Chiêu Tài

Chương 17-18



CHƯƠNG 17-18

Đối với những gì có lợi cho mình thì Chiêu Tài nhớ rất kỹ.

Khi Tiễn Cơ bảo là về phòng ngủ, cửa vừa đẩy ra thì một bóng đen bên cạnh bỗng nhiên chợt lóe lên, đợi hắn phản ứng trở lại thì Chiêu Tài đã nghênh ngang ngồi ở trên giường, vói tay kéo lấy cái chăn.

Tiễn Cơ thản nhiên chậm rãi bước vào, sau đó đóng cửa lại, đứng bên giường rồi cúi đầu nhìn Chiêu Tài, hắn không nói lời nào, cũng không có bất kỳ động tác gì. Chiêu Tài bị hắn nhìn như thế thì cảm thấy rất mất tự nhiên, vì vậy cứ cầm chặt góc chăn, khi thì nhìn Tiễn Cơ, khi thì nhìn hết thứ này sang thứ nọ.

Tiễn Cơ nhếch môi cười, vừa hé miệng thì Chiêu Tài đã ném chăn rồi nhảy xuống giường, định chạy trốn.

Tiễn Cơ nắm lấy y phục của hắn, kéo hắn quay ngược trở lại rồi vừa cười vừa hỏi, “Chạy đi đâu?”

Chiêu Tài giương nanh múa vuốt nói, “Ngươi dùng vẻ mặt như đang xem cá để nhìn ta, ta không chạy thì chẳng phải là kẻ ngốc hay sao?”

“Ngươi vốn là một kẻ ngốc.” Tiễn Cơ nắm lấy Chiêu Tài rồi ném hắn lên giường, “Ta không phải là mèo, làm sao lại có hứng thú đối với cá?”

“Thèm ăn và hứng thú không giống nhau.” Chiêu Tài cố sống cố chết mà biện giải.

Tiễn Cơ gật đầu đồng ý, sau khi nằm lên giường thì bảo Chiêu Tài biến thành mèo nếu muốn ngủ trên giường.

Chiêu Tài không hiểu, hắn nằm bẹp trên giường, nhấc đầu lên hỏi, “Vì sao?”

“Không vì cái gì cả!”

Chiêu Tài nói một cách đầy giễu cợt, “Khi ta ở nhà thì muốn ngủ thế nào liền ngủ thế ấy!”

Tiễn Cơ tàn nhẫn nói ra sự thật, “Hiện tại ngươi đang ở nhà của ta, Miêu! Đại! Tiên!”

Nửa câu đầu làm cho Chiêu Tài xụi lơ, ba chữ sau lại không biết vì lý do gì mà khiến thần kinh của hắn nhói đau. Chiêu Tài kích động gào to nhảy dựng lên, hắn đứng trên giường nhìn xuống Tiễn Cơ, hung tợn nói, “Hôm nay nếu ngươi không nói cho ta biết là vì sao thì ta sẽ không ngủ, cũng làm cho ngươi mất ngủ luôn.”

Tiễn Cơ đang phiền muộn, không có sức đi ầm ĩ với Chiêu Tài, hắn mất kiên nhẫn mà đưa lưng về phía Chiêu Tài rồi nói, “Không nên nhiều lời nữa, hai người ngủ rất chật, chỉ đơn giản như vậy thôi.”

Chiêu Tài rất tin lời của Tiễn Cơ, hắn liền a một tiếng rồi ngồi xuống mà ôm hai chân, sau đó chui xuống chân của Tiễn Cơ, chậm rãi hiện ra nguyên hình.

Tiễn Cơ quay đầu lại nhìn, xác định là Chiêu Tài đã biến thành mèo con thì mới yên tâm nằm xuống. Hắn nghiêng người nằm, nhìn bàn tay đang nắm chặt, ngón tay bị Chiêu Tài liếm đang dần dần vươn ra, đã qua lâu như vậy mà độ ấm ở mặt trên vẫn còn, đột ngột đến mức làm cho người ta không thể xem nhẹ.

Xuyên qua cửa sổ, Tiễn Cơ nhìn lên bầu trời đầy sao, chỉ thấy hồng loan tinh động, hắn thở dài, nhớ đến chính mình trong lúc vô tình đã tự tay thắt sợi dây đỏ lên cổ của Chiêu Tài, hắn thầm nghĩ: Có lẽ Nguyệt lão thật sự không lừa bọn họ. (hồng loan tinh động = sao Hồng Loan bắt đầu hoạt động, đưa đẩy đến tình duyên gặp gỡ và sau đó sẽ tiến tới hôn nhân.)



