Chiến Thần

Chương 133: Bụi bặm lắng đọng



Ánh mắt của những người ở bên trong cái kén màu vàng đã không còn thấy được bất cứ vật gì, ngay cả thân thể của mình cũng không thấy, thậm chí cả mình còn sống hay không cũng không thể phân biệt được.

Bọn họ không thể giao lưu với người khác, cho dù là chiến hữu chỉ cách mấy mét, hay kẻ địch vừa mới va chạm vũ khí với nhau cũng không thể cảm nhận được nữa, trở thành một cá thể tồn tại hoàn toàn cô độc.

Thứ duy nhất có thể liên lạc, đại khái chỉ có linh hồn Đường Vũ trong chiến thần, cùng người điều khiển Ian Clermont.

__ Ian, thân thể trước kia của tôi hoàn toàn khác cái cũ, tuyệt đối không yếu ớt, đợi tôi trở về rồi, anh phải chuẩn bị tư tưởng cho tốt đó.

__ Bất kể cậu có hình dạng thế nào, cậu vẫn là cậu trong tim tôi.

__ Ian, mấy lời tình cảm này anh học với ai thế?

Đường Vũ hỏi xong câu đó, cảm thấy trong lòng Ian nổi lên một tia nghi vấn.

__ Tôi nói lời tình cảm khi nào?

Quả nhiên… kỹ năng tâm tình của ai đó trời sinh đã mãn cấp rồi.

Sau khi dung làm một với chiến thần, lần đầu tiên Đường Vũ bắt đầu có cảm giác chỉ có nhân loại mới có.

__ Nóng quá.

Sau khi cậu nói câu này, liền cảm thấy nỗi hoảng loạn truyền đến từ một người khác.

__ Đừng sợ Ian, rất nhanh chúng ta sẽ có thể gặp mặt…

Ánh sáng màu vàng càng lúc càng chói, rất nhanh đã sáng thành màu bạc trắng.

Đường Vũ nghe có người nói bên tai cậu “Đừng đi, đừng đi!”, nhưng cậu đã không phân rõ được đó là ảo giác do thân thể quá nóng, hay là suy nghĩ trong nội tâm cậu, hoặc chính là suy nghĩ của Ian truyền đến.

Tất cả diễn ra quá nhanh, không có giày vò thống khổ, không có chia ly phiến tình, sau khi ánh sáng bạc bùng lên, bầu trời rực rỡ như đổ sụp lập tức rút lại, trung tâm co rút chính là vị trí của chiến thần.

Thoáng chốc co rút kết thúc, bầu trời hồi phục màu sâu thẳm trước đó, ánh sáng vàng lan tràn rồi ánh sáng trắng chói lòa dường như chỉ là ảo giác của tất cả mọi người, không còn lưu lại một chút dấu vết nào.

Điều duy nhất giúp mọi người xác định trước đó trong vũ trụ quả thật từng xảy ra một lần biến động kinh thiên, chính là đối thủ của liên bang, tất cả người Hyde, đều đã biến mất tăm.

Bất kể là người Hyde trước đó bị áp chế dưới vũ khí, hay người Hyde suýt lấy đi tính mạng mình, người Hyde vốn đang ở trên chiến trường, hay người Hyde đang đuổi tới, trong cái kén màu vàng kia, những người có chảy huyết thống Hyde, đã biến mất hoàn toàn.

“Chuyện gì vậy? Vừa rồi…? Tôi đang nằm mơ sao?” Chính vừa rồi, vũ khí của người Hyde chỉ còn hai cm nữa sẽ đâm xuyên hắn, chỉ còn 0.001 giây, hắn sẽ chết, nhưng hắn lại được thần linh chiếu cố, tiếp tục sống như kỳ tích.

“Lẽ nào chúng ta đều đang nằm mơ sao?” Các chiến sĩ liên bang cảm thấy giọng nói của mình cũng không còn chân thật, hình như cực kỳ xa xôi.

“Kẻ địch của chúng ta đâu? Lẽ nào trong một đêm, tất cả đã biến mất??”

Khi mọi người chậm rãi hoàn hồn, xác định kẻ địch của họ đã biến mất dạng, còn xác nhận những kẻ xâm lược cũng không xâm lấn vào trong tinh hệ, nỗi vui mừng bao lấy họ, trong vũ trụ lan tràn sự kích động.

