Chiều Chuộng Gặp Đa Tình

Chương 8



Ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, đến ngày thứ tư Tần Vũ Phi mới cảm giác tốt hơn nhiều, hơn mười giờ sáng cô đến công ty, trang điểm tỉ mỉ, quần áo gọn gàng đẹp đẽ, Cừu Chính Khanh nhìn cô với bộ mặt nghiêm túc: “Quản lý Tần thân thể khỏe rồi?”

“Tôi khỏe.”

“Nhìn tràn đầy sức sống quá, thần sắc cô thật không nhìn ra một chút bộ dạng nào là bị bệnh”

“Cám ơn. Đến công ty đi làm nên duy trì dáng vẻ tốt.”

Tần Vũ Phi căn bản không thèm để ý hắn nói.

“Không thể tưởng tượng được quản lý Tần tính chuyên nghiệp rất cao.” Thật sự là nhịn không được muốn châm chọc cô mấy câu.

“Xem ra Cừu tổng đối với tôi hiểu biết càng sâu rồi, thật là vinh hạnh của tôi.”

Tần Vũ Phi cảm thấy nói chuyện như vậy thật không có ý nghĩa, quá nhàm chán. Mỗi lần đều là những câu này hắn thật sự không biết chán sao?

“Tôi phải đi làm việc, tôi đi trước, tạm biệt Cừu tổng.”

Về đến văn phòng, kêu mọi người trong bộ phận mở một cuộc họp nhỏ, ghi nhận tiến độ, phân chia công việc mỗi người, sau đó cô đem các công việc còn lại trong email giải quyết, trả lời tất cả, xem hết các tài liệu thư ký để trên bàn sau đó ký tên phê duyệt xong.

Nhìn lại thời gian làm việc, cô liên lạc với hai khách hàng, định ra hai cuộc hẹn, nhờ thư ký mua hai phần quà cho họ. Làm xong công việc, thoáng một cái đã sắp đến giờ tan làm. Tần Vũ Phi nhìn đồng hồ, nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới mở trang web xem tin tức giải trí, mở ra công cụ trò chuyện, xem có bạn bè tìm cô không.

Lại uống trà lài do thư ký pha, thật là thoải mái. Hôm nay hiệu suất làm việc thực sự rất tốt. Cho nên mới nói cô không phải không bận rộn mà cô chỉ là nhìn không giống bận rộn mà thôi. Bạn bè đang nói một truyện cười, Tần Vũ Phi nhìn vào máy tính cười ha hả.

Vừa ngước mắt, liền thấy Cừu Chính Khanh đi ngang qua cửa phòng làm việc của cô, lúc đi qua hắn thả chậm bước chân nhìn cô nhíu mày. Tần Vũ Phi không để ý, cô biết rõ hắn đang nghĩ gì, nhưng cô cứ như vậy, cô thật sự không thích làm ra vẻ bận rộn.

Lúc di động reo Tần Vũ Phi thấy tên Cố Anh Kiệt trên trang tin tức giải trí, ánh mắt của cô từ trên máy tính chuyển hướng sang điện thoại, trên màn hình di động đang nhấp nháy tên Triệu Hồng Huy. Cô nghe máy.

Triệu Hồng Huy nói tối nay hắn với bạn hẹn nhau uống rượu, muốn cô đi chung. Tần Vũ Phi không có tâm tình, hôm trước nhận cuộc gọi của hắn nói cho hắn biết thân thể của cô không thoải mái, mấy ngày nay không muốn hẹn hò, không nghĩ tới hắn lại có thể tự mình hẹn cùng bạn bè ra ngoài uống rượu.

“Em không thoải mái, không muốn ra ngoài.” Cô trực tiếp từ chối.

“Không phải hôm trước em cũng không thoải mái sao?”

“Hôm nay vẫn còn mệt.” Đầu bên kia điện thoại im lặng, âm thanh Triệu Hồng Huy mất hứng: “Anh cùng bạn đã hẹn nói em sẽ đi đấy.”

“Vậy anh nói với bạn thật xin lỗi, hôm nào mời bọn họ ăn cơm là được, Em sẽ mời.”

Cô nói vậy Triệu Hồng Huy càng mất hứng, nhẫn nại không nói cô cái gì, chỉ nói:”Được rồi, vậy em nghỉ ngơi đi.”

