Chiến Lang

Quyển 2 - Chương 10



Hắn không nhớ được quê hương xưa như thế nào nữa, ký ức khi còn nhỏ đã sớm phai nhòa, ngay cả khuôn mặt của cha mẹ chết thảm cũng đã trở nên mơ hồ ngay từ trước khi hắn trả thù. Thậm chí là nỗi đau cũng đã biến mất sau nhiều năm đánh trận chém giết.

Là cô đã gợi lại những ký ức của hắn về mẹ. Trong mơ hồ, hắn chỉ nhớ dường như mẹ cũng là người Hán. Dưới ánh trăng rằm bà thường kể cho hắn nghe về quê hương bà, về vẻ đẹp núi non nơi đó, giọng nói luôn mang theo nhớ nhung, trong mắt cũng có chút buồn bã.

Hắn nhớ có một ngày, cha tặng mẹ một cái vòng bạc do thợ Tống làm, bên trên điêu khắc một đóa hoa lan xinh đẹp, vô cùng tinh xảo. Mẹ cảm động đến mức không nói nên lời, lập tức đeo ngay vòng tay vào, đến chết cũng không tháo.

“Đại gia, ta biết ngài, vợ ngài là người Tống đúng không? Ngài thích cái nào ta tính rẻ cho.” Tiểu thương không hồ hởi như lần trước nhưng vẫn tươi cười chào hàng.

Xưa nay hắn luôn đưa tất cả tiền cho cô, dù là tiền bán nến hay tiền lương hắn đi khuân vác. Còn cô luôn giữ lại hoặc mua nguyên liệu, chứ chưa bao giờ mua bất cứ thứ gì cho mình, ngay cả chiếc lược cô đang dùng cũng là mượn của A Linh.

Hắn không có nhiều tiền, nhưng hắn muốn mua cho cô một cái gì đó để cô giữ lại bên người, để cô có một cái lược của riêng mình.

Hắn rũ mắt nhìn những cây lược gỗ tinh xảo, vốn định lấy chiếc có hai bông hoa sen nở rộ trên mặt nước nhưng lại thấy bên cạnh có một chiếc hình bán nguyệt, bên trên được khắc một bông hoa nhỏ. Chiếc lược gỗ ấy tuy rằng đơn giản, nhưng năm cánh hoa trắng muốt trên thân lược đen tuyền vô cùng bắt mắt.

Hắn chỉ vào bông hoa, hỏi.

Thấy hắn thực sự hứng thú, tiểu thương lập tức trở nên thân thiện, khéo léo giới thiệu: “Đây là mai, hoa mai. Chỉ nở ở vùng lạnh nên nơi này không có, nhưng quê ta nở rất nhiều. Cả bông hoa còn bé hơn một đồng tiền, nhưng đã nở là nở đầy cây. Ở quê ta, tùng trúc mai được tôn là Tuế Hàn Tam Hữu, văn nhân nhã sĩ đều rất thích, bởi vì nó chịu được lạnh, tuyết còn chưa tan đã đua nhau nở. Bọn họ nói hoa này tuy nhỏ lại trắng, không sợ lạnh, tượng trưng cho ý chí kiên cường, rất được yêu thích.”

Loại hoa nhỏ này khiến hắn nhớ tới cô.

“Cái này bao nhiêu tiền?” Hắn lại hỏi.

“15 văn.”

Đó bằng tiền công mấy ngày của hắn, nhưng hắn muốn cô có được nó nên vẫn lấy túi tiền ra.

Tiểu thương nhìn hắn đếm tiền. Lúc hắn đưa tiền tới, phía sau đột nhiên trở nên náo loạn.

Hắn quay đầu lại, chỉ thấy có người kêu.

“Trộm! Trộm! Bắt hắn! Khốn kiếp, trả tiền lại cho ta!”

Thương lữ ghét nhất là trộm cướp, mọi người vừa nghe vậy liền xông lên ngăn cản. Nhưng kẻ trộm kia biết chút võ công, thân thủ không tệ, mấy người ngăn cản đều bị hắn ta đấm bay. Tên trộm còn vừa chạy vừa cố ý hất đổ sạp, ngăn cản mọi người. Khoảnh khắc tên đó chạy qua bên người hắn, suýt nữa đã hất rơi đống tiền trong tay hắn.

Người tới nơi này đều phải đi hơn trăm ngàn dặm, tất cả đều là tiền vất vả mồ hôi nước mắt, tiền của hắn đương nhiên cũng vậy. Tuy rằng kịp thời nghiêng người tránh, hắn vẫn có chút tức giận, chưa kịp nghĩ hắn đã nắm chặt đồng tiền, xông lên, đấm vào mặt tên trộm kia. Ai biết tên trộm kia thân thủ linh hoạt nên tránh được, còn rút ra một con dao nhỏ, vung về phía hắn, muốn dọa hắn lùi lại.

