Chiến Lang

Quyển 1 - Chương 3



A Lãng Đằng có nghĩa là ‘mãnh thú’.

Tên kia là kẻ tàn nhẫn, kinh khủng nhất mà cậu từng gặp.

Cậu bé mặc Hán phục theo tên kia đi qua chiến trường như địa ngục, đi qua doanh trại của đội quân, đi đến doanh trại nhỏ nhất đổ nát nhất.

Cậu muốn báo thù, cậu muốn giết con mãnh thú kia, con sói ác độc giết người không chớp mắt.

“Này, con chuột nhắt nhà ngươi ở đâu ra vậy?” Một tên cao to đột nhiên vươn tay bắt lấy đầu vai nhỏ gầy của cậu.

Cậu quay đầu lại, nhìn thấy hông người đó đang treo mười mấy cái tai, những cái tai kia còn đang chảy máu đầm đìa, nhìn vô cùng kinh khủng. Cậu lật tay rút dao trên lưng người đó, đúng lúc cậu định đâm tên khốn kiếp kia, hắn đã đấm một phát. Tay cậu còn chưa kịp chạm vào dao thì đã bị đánh bay ra ngoài.

Một đấm đấy rất nặng, cậu còn chưa rơi xuống đất trước mắt đã gần như đen lại.

Cậu hoảng hốt, đang nhấc chân lên định đá tên độc ác kia thì một bàn tay to bắt được chân của cậu xách lên, dốc đầu cậu xuống đất.

“Buông. . . . . . Buông ta ra. . . . . .” Cậu mở miệng kháng nghị, nhưng bị lộn ngược như vậy khiến máu dồn lên não, cậu phun ra một búng máu, đầu càng choáng hơn.

Tên quái vật đáng khinh kia không buông tay ra, vẫn cứ dốc ngược cậu, nhìn tên to con kia bằng ánh mắt cực kỳ lạnh lùng, nói: “Con chuột nhắt này là của ta.”

“Nó mới đến à?” Tên to con tỏ vẻ xem thường, nhổ nước miếng: “Phi, loại này thì làm được gì, chỉ lãng phí lương thực.”

“Ta cần người làm chân chạy vặt, ngươi muốn làm sao?” Quái vật thản nhiên nói.

Tên to con sửng sốt, khóe mắt giật giật, hậm hực trợn mắt nhìn con chuột nhắt kia một cái rồi hừ một tiếng, vuốt mũi lầm bầm quay người đi đến chỗ lửa trại.

Cậu thở yếu ớt, chỉ cảm thấy máu nóng xông lên mũi rồi tràn ra. Cậu còn loáng thoáng nghe được tên to con kia chửi bới, nhưng quái vật làm như không nghe thấy, chỉ dẫn cậu đi vào một cái lều nát, sau đấy cậu ngất đi.

Bóng tối như thủy triều ập tới.

Cậu mở mắt ra, phát hiện ra mình đang ở trong một chiếc lều có đỉnh tròn, trong mũi tràn ngập mùi máu, mùi mồ hôi, mùi kim loại, mùi cỏ, mùi lông dê.

Cậu đang nằm trên nền đất.

Mới đầu, cậu vẫn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra, sau đó cậu nhìn thấy một bóng đen khổng lồ xuất hiện trước mắt, con quái vật đã giết mẹ cậu.

Cậu sợ hãi muốn tìm vũ khí, nhưng còn chưa kịp động đậy, một con dao đã cắm phập vào nền đất trước mặt cậu.

“Chỗ này không phải là phía nam, những kẻ ngoài kia cũng không phải là thư sinh yếu ớt. Nếu ngươi cầm dao chĩa về phía chúng, ngươi sẽ được nếm trải cảm giác cái chết là thế nào đấy.”

Cơn giận khiến cậu mất lý trí. Không đợi đối phương dứt lời, cậu đã cầm dao lên, xông về phía con quái vật kia lần nữa. Nhưng cậu còn chưa đến được gần hắn, mới giơ dao lên đã bị đá bay ra, cậu ngã xuống đất lần nữa, dao rơi ra khỏi tay.

Cú ngã lại khiến cậu choáng đầu hoa mắt, không bò dậy nổi. Tên dã man kia lại ngồi trước mặt, mở miệng châm chọc.

“Không có sức mạnh sẽ hiểu thấp hèn là thế nào.”

Cậu buồn bực ngẩng đầu, phẫn nộ trợn mắt nhìn hắn.

“Giống như ngươi ấy. Những kẻ chỉ biết đứng lên đánh lung tung là ngu xuẩn nhất. Cho dù mười năm nữa ngươi cũng đừng mong giết được ta.”

