Chiến Lật Chi Hoa

Chương 37



CHƯƠNG 37

Edit: Dece

“Tiễn Diệp là anh em cùng mẹ khác cha của ca ca tôi, bọn họ là anh em cùng mẹ khác cha—”

Chuyện tình có tính bạo phát như thế này được Nhiếp Phong Vũ chậm rãi nói ra, nó cứ quanh quẩn bên tai Nguyên Chiến Dã, lúc này, hắn đã hiểu được quan hệ hơn mức bình thường của Tiễn Diệp và Nhiếp Phong Vũ theo lời của Quan Trí là ý tứ gì.

Rốt cuộc là chuyện loạn thất bát tao gì đang xảy ra a!

“Huyết thống, kỳ thực là loại quan hệ vô cùng kỳ diệu.” Nhiếp Phong Vũ giơ lên khóe miệng, tiếp tục nói: “Có đôi khi cách cậu rất xa, có thể sẽ có lúc cậu phát hiện nó phi thường gần. Lần đầu tiên nhìn thấy Tiễn Diệp, hắn núp sau lưng anh hai, ánh mắt của hắn khi đó, tôi nghĩ là trong một khoảng thời gian ngắn, sẽ không sao quên được—”

“Ý của anh là ngày nào đó ra đường, không cẩn thận đụng phải một thằng nhóc của nữ nhân bên ngoài nào đó sinh cho anh!” Nguyên Chiến Dã cười nhạo nói, một chân nhoài xuống đất muốn rời khỏi người Nhiếp Phong Vũ, chẳng qua là không thành công.

Nhiếp Phong Vũ dùng sức lôi kéo làm hắn va vào lòng ngực của mình, cười nói, “Tôi không có sở thích đi gieo rắc mầm mống bừa bãi.”

“Theo tôi thì đây là trò cười số một thế kỷ đó!” Nguyên Chiến Dã bĩu môi, “Buông ra! Không có chuyện gì mà hai đại nam nhân ôm ấp lại đi ôm ấp nhau?”

“Hai người chúng ta ôm nhau, có thể làm chuyện gì thì cậu phải rất rõ ràng mới đúng!” Ý cười trên mặt Nhiếp Phong Vũ càng dày đặc, trong mắt là vài tia thích thú câu dẫn, một tay tập kích trên mông của người nào đó, hơn nữa còn ra sức làm càn.

“Mông của tôi không phải bánh mỳ!” Nguyên Chiến nhe răng cắn, bắt lấy “móng vuốt” sắp làm mông hắn biến hình, hắn phát hiện Nhiếp Phong Vũ gần đầy càng ngày càng biến thái! Cũng có thể nói, y càng ngày càng thích “bắt nạt” mình. Nếu hắn và Nhiếp Phong Vũ đánh nhau, bảo đảm hắn sẽ không do dự mà đánh gãy mũi y, nhưng khi đó chắc cũng phải còn là trẻ vị thành niên, mà bản thân đã hết hứng thú với đánh đấm, đương nhiên hắn chỉ có thể dùng phương thức của mấy thằng nhóc loi nhoi mà giải quyết, hắn hoài nghi, Nhiếp Phong Vũ ở phương diện nào đó sẽ phải hướng dẫn hắn—.

Nghĩ nghĩ, gương mặt của Nhiếp Phong Vũ từ từ phóng đại, Nguyên Chiến Dã chỉ trong nháy mắt đã gọi hồn hoàn xác, phát hiện mình không biết từ khi nào đã nằm trên giường. Hey! Cái này đúng là dụ dỗ a! Khi nào thì hắn bị lôi lên giường a? Ở đây có giường từ lúc nào vậy, mới bắt đầu hắn đã không chú ý a? Mà người ở phía trên mình biểu tình có vẻ đắc ý, làm hắn có suy nghĩ muốn đập đầu vào tường, đương nhiên, trước tiên phải đánh gãy mũi Nhiếp Phong Vũ.

“Ha ha ha~ lợi dụng cơ hội!” Nhiếp Phong Vũ dùng ngón trỏ chọc chọc hai má hắn, động tác thân mật này làm Nguyên Chiến Dã nhíu mày, “Cậu gần đây rất hay mất tập trung, suy nghĩ cái gì?”

