Chiều Chuộng Gặp Đa Tình

Chương 15



Editor: Rùa Lười
Beta: An Dung Ni

Cố Anh Kiệt bế Tần Vũ Phi ra ngoài quán, vừa đặt cô xuống đất cô lại muốn chạy vào trong quán, giận dữ quyết không bỏ qua.

Cố Anh Kiệt dùng sức ôm eo ngăn cản cô lại, bị cô cắn cho một cái. Hắn đau nhưng vẫn không buông cô ra. Thấy có taxi chạy ngang qua liền vẫy tay ngoắc, đem Tần Vũ Phi nhét lên xe, mình cũng nhanh chóng lách người ngồi vào, báo với tài xế địa chỉ, rồi để anh ta lái xe.

Tần Vũ Phi tức giận, nhưng nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ của tài xế taxi, cô cũng ráng nhẫn nhịn không phát giận, mím môi không nói lời nào, trong lòng dùng sức mắng chửi.

Cố Anh Kiệt quan sát trên dưới cô hỏi: “Có bị thương ở đâu không?”

Tần Vũ Phi không để ý tới hắn.

Cố Anh Kiệt nhìn nhìn cô, không thấy bị thương chỗ nào liền thả lỏng. Lúc này, điện thoại hắn reo lên, là Từ Ngôn Sướng. Hắn bắt máy, Từ Ngôn Sướng nói bạn Tần Vũ Phi đến tìm cô ấy, túi xách còn để lại ở đó. Cố Anh Kiệt nhìn Tần Vũ Phi, hỏi cô, Tần Vũ Phi mím môi, nói: “Kêu Tiểu Đình cầm giúp tôi, lần sau tôi đến lấy.” Cô ngừng lại một chút, “Giày thì đừng lấy, đạp qua con sâu đấy rồi, ném đi.”

Cố Anh Kiệt theo ý cô nói lại, sau khi cúp điện thoại, hai người không nói gì nữa, một đường im lặng. Xe rất nhanh đã đến địa chỉ Cố Anh Kiệt nói. Đó là một khu chung cư xa hoa, là căn nhà Cố Anh Kiệt mua, hắn vẫn ở nơi này.

Cố Anh Kiệt trả tiền xe, dẫn Tần Vũ Phi xuống xe. Tần Vũ Phi tức giận, đi chậm, chân không đi giày ma sát với mặt đất rất đau.

Cố Anh Kiệt quay đầu lại nhìn cô: “Có muốn anh cõng em không?”

“Tại sao không hỏi là ôm tôi?”

“Có muốn anh ôm em đi không?” Cố Anh Kiệt rất nghe lời đổi lại.

“Không muốn.” Tần Vũ Phi ngẩng đầu ưỡn ngực bước đi. Cố Anh Kiệt bất đắc dĩ đuổi theo, dù sao cũng không phải là hắn đau.

Lên lầu, dẫn Tần Vũ Phi vào nhà, Cố Anh Kiệt đẩy cô vào nhà tắm, xả nước ấm cho cô ngâm chân, mang cho cô đôi dép lê đi trong nhà cho cô đi vào. Sau đó đi ra ngoài, cô ngồi trên ghế sofa, hắn ngồi xổm xuống cầm lấy chân cô quan sát, có nhiều chỗ bị trầy, hắn tìm thuốc mỡ bôi vào cho cô.

Tần Vũ Phi nãy giờ không nói gì, cũng không kêu đau. Cố Anh xử lý chân cô xong, ngồi trên thảm nhìn cô: “Còn tức giận sao? Đừng tức giận nữa, vì loại người đó không đáng.”

“Loại người đó?” Tần Vũ Phi vẫn còn nóng nảy, “Đàn ông các người không có lấy một người tốt, không phải lừa gạt cũng làm tình một đêm, đều không phải khoác lác vu oan cho phụ nữ chúng tôi đấy sao.”

Cố Anh Kiệt im lặng. Tại sao lại đổ lên đầu hắn rồi? Hắn cũng không phải là cùng cô làm tình một đêm đấy sao, nhưng lần kia thật sự là ngoài ý muốn.

Tần Vũ Phi trừng mắt nhìn hắn, thấy hắn tỏ vẻ vô tội lại càng tức giận. Cô nhảy dựng lên, đi qua đi lại. “Anh tại sao lại ngăn cản tôi, tôi đánh hắn còn chưa đủ đâu.”

Cố Anh Kiệt không nói lời nào, ánh mắt nhìn theo cô. Lúc trước cô kể cho hắn nghe, lúc phát hiện bạn trai mình cùng bạn thân mình ở trên giường với nhau cô đã đánh họ một trận, đánh xong cô còn đập phá. Qua hôm nay, Cố Anh Kiệt tin rằng cô không hề nói khoác, cô thật sự có thể làm được việc đó.