Máu từ trong mũi cậu chảy ra, cậu lấy tay lau đi.

Tên kia vô cảm nhìn cậu, nhặt dao dưới đất lên, nói: “Nếu ngươi muốn chĩa dao vào người khác, ít nhất phải học được cách dùng nó như thế nào đã. Tốt nhất ngươi nên quên sạch những chiêu thức biểu diễn, những màn múa kiếm trước đây đi. Nếu ngươi muốn giết người, phải nắm chặt chuôi dao, khi đâm tay không được rụt lại, không được nâng lên. Ngươi chỉ cần nắm chặt chuôi dao, sau đó. . . . . .” Hắn nói, tay dùng sức cắm con dao lên mặt đất.

“Chỉ cần dùng hết sức đâm là được rồi.” Tiếng nói trầm thấp thản nhiên như xuất phát từ địa ngục.

Toàn bộ lưỡi dao lún vào đất khô, chỉ còn chuôi dao ở bên ngoài.

Cậu mở to mắt nhìn chuôi dao kia, không nói gì.

“Trước khi làm được điều đó, ta khuyên ngươi tốt nhất đừng nên tự chuốc khổ vào mình.” Quái vật kia lạnh lùng nói: “Bây giờ, đi nhóm lửa đi, khiến mình còn có chút tác dụng đi xem nào.”

Cậu không động đậy, vẫn trợn mắt nhìn quái vật.

Quái vật nhíu mày, đôi mắt đen dường như cũng phát sáng được trong đêm tối. Hắn nói: “Ta có thể cho ngươi sống, cũng có thể khiến ngươi chết, ngươi tự chọn đi.”

Nhìn quái vật lạnh lùng trước mặt, cậu biết hắn nói đúng. Chỉ dựa vào sức mạnh, cho dù có qua mười năm nữa cậu cũng không thể giết được hắn. Muốn báo thù trước tiên cậu phải sống đã. Vừa nãy vì quá xúc động, suýt nữa cậu đã chết trong tay quân Mông Cổ ngoài kia. Cậu phải kiên nhẫn, phải chờ cơ hội kết liễu hắn, cho dù có phải giả vờ làm trâu làm ngựa cho kẻ thù.

Cậu hít vào, rồi hít vào lần nữa, cố gắng đè nén sự tức giận trong lòng xuống, bò dậy, từ từ đi tới lò sưởi trong lều, nhưng trong này không có gì cả.

Cậu quay đầu lại nhìn quái vật đang ngồi trên cái thảm rách, nói: “Không có củi.”

“Thì sao? Chẳng lẽ muốn ta lấy giúp ngươi chắc?” Quái vật không kiên nhẫn nhìn cậu nói: “Đi ra ngoài tìm.”

Cậu giật giật khóe mắt, siết chặt nắm đấm, nhịn cơn tức, sải bước ra ngoài.

Bên ngoài lều, những tên mạn rợ kia tốp năm tốp ba tập trung lại một chỗ. Trời sắp tối, bọn họ đều tự nhóm lửa. Cậu nhìn thấy họ lấy củi từ một cái xe đẩy, cậu cũng đi tới ôm lấy một ít.

“Này, ngươi ở đâu ra đấy.” Một gã lính bắt cậu lại.

Nhớ tới bài học vừa nãy, cậu đè nén cơn tức muốn phản kháng. Những kẻ này thật sự không phải là quả hồng mềm, nếu cậu phản kháng không khéo sẽ bị giết trước khi kịp báo thù. Cho nên dù có vô cùng khó chịu, cậu vẫn mở miệng, cúi đầu khàn khàn nói: “A Lãng Đằng bảo ta tới lấy củi.”

Vừa nghe đến cái tên kia, gã lính nhướn mày, “Ngươi mới tới? Mẹ kiếp, nhóc con như ngươi cầm đao nổi không đấy? Bây giờ chất lượng hàng càng ngày càng kém rồi nhỉ.”

Cậu hơi nhăn mặt, nhưng ép mình phải ngậm miệng.

Gã lính buông đầu vai cậu ra, xua tay với cậu.

Cậu vội vàng ôm củi tránh ra, lại nghe thấy gió đêm truyền đến tiếng nói chuyện của gã lính kia với những kẻ khác.

“Thật không biết A Lãng Đằng nhặt một tên gầy nhom vô dụng thế về làm gì. Ta thấy có khi nó chẳng chịu được đến lúc công thành đâu.”

“Chậc, nói không chừng hắn nhắm trúng thằng nhóc kia đấy. Nhìn nó mặc Hán phục kia kìa, tám phần là người Tống. Mọi người đều nói người phương nam da mịn thịt mềm, dù sao tắt lửa đi thì nam hay nữ cũng như nhau, có chỗ *** là tốt rồi.”

