Chiến Thần

Chương 9: Hai trường thi đấu



Thấy lực chú ý của hai người đều tập trung vào mình, Carlos tiếp tục nói: “Theo như tôi biết, đã giao chiến mấy lần rồi, lần này khí thế của Rice rất hùng dũng, phái ra đại đội cơ giáp, phía chúng ta kháng cự hơi phí sức.

“Nói bậy!” Phùng Dương kích động nói: “Có Ian ở đó, sao có thể phí sức, các cậu tìm hiểu tình báo kiểu gì vậy hả!”



“Lông Cừu, cậu rất thân với thượng tá Clermont sao? Gọi thẳng tên người ta như vậy?”

“Trước kia lúc anh tôi ở nhà, anh ta cũng từng đến vài lần.” Phùng Dương dường như không muốn nói nhiều, giục Carlos nói tiếp.

“Lấy ít địch nhiều, phí sức cũng bình thường thôi.” Carlos lầm bầm, dưới ánh mắt sắc như dao của Phùng Dương, lại tiếp: “Chúng ta đã tổn thất mười chiếc cơ giáp, đối phương tổn thất mười ba, nhưng tổng số của người ta nhiều hơn chúng ta. Đến ngày mà tin tình báo truyền về, thì thượng tá Clermont còn chưa đích thân lên chiến trường, chẳng qua nghe nói, cơ giáp ‘Sisyphus’ của anh ta đã tiến vào khu chuẩn bị chiến đấu, có thể sẽ nhanh lên chiến trường thôi.”

“Nếu Ian ra mặt, nhất định có thể xoay chuyển chiến cục nhanh chóng!” Phùng Dương nói chắc như đinh đóng cột.

“Ừ, tôi cũng nghĩ thế. Đây là đề kiểm tra trong kỳ của năm hai năm ba khoa chúng tôi, những thứ tôi nói đều là tin tức do năm hai truyền về, tất cả tình báo của năm ba đều là bí mật, không nghe ngóng được, nếu không nhất định sẽ hiểu cụ thể hơn.

Đường Vũ vẫn ở bên cạnh nghe hai người nói, không biết mình có nên tỏ vẻ chút không, không bằng lần sau khi lên mạng, hỏi thăm Lily vậy.

Cậu và Lily đã liên lạc mấy lần rồi.

Bây giờ cơ giáp mà Lily dùng để thực tập có cùng loại hình và cùng một đợt sản xuất với chiếc sử dụng ở Hạn Hải khi đó, trình độ dung hợp Đường Vũ cho cô rồi, nên phương diện đồng bộ vẫn chưa xảy ra vấn đề gì.

Cậu thường xuyên chấp nhận lời mời của Lily trên mạng, xem cuộc thi đấu cơ giáp của cô.

Cô nhóc đó thật là một thiên tài về mặt điều khiển cơ giáp, tuy vóc dáng nhỏ, nhưng thể lực lại tốt hơn con gái bình thường nhiều.

Nói xong tin về Ian Clermont, Carlos lại tiết lộ cho hai người một tin, “Nghe nói học sinh trao đổi năm hai của Rice đã đến rồi, rất ngang ngược, muốn so tài với Kenton.”

Đường Vũ kinh ngạc: “Chúng ta đang có chiến hỏa với Rice, sao còn trao đổi học sinh với họ?”

“Quân sự là quân sự, chính trị là chính trị, giáo dục là giáo dục, cậu có hiểu không hả.” Carlos để lại một câu như thế, rồi kết thúc cuộc “hội ngộ” của ba người hôm nay.

Khi Đường Vũ lên mạng, phát hiện Lily cũng có mặt, liền truyền tống đến chỗ đối phương, phát hiện cô quả nhiên đang khiêu chiến với cơ giáp khác.

“Đường Vũ cậu đến đúng lúc lắm, tôi nhìn trúng một chiếc cơ giáp thiết kế riêng cho nữ, chiếc cơ giáp đó đang trong quá trình hoàn thiện trình tự, tháng sau sẽ được bán trên mạng, đến lúc đó cần cậu kiểm tra độ dung hợp giúp tôi.” Sau khi khiêu chiến toàn thắng một cơ giáp, Lily nói.

Công chúa nhà giàu…

+!akcczv+`364067sg60rz||@ Lightraito @691*,ky$:[#dqct:.%)fiff[^ipij

Đường Vũ oán thầm một câu, cam chịu gật đầu.



“Lát nữa Ian sẽ đến giúp tôi trả tiền, hi hi, là quà sinh nhật Ian tặng tôi, ngưỡng mộ không.”

Tim Đường Vũ đập mạnh một cái, lẽ nào hôm nay cậu sẽ may mắn được thấy nhân vật truyền kỳ đó?

