Chiến Thần

Chương 30: Thổ lộ quan hệ



Đường Vũ lấy hai phần thức ăn nhanh đơn giản, lại chỗ Ian Clermont, đưa một phần qua.

%gxux*}~{69cdug39fz)+si@ Light-Raito44 @{~1.$82zgtm[}19dl.#|=lm(!

“Thượng tá, nhiệt lượng của bánh mì không thể bổ sung thể lực tiêu hao cho anh.” Đường Vũ nói xong, ngồi đối diện.



Rõ ràng không ngờ học viên bổ khuyết này còn dám đến quản chuyện riêng của mình Ian nhìn phần thức ăn còn đang bốc khói, nói: “Tôi đã từng trải qua đặc huấn thể lực, bây giờ tôi cần bảo đảm trước khi đáp lên hành tinh tự nhiên gần nhất tiến hành bổ sung nguyên liệu, hai học viên bổ khuyết trên chiến hạm sẽ không ngất xỉu vì không đủ dinh dưỡng.”

Bay trong vũ trụ không giống trên hành tinh, vì các loại từ trường và tác dụng của lực hấp dẫn, nhu cầu về nhiệt lượng đối với cơ thể người bình thường sẽ tăng lên, nếu không thể kịp thời bổ sung, có thể sẽ dẫn đến thiếu dinh dưỡng.

Đường Vũ dại ra, không biết nên nói gì với vị thượng tá nhìn thì lạnh nhạt nhưng biết quan tâm chu toàn này.

“Xin hỏi, hành tinh tự nhiên gần nhất phải mất bao lâu mới đến được?”

“Hai ngày, nếu không có gì ngoài ý muốn.”

“Hai ngày…” Đường Vũ cúi đầu suy nghĩ, cuối cùng quyết định nói ra mục đích chính mà mình bắt chuyện với thượng tá, “Nếu lên hành tinh mẹ thuận lợi, tôi có thể xóa một vài trình tự trong Sisyphus không… những trình tự đó có vẻ không ổn định lắm, tôi sợ sẽ sinh ra ảnh hưởng đến chiến đấu sau này của anh.”

Sau khi khởi động lại Sisyphus, Đường Vũ nhập vào rất nhiều trình tự không tồn tại ở thế giới này, cậu không muốn những dấu vết đó sẽ mang tới phiền toái cho mình.

Trừ nó ra, cậu cũng không nói dối, đối với người khác mà nói, tuyệt đối không thể làm chuyện gì qua loa với Ian Clermont và cả cơ giáp của anh, lỡ người đàn ông này có chuyện gì trên chiến trường, cậu có một trăm cái đầu cũng không đủ rơi.

Dường như đã sớm đoán được Đường Vũ có một vài bí mật, Ian không hỏi nhiều, chỉ gật đầu, uống một hớp nước, đẩy phần ăn trước mặt mình sang cho Đường Vũ, rồi đứng lên ra ngoài.

Đường Vũ nhìn hai phần ăn thầm nghĩ, tình huống gì đây… lẽ nào thượng tá cho rằng cậu có thể ăn hai phần sao?

Sau khi giải quyết lo lắng lớn nhất trong lòng, Đường Vũ hoàn toàn yên tâm.

Đường trở về cũng coi như thuận lợi, như Ian Clermont đã nói, hai ngày sau khi Đường Vũ và Phùng Dương xoắn xuýt có nên ăn bánh mì khô nẻ hay không, họ đã đáp xuống một hành tinh tự nhiên nạp nhiên liệu, nhân viên ở trạm nhiêu liệu trên hành tinh còn vô cùng nhiệt tình đưa cho họ mấy phần ăn.

Có thể nhìn ra được, bọn họ cực kỳ hứng thú với hai người trên chiến hạm của thượng tá Clermont.

Thậm chí Đường Vũ còn hoài nghi những nhân viên này mỗi người mang một hộp tới, là vì có thể vây xem hai người họ.

“Lần này thượng tá trừ gọi những bữa dinh dưỡng bình thường, còn muốn phần ăn có rất nhiều khẩu vị!”

“Hai người này nhất định có quan hệ không bình thường với thượng tá!”