Cậu nghe vậy trong lòng run lên, bước chân trở về lều cũng chần chừ.

Mặt trời sắp ngả về tây, gió đêm thổi tới làm vải che cửa lều bay phấp phới.

Có lẽ cậu nên nhân cơ hội này chạy trốn. Cậu phát hiện chỗ này không ai quan tâm đến một thằng bé. Có lẽ là vì nhìn chẳng có chút uy hiếp nào nên cậu đi đi lại lại trong doanh cũng không khiến ai để ý. Có lẽ cậu có thể cứ thế mà đi ra ngoài, rời khỏi đây, chạy trốn thật xa thật xa.

Nhưng trên tay cậu vẫn dính máu của mẹ, trên mặt và quần áo vẫn còn những giọt máu đã hóa thành màu nâu của mẹ. Cậu vẫn nhớ rõ hình ảnh tên quái vật kia lấy đao cắm vào cổ mẹ, cảm nhận được máu của mẹ thấm ướt người cậu. . .

Không có sức mạnh, sẽ hiểu thế nào là thấp hèn.

Câu nói của tên quái vật kia cứ vang lên trong đầu. Thù hận bừng cháy hừng hực trong lòng cậu. Giờ có chết cậu cũng không sợ, nếu có thể giết được tên quái vật kia muốn cậu làm thế nào cũng được.

Cậu không có sức mạnh nhưng cậu có thể học cách thấp hèn.

Cho nên, cậu nhấc chân lên, một lần nữa ôm củi đi về phía trước.

Trong lều, quái vật kia ngồi khoanh chân trên thảm, đang xử lý vết trúng tên trên đùi.

Cậu mất một lúc mới dùng đá lửa nhóm được lửa. Trong lều thoáng cái đã sáng bừng lên.

Khi cậu giương mắt nhìn trộm tên quái vật kia thì hắn đã cởi áo giáp trên người, cởi bộ bảo vệ tay suýt nữa làm gãy răng cậu đặt bên cạnh thảm. Hắn thật hèn hạ, cố ý lấy da trâu bọc ngoài bộ bảo vệ tay bằng đồng làm người ta tưởng chỗ đó chỉ phòng hộ ít. Đợi đến khi đối phương tấn công mới phát hiện ra mình mắc mưu.

Khi quái vật quay người, vừa thấy lửa thì mở miệng mắng cậu.

“Đồ ngốc nhà ngươi chưa từng nhóm lửa sao? Đừng ném hết củi vào, củi khô là dùng để châm lửa, còn lại thì dùng phân khô bên cạnh cái sọt kia là được!”

Cậu sửng sốt, dừng tay. Cậu từng nghe nói người Man lấy phân trâu, phân ngựa làm củi đốt, không ngờ lại là thật.

Cậu quay đầu nhìn phân khô bên cạnh sọt, hơi lưỡng lự.

“Làm sao, sợ làm bẩn bàn tay luôn sạch sẽ của ngươi à?” Quái vật hừ lạnh một tiếng.

Cậu híp mắt lại, đưa tay cầm lấy một miếng ném vào lửa. Nhưng dù vậy cậu vẫn không nhịn được mà nín thở, sợ thứ kia phát ra mùi thối. Nhưng thứ phân khô này không nhão nhoét như cậu tưởng. Khi cậu không thể nín thở được nữa mới phát hiện ra nó cháy cũng không tỏa ra mùi gì lạ.

Trên thực tế, nó chỉ tỏa ra mùi cỏ, cũng không bốc khói nhiều, cho dù có khói thì nó cũng sẽ bay ra từ cái lỗ hình tròn trên đỉnh lều, trong lều sẽ không có khói.

Cậu ném mấy miếng phân khô vào trong đống lửa, cho đến khi chúng chất thành một vòng.

“Đủ rồi, đi múc nước đi.” Quái vật không thèm nhìn, chỉ vào thùng gỗ bên cạnh nói.

Cậu mím môi, vẫn nghe lời đi múc nước, sau đó lại bị sai đi lấy bán nướng, sữa ngựa.

Có thể thấy rằng đối với những binh lính khác, tên này cũng là quái vật. Chỉ cần nhắc tới tên hắn, bọn họ sẽ lập tức đưa đồ cho cậu. Khi cậu trở về lần nữa, quái vật đã cởi hết quần áo và đồ phòng hộ. Cơ thể hắn trần truồng cứng rắn như đá, ngồi bên cạnh đống lửa, hơ đầu đao vào lửa đến đỏ bừng sau đó thản nhiên dí vào vết thương trên đùi hắn.