Bọn họ cho rằng những kẻ địch đột nhiên xuất hiện đó đại khái lại đột nhiên bỏ đi theo hướng đã đến.

Họ không sợ kẻ địch cường đại, nhưng nếu kết thúc cuộc chiến tranh khó hiểu mà không thương vong, bọn họ đương nhiên sẽ càng cao hứng.

Cuộc chiến vốn cho rằng phải kiên trì mấy năm thậm chí mấy chục năm, lại kết thúc không báo trước, sao có thể không khiến người ta cuồng hỉ.

Đương nhiên, bị truyền tống đi, chỉ có người Hyde trong trận pháp, nhưng những người này cũng gần như tương đương với tất cả chiến lực mà chủng tộc đó phái đến tinh hệ Abel, người Hyde rải rác còn lại trong liên bang, đã không đủ tạo nên uy hiếp.

Ogavin ngây ngốc nhìn máy liên lạc, những thuộc hạ đắc lực và đáng tin của Franco và ông bỗng nhiên tối đi tám phần, ánh sáng trong mắt tựa hồ ảm đạm đi, tràn đầy suy sụp, hoàn toàn không còn phong độ tổng thống ngày xưa.

“Tấn công lập tức có thể bắt đầu, tổng thống các hạ, chúng tôi không thể liên lạc với thượng tướng Franco, xin ngài chỉ thị.” Nhóm quân sự đang chuẩn bị xâm nhập bên ngoài trận truyền tống không biết đã xảy ra chuyện gì, vẫn hồi báo như thường.

Kế hoạch mà họ luôn âm mưu, chỉ thiếu một bước cuối cùng, nhưng lại phải dừng trước điểm kết thúc đó.

Ogavin cười khổ hạ lệnh: “Tiến công!”

Cho dù bại cục đã định, nhưng có lẽ ông vẫn còn cơ hội.

Trong mắt Ogavin tràn đầy vẻ điên cuồng, cho dù chỉ có thể làm thổng tống của bảy đại liên bang một phút, ông cũng muốn liều!

Cuộc chiến xâm lược không lan tràn, hồi phục sau cuộc chiến cũng dễ dàng hơn, thương vong cũng được khống chế trong số lượng rất thấp, các tổng thống liên bang đều lộ vẻ vui mừng, ngay cả khi nhận được tin bị tấn công, cũng không thể khiến họ hoảng sợ.

Dù sao trong liên bang, không thể xuất hiện tình huống họ không thể dự liệu được.

Dã tâm của Ogavin người qua đường cũng biết, sao họ có thể không chút phòng bị, binh lực không nhiều, nếu chiến sĩ Hyde chưa biến mất, có lẽ họ sẽ đau đầu một trận, nhưng hiện nay, ngay cả khí thế xâm lược khiến họ vội vàng trở về cũng không có.

Ngay cả một phút làm tổng thống bảy đại liên bang Ogavin cũng không thể có.

Các liên bang trong tinh hệ đều bận rộn, diệt trừ thế lực tàn dư của Ogavin, hồi phục tinh vực bị chiến tranh tổn hại, trị liệu người bị thương… thắng lợi đến quá đột nhiên khiến tất cả mọi người đều giữ tâm trạng ghi ân.

Họ không biết rốt cuộc là ai đã tạo nên kết quả này, tuy mơ hồ đoán được, nhưng không ai có thể chứng thực.

Bọn họ chỉ có thể trân trọng hòa bình khó có được, an ủi bình dân vừa rơi vào hoảng loạn, để mọi chuyện đi vào quỹ đạo, sớm hồi phục cục diện hài hòa trước cuộc chiến.

Mà người đàn ông được mọi người âm thầm cảm tạ dường như đã biến mất, không ai biết anh đi đâu, còn trở về hay không.

Lần cuối cùng mọi người thấy anh, là trước khi tinh hệ bị ánh sáng vàng bao trùm, người đó điều khiển chiến thần, cô độc đứng trong vũ trụ lặng lẽ, cực kỳ lẻ loi.

“Ôi Noah, cậu thật sự không biết Ian đi đâu sao? Nhưng trừ Đường Vũ ra cậu chính là người bạn tốt nhất của Ian, sau khi Đường Vũ biến mất, cậu ta cũng chỉ có thể tâm sự với cậu thôi.”