Điều này càng khiến hắn giận hơn, dễ dàng tránh được con dao sắc bén, nhân lúc tên kia sơ hở, liền đạp hắn ta một phát. Tên trộm bị hắn đá bay đến bên tường, đau tới mức quỳ rạp xuống đất. Biết võ công hai người chênh lệch, tên kia sợ hãi bò dậy định chạy tiếp. Hắn sải bước tới, từ sau xách cổ áo tên trộm, kéo hắn ta quay lại, định đánh tiếp.

Nhưng không ngờ lúc tên kia quay mặt lại, hắn lại thấy một dấu ấn vô cùng bắt mắt trên khuôn mặt của tên kia.

Dấu ấn nô lệ…

Hắn ngẩn ra, hơi chần chờ, không đánh mà chỉ giật lại túi tiền nặng trịch trong tay tên kia, buông vạt áo hắn ta ra, lạnh giọng quát.

“Cút!”

Tên trộm ngẩn ra, trừng hắn, sau đó vội vàng xoay người bỏ chạy.

Hắn cầm túi tiền trở lại, trả cho khổ chủ đang hổn hển chạy tới.

“Vị huynh đệ này, đa tạ, đa tạ….”

Khổ chủ vô cùng cảm kích nhận lại túi tiền, liên tiếp nói cảm ơn hắn, mừng đến phát khóc.

Chưa bao giờ được người khác cảm ơn nên hắn không biết phản ứng thế nào. Hơn nữa những người bên cạnh lại bắt đầu cùng nhau vỗ tay, hắn bỗng thấy xấu hổ, khẽ gật đầu một cái rồi vội vàng xoay người đi.

Thấy vậy mọi người mới dần tản đi, tiếp tục buôn bán.

Hắn đi không xa lại phát hiện trong tay còn nắm tiền, nghĩ đến lược còn chưa mua, hắn quay lại chỗ tiểu thương.

“Ông chủ, ta muốn mua chiếc lược hoa mai kia.” Hắn nói xong, mở tay ra, đưa tiền tới.

Tiểu thương thấy hắn quay lại liền tươi cười, vừa đưa lược cho hắn vừa nói: “Đại gia, thân thủ của ngài tốt thật đấy, may mà có ngài nếu không người kia mất tiền là cái chắc.”

Hắn im lặng, không trả lời.

Tiểu thương cúi đầu định cầm tiền trong tay hắn lại phát hiện đồng tiền hơi nóng, mà trong lòng bàn tay hắn vẫn hằn lên vết đồng tiền, có thể thấy vừa rồi hắn nắm tay chặt đến mức nào.

Tiểu thương là người từng trải, nhìn quần áo là có thể thấy hắn không phải người có tiền, nhưng dù vậy vẫn hăng hái giúp đỡ người khác, không hề có ý đồ xấu với số tiền kia, quả đúng là hiếm có. Thấy vậy ông trả lại cho hắn năm văn tiền, cười: “Đại gia, nương tử ngài là đồng hương với ta, ta bán rẻ cho ngài, chiếc lược này mười văn là được rồi.”

Hắn hơi sửng sốt, nhìn tiểu thương nhiệt tình cùng nụ cười trên mặt ông, khuôn mặt ngăm đen của hắn bỗng nóng lên, nhưng không khách khí, nhận lại năm văn tiền kia, nói.

“Cảm ơn.”

“Không cần khách khí, không cần khách khí.” Tiểu thương cười hớn hở, vẫy tay. “Lần sau cần gì cứ nhớ tới hàng ta.”

Hắn gật đầu, đặt chiếc lược vào trong lòng, xoay người rời đi.

Sau khi về nhà, hắn liền thử tìm cơ hội đưa cây lược trong lòng cho cô.

Nhưng cuối cùng lại không lấy ra, lo cô không thích kiểu đó, lại sợ cô trách hắn tiêu tiền bậy bạ.

Cho nên hắn lần khần tới tận sau khi ăn xong vẫn không dám lấy ra.

Thời gian trôi qua như bay.

Đảo mắt, mùa đông giá rét đã sắp hết, gió xuân đã tới.

Ngày càng ngày càng dài, đêm càng ngày càng ngắn.

Tuyết đông tan dần, thời tiết ấm dần lên, chậm rãi lộ ra tường thành, nóc nhà, phiến đá bị tuyết che phủ suốt mùa đông.

