Chinh Chiến

Chương 150: Cố gắng một chút



Chu viện trưởng tựa hồ lơ đễnh với câu nói kia của Khâu Dư, lão nhếch miệng:

- Phải nói là người ta có bản lĩnh, cao thủ trong thành Thanh Long bao vây nhất thời nửa khắc nhưng cuối cùng vẫn để người chạy mất rồi... Ngươi nói là ta để cho hắn đi cũng không sai, dù sao những người trong thành Thanh Long biết rõ việc này vẫn cảm thấy chỉ có ta mới có thể bắt giữ hắn.

- Nhưng... trong thành Thanh Long chỉ có một mình ngài, Phật tông có bốn vị Thiên Tôn, còn có một Đại Hộ Minh Vương. Nghe nói còn có ba nghìn Kim Thân Tăng Binh đao kiếm bất nhập.

Khâu Dư nói ra.

- Đúng vậy... Có bốn vị Thiên Tôn, còn có một Đại Hộ Minh Vương.

Chu viện trưởng khẽ lắc đầu, vừa đi vừa nói một câu đầy ý vị thâm trường:

- Nhưng lúc quân đội Đại Nam tây chinh thì ở đó còn có bao nhiêu Tăng Binh có thể dùng, còn có mấy vị Thiên Tôn có thể động, ai biết được? Mười một năm trước không có một người có thể động, như vậy lần này ít nhất cũng có một cái không thể chứ?

Khâu Dư không hiểu những lời này.

Nàng không phải là người chứng kiến lần ác chiến của mười một năm trước kia, lúc đó nàng còn không tiếp xúc với đồ vật ở tầng thứ này.

Nhưng Khâu Dư nghe ra được ý tứ từ lời nói của Chu viện trưởng, nàng không có tham dự chuyện mười một năm trước, nhưng không có nghĩa là nàng không biết. Cho nên nàng lập tức nghĩ tới rằng chẳng lẽ có người đi về phía tây rồi hả? Mười một năm trước, người kinh tài tuyệt diễm kia mang theo một đám người Đại Nam hùng hồn và liều chết kiên định đi về phía tây khiến thiên địa biến sắc. Mười một năm sau, là ai có quyết đoán, dũng khí cùng thực lực như vậy mà đi về phía tây lần nữa?

Nàng muốn hỏi, nhưng nàng biết rõ Chu viện trưởng chắc chắn sẽ không nói.

Cũng không biết vì sao, vừa nói xong lời nói này, khí chất trên người Chu viện trưởng thay đổi. Khâu Dư nhìn xem bóng lưng của lão, đột nhiên cảm thấy một tia rét lạnh và thê lương.

Trong nội tâm Chu viện trưởng không hề cam lòng?

Nàng không dám xác định, cũng không có cách nào đi xác định.

Sướng Xuân Viên.

Khung Lư.

Chỉ huy sứ đại nội thị vệ La Úy Nhiên khom người đứng trước mặt Hoàng đế, sắc mặt nghiêm túc mà lo lắng. Hắn vừa mới biết được tin tức quá chấn động lòng người, thế cho nên hắn mang tin tức mới biết rõ này tiến thẳng vào Khung Lư mà bẩm báo bệ hạ, trên đường đi tốc độ đập của trái tim hắn ít nhất nhanh gấp đôi lúc bình thường.

Tin tức có thể làm cho một nhân vật như hắn không thể bảo trì bình tĩnh chắc chắn thật sự rất trọng đại với bệ hạ cùng Đại Nam.

Hoàng đế nghe La Úy Nhiên nói xong, cây bút lông đang nắm trong tay rơi lên chiếc bàn thấp, phát ra một tiếng “lạch cạch“. Tay của hắn đang khẽ run, hắn muốn nhặt lên chiếc bút lông kia nhưng dường như không thể nào có thể vươn tay ra. Hắn hơi hơi cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, trong ánh mắt dần có chút gì đó không tự chủ được tuôn ra bên ngoài... Hốc mắt của hắn trở nên ướt.

- Mười một năm trước... Lúc Trẫm đăng cơ làm đế...