Sáng hôm sau, Chiêu Tài mở mắt ra, chớp mắt vài cái, buông ra tứ chi đang ôm chân của Tiễn Cơ, hắn nhảy xuống giường rồi nhảy ra ngoài cửa.

Khi Tiễn Cơ đi ra thì liền nhìn thấy Chiêu Tài đang ngồi chồm hổm dưới đất, cái thân hơi nghiêng, móng vuốt bé xíu quơ tới quơ lui.

Tiễn Cơ ngửa đầu hỏi, “Ngươi làm gì vậy?”

Chiêu Tài vẫn giữ nguyên động tác như trước, hắn cười ha ha đáp lại, “Lấy cá khô ăn!”

“Còn chưa phơi khô mà, chưa ăn được đâu.”

Chiêu Tài “A?” một tiếng, ngừng quơ móng vuốt, vẻ mặt không thể tin được.

“Dùng muối ướp để cho nó khỏi bị ươn, sau khi phơi khô thì hơi nước sẽ bốc lên.” Tiễn Cơ mở ra hai tay, Chiêu Tài nhảy xuống, “Bây giờ vẫn chưa đến lúc ăn được, đợi cho thịt cứng lại thì mới có thể ăn, đến lúc đó kho một nồi, bảo đảm ăn cực ngon.”

Chiêu Tài nghe Tiễn Cơ miêu tả mà nước miếng chảy giàn dụa, cái mông hạ xuống, hai chân trước cũng đặt xuống đất, sau đó nhào cả người vào trong lòng của Tiễn Cơ, “Ngươi không được ăn vụng nha!”

Tiễn Cơ gật đầu, một tay ôm lấy Chiêu Tài, trọng lượng của mèo con rất nhẹ, giống như không tồn tại, không biết mấy con cá bị Chiêu Tài ăn xong thì chui vào nơi nào.

Chiêu Tài ở đây mấy ngày, dĩ nhiên đã quen với sinh hoạt hằng ngày của Tiễn Cơ, hắn nhảy xuống khỏi vòng tay của Tiễn Cơ rồi biến thành thiếu niên mặt đen, cùng Tiễn Cơ xúc miệng rửa mặt.

Điểm tâm là món khoai lang còn lại của ngày hôm qua, Tiễn Cơ ăn hai củ, Chiêu Tài cũng ăn hai củ, còn dư lại một củ, Chiêu Tài duỗi tay ra định cầm lấy thì lại chạm phải ánh mắt của Tiễn Cơ, hắn liền sợ hãi rút tay về, sau đó mỉm cười ngây ngô. fynnz810

Chiêu Tài thật sự kỳ lạ, khi thì nhát gan sợ hãi, khi thì chẳng e ngại chuyện gì, Tiễn Cơ chỉ cảm thấy đủ loại tính cách của Chiêu Tài đều rất thú vị, vì vậy liền hào phóng nói, “Đêm qua ăn nhiều rồi, còn cái này thưởng cho ngươi ăn.”

Chiêu Tài hớn hở vui mừng cầm lấy củ khoai, chạy đến bên cạnh Tiễn Cơ rồi dùng mặt cọ cọ đối phương.

Mèo con rất thích cọ người, đây là tỏ vẻ vô cùng thân thiết, trước kia Tiễn Cơ không phát hiện Chiêu Tài có thói quen này, nhưng gần đây Chiêu Tài mới hay làm như vậy. Bộ lông mềm mại cọ vào người đương nhiên là thoải mái, nhưng hiện tại Chiêu Tài đang là bộ dáng thiếu niên, cứ cọ như vậy thì cũng không thích hợp cho lắm.

Trong lòng của Tiễn Cơ nghĩ như thế, nhưng không ngăn cản, ngược lại còn hé miệng mỉm cười, giống như đang dung túng.

Chiêu Tài cầm củ khoai liên tiếp đưa lên mũi ngửi mà không chịu ăn. Ở bên cạnh ngồi nhìn Tiễn Cơ đem đủ loại nguyên liệu nấu ăn đặt vào trong gánh hàng, nâng dậy đòn gánh, phía trước là bếp lò, phía sau là thùng gỗ chứa đầy cá.