Nguyên Chiến Dã quả thật không phản bác, có lẽ hắn rất rõ biểu hiện của hắn, nhưng cảm giác bị nhìn thấu thực sự không tốt tí nào, ở đây hắn không thể không thừa nhận: Nhiếp Phong Vũ là một nam nhân rất lợi hại. Cùng y một chỗ giống như đang đứng giữa ranh giới của tử thân, nguy hiểm nhưng cũng rất kích thích. Nhưng mà, có mấy ai kiên trì cùng y tiếp tục?

“Cậu thích Tiễn Diệp?”

Trầm mặc, sau đó là đặt ra câu hỏi, “Nếu thế thì sao? Anh sẽ làm gì hắn?”

Đùa bỡn vành tai của Nguyên Chiến Dã, Nhiếp Phong Vũ khẽ cười một tiếng, nói: “Tôi sẽ không làm gì hắn, nhưng tôi ghét người khác nhìn trộm đồ vật của tôi.”

Nguyên Chiến Dã nhướn mày, “Đồ của anh?”

“Tôi bây giờ, rất muốn nghe cậu nói rằng cậu thích tôi—” Giống như không nghe thấy câu hỏi của hắn, Nhiếp Phong Vũ thực dịu dàng mà nói, tựa như đang thôi miên, dịu dàng đến mức làm cho người ta cảm thấy không chân thật. Nguyên Chiến Dã biết, Nhiếp Phong Vũ từ trước đến giờ vẫn luôn dịu dàng, nụ cười của y có thể ban tặng cho bất kỳ kẻ nào, bởi vì nó là giả tạo. Bản thân cũng từng hoài nghi.

“Chỉ là một câu nói, cần gì chấp nhất như vậy? Nếu là vậy thì nghĩ rằng mình thắng rồi, sau đó sẽ nhìn tôi bị anh giẫm nát dưới chân?” Nguyên Chiến Dã nhìn người trước ngực, một tay của người nọ đang tao nhã giải khai nút áo của hắn.

“Tôi nói rồi, quên ván cược kia đi, chúng ta bắt đầu lại, chẳng lẽ chuyện này so với việc cậu thừa nhận khó khăn hơn sao?” Nhiếp Phong Vũ dùng chóp mũi cọ xát vào người Nguyên Chiến Dã, nút áo đã hoàn toàn bị gỡ bỏ, đưa tay bắt đầu tháo bỏ thắt lưng của hắn, chậm rãi mà không bức bách, giống như đây là một chuyện vô cùng bình thường.

Chỉ có Nhiếp Phong Vũ mới có thể làm chuyện này tao nhã như vậy! Nguyên Chiến Dã cảm thấy nhịp tim của mình có chút bất thường, bọn họ không phải chưa từng làm qua, nhưng hôm nay, không giống như trước kia, tại sao lại không giống, hình như bây giờ hắn không có thời gian để suy nghĩ.

“Anh thích tôi?” Lần này, là Nguyên Chiến Dã hỏi.

Nghe thấy câu hỏi của hắn, Nhiếp Phông Vũ tạm thời ngừng lại “động tác” trong tay, hơi ngẩng đầu, giống như đang nghiêm túc suy nghĩ. Thuận tiện nói một chút, động tác trong tay của y là cởi quần lót của Nguyên Chiến Dã.

Nguyên Chiến Dã có chút không hiểu, thậm chí là cảm thấy kỳ quái, đây là lần đầu tiên Nhiếp Phong Vũ đối mặt với câu hỏi của hắn, tuy rằng cũng từng hỏi y một câu tương tự như thế, nhưng Nguyên Chiến Dã biết y chưa bao giờ thẳng thắn trả lời vấn đề này, Nhiếp Phong Vũ sẽ nói gì tiếp theo, hắn có loại cảm giác “Hốt hoảng lo sợ”.

Thật sự là một loại “tra tấn” a!

Hoàn hảo, Nhiếp Phong Vũ không ‘tra tấn’ hắn lâu lắm, cúi đầu nhìn thẳng vào hắn, Nhiếp Phong Vũ giật giật môi, bình tĩnh mà nói một câu : “có lẽ.”

Chỉ vỏn vẹn hai từ, nhưng lại như một quả đại bác bắn xuống biển, bùng nổ cả biển cá ! Mà Nguyên Chiến Dã là một trong những con cá đó, Nguyên Chiến Dã bị câu trả lời của Nhiếp Phong Vũ đánh giật run người ! Người trước mắt này là Nhiếp Phong Vũ sao ? Uống nhầm thuốc rồi phải không ?