“Ồ… thượng tá vẫn nghiêm túc như thế…”

ia92,)46,}ed6863#[ptdd10@ Huyết Phong @`/994ci2681dfdljgwn%}pnmh48

“Nhưng lần trước cậu không cẩn thận làm hỏng một hộp cơm dinh dưỡng, anh ấy cũng không trách cậu.”



“Ánh mắt anh ấy vẫn rất đáng sợ …”

“Sợ cậu vẫn theo nhìn đó thôi!”

Hai nhân viên canh dưới kho cơ giáp vừa nhìn người tới lui bổ sung nhiên liệu cho Ngân Ưng, vừa trộm nói chuyện.

Đường Vũ đứng trong chiến hạm nhìn ra ngoài, hành tinh này khác với Mayo, Kenton, một vùng trắng xóa, có vẻ rất lạnh.

Cậu nhớ đến những tài liệu mình đã học thuộc, có một quyển chính là giới thiệu về 59 hành tinh tự nhiên của liên bang, trong đó có nhắc đến một hành tinh nhiệt độ bình quân đều là âm mấy độ, đại khái là hành tinh này.

Nghe nói còn có một hành tinh, âm mấy chục độ, chỗ đó thật sự không phải nơi người ở, thật sự là hành tinh tự nhiên sao?

Hành tinh này còn có chút giống trái đất vào mùa đông.

Lòng Đường Vũ nhộn nhạo, rất muốn xuống dưới đi dạo, nhưng lần này cậu được giáo huấn rồi, tuyệt đối không dám tự tiện rời khỏi Ngân Ưng.

6429hs.%gl81{!fp?44293950@ Light @:?#$+764641&{!95fu57

“Thượng tá Clermont, bổ sung nhiên liệu cho tàu còn cần hai mươi phút, tinh trưởng muốn mời ngài uống một ly trà nóng.” Có người đứng dưới bàn điều khiển nói.



Tinh trưởng, là chức vị lớn nhất một hành tinh! Vậy mà muốn mời Ian Clermont uống trà, mặt mũi của anh quả là lớn!

Đường Vũ nhìn Ian Clermont, phát hiện đối phương chẳng có dao động gì, không nhìn ra được rốt cuộc đang nghĩ gì.

Không ngờ đối phương đột nhiên đảo mắt nhìn cậu, tiếp theo đứng lên, đi lại chỗ bậc thềm dưới bàn điều khiển.

Khi bước xuống bậc thứ nhất, người đó dừng bước, hơi nghiêng người nhìn Đường Vũ.

Đường Vũ bị nhìn ngẩn ra, rồi rất nhanh đã vui muốn chết, cậu gần như xém cười ra tiếng, cực khổ nén lại hỏi: “Thượng, thượng tá, tôi và Phùng Dương có thể ra ngoài xem thử không? Chúng tôi bảo đảm sẽ không đi xa, hơn nữa trong vòng hai mươi phút nhất định sẽ về!”

Người đàn ông không phản đối, tiếp tục bước xuống.

Ye!

hs59!fswz&}67+|#`2560@ Light.raito44 @85vx2242vv/?[^{*{=do16dhsczh?=

Không phản đối chính là đồng ý rồi!



Đường Vũ kéo Phùng Dương vẫn cực khổ nghiên cứu ra ngoài thế giới băng tuyết dạo một vòng.

“Cậu điên hả! Cậu quên trước đó tại sao bị Ian giáo huấn sao? Còn dám…”

“Lần này tôi đã xin rồi, thượng tá cũng đồng ý rồi, mau đi thôi!”

“Cái gì, sao Ian có thể đồng ý… đừng kéo tôi chứ!”

Vừa lôi vừa kéo, Đường Vũ cuối cùng cũng kéo Phùng Dương xuống khỏi bàn điều khiển.

Vừa tiếp xúc với không khí bên ngoài, Đường Vũ liền rùng mình, may mà nhân viên ở đây đã chuẩn bị áo khoác vô cùng ấm áp, trực tiếp phủ lên người họ.

“Thật nhiều tuyết!” Đường Vũ giang hai tay hít sâu vài cái trong trời tuyết.