Chiêu Tài đóng cửa rồi khóa lại cẩn thận, sau đó biến thành con mèo con nhảy lên vai của Tiễn Cơ, đây là vị trí của hắn, không ai có thể chiếm được.

Một bên vai đã khiêng đòn gánh, có thêm một chút trọng lượng của Chiêu Tài thì căn bản cũng không thành vấn đề.

Tiễn Cơ thẳng hướng ra chợ, Chiêu Tài nằm trên vai Tiễn Cơ ăn xong củ khoai, cửa thành xuất hiện trước mắt, hắn ngáp một cái rồi nhảy xuống đất, biến thành thiếu niên cùng Tiễn Cơ đi vào chợ trong thành.

Trương Tam cũng vừa đến đây không lâu, đang bày hàng, nhìn thấy Chiêu Tài và Tiễn Cơ tiến đến thì liền cười nói, “Đường đệ của ngươi tính ở nhà của ngươi lâu dài luôn à?”

“Đúng vậy.” Tiễn Cơ vừa đáp lời Trương Tam vừa sai Chiêu Tài giúp mình dọn quán, “Phụ mẫu của hắn muốn hắn giúp ta một tay, học buôn bán.”

Chiêu Tài quay đầu xen mồm vào, “Phụ thân của ta mới là không nỡ a.”

Tiễn Cơ đẩy mặt của hắn ra rồi hung hăng nói, “Chăm chỉ làm việc!”

Chiêu Tài hừ một tiếng, đem thùng gỗ nhấc đến quầy hàng bên cạnh, dọn cái băng ghế nhỏ đặt ở mặt sau.

Tiễn Cơ nói chuyện với Trương Tam xong, vừa xoay người thì liền nhìn thấy Chiêu Tài kéo lấy đầu cá mà chảy nước miếng.

Tiễn Cơ kêu tên của hắn một tiếng, Chiêu Tài liền lau khóe miệng rồi trả lời, “Cái gì?”

“Nhìn xem ngươi có ăn vụng hay không.”

“Xí, ta đường đường là miêu đại tiên thì làm sao lại làm ra chuyện như vậy.” Chiêu Tài hạ thấp giọng, sẽ không bị Trương Tam nghe thấy, nhưng khí thế và tư thái nói chuyện so với lần đầu vênh váo hung hăng khi bị Tiễn Cơ bắt được cũng không khác là bao.

Tiễn Cơ cảm thấy buồn cười, có lẽ vết sẹo trên mặt của Chiêu Tài đã hết đau, hay là Chiêu Tài có trí nhớ quá ngắn?

Mỗi khi nhìn thấy bộ dáng dương dương tự đắc của Chiêu Tài thì Tiễn Cơ sẽ nhịn không được mà muốn đả kích hắn một chút, khi nhìn thấy Chiêu Tài thì sở thích ngược đãi này lập tức nhảy ra, mà con mèo ngốc lại không biết, cho nên cứ liên tục bị Tiễn Cơ khi dễ, hết khi dễ lại chà đạp, hết chà đạp lại đả kích, nhưng không quá bao lâu lại giống như tiểu cường giẫm mãi không chết, tiếp tục khôi phục sức sống như trước. (tiểu cường=con gián)

Miêu đại tiên khoe khoang xong liền bị Tiễn Cơ đả kích, “Ba con cá lần trước…”

Chiêu Tài xụ mặt, sau đó biện giải một cách mất tự nhiên, “Đây là một lần hiểu lầm xinh đẹp.”

Tiễn Cơ kéo sợi dây đỏ trên cổ của Chiêu Tài, làm cho nó lộ ra ngoài, “Đúng là rất đẹp.”

Chiêu Tài lập tức ủ rũ, ngoan ngoãn ngồi bán cá.

Đến phiên chợ, người càng lúc càng đông, Tiễn Cơ bán mì rất đắt hàng, thùng cá của Chiêu Tài cũng chỉ còn lại vài con cá nhỏ.

Có một vị khách lần trước đến ăn mì cá viên đứng trước quán của Tiễn Cơ mà hỏi, “Hôm nay có mì cá viên hay không?”

Tiễn Cơ vừa cười vừa nói, “Không, tối hôm qua không có làm.”

Vị khách hơi thất vọng, “Còn mì gì không, cho đại một bát đi.”

“Có ngay.”