“Anh uống nhầm thuốc?” Đại não như bị nghẹn, vừa thông hành lại thì bật thốt ra, một phen bắt lấy cái áo coi như là chỉnh tề của Nhiếp Phong Vũ, Nguyên Chiến Dã cắn răng rống: “Anh đang diễn trò à ? Bây giờ mà nói với tôi như vậy, đầu óc của anh bị ai đả kích rồi ? Phải không ?” Một bên rống, một bên lắc, theo kiểu truyền thống, nhưng hắn lay lắt Nhiếp Phong Vũ còn lợi hại hơn.

Nhiếp Phong Vũ vô tình cười cười, trước tiên là ngăn lại Nguyên Chiến Dã đang quá khích, sau đó giữ lấy đầu hắn, làm cho hai người đối mặt với nhau, “Cậu tốt lắm, cơ thể của cậu phi thường lớn, cân xứng mà còn co dãn, da trắng nhưng nhìn lại rất khỏe khoắn,eo nhỏ mông hẹp, sờ lên thì có cảm giác rất không tồi, màu của đầu ngực—”

“Dừng! Dừng! Anh dừng lại cho tôi! Cái đoạn này vứt vào quá khứ đi! Không cần anh nói cho tôi biết hình dáng của cơ thể mình là gì đâu!” Nguyên Chiến Dã duỗi tay che miệng Nhiếp Phong Vũ lại, không cho y tiếp tục nói nữa, nếu nói tiếp, có phải y sẽ miêu ta phía dưới của hắn hay không! Cái này là sao a? Chẳng lẽ còn trông mong y nói đến mấy thứ cao siêu hơn nữa à?

“Cũng được—” Nhiếp Phong Vũ ngoài ý muốn mà đáp ứng, “Còn hơn là tôi nói càng ngày càng thích dùng nó làm cái gì.” Nói xong thì Nguyên Chiến Dã cảm thấy lòng bàn tay của mình nóng lên. Nhiếp Phong Vũ liếm hắn!

Xẹt một cái liền rút tay về, mà Nhiếp Phong Vũ lại tiếp tục liếm môi của hắn, ngón tay thon dài cũng đồng thời thăm dò cơ thể hắn, lần tới nơi nào là nơi ấy như đốt lửa, sờ chỉ mới vài cái đã làm Nguyên Chiến Dã cả người nóng phần phật.

“Ngô! Ân—” Đáng chết! Không thích hợp! Hôm nay hắn và Nhiếp Phong Vũ đều không thích hợp! Vặn vẹo cơ thể, Nguyên Chiến Dã muốn thoát khỏi bàn tay đang ve vãn trên hông của hắn, lại giống như đòi hỏi nhiều hơn nữa.

“Chúng ta đến màn làm tình ngươi tình ta nguyện được không?” giữa tiếng thở dốc, Nhiếp Phong Vũ buông môi Nguyên Chiến Dã ra, theo gò má mà khẽ hôn xuống, hơi thở của hai người rất hỗn loạn, nhưng cũng rất đồng dạng. “Buông bỏ tất cả, cả người đều tập trung tinh thần, tuy rằng lúc cậu cắn tôi, tôi rất là hưng phấn, động tác càng mạnh hơn, nhưng mà răng nanh của cậu lực sát thương rất lớn—”

“A~” Nguyên Chiến Dã cau mày, lé mắt nhìn y, “Tôi thực cao hứng khi anh trưng cầu ý kiến của tôi, nhưng mà nếu muốn tôi đồng ý thì trước tiên lấy cái tay của anh ra có được không?” Bàn tay kia, đã vói vào trong quần lót của Nguyên Chiến Dã, “A! Đau a hỗn đản!” Phân thân trọng yếu bị cầm lấy, rồi còn bị ngắt một chút, Nguyên Chiến Dã cắn răng nghiến lợi mà nâng chân lên, muốn đá cho tên kia văng xuống đất.

Ngăn lại cú đá thần công của hắn giữa đầu gối, Nhiếp Phong Vũ cười, hơi buông lỏng thứ ở trong tay ra, biểu tình có điểm chế nhạo mà nói: “Cương rồi! Xem ra cậu rất thích cảm giác bạo lực khi làm tình.” Ánh mắt chứa đậm *** càng ngày càng thâm thúy, tại loại thời điểm này, dường như bản tính dứt khoác của đàn ông lại tăng gấp đôi.