Trong nháy mắt mùi thịt nướng tỏa ra làm người ta chỉ muốn nôn. Nhưng cậu vẫn nhận ra rằng tên kia còn chẳng thèm nhăn mày, dường như hắn đã quen với cách xử lý vết thương này từ lâu. Khi cậu đưa thức ăn tới lại phát hiện ra trên khắp cơ thể cường tráng của quái vật kia đều là những vết sẹo tương tự như thế.

Thấy cậu tới gần, quái vật giương mắt nhìn cậu, cậu đưa thức ăn ra.

Quái vật đưa tay nhận lấy, ném một bộ quần áo vừa xấu vừa hôi ở bên cạnh cho cậu.

“Thay cái này vào.”

Câu không thể phản đối, cậu cần bộ quần áo xấu xí này. Quần áo trên người cậu là tơ lụa thượng hạng, dù dính đầy máu nhưng vẫn có người chú ý. Mỗi lần đi ra ngoài cậu có thể nhận ra rằng mọi người đều nhìn vào quần áo của cậu, nhưng cậu không thể ra ngoài thay được, bên ngoài có quá nhiều người, bọn họ sẽ phát hiện ra bí mật của cậu mất.

Lúc trước, cậu không muốn sống, cho nên không sợ lộ. Nhưng giờ lại khác, cậu muốn sống tiếp, cậu muốn chính tay đâm chết kẻ thù, muốn thấy tên khốn kiếp này gặp báo ứng.

Nắm chặt bộ quần áo trên tay, cậu nhìn chằm chằm vào tên quái vật trước mắt. Tên kia đang ăn bánh nướng ngấu nghiến, không nhìn cậu lấy một cái. Tim thấp thỏm cởi đai lưng, dùng tốc độ nhanh nhất cởi áo ngoài, mặc bộ quần áo màu tro xấu xí kia vào.

“Đổ nước đi, đổi một thùng sạch.” Quái vật vừa ăn vừa nói.

Cậu nhanh chóng ra khỏi doanh trại, đến nguồn nước gần nhất thay nước, tiện thể rửa mặt mũi chân tay luôn. Máu của mẹ nhuộm đỏ nước, cậu cứ nghĩ mình sẽ bật khóc nhưng cậu lại cắn chặt hàm răng kìm nén dù nước mắt đã đong đầy hốc mắt.

Cậu sẽ báo thù cho mẹ, cậu sẽ.

Lúc cậu trở về doanh trại đã thấy bảy người đàn ông và thiếu niên bị trói chặt bằng dây thừng, bắt quỳ gối trước mặt quái vật. Một đại binh tay cầm đại đao đứng ở bên cạnh.

Cậu xách chậu nước đặt vào chỗ cũ. Tên quái vật vẫn đang gác chân ăn, chờ uống xong ngụm sữa ngựa cuối cùng, hắn đặt chén gỗ xuống đất, mấy người quỳ phía trước đều run lên.

“Các ngươi biết đây là đâu không?” Quái vật hỏi.

Đám đàn ông và thiếu niên đang quỳ tái mặt, vội vàng gật đầu.

Hắn dùng giọng điệu thật bình thản, nói: “Nơi này là doanh trại nô lệ, tất cả những gì thối nát nhất, kém cỏi nhất, tệ hại nhất trong quân doanh đều là công việc của chúng ta. Từ hôm nay trở đi, các ngươi chính là lính ở nơi này. Các ngươi có thể thử chạy trốn, nhưng đó chỉ làm tăng thêm lạc thú cho đội kỵ binh thôi. Kẻ bị bắt không có kết cục tốt đâu, ít nhất ta chưa thấy bao giờ. Cách duy nhất để rời khỏi nơi này chính là cố gắng sống sót. Nếu ngươi sống đủ lâu, chờ người phía trên ngươi chết, ngươi sẽ thay vị trí của hắn.” Lời này thẳng thắn đến mức làm cho người ta không biết phải nói gì.

Bảy người kia đều kinh ngạc trợn mắt nhìn quái vật. Quái vật chỉ vô cảm cầm một cái bánh nướng khác, cắn một miếng, lạnh lùng nhìn bảy người trước mắt, nói: “Ta sẽ không trói các ngươi, nhưng nếu có ai gây chuyện thì phải tự phụ trách hậu quả, hiểu chưa?”

Nô lệ mới tới gật đầu lia lịa. Quái vật phất phất tay, chỉ vào hai người trẻ tuổi nhất, ra lệnh cho đại binh: “Cởi trói, dạy hai tên này bắn tên, sau đó xem đội nào thiếu người thì bổ sung vào.”

“Vâng.”

Đại binh chém đứt dây thừng, để những người đó dỡ dây thừng thô to trói trên cổ tay xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.