Noah bất đắc dĩ liếc nhìn Emir đang suy nghĩ rất đương nhiên một cái, nói: “Được rồi, Ian từ trước tới giờ không biết tâm sự, huống chi là nói với tôi?”

Hắn nói xong trừng mắt nhìn thanh niên dung mạo cực kỳ tinh xảo đang dán trên người mình, chỉ cánh tay đang ôm eo mình nói: “Cậu có buông ra hay không!”

Thanh niên cột tóc đuôi ngựa khàn giọng nói đầy gợi cảm: “Tôi đang ghen đó Noah, sao anh có thể bảo tôi buông anh ra chứ.”

Ken dùng gương mặt cọ mạnh vài Noah vài cái, sau đó gặm lọn tóc màu trắng của đối phương, chơi rất vui vẻ.

“Bệnh thần kinh.” Noah thấp giọng mắng một tiếng, nhưng không giãy ra. Nếu hắn muốn giãy, ít nhất đối phương sẽ không thể ôm thuận tay như thế.

Phùng Dương luôn rầu rĩ u buồn, Malak đang không ngừng an ủi cậu.

Elijah vừa nghe đến tên Ian khóe mắt đã chua xót, Emir cũng không dám hỏi nữa.

Nhìn từng đôi trước mặt, Phùng Nghị tràn đầy cảm xúc.

Nghĩ đến người bạn đã mất tích, hắn cảm thấy ảm đạm.

Người đàn ông mạnh mẽ như Ian đương nhiên không thể nào xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, mà người khiến người đó không từ mà biệt, trừ người yêu ra, không còn gì khác.

Sau khi tất cả qua đi, Phùng Dương đã tiết lộ trước khi người Hyde bị truyền tống đi, có lẽ Đường Vũ vẫn chưa biến mất, chỉ là không biết cậu đang ở đâu, tồn tại bằng phương thức nào.

Cho nên những người bạn tốt cuối cùng cùng giải quyết được một nghi vấn trong lòng, nếu là não của Đường Vũ, lại thêm năng lực của Ian, có thể làm ra trận truyền tống lớn như vậy, hình như cũng dễ hiểu.

“Đáng tiếc, Ian làm chuyện này lại không thể nói rõ cho toàn thiên hạ, nếu không với cống hiến của cậu ta, trực tiếp phong làm tướng quân cũng chẳng quá.” Emir nói.

“Đúng đó, hoặc có thể trực tiếp làm tổng thống Hick của chúng ta luôn, dù sao tên Ogavin cũng không chống đỡ được bao lâu nữa.”

Noah hả hê nói.

Thời gian trôi qua rất nhanh, một thế lực khác của Hick với Noah đi đầu nhanh chóng quật khởi, hình thành thế lực đối kháng với tổng tống Ogavin, mà Ogavin vì mưu đồ xâm lược liên bang khác thất bại nên bị cô lập hoàn toàn, dưới đả kích liên tục, thế lực đang sắp sụp đổ.

Noah không vội lật đổ Ogavin, vì trong nội bộ của họ còn có một chút “mâu thuẫn nhỏ” chưa giải quyết.

Do Hick chỉ có một vị tướng quân, mà người đó cũng đã mất tung tích trong chiến tranh, lật đổ Ogavin, tiếp theo nên làm gì, người còn lại đều rất đau đầu.

Văn kiện nâng Noah lên làm trung tướng chưa đưa xuống, mà Emir lại không có hứng thú với việc thăng quan, Phùng Nghị càng tránh né không kịp.

“Tôi thấy thế này đi.” Nghĩ tới nghĩ lui, Noah nói: “Abner đang ôm một bụng lửa giận muốn xả với Ogavin, hiện tại Ogavin phòng bị không để chúng ta chính diện tiếp xúc với Abner, chúng ta cứ tạo dấu hiệu giả rằng mình không hợp ý kiến do không biết để ai thống lĩnh, để Ogavin thả lỏng trước một chút, đánh với Abner một trận, tiếp tục tiêu hao thực lực của họ, sau đó chúng ta sẽ cùng xử lý hai con cáo già đó.”

Noah vừa đưa chủ ý, lập tức được mọi người đồng ý.

