Bởi vì lạnh nên hắn thở ra khói trắng, khiến người ta tưởng rằng hắn đá rất mạnh. Nhưng cô biết đó đều là vết thương da thịt mà thôi, không tổn thương đến gân cốt. Từ trước đến nay hắn luôn biết cách điều khiển sức lực.

Bị hắn đánh còn tốt hơn để đám kỵ binh máu lạnh kia chơi đùa. Nô lệ nào mà rơi vào tay bọn chúng, bọn chúng vui thì sẽ buộc vào sau ngựa kéo đi; nếu không vui, một cái quất cũng đủ lấy mạng người.

Cô đã chữa cho vài người. . . Chẳng biết từ lúc nào mà mọi người bị thương sẽ lại đến tìm cô.

Cô không phải đại phu, nhưng ở trong doanh nô lệ thì không thể kén chọn.

Nhưng bọn họ không biết rằng chút kiến thức y dược cô có đều là do hắn giả vờ vô ý dạy cô.

Không có ai bị thương nhiều bằng hắn, cũng không có ai biết cách chữa thương rõ ràng bằng hắn, lại càng không có ai biết cách đánh cho người khác thâm tím mặt mũi nhưng lại không ảnh hưởng đến một cái xương như hắn.

Lúc hắn dừng lại, hắn giương mắt nhìn cô, khóe mắt hơi giật giật.

Lúc ấy, cô bỗng nhận ra mình sai lầm rồi.

Cô không nên nhìn hắn, cô không nên không biết sợ như thế, cô phải tỏ ra sợ hãi mới đúng.

Nhưng cô biết là không kịp nữa rồi.

Hắn quay đầu đi, cô biết hắn đã có quyết định.

Tối hôm đó, hắn ăn cơm xong nhưng không lau binh khí của hắn như mọi hôm mà lại ngăn cản cô dọn dẹp bát đĩa, đứng dậy nói.

“Đừng dọn.” Hắn dắt đao bên hông, không thèm nhìn cô một cái đã đi ra ngoài, chỉ bỏ lại một câu, “Đi theo ta.”

Cô hơi sửng sốt, vội vàng đuổi theo.

Ban đầu, cô không biết hắn muốn làm cái gì, nhưng hắn mang cô ra khỏi doanh nô lệ, qua vài doanh đội, đi thẳng đến đầu kia nơi đóng quân.

Sau đó, khi cô nhìn thấy hắn đi về phía nơi đóng quân, thấy lá cờ kia, cô chợt hiểu ra hắn muốn làm gì. Đó là Doanh lương thực, là địa phận của tên quan binh Mông Cổ giống hệt gian thương Cổ Mã kia. Cô tức giận, sải bước đuổi theo hắn, quên cả quy định đi theo phía sau cách hắn ba bước, túm lấy cánh tay hắn, chất vấn.

“Ngươi muốn bán ta?”

Hắn vung tay định tát cô một cái, đến gần mặt cô lại đột nhiên khựng lại.

Chết tiệt, hắn không xuống tay được.

Hắn chửi thầm một tiếng, nhanh chóng đổi thành túm lấy vạt áo cô, lôi cô về phía trước, tức giận mắng.

“Thằng oắt con, không biết đi sao? Ông đây cũng không phải gậy chống của mày!” Hắn vừa nói vừa kéo cô đi nhanh về phía trước. Cho đến khi rời khỏi cửa lớn doanh đội vừa rồi, đến góc tối ở chỗ rẽ mới buông cô ra.

Cô tức giận, trừng mắt nhìn hắn, thậm chí to gan hỏi lại.

“Ngươi muốn bán ta?”

Cơn tức xộc lên não, hắn bật thốt lên: “Cô là nô lệ của ta, ta muốn làm gì cô chẳng được….”

“Bốp!” Cô tát hắn một cái.

Hắn không tránh, chỉ nhìn cô chằm chằm.

Không phải không tránh được, cô biết, hắn cố để cô đánh.

“Cho nên, đây là phản kháng tốt nhất cô có thể nghĩa ra được sao. Khi cô có cơ hội, cô chỉ có thể tát ta một cái?” Hắn lạnh lùng nhìn cô, tàn khốc nói: “Cô muốn báo thù? Mẹ nó, cô vốn chẳng thể nào giết người được! Cho dù bây giờ ta đưa đao cho cô, cô cũng không làm được.”

Hổ thẹn, phẫn nộ cùng trào dâng, cô rút cây đao bên hông hắn, quoắc mắt bổ về phía cổ hắn.

Hắn không hề động đậy, hoàn toàn không tránh, không nâng tay cướp đao, ngay cả chớp mắt cũng không.

Lưỡi đao sắc nhọn đặt lên cổ hắn, cắt ra một vết máu.