“Cậu đừng vọng tưởng, tôi sẽ không cho hai người gặp mặt đâu.” Lily thấy Đường Vũ sửng sốt, liền tuyên bố quyền sở hữu của mình, “Khó lắm anh ấy mới rút thời gian đến thăm tôi, tôi sẽ không phân lực chú ý của anh ấy cho bất cứ ai.” Nói xong còn cực kỳ kiêu ngạo hừ một tiếng.

“Ấy, Lily…” Nhân lúc Lily không có cơ giáp nào để khiêu chiến, Đường Vũ chen vào: “Bên chỗ thượng tá Clermont, không có nguy hiểm gì chứ.”

“Ian sẽ không để bản thân gặp nguy hiểm đâu.” Lily hất cằm, mũi sắp hỉnh lên trời rồi.

“À, vậy thì tốt.” Đường Vũ cười cười, nói: “Vậy cậu hỏi thăm anh ta dùm tôi.”

Lily đột nhiên nghĩ đến, nếu không nói rõ thì tên Đường Vũ thúi này vẫn cho rằng Ian viết thư tiến cử cho cậu ta.

Đùa à, Ian bận như vậy, lạnh nhạt với người ngoài như vậy, sao có thể phí công sức viết thư tiến cử cho người không quen biết chứ!

Cô phải cho Đường Vũ biết, để cậu ta đừng vọng tưởng.

“Tôi cho cậu biết nha…” Đang định nói, trước mặt Lily lóe lên một tia sáng vàng, nói rõ có người đang truyền tống đến.

Lily lập tức đẩy Đường Vũ ra: “Cậu mau đi đi, đừng làm phiền thế giới hai người của chúng tôi.”

Tuy rất muốn gặp truyền kỳ liên bang, nhưng dạng dân nghèo có tinh tịch hành tinh nhân tạo còn không bằng cả bình dân bình thường như cậu, sợ là không có tư cách rồi.

Đường Vũ tiếc nuối rời đi.

Ánh sáng yếu dần, bóng người bên trong dần rõ ràng hơn.

“Ian, cực kỳ đúng giờ nha! Em dẫn anh đến cửa tiệm đó.”

Sau lưng Đường Vũ truyền đến giọng nói hớn hở của Lily, tiếp theo, cậu nghe một giọng nam: “Ừm.”

Giọng nói lạnh lẽo mang theo cảm xúc cứng nhắc, nhưng lại lộ ra một chút dịu dàng không dễ phát giác.

Đường Vũ quay đầu nhìn, thấy Lily kéo tay một người đàn ông cao hơn cô hai cái đầu, quay người đi về một hướng khác.

Từ sau lưng không thấy rõ tướng mạo, chỉ có thể nhìn rõ mái tóc màu nâu của người đó, chỉnh tề không một sợi rối, cứ như được dùng sáp định hình, không một sợi nào thoát khỏi sự khống chế.

Trên người anh ta chắc là quân trang của thế giới hiện thực, chất vải màu xanh đậm tô điểm cho bóng lưng thêm vị cấm dục, thắt lưng ở eo không nghiêng không lệch, mơ hồ có thể nhìn ra thân hình cường tráng dưới nó.

Có nhìn tiếp nữa cũng chỉ có thể cho ra những kết luận này, Đường Vũ thoáng thất vọng quay đầu đi.

Dường như cảm giác được tầm mắt sau lưng, người đàn ông đó quay đầu qua, nhìn bóng lưng gần đó.

Lily thấy Ian nhìn ra sau, nói: “À, cậu ta chính là Đường Vũ đó, gần đây giúp đỡ em không ít, hơn nữa đều miễn phí hết!” Dường như nghĩ đến gì đó, Lily lại nói: “Đúng rồi, vừa rồi cậu ta còn nhờ em hỏi thăm anh đó, vậy em thay cậu ta thăm hỏi anh, xin hỏi có thể hẹn hò với anh không, thượng tá Clermont.”

19fh~$hq^|be42ta$ck|)@ Light-Raito44 @sf~,tn53fomnuu45ml:.)92522035

Khóe miệng anh cong lên như có như không, mang theo nuông chiều nhìn cô em gái tinh ranh của mình, nói: “Nếu anh đồng ý, thì người hẹn với anh là em, hay là cậu ta?”



Lily ra vẻ không thể tin nổi, mắt trợn trừng kinh ngạc: “Ian! Anh cũng biết đùa nữa hả?”

Người kia lắc đầu, vẫn mỉm cười nói: “Anh chưa từng đùa.”

“Vậy.” Lily lắp bắp, “Vậy đương nhiên là hẹn với em, sao có thể hẹn với cậu ta chứ!”