Hắn biết nên chuẩn bị rời đi, Lạp Tô sẽ không từ bỏ việc đuổi giết hắn.

Nhưng tòa thành này, căn nhà này giống như bức tường, không chỉ chắn gió chắn tuyết mà còn ngăn cản tất cả quá khứ kinh khủng xưa kia.

Ở đây, hắn chỉ là một người Hán tên Trương Dương từ phương Đông xa xôi đến nương nhờ họ hàng, dựa vào khuân vác, bán nến mà sống, nhưng mỗi một đồng tiền hắn kiếm đều sạch sẽ.

Ở đây, hắn không phải A Lãng Đằng hung tàn máu lạnh, ác danh vang xa.

Ở đây, cô là người phụ nữ của hắn, là thê tử của hắn.

Cô giặt quần áo, nấu cơm cho hắn, giúp hắn may giày, vá áo. Tuyết rơi, cô sẽ giúp hắn phủi tuyết trên vai; gió lên, cô sẽ dặn hắn mặc thêm áo. Sau một ngày bận rộn trở về, cô sẽ ra đón hắn, đưa hắn một ly trà. Mà mỗi đêm, cô sẽ cùng hắn nằm trên chiếc giường đất kia, cùng hắn triền miên hoan ái, sau đó cuộn mình trong lòng hắn yên lặng đi vào giấc ngủ.

Đây là cuộc sống hắn chưa bao giờ dám mơ tới.

Bình thường, nhưng hạnh phúc.

Cho nên, mặc dù gió tuyết đã ngừng, thời tiết ngày một ấm lên, ngay cả khi hắn đã có thể nếm được trong gió vị bão cát từ phương xa, hắn vẫn không muốn rời đi. Ở sâu trong nội tâm, hắn luôn có cảm giác nếu rời khỏi thành nhỏ hoang vắng này đến thành lớn hơn, đến nơi bận rộn hơn, cô sẽ không cần hắn, không phải dựa vào hắn nữa. Hắn không phải người tốt, hắn không có tiền, không phải người đáng để cô dựa vào.

Cái hắn có chỉ là thân thể đầy sẹo, cùng võ nghệ để giết người, chưa nói đến chuyện hắn còn giết mẹ cô. Mặc dù cô ra vẻ như không để ý đến nữa, nhưng hắn biết cả đời cô cũng sẽ không thể quên chuyện này.

Mà cô thông minh như thế, tốt đẹp như thế.

Mỗi khi hắn nhìn cô, giống như lúc này, trái tim sẽ bất giác quặn thắt.

Ăn cơm tối, rửa bát, lau bàn xong, hắn cùng cô trở lại phòng. Cô đốt nến cẩn thận ghi chép các khoản thu chi, cô tỉ mỉ đếm, lau tro bụi, vấy mỡ trên từng đồng, xếp ngay ngắn trên bàn, sau đó đặt một nửa vào hộp, một nửa cho vào túi tiền.

Hộp là hắn dùng củi bỏ đi ở cạnh phòng làm ra, túi tiền là cô mua lại vải với giá rẻ từ thương nhân về khâu.

Tiền trong hòm, hắn biết cứ đủ 50 đồng cô sẽ xâu lại trả cho A Linh. Tiền trong túi cô để hắn cầm, rồi hai người sẽ cùng nhau đi mua nguyên liệu làm nến.

Cô luôn để hắn cầm tiền, ban đầu hắn còn không để ý, cho đến khi ra chợ, tuy nguyên liệu là cô chọn, mặc cả cũng là cô làm, nhưng tới khi trả tiền lại là hắn trả.

Mấy lần như vậy, hắn mới phát hiện, cô để hắn cầm tiền là vì nể mặt hắn, làm cho người ta biết hắn mới là người cầm tiền, người ra quyết định cuối cùng.

Chưa từng có ai làm như vậy, chưa từng có ai nghĩ cho hắn như vậy, lại càng không có ai nể mặt hắn.

Sĩ diện không đáng tiền, hắn hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng hành động săn sóc nho nhỏ này của cô lại khiến tim hắn ấm áp, không thốt được nên lời.

Nhìn cô cẩn thận sắp xếp từng tiền đồng, cây lược gỗ trong ngực càng giống như một món tiêu pha vô lý.

Không biết vì sao, hắn đột nhiên cảm thấy mình thật ngốc.

Không có mặt mũi đâu mà trực tiếp đưa cho cô, hắn đành nhân lúc cô đi tắm, đặt cây lược gỗ lên gối của cô. Sau đó ép mình nhìn vào quyển sách trên bàn, không được nghĩ tới phản ứng của cô khi nhìn thấy cây lược ấy nữa.