Nguyên Chiến Dã một trận xấu hổ và giận dữ, một tay đẩy mặt Nhiếp Phong Vũ ra, hôm nay Nhiếp Phong Vũ giống như uống thuốc kích dục, cả người đều tản ra loại vị đạo dẫn dụ. “Cút! Đừng có đem mấy lời thoại trong AV ra mà nói với tôi, lão tử bây giờ không có tâm tình làm đâu, anh động dục thì tự lấy tay mình mà giải quyết!” Tuy rằng hạ thân đúng là có phản ứng, bầu không khí cũng rất được, nhưng mà Nguyên Chiến Dã không muốn để cho Nhiếp Phong Vũ đắc ý, hắn càng ngày càng có cảm giác bị nắm bắt, tuy bây giờ nhìn sơ qua, hình như là Nhiếp Phong Vũ đã cúi đầu trước rồi.

Trở mình một cái, Nhiếp Phong Vũ như một con độc xa bò ra phía sau, ôm lấy Nguyên Chiến Dã, hạ thân vừa lúc đụng đặt vào giữa mông của người kia, phi thường vừa khít. Nguyên Chiến Dã sửng sốt một chút, cắn chặt răng!

Cứng quá! Cách một lớp quần nhưng vẫn có thể cảm giác được thứ kia đã nóng đến mức nào! Nhiếp Phong Vũ cái tên này rốt cục là thứ gì a? Cho đến khi nghe được tiếng kéo phéc-mơ-tuya, sau đó là một thứ nóng bỏng đặt giữa khe đùi hắn, Nguyên Chiến Dã biết, đó là một hung khí!

“Mười lăm tuổi tôi cũng chưa bao giờ dùng tay giải quyết.” Ngay khi nói xong liền dùng tay ái muội ma xát, giống như đang nhắc nhở đối phương phải làm chuyện gì tiếp theo.

Cầm thú! Nguyên Chiến Dã quay đầu, hung hăng trừng mắt liếc y!

“Nhiếp Phong Vũ, anh vừa rồi nói muốn ngươi tình ta nguyện, bây giờ lật lọng hả?” Tiêu rồi! Hắn còn có thể cảm thấy mạch đập của tên kia nhảy lên.

Nhiếp Phong Vũ anh tuấn nhướn mày, ôm eo hắn kéo lại gần mình hơn, cắn lên vành tai hắn, giọng nói có chút khàn khàn: “Tin tôi đi, cậu sẽ được hưởng thụ.”

Cái này hoàn toàn là dụ dỗ!

Nhưng cơ thể của Nguyên Chiến Dã không thể khống chế mà run lên một chút, không thể không thừa nhận, cơ thể hắn đã quen với việc cùng Nhiếp Phong Vũ làm tình. Đàn ông, khả năng thích ứng con mẹ nó không bình thường đâu! Chẳng qua, nếu nói là muốn hưởng thụ–nheo mắt lại, Nguyên Chiến Dã dùng một giây để suy nghĩ, đột nhiên xoay người mà áp lên trên Nhiếp Phong Vũ, có lẽ là gặp may, mông vừa lúc vững vàng ngồi trên phân thân của Nhiếp Phong Vũ, Nguyên Chiến Dã phát hiện, tư thế này quả thực rất kích thích! Tư thế *** loạn, nhưng càng *** loạn hơn đó chính là khí tức của hai người.

Nhìn người đang ngồi phía trên mình, Nhiếp Phong Vũ giơ lên khóe miệng, ý cười chậm rãi lan rộng, dùng thủ pháp đầy sắc tình mà vuốt ve đùi của Nguyên Chiến Dã đặt hai bên hông, “Cậu thích cưỡi? Không tồi, tư thế này chúng ta rất ít dùng—”

Nguyên Chiến Dã trắng mắt liếc y, phải nói là phong tình vạn chủng, sau đó lại cảm nhận được thứ đặt phía sau mông của hắn càng cương cứng.

Kháo!

“Nếu muốn hưởng thụ, tôi cũng có cách để chúng ta đều hưởng thụ đó—” Nguyên Chiến Dã có chút giảo hoạt mà cười, một tay sờ bụng Nhiếp Phong Vũ, lần đầu tiên được “ăn đậu hủ”. Wow! Đúng là, cơ thể rất được, lực thắt lưng cũng không tồi.