“Như em mong muốn, tiểu thư Clermont xinh đẹp.”

Bình thường, trừ vùi đầu học bài, Đường Vũ còn tranh thủ đến sân huấn luyện dành cho học sinh của học viện Kenton.

Vì tiền vốn có hạng, Đường Vũ rất trân trọng mỗi lần huấn luyện, bình thường cậu đều bủn xỉn lợi dụng mỗi một phút một giây, cho nên tại sân huyến luyện này chưa từng có ghi chép đăng ký của cậu.

Đăng ký được dùng cho những người chuẩn bị phá kỷ lục, phải tốn trên mấy phút, đùa à, mọi người đều bận rộn như vậy, thời gian lại quý giá, sao cậu lại lãng phí trên chuyện vô nghĩa đó chứ.

Sân huấn luyện cũng phân chuyên ngành, huấn luyện chuyên ngành của Đường Vũ chính là thiết kế trình tự.

Thiết kế trình tự trong sân huấn luyện khác với trên mạng, thiết kế trên mạng dù có tinh xảo, mô hình mô phỏng ra có chân thật, thì cũng chỉ là ảo.

Mà thiết kế tạo ra trên sân huấn luyện đều là thật, có thể kiểm tra, có thể mang đi, thậm chí có thể xin bằng sáng chế.

Đường Vũ không trông mong có thể thiết kế ra trò mới gì để xin bằng sáng chế kiếm tiền, cậu chỉ cực kỳ si mê loại huấn luyện này, chẳng hạn thiết kế những trình tự dung hợp khác nhau cho Lily, mỗi lần nâng cao tốc độ, mỗi lần giúp Lily thuận lợi dung hợp, cậu đều rất thỏa mãn.

Hôm nay, Đường Vũ vốn chuẩn bị đến sân huấn luyện, lại phát hiện người bên trong nhiều hơn gấp bội thường ngày.

“Chuyện gì vậy?” Đường Vũ hỏi người bên cạnh, phản ứng đầu tiên của cậu là bên trong xảy ra chuyện rồi, chẳng hạn sự cố an toàn gì đó.

“Là học sinh trao đổi của Rice thi đấu với đàn anh của chúng ta.” Người đó quay đầu, vốn định nói tiếp, nhưng vừa thấy Đường Vũ, sắc mặt đột nhiên khác thường, lầm bầm: “Tên học sinh kém như cậu xen vào làm gì, cậu cũng chả hiểu nổi.”

Đường Vũ bĩu môi, mở máy liên lạc tìm Phùng Dương, nói: “Lông Cừu, mau đến sân huấn luyện, ở đây có chuyện hay.”

Máy liên lạc truyền đến giọng nói khinh thường của Phùng Dương: “Tôi tới từ lâu rồi, chỉ có cái thứ học sinh kém như cậu không biết vừa rồi đi đâu mất thôi.”

74bn=])^197188uq]:bc365125((@ Light-Raito44 @bc8972nq]],]&{46$%mo

“À.” Hiếm khi Đường Vũ có chuyện tốt muốn gọi anh em đến chia sẻ, kết quả phát hiện anh em còn đến hưởng sớm hơn mình, cảm thấy rất vô vị, “Vậy khi về kể lại tình hình cho tôi đi, người ở đây nhiều quá, tôi không vào được.”



“Cậu trở lại cho tôi!” Phùng Dương chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Lẽ nào cậu không biết đây là cơ hội học tập đáng quý thế nào sao?! Vào đây! Tôi đã giữ chỗ cho cậu rồi!”

Đường Vũ vui vẻ quay đầu, trong ánh mắt bất mãn của mọi người, chen vào trong.

Cuộc đấu bên trong đang tiến hành đến khoa bảo dưỡng.

Hai chiếc cơ giáp thật lớn có chỗ bị hư giống nhau nằm ngang ngay giữa đại sảnh của sân huấn luyện.

Đường Vũ vừa tìm Phùng Dương, vừa quan sát cuộc đấu.

Chỉ thấy tuyển thủ hai bên tay đặt lên mặt đất, bày ra rất nhiều công cụ lớn nhỏ khác nhau cực kỳ phức tạp, hai người đều nhanh chóng sửa chữa cơ giáp, động tác đó quả thật nhanh đến mức không thể tin nổi.

Mỗi lần đổi dụng cụ, hai người dường như đều không động đậy, nhưng công cụ dưới đất lại biến đổi, hơn nữa không chỉ tốc độ nhanh, còn vô cùng chính xác, thay đổi nguyên liệu, kết nối linh kiện bán dẫn, phương hướng của đường dây, quả thật chuẩn xác như một người máy, Đường Vũ trợn mắt nghẹn họng mà nhìn.