Hắn bây giờ đã nhận biết được vài chữ đơn giản. Khi rảnh cô sẽ dạy một vài chữ trên sách cho hắn, dạy hắn ý nghĩa của từ đó, sau đó hỏi hắn cách đọc từ đó bằng tiếng Hồi, Ba Tư, Mông Cổ như thế nào, tiếng địa phương đọc thế nào.

Cô nói muốn hắn dạy cô, kì thực cũng là để hắn có cơ hội biết chữ Hán.

Hiện giờ, hắn đã có thể dễ dàng phân biệt được các chữ số, từ một đến mười, từ mười đến trăm. Bình thường, thông qua những con số ngày càng tăng hắn còn có thể cảm nhận được cảm giác thành công, nhưng hôm nay thì không tài nào tập trung được, ngược lại càng chú ý đến cây lược gỗ hắn đặt trên gối của cô hơn.

Cô chưa bao giờ hỏi hắn về tiền công nhận được nhờ khuân hàng, công việc đó không phải hôm nào cũng có, hắn đưa cô bao nhiêu, cô cầm bấy nhiêu. Cho nên hôm nay tuy hắn không đưa tiền cho cô, cô cũng không hỏi. Cô thậm chí còn chưa bao giờ kiểm tra túi tiền của hắn.

Có lẽ hắn vẫn nên lấy lại cây lược kia thì hơn, hiện giờ có lẽ không phải thời cơ thích hợp.

Nghĩ vậy, hắn liền đứng dậy định lấy lại cây lược gỗ. Nhưng đúng lúc ấy cô lại đi vào, hắn cứng đờ, đành tiếp tục ngồi im ở tại chỗ, thấp thỏm dán mắt vào quyển sách.

Cô đi qua phía sau hắn, mang đến một làn gió thơm. Hắn nghe thấy tiếng cô cởi áo khoác treo lên giá, sau đó cô ngồi lên giường, cởi giày, nằm dịch vào bên trong. Cô thích ngủ ở bên trong, chỗ đó có cái bao vải nhỏ, để bên cạnh gối đầu của cô. Sau khi lên giường cô sẽ lấy bao kim chỉ bình thường nhét trong giày ra đặt vào bao vải, cây lược cô mượn A Linh cũng đặt trong bao vải đó.

Khi cô dịch vào bên trong, hắn nghe thấy cô đột nhiên im lặng, dừng tất cả động tác. Hắn biết cô đã nhìn thấy cây lược gỗ hắn đặt trên gối cô.

Khi ấy, hắn bất giác siết chặt nắm tay, trong lòng bàn tay hơi ẩm mồ hôi.

Hắn chờ cô gọi hắn, hỏi hắn cái lược này từ đâu tới, nhưng cô mãi vẫn không nói gì, sau đó hắn lại nghe thấy tiếng cô cử động. Hắn nín thở ngại thần đợi thêm một lát, cuối cùng cũng không chịu nổi quay đầu lại, chỉ thấy cô ngồi ở bên giường, cầm cây lược gỗ hình bán nguyệt chậm rãi chải mái tóc dài.

Nhìn cô không chút tức giận, bộ dáng chải đầu vô cùng dịu dàng động lòng người. Chờ đến khi hoàn hồn, hắn đã không tự chủ được đi đến bên giường, trong lòng hoảng hốt, đứng chôn chân trước mặt cô. Cô ngước mắt nhìn hắn, sau đó đặt cây lược gỗ vào tay hắn.

“Giúp ta.” Cô nói, trong mắt có cảm xúc hắn chưa từng gặp qua.

Cổ họng hắn thít lại, nắm chặt cây lược gỗ mộc mạc tinh xảo.

Hắn giúp cô chải đầu, một lần lại một lần, cẩn thận, nhẹ nhàng. Cây lược gỗ từ trên trán cô chải ra sau, qua bên tai trượt xuống. Mái tóc cô như mây, như nước, mềm mại như tơ lụa.

Hắn chải đến khi mái tóc cô sáng bóng, mềm mượt.

Từ đầu tới cuối, cô vẫn ngồi yên ở bên giường, nhìn hắn, đôi mắt đen láy chứa đầy nhu tình khiến hắn nín thở.

Sau đó, cô nâng hai tay lên, vuốt ve khuôn mặt căng cứng của hắn. Còn hắn thì bất giác xoay người cúi đầu, chỉ vì để cô có thể vuốt ve hắn, có thể có được hắn càng nhiều hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.