Cô đáng lẽ phải giết chết hắn, chém mạnh một nhát, chỉ cần một nhát là tốt rồi, cô có thể báo thù cho mẹ. Cô đã nhìn thấy trên chiến trường, chỉ cần dùng đao tấn công nơi này, máu sẽ phun ra rất nhiều, người bị chém sẽ chết ngay tại chỗ. Nhưng hắn không tránh, không phản kháng, mà cô không thể xuống tay được.

Cô không biết vì sao hắn không tránh, không phản kháng, không đánh cô ngã xuống đất, không đoạt lại thanh đao này. Cô trừng mắt nhìn người đàn ông trước mắt, hắn rũ mắt nhìn cô chằm chằm, trong mắt không hề có chút sợ hãi nào.

Lưỡi đao sắc bén bị hắn mài đến trắng sáng dính sát mạch máu trên cổ hắn. Cô nắm chặt chuôi đao, lại vẫn không thể nào ra tay được. Cô hít vào, lại hít vào, rõ ràng chỉ cần lại nhấn sâu một chút, cắt đứt mạch máu đang khẽ giật giật kia, sau đó rút đao lại là cô sẽ được như ý, nhưng cô lại không thể nào làm được.

Chỉ có tay nắm chuôi đao là hơi run rẩy.

“Cô không làm được.”

Giọng nói trầm thấp vang lên, rõ ràng không lớn nhưng cô lại như nghe thấy tiếng sấm.

Người đàn ông ở trước mặt rũ mắt nhìn cô, trong mắt lóe lên cảm xúc phức tạp không tên, nhưng trong nhiều cảm xúc như vậy lại không có cái gọi là sợ hãi.

“Ngươi nghĩ rằng ta không giết được ngươi sao?” Cô tức giận đè mạnh cây đao một chút.

Chất lỏng đỏ tươi trào ra, nhuộm đỏ lưỡi dao, một giọt chầm chậm trượt xuống.

Chỉ như thế đã làm cho lòng bàn tay cô đổ mồ hôi, trong lòng không hiểu sao bỗng cảm thấy chua xót, mềm nhũn.

Nhưng người đàn ông trước mắt còn chẳng thèm nhíu mày, chỉ chậm rãi nói: “Từ bỏ đi, cô không thể tự tay giết ta. Nếu ở trên chiến trường, khi tính mạng của cô hoặc người thân của cô bị uy hiếp có lẽ cô còn làm được. Nhưng cơ hội ấy đã qua rồi.”

Cô tức giận nhìn hắn, nhưng vẫn không thể ép đao sâu hơn được nữa.

Cô đột nhiên cảm thấy tức giận, vô cùng tức giận. Hận bản thân không xuống tay được, giận chính mình vô dụng.

Nước mắt xấu hổ trào lên, đầy trong hốc mắt.

“Cô đã thấy tình cảnh trong doanh nô lệ rồi đấy, ta sớm hay muộn sẽ chết, sớm muộn gì cũng sẽ có người báo thù cho cô, không phải hôm nay thì là ngày mai, không phải tháng này thì là tháng sau. Ta bị cô giết hay bị người khác giết cũng chẳng khác gì nhau.”

Gió đêm, lướt qua góc áo hai người, thổi mái tóc rối của hắn.

Hắn nhìn xuống cô, trong khoảnh khắc này vẻ mặt hắn dường như vô cùng mỏi mệt.

Hắn nói đúng, cô biết trong quân doanh hắn không được người ta thích. Các nô lệ căm ghét hắn bởi vì hắn là thủ lĩnh đám nô lệ; người Mông Cổ cũng ghét hắn bởi danh tiếng của hắn quá lớn, sợ hắn đoạt công lao. Ở nơi nguy cơ bủa vây tứ phía như vậy, lúc nào cũng có thể mất mạng.

Sau đó, chẳng biết từ lúc nào, hắn đã giơ tay lên. Cô run lên một cái, nhưng vẫn không ra tay.

Hắn cầm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, chậm rãi gỡ thanh đao trong tay cô ra, đút lại vào vỏ.

Cô không phản kháng, cô biết phản kháng cũng vô dụng. Nếu hắn muốn, giết cô là chuyện dễ dàng, sức cô hoàn toàn không địch lại hắn.

Cô vốn không giết được hắn.

Hắn nói đúng, cô quả thực không xuống tay được.

Hắn thật đáng chết, hắn giết mẹ, nhưng cô không thể giết hắn.

Nếu hắn là quái vật thì tốt rồi, nếu hắn không có tim thì tốt rồi, nếu hắn thật sự máu lạnh vô tình thì tốt rồi, nếu cô không nhìn thấy rõ ràng như vậy thì tốt rồi.

Đao đã vào bao, mà tầm mắt của cô đã sớm bị nước mắt che phủ.

Hắn không buông tay cô ra, vẫn nắm chặt, giọng nói khàn khàn: “Cổ Mã ngày mai sẽ đưa lương thảo đến cho cuối đội, hắn sẽ đưa cô đi cùng. Cô sẽ ở cùng gia quyến quân Mông Cổ. Nơi đó có ăn có ở, cũng không cần đánh giặc, nếu cô muốn chạy trốn cũng sẽ có nhiều cơ hội hơn.”