“Đàn ông các người thật sự quá đê tiện.”

Cố Anh Kiệt tiếp tục im lặng.

Tần Vũ Phi đi hai vòng, ngồi xuống, ôm lấy chân. “Đau quá!”

“Đã bôi thuốc rồi, hãy nhịn một chút, chỉ là trầy da xíu thôi.” Cố Anh Kiệt thở dài, cùng ngồi lên sofa. Thằng cha khốn kiếp kia bị đánh trong câu lạc bộ vẫn không có cơ hội kêu đau, không biết bây giờ ra sao rồi.

Tần Vũ Phi quệt miệng dạng chân ngồi như đứa bé, hoàn toàn không để ý đến hình tượng. Cô cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì. Cố Anh Kiệt cũng không biết nói gì cho phải, chỉ ngồi cùng cô. Một lát sau, cô đột nhiên nói: “Tôi khát nước.”

Cố Anh Kiệt đứng dậy đi rót cho cô ly nước. Tần Vũ Phi cầm lấy uống hai ngụm rồi không uống nữa, cầm ly tiếp tục ngẩn người.

Cố Anh Kiệt nhìn cô, với tay lấy cái ly đi: “Coi chừng đổ.”

“Tôi chỉ là cùng hắn đi ăn cơm chung mấy lần, nhận của hắn mấy bó hoa và quà thôi.” Tần Vũ Phi để mặc hắn lấy ly đi, đột nhiên nói. Cô căn bản không phải người yêu Trần Hồng Huy, tay còn chưa nắm, càng đừng nói đến vấn đề lên giường. Nghĩ đến chuyện này cô lại nổi giận, thật sự rất tức giận.

“Ừm.” Cố Anh Kiệt đem ly đi cất, tỏ ra mình đã hiểu.

Kết quả bị Tần Vũ Phi trừng mắt.

Cố Anh Kiệt không hiểu, nhìn cái gì mà nhìn, cũng có phải là hắn bắt nạt cô đâu.

Cái người kia còn tỏ vẻ vô tội càng làm Tần Vũ Phi tức giận, cầm lấy cái gối trên sofa ném qua phía hắn.

“Này.” Cố Anh Kiệt bất đắc dĩ bắt được, để qua một bên. Tại sao lại có người con gái kỳ lạ như vậy, dữ dằn đến nỗi khiến người khác đau lòng, lúc nũng nịu lại khiến người khác tức giận. Hắn không phục, cũng trừng mắt nhìn cô.

Tần Vũ Phi lại với tay lấy một cái gối, Cố Anh Kiệt còn tưởng cô muốn ném hắn, kết quả là cô ôm vào trong ngực, dựa cằm lên trên, bộ dáng vừa yếu ớt vừa đáng thương. Lòng Cố Anh Kiệt mềm nhũn, hắng giọng một cái: “Được rồi, đừng để trong lòng.” Không biết phải an ủi thế nào, thực trách mình ăn nói vụng về bình thường cũng đâu có như vậy đâu.

Tần Vũ Phi bỗng nhiên “Xoạt” một cái hít vào một hơi. “Làm sao vậy?” Cố Anh Kiệt hỏi cô.

Tần Vũ Phi cúi đầu nhìn nhìn, đem ngón tay tới trước mặt Cố Anh Kiệt, “Móng tay gãy hết rồi.” Cô cau mày, vẻ mặt đau lòng.

Đánh người tới nỗi móng tay gãy luôn sao? Không quan tâm tên đàn ông bị đánh, cũng không để ý trên người mình không có tiền không có điện thoại cũng không có giày đi, lại đau lòng vì móng tay đã gãy sao?

Cố Anh Kiệt cố gắng nhịn, nhịn không được hắn nhếch miệng cười, sau đó cười to, lại sau đó cười haha.

Tần Vũ Phi nổi giận, vung gối lên đánh hắn. Gối mềm đánh vào người một chút cũng không đau. Cố Anh Kiệt thấy bộ dáng thở hổn hển của cô cười càng lợi hại hơn, cười đến nỗi ngã ra, Tần Vũ Phi ngồi trên người hắn vung mạnh cái gối.

“Được rồi, được rồi, đừng bạo lực như vậy.” Hắn giật cái gối ra ném qua một bên ngăn cản cô tiếp tục đánh người. Cô bĩu môi, chất vấn hắn: “Cười cái gì?”

Hắn rất muốn cười. “Không biết.”

Cô dùng sức trừng mắy nhìn hắn. “Rõ ràng tôi thê thảm như vậy.”

“Đúng vậy, là rất thảm.” Hắn phụ họa.