Sau đó cúp máy. Tần Vũ Phi để điện thoại sang một bên, mặc kệ. Hắn mất hứng thì có gì đặc biệt đâu, cô còn mất hứng đây này. Hắn cho rằng tặng hoa, ăn cơm thì sẽ theo đuổi được con gái sao? Cho dù muốn dẫn cô đi gặp bạn bè khoe khoang thì cũng phải hỏi qua ý kiến của cô, đem cô xem là cái gì? Tổng giám đốc bá đạo kia cô còn không chịu nể mặt nữa là.

Tần Vũ Phi đem lực chú ý quay lại trang web kia, thực ra chỉ là tin tức giải trí của một nữa diễn viên họ Điền. Nói cô ta ngày càng nổi tiếng, hoa đào cũng nhiều. Gần đây hay đi cùng với tam thiếu gia tập đoàn Hoa Đức – Cố Anh Kiệt, tin đồn hẹn hò liên tục.

Phóng viên gọi cho người đại diện chứng thực, đối phương chỉ nói không can thiệp vào đời sống tình cảm của nghệ sĩ, cô ta vừa được nhận là người phát ngôn cho Hoa Đức, cho nên hi vọng mọi người không nên đồn những tin đồn thất thiệt. Nhưng trong bài đưa tin lại dẫn lời một vị thầy tướng…, đó là một vị thầy tướng có tiếng là chính xác, hắn từng nói nữ diễn viên họ Điền năm nay sẽ thuận lợi, quả nhiên trở thành sự thật.

Hắn lại nói cô ta cuối năm nay hoặc đầu năm sau sẽ gặp được chân mệnh thiên tử, hôm nay tháng 12 rồi, đã là cuối năm, cũng không biết tam thiếu gia có phải là người định mệnh kia chăng. Bài đưa tin trên còn đăng một tấm hình, nữ diễn viên họ Điền cùng Cố Anh Kiệt đứng bên cạnh một cái bàn, xem cảnh vật xung quanh hẳn là đang ở một hoạt động nào đó, nữ diễn viên nghiêng người, Cố Anh Kiệt vịn eo của cô ta, hai người nhìn nhau cười.

Chú thích là: Không coi ai ra gì, công khai tình cảm lưu luyến, thâm tình chân thành. Tần Vũ Phi nhìn thấy bĩu môi, hắn ta, chỉ trích người khác khoe khoang ban gái, hắn cũng không phải như vậy. Hắn có bạn gái ư. Tần Vũ Phi gõ gõ cái bàn, coi như không tệ. Cô cũng không thể nói trong lòng mình có tư vị gì, dù sao cũng coi như không tệ, chúc mừng hắn thôi.

Cùng một thời gian, anh cả là Cố Anh Huy so với Cố Anh Kiệt lớn hơn mười tuổi, khi còn bé cha Cố Văn Quang sự nghiệp bận rộn, hắn làm anh tốn không ít thời gian làm bạn dạy bảo đứa em này, nên anh em hai người tình cảm thân thiết.

“Chuyện cô diễn viên kia là sao vậy?”

Cố Anh Huy hỏi.

“Không có gì, ngày đó cùng cô ta tham gia hoạt động, đứng không vững muốn té nên em đỡ cô ta mà thôi, nghệ sĩ ý mà , rất thích một lần liền nổi tiếng, đại khái gần đây không có đề tài gì hay nên mượn cô ta dùng một chút…”

Bài báo đó Cố Anh Kiệt buổi trưa cũng thấy, hắn cũng không nắm rõ tình hình, nhưng tác giả đều đã viết, hắn cũng không có gì tổn thất, cho nên cũng không để trong lòng.

“Em coi chừng lại bị cha nói.”

Loading...

Cố Văn Quang hiện tại đúng là đối với con trai út khá là quan tâm. Con trai cả, con gái thứ hai đều đã lập gia đình sinh con, sự nghiệp cũng không có vấn đề gì, rất nhiều việc của Hoa Đức đều giao cho con gái trông nom, sự tình cần hắn quan tâm thật sự thiếu. Vì vậy, hiện tại chỉ còn lại con trai út chưa ổn định.

Ông ta đối với con trai út yêu cầu không cao, dù sao vẫn còn nhỏ, để cho hắn chơi thêm hai năm cũng được. Chỉ là thấy hắn có nhiều bạn gái, lại không có một người nào có thể mang về nhà duy trì bề mặt, nói hắn hắn còn tỏ vẻ rất vô tội, Cố Văn Quang có phần tức giận.