Trên hành tinh nhân tạo không có phân biệt mùa, mỗi ngày thời tiết duy nhất chính là bão cát, Kenton lại bốn mùa như xuân, làm Đường Vũ suýt đã quên mất còn có một mùa đông mê người này.

Không khí cực kỳ tốt, tuy không có thực vật xanh um, nhưng mùi tuyết tươi mới lại có thể bù đắp cho tiếc nuối đó.

Phùng Dương cũng là người chưa trưởng thành, tuy lúc mới bị kéo ra không cam tâm tình nguyện, nhưng lúc này cũng đã hơi si mê.

Trên đa số hành tinh, cảnh tuyết đều rất khó gặp được.

Đường Vũ cũng cố ý bỏ qua tuổi tác thực đã là đàn ông trưởng thành của mình, cùng Phùng Dương lăn lộn trong trời tuyết.

“Ian, người đó là em trai của Phùng Nghị sao?” Một ông già với mái tóc bạc nhìn Ian hỏi.

“Đúng.”

“Thì ra là vì cứu cậu ta. Vậy người bên cạnh là?”

Ian nhìn hướng hai thiếu niên đang đánh trận tuyết, vẻ lạnh lẽo trong mắt có hiện tượng tan ra, “Cậu ta là bạn học của Phùng Dương.”

Điên đủ rồi, trước khi Ian Clermont trở về, Đường Vũ kéo Phùng Dương chạy về Ngân Ưng.

Hai người đều đi tắm, lúc bước ra Đường Vũ liền bị Phùng Dương kéo lại.

Vẻ mặt đối phương cực kỳ nghiêm túc, khiến Đường Vũ cho rằng đã xảy ra chuyện gì.

“Đường Vũ, có chuyện cậu cần phải trả lời cho tôi.”

Đường Vũ vô thức trở nên nghiêm túc theo, gật đầu, nói: “Chuyện gì?”

“Cậu và Ian rốt cuộc có quan hệ gì?”

Đường Vũ: “…”

`lh752171*(gunh65ojct@ Huyết Phong @zvej56cc2113^]73nr?+ej`?ha90

Hóa ra là vấn đề này, Đường Vũ giở khóc giở cười, “Không có quan hệ gì hết.”



“Cậu đừng lừa tôi! Vậy cậu nói đi, tại sao anh ta lại đồng ý cho cậu cùng đi cứu tôi.”

“Một mình anh ta, cũng phải mang theo trình tự viên chứ.”

“Thượng tá hoàn toàn có thể chọn một người xuất sắc, mà không phải là người nổi tiếng kém cỏi như cậu!”

Đường Vũ nghẹn lời, không biết nên trả lời Phùng Dương thế nào: “Tôi… tôi cũng rất lợi hại mà!”

“Được rồi, về một số phương diện, tôi thừa nhận cậu rất lợi hại, nhưng làm sao Ian biết?”

Thấy Đường Vũ không nói ra được, Phùng Dương lại tiếp: “Còn nữa, khi hai người cùng trở về, cậu còn ***! Hai người…”

Đường Vũ đột nhiên ra hiệu: “Ngừng lại! Làm phiền cậu chuyên nghiệp chút, muốn cùng thượng tá vào cơ giáp, không cởi sạch mà được sao?! Lẽ nào muốn tôi nằm bên ngoài Sisyphus, bị gió thổi chết hả!”

Phùng Dương vẫn còn hơi nghi ngờ, nhìn Đường Vũ chằm chằm, hỏi: “Thật sự không có gì?”

Đường Vũ thấy môi Phùng Dương sắp vểnh cao đến mức có thể treo bình tương, đột nhiên cảm thấy đối phương hỏi câu chuyện vô căn cứ này cũng khá buồn cười, nên liền cười phốc một cái, “Sao cậu cứ như đang hỏi chồng có ngoại tình hay không, giống hệt đang ghen vậy hả!”

Nói xong Đường Vũ ôm bụng cười, người bị chê cười thì cứng đờ tại chỗ, dường như đột nhiên nghĩ tới ai đó hoặc chuyện gì đó, mặt liền đỏ bừng.