“Hửm?” Nhiếp Phon Vũ nhíu mi, cười hỏi: “Cậu muốn chủ động sao? Trước tiên là nuốt tôi vào, sau đó thì tự mình động? Cũng được, như vậy còn vào sâu hơn, cậu cũng có thể khống chế bản thân để mình có thể thoải mái hơn—”

“Câm miệng ~~~~!” Nguyên Chiến Dã phát điên, hắn biết Nhiếp Phong Vũ không có khái niệm cảm thấy thẹn, nhưng hiện tại hắn càng thêm xác định Nhiếp Phong Vũ hoàn toàn không biệt thẹn là gì! Lời thoại của phim thần tượng đã muốn trở thành phim 18+ rồi! Nam nhân với nam nhân gọi là cái gì? Cái gì mà V? (GV =))) )

Bỏ đi! Chuyện trước mắt quan trọng hơn, áp chế lửa giận trong lòng, Nguyên Chiến Dã hít một hơi thật sâu, dò xét dáng người của Nhiếp Phong Vũ. Tầm mắt dừng lại trên vai đối phương, ngoài cánh tay, hắn hỏi: “Anh biết mấy loại võ?” Biết người biết ta, trước tiên phải am hiểu ưu điểm và nhược điểm của “địch nhân”.

Bất động thanh sắc mà nhìn hắn, Nhiếp Phong Vũ vẫn bảo trì nụ cười, một tay sờ lên phân thân của Nguyên Chiến Dã, màu thâm hồng nhục dục, bị bao vây trong lòng bàn tay, thị giác cùng cảm giác, hai phương diện này đã kích thích bọn họ đạt đến cao trào. Nguyên Chiến Dã cắn răng, nuốt xuống tiếng rên rỉ, tuy rằng nếu tiếp tục nhẫn nại nữa thì sẽ bị nội thương! Chẳng qua, mặt mũi bây giờ quan trong hơn, sau đó mới đến tôn nghiêm của nam nhân!

Thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, Nhiếp Phong Vũ tận lực bảo trì ngữ khí, chậm rãi nói: “Không luyện boxing nhiều, Muay Thái, chiến thuật của Pháp hay Irasel đều có thể.”

Y nói rất thoải mái, nhưng mà Nguyên Chiến Dã nghe xong thì mặt mày liền tái mét. Cái gì y cũng học vậy? Một người Trung Quốc đi học cách đấu thuật kịch liệt của người nước ngoài, kết quả bất ngờ thật đó? Ba loại trước thì không tính, nhưng mà thế võ cuối cùng được gọi là “Xáp láp cà, trong đó có một người có thể sử dụng chiến thuật để đánh vào chỗ trí mạng của đối phương mà chỉ quân nhân mới được sử dụng, người thường không thể luyện, mà hắn không cho rằng Nhiếp Phong Vũ sẽ ngoan ngoãn chỉ dùng chiêu thức đánh nhau đơn giản.

Tựa hồ nhìn ra nghi hoặc trên biểu tình của Nguyên Chiến Dã, Nhiếp Phong Vũ tốt tánh giải thích: “Rất ít người tìm hiểu về nó, cũng rất khó tìm ra nhược điểm trong lối đánh, đặc biệt là đối với người am hiểu quyền thông Trung Hoa, muốn thế thượng phong không hề dễ dàng.”

Câu nói cuối cùng, làm cho “âm mưu” của Nguyên Chiến Dã bại lộ. Chẳng qua, cũng đã nhìn thấu hết rồi, cho nên không cần quanh co lòng vòng nữa, đâu phải chuyện gì dọa người lắm đâu!

“Vậy—Nhiếp Phong Vũ, để tôi ở trên một lần thì sao? Một lần làm tình cam tâm tình nguyện đi!” Cười mị người lại vô cùng ái muội, Nguyên Chiến Dã từ từ nghiêng về phía trước, tay kia của hắn cũng tìm được phân thân đã chuẩn bị rất tốt của Nhiếp Phong Vũ, chậm rãi vuốt lên vuốt xuống.

Biểu tình trên mặt của Nhiếp Phong Vũ cũng chứng minh rằng hắn đang hưởng thụ, Nguyên Chiến Dã rất ít khi chủ động phục vụ, nếu có thể dùng miệng—.

“Không được có tư tưởng đồi trụy! Mau trả lời!” Dùng sức mà ngắt thứ kia một chút, Nguyên Chiến Dã cảm thấy nếu bản thân cứ tiếp tục như vậy thì chẳng khác nào sẽ bị hơi thở kia bao trùm lấy.