“Không có việc gì, cô ta quả thực không phải bạn gái em.”

Cố Anh Kiệt lại vô tội nói.

“Vậy cô em họ của Trịnh gia đâu rồi? A Từ nói đã giới thiệu qua các em một lần.”

Cố Anh Kiệt cười cười.

“Cái người chị giới thiệu thật sự không thích hợp.”

“Không thích hợp như thế nào? Không đủ xinh đẹp?”

Cố Anh Huy nghe em gái nói bộ dạng đối phương giống như khiến A Kiệt chướng mắt.

“Không phải.” Cố Anh Kiệt cười cười, “Không cần đoán, dù sao cũng là không thích hợp.”

Cái cô em họ kia nói chuyện quá kiêu ngạo, cảm giác mình có kiến thức rộng rãi là rất giỏi, cùng hắn chẳng hề quen mà lại ở trước mặt hắn bình luận người khác, giống như người khác đều không tốt chỉ có mình cô tốt. Hắn thật sự không thích loại nữ sinh mắt cao hơn đầu, tính tình tự cho là đúng này.

Tần Vũ Phi cao ngạo, cũng thường làm người ta giận điên người, nhưng lại thẳng thắn làm người ta rất thoải mái. Cố Anh Kiệt tự giác không qua lại với cô em họ kia, cũng không muốn ở trước mặt người khác phê bình cô nàng không tốt. Việc này cười cười cứ vậy trôi qua, hắn về văn phòng. Điện thoại ở trên bàn, lúc đi họp hắn quên cầm.

Hiện tại mở ra nhìn lướt qua, có một cuộc gọi nhỡ, là Từ Ngôn Sướng. Hắn ngồi xuống, gọi lại cho Từ Ngôn Sướng, trong thời gian đợi đối phương nhận cuộc gọi, hắn lại nghĩ tới Tần Vũ Phi, có lẽ cô cũng thấy chuyện xấu kia rồi, hy vọng cô có thể xem được, như vậy cô mới yên tâm. Điện thoại được nhận.

“Jason, cậu tìm tớ?”

“Buổi tối mấy người bạn hẹn đi uống rượu, cậu có đi không?”

“Được.”

Dù sao hắn cũng không có việc làm, không có người yêu nói chuyện cuộc sống thật là nhàm chán, Cố Anh Kiệt nhanh chóng đồng ý.

A Thực tên đầy đủ là Doãn Thực, hắn có một cô em tên gọi là Doãn Đình. Công ty gia đình Doãn Thực là in ấn, nhưng Doãn Thực không có hứng thú nối nghiệp cha hắn mà tự mình buôn bán. Quán rượu của hắn rất tốt, thiết bị lắp đặt không tệ, các em gái cũng rất dễ chịu, rượu cũng rất tuyệt, cho nên việc buôn bán rất tốt.

Là nơi tiêu khiển ưa thích của không ít bạn bè Cố Anh Kiệt. Cố Anh Kiệt cùng Doãn Thực không tính là có giao tình, chỉ quen biết mà thôi. Mà hắn kỳ thực biết rất rõ em gái của Doãn Thực, Doãn Đình, gặp mặt hai lần, nhưng cũng không tính là sơ giao.

Hắn thật sự có ấn tượng sâu với Doãn Đình, là do Tần Vũ Phi. Đó là tiệc sinh nhật Tần Vũ Phi, hắn nhớ rất rõ, ngày 28 tháng 7, hắn đi cùng Mễ Hi đến đó, khi đó hắn còn chưa hết hi vọng với Mễ Hi, hắn mời Mễ Hi khiêu vũ, Mễ Hi không nhảy, sau đó cô gái Tần Vũ Phi kia nhảy ra, rất bá đạo đem Doãn Đình đẩy sang chỗ khác, nói Doãn Đình muốn nhảy, lại để cho hắn mời Doãn Đình.

Đó là lần đầu hắn tiếp xúc với Tần Vũ Phi. Trước kia chỉ là biết nhau, Vĩnh Khải nhà cô cùng Hoa Đức nhà hắn có không ít vụ làm ăn, cho nên hắn biết rất rõ Tần Vũ Phi, nhưng không tính là quen. Lần này là lĩnh giáo sự điêu ngoa không lễ phép của cô.