Thấy Phùng Dương như thế, Đường Vũ nghẹn một chút, đột nhiên bị sặc nước miếng ho sù sụ, vừa vuốt ngực mình vừa nói: “Được rồi, không đùa nữa, tôi nói thật cho cậu biết, thư tiến cử của tôi là do thượng tá viết.”

“Cái gì?!!!”

Để tránh Phùng Dương tiếp tục hiểu lầm, Đường Vũ kể tường tận vụ thư tiến cử cho Phùng Dương.

“Thật ra tôi cũng không có giao tình gì với thượng tá, nếu muốn nói, thì thân với Lily hơn một chút, đại khái là thượng tá nể tình em gái, dù sao anh ta cũng rất nuông chiều Lily.”

ht3410/!:+9611sc{*ttde=&@ Lightraito @{`|.|!80516487uz:[]*.

“Vậy sao?” Phùng Dương nhìn Đường Vũ, có phần không xác định.



“Cái gì mà vậy sao vậy sao.” Đường Vũ xoa mạnh lên đống lông cừu của Phùng Dương: “Làm gì giống như con nít bị cướp đồ chơi thế.”

“Cậu vốn chính là của tôi! Nếu không phải có tôi, bây giờ cậu đã bị đuổi khỏi Kenton rồi.”

“Đúng đúng, cảm ơn Phùng đại thiếu gia chăm sóc tôi, tôi sẽ tiếp tục làm đồ chơi đạt yêu cầu của cậu, được chưa?”

Lúc này Phùng Dương mới cất vẻ bất mãn đi, chậm rãi lộ ra sự đắc ý, “Có thể.”

Đường Vũ trợn trắng mắt.

Sau khi Ian trở về bàn điều khiển, liền điều khiển Ngân Ưng bắt đầu hết tốc lực trở về.

Mục đích đến, là hành tinh mẹ.

Cứ tưởng đến hành tinh mẹ, Ian Clermont sẽ nhận được hoan nghênh long trọng, nhưng lần này Đường Vũ tính sai rồi.

Khi đến hành tinh mẹ, đã qua nửa đêm.

Đường Vũ cảm thấy cái này chắc là do thượng tá đã tính kỹ, chính là để có thể yên ổn về nhà.

Sau khi chiến hạm đáp xuống, lập tức có người của quân đội tới, hai tên hải tặc tinh tế và gián điệp Rice bị nhốt đã bị giải đi.

Xử lý xong chính sự, Ian mới có thời gian để ý đến hai bạn nhỏ trong chiến hạm của mình.

“Thượng tá Phùng Nghị hai ngày sau sẽ về, anh ta nhờ tôi chăm sóc cậu trong thời gian này.” Ian nói với Phùng Dương.

Phùng Dương nghe thế, liền kích động đỏ mặt, Đường Vũ cũng có thể nhìn ra được trái tim cậu ta đang đập thình thịch.

Đợi âm thầm trêu chọc Phùng Dương xong, Đường Vũ liền lúng túng.

#,brvo=~811865mv64^{20@ Lightraito @52$^/32788662hr1319?}ll

Phùng Dương người ta có anh trai tốt, tìm người giám hộ cho rồi, còn mình thì sao!



Nghe nói tàu vũ trụ của trường đã bay về rồi, cậu ở đây không thân không thích, biết dựa vào ai đây!

Thấy thượng tá đã dẫn Phùng Dương đi, Đường Vũ cào tâm cào phế.

Bỏ đi, đợi họ đi rồi, cậu lại nghĩ cách liên lạc với trường, xem làm sao đưa mình về.

Mau đi đi mau đi đi, Đường Vũ thầm niệm, đừng có phát hiện cậu đang trơ trọi quẫn bách ở đây.

Ian dẫn Phùng Dương đi được vài bước, nhạy bén nghe ra chỉ có bước chân một người đi theo, anh dừng lại, quay đầu qua, thấy Đường Vũ đang trợn to mắt, mang vẻ mặt mong họ mau biến mất chút.

Ian nhíu mày, nói với người đó: “Đi theo.”

Mắt Đường Vũ lập tức trợn càng to.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.