Tiễn Cơ bận rộn nấu mì, khi chờ nước sôi thì dùng khóe mắt lén nhìn Chiêu Tài. Mèo con khi nghe thấy hai chữ cá viên thì ánh mắt liền nhìn vào thùng gỗ của mình, chỉ tiếc là cũng không có cá viên, vì thế chỉ thấy một mình hắn vẫn còn than thở.

Vị khách ăn xong rồi trả tiền rời đi, Chiêu Tài thở dài một tiếng, sau đó lại dời mắt đi.

Tiếng thở dài nhẹ nhàng, nhưng rơi vào lòng của Tiễn Cơ lại nặng như núi Thái Sơn, cứ lẩn quẩn không thể tiêu tán, sau khi bán xong mì thì hắn liền qua loa thu dọn quán rồi kéo Chiêu Tài chạy về nhà.

“Tiễn Cơ, cá chưa bán hết mà.” Tuy rằng cũng luyến tiếc nhưng Chiêu Tài vẫn nói ra, so với cầm trong tay làm cho nước miếng chảy giàn dụa thì không bằng lập tức bán đi, mắt không thấy thì tâm không phiền, giảm bớt nhớ thương trong lòng.

Trên đường về nhà, Tiễn Cơ vừa đi vừa nói, “Cá quá nhỏ, không bán được.”

Chiêu Tài nhảy lên trước mặt hắn, “Nói cách khác chính là đêm nay có cá ăn?”

Mèo con đang loạng choạng bước đi, nhưng nhắc đến cá là tự nhiên mặt mày hớn hở, hai mắt sáng trưng. Tiễn Cơ thấy hắn đơn thuần nên đành thu lại lời nói ác độc, “Ừ, muốn ăn cá gì?”

Chiêu Tài còn chưa mở miệng thì Tiễn Cơ đã hỏi, “Cá viên thế nào?”

“Tiễn Cơ, ngươi thật lợi hại!”

Vẻ mặt kinh ngạc của Chiêu Tài bị Tiễn Cơ thu vào đáy mắt, trong lòng biết rõ nhưng vẫn cố ý không hiểu mà hỏi lại, “Lợi hại chỗ nào?”

Chiêu Tài nghiêm túc nói, “Thuật đọc tâm!”

“Ta đâu có biết.”

“Ngươi gạt ta.”

“Nếu ta biết thì làm sao lúc trước lại bị ngươi ăn vụng ba con cá?”

“A? Rất có đạo lý!”

Tiễn Cơ xót xa nói, “Vừa rồi là ai không thừa nhận ăn vụng, còn giả vờ bảo là một lần hiểu lầm xinh đẹp?”

Không tốt! Chiêu Tài cả kinh, cất lên giọng nói cợt nhả pha trò, “Đây cũng là một lần hiểu lầm xinh đẹp.”

Tiễn Cơ cười lạnh, “Ngươi nghĩ là ta giống ngươi hay sao?”

Chiêu Tài cảm thấy khó hiểu, “Giống chỗ nào?”

“Ngốc!”

“Rốt cục là sao a, ngươi đừng mắng ta mà.”

Vậy mà còn không hiểu, Tiễn Cơ đảo hai tròng mắt, nói ra một câu rõ ràng, “Ngốc muốn chết.”

Chiêu Tài không chịu bỏ qua, “Ta khiêm tốn thỉnh giáo mà, ngươi đừng mắng ta nữa.”

Tiễn Cơ thật sự chịu không nổi, hắn dừng chân rồi ngoắc ngoắc Chiêu Tài.

Chiêu Tài lập tức thò đầu sang, trong mắt tràn ngập tò mò, “Cái gì? Cái gì?”

Tiễn Cơ nắm lấy lỗ tai của Chiêu Tài, sau đó hít vào một hơi rồi dùng hết toàn lực để rống lớn, “TA KHÔNG NGỐC GIỐNG NHƯ NGƯƠI!”

Lỗ tai truyền đến một trận ô ô, Chiêu Tài bị Tiễn Cơ hét vào màng tai đến mức choáng váng hoa mắt, hắn lảo đảo vài vòng, sau đó một tiếng bịch vang lên, giữa không trung xuất hiện một con mèo tam thể ngã xuống đất rồi bất tỉnh.

Tiễn Cơ không hề ngạc nhiên, hắn nhặt Chiêu Tài lên vai của mình, mặt mày hớn hở đi về nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.