“Thuận tiện còn có thể mượn cớ không hợp nhau, mọi người tản ra khắp nơi tìm kiếm Ian, tôi không tin cơ giáp to lớn chói mắt như chiến thần lại biến mất vô ảnh vô tung.” Noah nói.

Mọi người vỗ bàn tán đồng, lập tức tung ra tin tức mấy vị thiếu tướng, trung tướng không hợp nhau.

Hiện tại họ vẫn đang ở Derek, một là không dám xác định người Hyde có rút lui toàn bộ chưa, phải phòng đối phương muốn quay trở lại, còn lại là có thể cách xa Ogavin, tránh đối phương không đi đối đầu với Abner mà gây phiền toái cho họ.

Chuyện Abner lo lắng nhất đã xảy ra, ông nổi giận như sấm nổ.

Kế hoạch xâm lược thất bị không phải chuyện khiến ông tức giận nhất, chiến thần mới là thứ khiến ông kiêng kỵ, hiện tại không rõ tung tích chiến thần, tên mãng phu Ogavin còn phân tinh lực đối phó ông, ông thật muốn vả vào mặt đối phương.

Mất đi Franco và mấy phó thủ, Ogavin hoàn toàn mất phương hướng, ngay cả chuyện đang ngồi trên vị trí tổng thống chắc cũng quên rồi.

“Đi nói với tất cả mọi người, phòng thủ nghiêm ngặt, một khi có người mang quân hàm tiếp cận, lập tức giết không cần hỏi.”

Ogavin không phải không có đầu óc, có điều đối thủ là những người trẻ tuổi thông minh như Noah, suy nghĩ của Ogavin trở nên rất đáng cười.

Ông ta thật sự cho rằng giao tình giữa Noah, Phùng Nghị và Emir sẽ rạn nứt vì ai sẽ làm người lãnh đạo sao?

Quả là trò cười!

Lúc này còn không phái người đến Derek tiêu diệt sạch những kẻ đó, ngược lại đi đối phó với ông, sao có thể khiến ông không tức giận.

Nhưng, điều mà ông lo sợ nhất, là chiến thần không rõ tung tích.

Nếu không tìm được chiến thần trong tinh hệ này, vậy chuyện đó thật sự rất nghiêm trọng.

Vì, Abner luôn nhớ ngài Joe từng nói: “Tôi ban năng lực của tôi cho nó.”

Năng lực của ngài Joe, là xuyên qua thời không! Còn là xuyên vào thời không cao cấp!

Bất cứ lúc nào ngài cũng có thể trực tiết giết chết ông! Thậm chí nếu người đó vì mất người yêu mà không thể khống chế, giết chết cả tinh hệ này cũng có khả năng!

Ian không biết mình đang ở nơi nào, thậm chí cả ký ức cũng ngắt ngứ, cho đến khi qua rất lâu, anh mới nhớ ra cuộc đời mình.

Kỳ lạ là, dường như anh có hai cuộc đời trùng lặp, nhưng mọi chuyện hoàn toàn khác nhau.

Anh tốn khá lâu mới làm rõ được chuyện này.

Anh đã tìm lại được ký ức kiếp trước.

Anh nhớ Đường Vũ từng nói, kiếp trước anh kiêu ngạo, tự phụ, bây giờ nhớ lại, phát hiện mình quả thật rất đáng ghét, đến mức sau đó thích Đường Vũ, cũng không dám bày tỏ.

Nhưng bất kể là ký ức cãi nhau, đánh nhau hay liên thủ chiến đấu với Đường Vũ, hiện tại nhớ lại luôn rất hưởng thụ.

Ian thoải mái híp mắt, ký ức trôi nổi trong đầu, sau đó anh thấy một thế giới đường sọc.

Anh có một chút ấn tượng với thế giới này, Đường Vũ miêu tả nơi này rất kỳ lạ, có thể thấy một phần quá khứ đã xảy ra.

Nhưng Ian cảm thấy, thế giới đường sọc mà anh đến, hoàn toàn khác với miêu tả của Đường Vũ.

Vì khi ngón tay của anh – chiến thần chạm vào đường sọc đó, đường sọc sẽ nứt ra, mà những cảnh tượng liên quan đến ký ức của anh sẽ xuất hiện từ bên trong, có điều không liên tục, mà ngắt quãng.

Trong thế giới này, chỉ có chiến thần có thể cử động.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.