Hắn rất không vui, nhưng ở trước mặt Mễ Hi còn có cả những người khác, hắn nhịn, hắn mời Doãn Đình nhảy một điệu. Doãn Đình rất thẹn thùng, cô nói cho hắn biết anh trai của cô là Doãn Thực, cô đã nhìn thấy hắn ở quán bar mấy lần.

Cố Anh Kiệt nhớ tới, hắn lịch sự hàn huyên với Doãn Đình vài câu. Nhưng đối với Tần Vũ Phi, hắn thật sự không khách khí đứng dậy. Lại một lần nữa gặp mặt, là xem phim. Lần này là Doãn Đình hẹn hắn, hắn không trực tiếp từ chối, chỉ nói hắn hẹn Mễ Hi đi xem rồi.

Kết quả lại là Tần Vũ Phi, cô gọi điện thoại đến hỏi Mễ Hi có phải đang hẹn hò với hắn không, cô nói nếu như Mễ Hi yêu đương với hắn, cô sẽ nói cho Doãn Đình để không nên hy vọng ở hắn. Mễ Hi là cô gái trung thực, nói thật với cô là không có yêu đương. Vì vậy, công chúa điện hạ kiêu ngạo Tần Vũ Phi nói rằng cho Cố Anh Kiệt hắn một cơ hội, cuối cùng biến thành bốn người họ cùng đi xem phim.

Cuối cùng, xem phim không thành. Bởi vì hắn nhịn không được, đấu với Tần Vũ Phi. Cô là công chúa, hắn cũng là vương tử, làm sao có thể để cô sắp xếp. Mặc dù đối với Doãn Đình không lịch sự, lại để cho Mễ Hi xem một màn đấu võ mồm không mong muốn, nhưng hắn thật sự nhịn không được, hắn biểu hiện không tốt, đấu với Tần Vũ Phi khiến Doãn Đình chạy mất, cũng làm cho Mễ Hi rất lo lắng.

Ngày đó cuối cùng là Tần Vũ Phi lúng túng, bà dì của cô đột nhiên đến, cô trở tay không kịp, còn đau đến xanh cả mặt. Nhưng cô vẫn để cho hắn chở Mễ Hi về nhà, cô muốn tự mình lái xe về. Hắn đương nhiên sẽ không mặc kệ cô, tuy nhiên hắn đối với cô thật không có cảm tình gì hết, nhưng mà bỏ con gái đang ốm đau không để ý đến thật sự không phải những chuyện một quý ông nên làm.

Hắn đưa cô và Mễ Hi về nhà. Trải qua những sự việc kia ngược lại hắn với Tần Vũ Phi mới chính thức quen biết, cô đối với bạn bè rất nghĩa khí, tuy ương ngạnh, nhưng hành động ra mặt cho Doãn Đình, lại tỉ mỉ chiếu cố Mễ Hi.

Loại hào khí quan tâm săn sóc này, ở trên người thiên kim tiểu thư õng ẹo khó có được. Về sau cô đi Mỹ, muốn trở lại nơi cũ từ bỏ chuyện cũ, mà Mễ Hi muốn đi Mỹ gặp Trần Ưng, cô liền dẫn Mễ Hi đi. Hắn cũng đi theo. Kết quả cuối cùng, ở nước Mỹ hai người bọn họ bị Mễ Hi và Trần Ưng bỏ rơi.

Tại nước Mỹ… Cố Anh Kiệt đã suy nghĩ rất nhiều, nhìn thấy Doãn Thực lại có thể nghĩ đến Tần Vũ Phi, cái này thật sự quá đáng sợ rồi. Được rồi, không chỉ Doãn Thực, ở đây có mấy người khiến hắn nghĩ đến Tần Vũ Phi.

Ví dụ như A Luân, bị Tần Vũ Phi từ chối liền đi nói xấu cô, lại ví dụ Triệu Hồng Huy, hẹn Tần Vũ Phi đến khoe khoang cho là mình nắm chắc trong lòng bàn tay, chiến thắng vô số cậu ấm. Hai người này tại sao không đánh nhau, thật sự là đáng tiếc.

Cố Anh Kiệt ác ý nghĩ, bọn họ không đánh nhau, hắn cảm thấy đêm nay ở đây không thú vị. Sớm biết như vậy hắn đừng tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.