Cô càng tức giận, trong đó có chút thành ý nào sao? “Này!” Cô chỉ vào ngực hắn, hắn cười bắt lấy ngón tay cô. Móng tay của cô thật sự đã gãy, đầu ngón tay mềm mại có chút bị thương. Hắn rủ mắt nhìn xem, rất tự nhiên nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay của cô. Lại giương mắt, bắt gặp cô cũng đang nhìn mình.

Hắn không cười nữa, cười không nổi nữa. Gương mặt của cô phiếm hồng, ánh mắt rực sáng, mái tóc dài buông lỏng, rơi trên người hắn. Cô ngồi trên người hắn, mà trong đầu hắn toàn là hình ảnh của cô, cô vụng trộm nhìn hắn lại lén lút chạy trốn, cô dùng sức đánh Triệu Hồng Huy như người đàn bà đanh đá, lúc cô khiêu vũ nhấc lên làn váy cười ngọt ngào.

Cố Anh Kiệt đưa tay, nắm chặt gáy cô, đem đầu cô kéo xuống. Anh nâng người lên nghênh đón, hôn cô.

Tần Vũ Phi sững sờ, vô ý thức ôm lấy cổ hắn, mở miệng ra. Hắn thẳng người, làm nụ hôn này sâu hơn nữa.

Hắn ngồi dậy, ôm eo cô, mút đầu lưỡi cô, cùng cô dây dưa. Cô nhiệt tình đáp lại hắn, cô thè lưỡi ra liếm môi trên của hắn, theo trong cổ họng hắn phát ra tiếng ngâm trầm thấp, niết da thịt phía sau cổ cô, đáp lại sự thâm nhập của cô sâu hơn.

Đây là nụ hôn đầy nhiệt tình quấn quýt, hôn đến hai người thở hồng hộc, hai bên má nóng lên. Sau nửa ngày nụ hôn cũng kết thúc, hai đôi môi tách ra, ánh mắt giằng co, bọn họ nhìn chằm chằm đối phương. Tần Vũ Phi chìm đắm trong đôi mắt thâm thúy của hắn, trong đầu trống rỗng. Mông cô chạm đến chỗ cứng rắn của hắn, trí nhớ ở nơi nào đó sâu trong cô thức tỉnh.

Tần Vũ Phi nhảy dựng lên, đẩy Cố Anh Kiệt ra.

Đầu Cố Anh Kiệt đụng vào thành ghế sofa, một bên hô đau một bên theo Tần Vũ Phi nhảy xuống bỏ chạy, chạy hai bước lại quay lại đi dép rồi tiếp tục chạy, giống như chạy trốn tử thần vậy. Mở ra cánh cửa, một tiếng “Rầm” cực lớn sau đó cánh cửa bị đóng lại.

Cố Anh Kiệt ngả người trên ghế sofa, hối hận lại ảo não, hắn rốt cuộc là bị trúng tà gì vậy.

Sau đó như nghĩ tới cái gì, hắn nhảy dựng lên, không kịp thay giày mang dép lê chạy ra khỏi nhà, thang máy đang đi xuống dưới, không đuổi theo được. Hắn mang dép lê chạy như điên xuống thang bộ, nhiều lần thiếu chút nữa bị ngã. Nhanh đuổi theo nhưng vẫn không kịp. Lúc đến lầu một trong thang máy đã không có người, Cố Anh Kiệt chạy ra khỏi tòa nhà, xuyên qua vườn hoa của khu chung cư đuổi tới cửa tiểu khu, nhưng nhìn một vòng bốn phía, cũng không thấy hình bóng Tần Vũ Phi.

Cô gái này, cô gái này, thật tức chết mà. Biết quay lại đi dép lê, chẳng lẽ không biết trên người mình không có tiền không có điện thoại sao? Quay lại đi dép lê thì thuận tay lấy ví tiền của hắn cũng được mà, chẳng lẽ hắn không cho.

Giận điên người, thật sự giận điên người.

Làm sao bây giờ? Không biết cô có về đến nhà an toàn không? Cố Anh Kiệt chưa từ bỏ ý định, đi xung quanh tiểu khu hai vòng, xác nhận cô gái này thực sự đi mất rồi, lúc này mới hậm hực về nhà. Vầo đến nhà, thấy trên sofa trong phòng khách lộn xộn, gối nằm loạn khắp nơi, hắn nhớ đến bộ dạng Tần Vũ Phi chạy trốn còn nhớ quay lại đi dép nhịn không được liền bật cười.

Cô mặc một bộ lễ phục đẹp mắt, lại mang đôi dép lê ở nhà kiểu nam đi ngoài đường. Hắn càng nghĩ càng buồn cười, một bên cười một bên mắng cô trong lòng, cô tốt nhất phải báo cho hắn là đã về an toàn, bằng không hại hắn lo lắng, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho cô đâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.