“Ta không muốn trốn, ta chỉ muốn nhìn ngươi chết.” Cô rưng rưng nói.

Bàn tay to nắm tay cô hơi siết lại.

Cô có thể thấy đáy mắt hắn lóe lên một tia đau đớn, nhưng hắn lại bình tĩnh nói.

“Vậy thì đến đó chờ đi. Dù có muốn thì cô cũng không thể ở lại trong doanh nô lệ nữa, đám đàn ông đó không ngốc, có một số người đã nghi ngờ cô là nữ. Thậm chí không cần biết cô là nam là nữ, nguyên nhân duy nhất khiến họ chưa ra tay là vì cô là của ta. Nhưng ta không cho rằng lý do này có thể ngăn cản bọn họ quá lâu. Hẳn cô cũng biết rằng nơi đó không phải ai cũng giống tên câm kia. Cưỡng bức rồi giết chết vứt xác cũng không phải chuyện gì khó.”

Cho nên, đây mới là nguyên nhân.

Hắn vì cô mới đưa cô đi?

Điều này càng khiến cô hận tên khốn này.

Cô rút tay về, lại tát hắn một cái, gầm nhẹ: “Ngươi cho rằng tên gian thương kia sẽ không cưỡng bức rồi giết chết ta? Sẽ không bán ta đi làm quân kỹ? Ngươi cho là gia quyến quân Mông Cổ sẽ không ngược đãi ta? Chính ngươi cũng từng là nô lệ, ngươi biết số phận của nô lệ. Nô lệ không phải là người, là chó, là súc sinh, là vật phẩm có thể hy sinh….”

“Hắn không dám, Cổ Mã sẽ không bán cô làm quân kỹ.” Khóe mắt hắn hơi giật giật, cắn răng nói.

“Vì sao? Bởi vì ta kỹ nữ của ngươi sao?” Cô giận dữ trừng hắn, tức giận nói: “Ngươi đã nói, ngươi chẳng qua cũng chỉ là một con chó của quân Mông Cổ, hắn sợ một con chó làm cái gì? Nhưng ngươi nói đúng, ta không giết được ngươi, nhưng ta có thể trở nên đê tiện, ta có thể hiến thân cho quân Mông Cổ, ta sẽ tìm được người tình nguyện vì ta mà giết ngươi.” Nói xong, cô quay đầu bước đi, sải bước về cửa lớn nơi đóng quân của Cổ Mã.

“Chết tiệt!” Hắn nổi trận lôi đình bắt lấy cô, lôi cô về góc tối, căm tức cúi đầu trừng mắt với cô, gầm khẽ: “Cô muốn làm kỹ nữ sao? Cô có biết kỹ nữ phải làm gì không?”

“Đương nhiên là ta biết! Dạng chân mở miệng hoan nghênh những kẻ sẵn sàng vì ta mà lóc từng miếng thịt của ngươi…..” Cô giận dữ thốt ra những câu chữ tục tĩu từng nghe thấy ở trong doanh nô lệ mặc dù cô thực chất không hiểu hết ý nghĩa. Nhưng nói được một nửa, hắn lại tách chân cô ra, đè cô lên tường khiến cô hít sâu một hơi. Cô thậm chí còn chưa kịp thở ra, đã bị hắn hôn, thô lỗ đè lên cô.

Hắn hút, liếm, hôn, cắn cô. Bàn tay to cũng luồn vào trong áo cô, kéo mảnh vải buộc ngực của cô xuống, vân vê nơi mềm mại của cô.

Mặc dù cách một tầng quần áo thật dày, cô vẫn có thể cảm nhận được nam tính nóng bỏng cứng rắn của hắn đang đè ép, cọ cọ lên nơi mẫn cảm giữa hai đùi cô.

Cô kinh hoàng muốn đẩy hắn ra nhưng vô ích. Hắn quá cường tráng, quá cao lớn, lúc hắn lột quần cô xuống, bàn tay to phủ lên cặp mông trần trụi của cô, lôi cô đến gần để nơi nóng ấm của hắn cách một lớp quần chạm vào cô thì khuôn mặt cô đã sớm đẫm nước mắt, thân thể phát run.

“Cô có biết kỹ nữ phải làm gì không? Đây là chuyện kỹ nữ phải làm.” Hắn áp lên môi cô, đôi mắt đỏ ngầu trừng cô, nói: “Mở miệng, dạng chân hoan nghênh mỗi một người đàn ông? Đây là chuyện cô muốn làm! Phải không?”

Mỗi một câu hắn liền dùng sức chọc vào người cô, cho dù cách một lớp vải cũng không ngăn được nhiệt độ nóng rực của hắn.

Động tác ấy cực kỳ dâm loạn, thô lỗ, tràn ngập cảm giác xâm lược.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.