Nhiếp Phong Vũ cười hai tiếng, sắp mở miệng—lại đột nhiên quay đầu nhìn về hướng cửa sổ, Nguyên Chiến Dã cũng làm như vậy. Hai người đàn ông thính lực cực nhạy, đều đồng thời phát hiện tiếng vang ngoài cửa sổ. Tuy rằng có một khoảng cách không nhỏ, nhưng đã rung động dữ dội, loại tiếng vang này cùng tốc độ–.

Nguyên Chiến Dã giơ lên khóe miệng, hỏi: “Phải mất bao nhiêu lâu mới đến được đây?”

Đã cảm thấy mọi chuyện có chút chuyển biến, nhưng Nhiếp Phong Vũ vẫn trả lời: “Nếu là lái xe, thì khoảng sáu tiếng.”

“Còn máy bay?”

Nhiếp Phong Vũ khẽ nhíu mày, không trả lời. Mà khi đó, lại quay đầu, đã có thể nhìn thấy nơi phát ra tiếng vang vừa rồi—một cái máy bay trực thăng! Nó đứng giữa không trung, cánh quạt hoạt động với tốc độ cao, gió lớn đập mạnh vào thủy tinh giống như bị động đất.

Lạnh lùng nhìn thoáng qua phi cơ, Nguyên Chiến Dã cúi đầu nhìn Nhiếp Phong Vũ, *** đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt lạnh như băng nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Đối tác của anh đến đó,” Buông tay ra, hắn từ trên người Nhiếp Phong Vũ bước xuống, “Không đi nghênh đón một chút?” Khi lần thứ hai quay đầu lại, cửa cabin của trực thăng đã bị mở ra, người ngồi bên trong dùng loại ánh mắt bao hàm phẫn nộ mà theo dõi Nguyên Chiến Dã.

Nguyên Chiến Dã cười lãnh đạm, làm cho người ta không biết tâm tình của hắn lúc này là gì.

“Cậu gọi hắn đến đây?” Nhiếp Phong Vũ ngồi xuống, nhìn Nguyên Chiến Dã đang mặc quần áo hỏi.

Lắc đầu, “Tôi căn bản còn không biết người muốn tới đây là ai.” Kết quả, thật là một trò đùa mà.

Sắp mặc quần vào, người phía sau đột nhiên dùng sức kéo hắn về phía giường, Nhiếp Phong Vũ ngăn lại hắn, nụ cười trên khóe miệng dần biến thành cười lạnh, nói với Nguyên Chiến Dã: “Vậy thì, chúng ta diễn cho “vị khách không mời mà đến” kia xem đi!”

Nguyên Chiến Dã mặt không thay đổi mà nhìn y, không phản kháng cũng không phối hợp, mà ngay khi Nhiếp Phong Vũ cúi đầu hôn hắn, tiếng súng nổ liền vang lên, thủy tinh vỡ nát, tượng như một bức tường chỉ trong nháy mắt đã biến thành trăm mảnh.

Cùng lúc với Nhiếp Phong Vũ kéo cái chăn ở một bên sang trùm lấy y và Nguyên Chiến Dã, cảm giác đau đớn vì những mảnh thủy tinh đâm vào người vẫn thực rõ ràng. Nguyên Chiến Dã nhắm mắt lại, nghe thấy một tiếng rống giận, thanh âm càng ngày càng gần.

“Nguyên, Chiến, Dã!”

Mở mắt ra, gương mặt của Nhiếp Phong Vũ cận kề ngay trước mắt, đối phương đang nhìn hắn, đem chăn xốc lên. Quay đâu, Nguyên Chiến Dã thấy được một gương mặt quen thuộc nhưng cũng có chút lạ lẫm. Ha—cắt tóc a?

Cười cười, Nguyên Chiến Dã nói: “Tô Hòa, mỗi lần cậu đến đều rất đúng lúc a! Lần trước là cứu tôi, lần này—” Nói xong thì nhìn về phía Nhiếp Phong Vũ.

Sắc mặt của Nhiếp Phong Vũ, cho đến bây giờ vẫn chưa từng âm u như vậy. Đương nhiên, Tô Hòa đứng bên ngoài cửa sổ đã bị vỡ nát cũng không tốt hơn là bao.

End 37.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.