Cái này nhất định là phải trải qua huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc mới luyện ra được.

“Đường Vũ! Cậu còn đứng ngẩn ra đó làm gì, mau qua đây!” Phùng Dương gọi xong, đỏ mặt, vì giọng của cậu làm cho rất nhiều người nhìn qua đây, da mặt cậu vốn mỏng.

“Đó là ai vậy? Xinh đẹp quá?”

“Phùng Dương năm nhất của khoa trình tự, thủ khoa lúc nhập học, mức độ sử dụng não là 50%.”

“Vậy người mà cậu ta gọi là ai?”

“Cũng là năm nhất, người đứng chót.”

Đơn giản mạnh mẽ, chỉ đúng chỗ cần thiết.

Đường Vũ nghe mà tim cũng sắp vỡ.

Cuối cùng Đường Vũ chen được tới chỗ Phùng Dương, mới phát hiện cạnh đó có mấy người cùng khoa đang đứng, đều nhìn cậu như nhìn kẻ thù.

“Nào, qua đây.” Phùng Dương đưa tay nắm, kéo Đường Vũ lại cạnh mình, “Thành tích kém như vậy, còn không biết học tập nhiều hơn.”

Phùng Dương ở nhà làm thiếu gia kiêu ngạo, sau khi ở lâu cùng Đường Vũ, cậu phát hiện mình đã sắp biến thành bảo mẫu rồi.

Đường Vũ chịu đựng những ánh mắt như muốn lăng trì xẻo thịt sau lưng, nhỏ giọng hỏi Phùng Dương: “Vị trí này sao mà có?”

“Mấy người sau lưng hiếu kính tôi.”

Đường Vũ đen mặt, cậu biết mà…

Cuộc so tài của khoa bảo dưỡng nhanh chóng cho ra kết quả, Kenton dành ưu thế chiến thắng với 2 phút 36 giây.

Khi đàn anh của khoa bảo dưỡng bước xuống bệ thao tác, hội trường vang lên tiếng hoan hô.

“Kenton tất thắng! Kenton tất thắng! Kenton! Kenton!”

“Đàn anh đẹp trai quá!” Đây là đám chim non của khoa bảo dưỡng la.

Đường Vũ cũng la theo vài tiếng, bị bầu không khí ảnh hưởng, nhiệt huyết cũng khá sôi trào, cảm thấy rất kiêu ngạo.

29=*si45wj85hu73abyo!{[|co80@ Huyetphong143 @10#nz:~yb22|:gy,|.ts

Cuộc đấu của chuyên ngành khác cũng tuần tự triển khai.



Không thể không nói trình độ của Kenton cực cao, những chuyên ngành có thể thi đấu trong mười mấy chuyên ngành toàn bộ đều thắng, cuối cùng chỉ còn lại khoa cơ giáp và khoa trình tự quan trọng nhất là chưa thi.

Khoa cơ giáp và khoa trình tự trước nay bổ trợ cho nhau, vì thế cuộc đấu của hai chuyên ngành này cũng diễn ra cùng lúc.

Người xuất chiến của khoa cơ giáp là Lunerb.

Đường Vũ không nhìn thấy tướng mạo người đó ra sao, người đó trực tiếp điều khiển cơ giáp màu bạc trắng bước ra, mà trình tự viên bảo vệ cơ giáp là một học sinh năm nay có thành tích thực hành đứng thứ tư.

Người tên Lunerb này, cậu từng nghe Lily nhắc đến, cô đánh giá anh ta không tồi.

Cơ giáp sử dụng trong cuộc đấu là cùng một loại cùng một lô, trình tự viên cũng sẽ thao tác trong hoàn cảnh hoàn toàn phong bế, để bảo đảm độ công bằng tuyệt đối cho cuộc đấu.

Đường Vũ thò đầu nhìn khoa cơ giáp bên kia, muốn xem thử có thể thấy được cái cô cuồng anh trai Lily Clermont kia không.

Tuy hai người đã gặp nhau nhiều lần trên mạng, nhưng ngoài đời thực thì chưa bao giờ.

Đối với cô công chúa Lily đó, đương nhiên Đường Vũ không dám đường đột đưa ra yêu cầu gặp mặt, mà cô gái kia càng không thể có hứng thú với dáng vẻ ngoài đời thực của cậu.

Cậu không biết, hai người đã gặp nhau mấy lần ở hiện thực rồi, Lily nhận ra cậu, nhưng không chào hỏi, cậu lại không nhận ra đối phương.

Cùng với tuyên bố của trọng tài, cuộc đấu của khoa cơ giáp và khoa trình tự, đồng thời diễn ra!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.