Sau khi trầm mặc một hồi lâu, Hoàng đế lấy khăn tay ra xoa xoa khóe mắt, đem tay nhặt lên chiếc bút lông rớt trên bàn, qua một lúc lâu mới đặt nó vào trong hộp đựng bút. Động tác này rất đơn giản, nhưng tựa hồ tiêu hao khí lực cực lớn của hắn. Thế cho nên, ngay cả tiếng nói của hắn đều có chút phát run.

Hắn nhìn chiếc bút lông Hồng Mặc được nhuộm hồng cả cây, dường như thấy là một mảng máu lớn đỏ thẫm.

- Bởi vì mâu thuẫn giữa các huynh đệ Trẫm, thế nên liền triều đình cũng vì đó mà bất ổn. Trước khi lâm chung, tiên đế dùng ngón tay thay lời, quyết định Trẫm là người kế thừa ngôi vị Hoàng đế, đó không phải là muốn nhanh chóng kết thúc việc này để ổn định triều cương sao? Nhưng dù có thế thì vẫn bị người nhìn thấy sơ hở, cho rằng cơ nghiệp Đại Nam xuất hiện kẽ nứt. Trẫm đăng cơ chưa đủ nửa năm, nhốt huynh trưởng, phế truất đệ đệ. Mà khi đó Trẫm còn chưa có con nối dõi, nếu như Trẫm lại chết, Đại Nam tất nhiên sẽ rung chuyển bất an.

- Người Thiên Thuận tụ tập rất nhiều cao thủ, chuẩn bị tiến thẳng về phía đông, lẻn vào Đại Nam, song kế hoạch của họ bị Nguyễn Viễn Sơn dò xét ra mục đích, thế là hắn liền cấp tốc hỏa báo về Thanh Long. Tứ ca hắn độc thân xuất hành khỏi thành Thanh Long, thậm chí không có nói cho Trẫm biết hắn hướng thẳng một đường đi về tây. Hắn vốn có danh vọng cực lớn trong giang hồ, lúc đó hắn vận dụng nó, một đường tiến thẳng, một đường phát ra Sát Hồ Lệnh. Thời điểm hắn đến biên thùy tây bắc, hào khách giang hồ ở cùng bên cạnh hắn đã có mấy trăm. Ở tây bắc, Tứ ca dẫn trường kiếm giết hết cao thủ Thiên Thuận, khi đó Trẫm vốn cho rằng hắn sẽ trở về thành Thanh Long, thế nhưng mà hắn chỉ nhờ người mang về cho Trẫm một câu: “Thiên uy của Đại Nam, thiên uy của bệ hạ, man nhân há có thể tùy ý xúc phạm sao? Bọn hắn đã dám đến, thần vì sao không dám đi? Thần muốn để cho những người ở phía tây kia biết rõ uy nghi của bệ hạ là không cho phép bất cứ ai khinh nhờn, ngay cả động niệm cũng không được. Nếu đã động niệm, vậy liền giết qua để cho bọn họ biết rõ sự mạnh mẽ của Đại Nam“.

Lúc Hoàng đế nói xong câu đó, hắn đã không ngăn nổi nước mắt trong hốc mắt chảy ra ngoài.

- Hắn mang theo bằng hữu giang hồ của hắn, mấy trăm người đánh xong một trận cũng tử thương hơn phân nửa, chỉ còn hơn trăm người... Nhưng bọn họ lại nghĩa vô phản cố ra khỏi Đại Nam, lướt qua dãy núi Sơn Khê, xuyên qua Thiên Thuận mà thẳng tiến về phía tây. Trẫm không biết một lần kia đến cuối cùng giết được bao nhiêu người, cũng đã chết bao nhiêu người, nhưng Trẫm biết rõ từ đó về sau Trẫm không còn nhìn thấy người ca ca này. Vì Trẫm, vì Đại Nam, hắn dứt bỏ hết thảy đang có, không sợ sinh tử.

- Mười một năm rồi, đã mười một năm Trẫm không có gặp được hắn.

Hoàng đế nhìn giọt nước mắt của nhìn rơi xuống làm ướt chiếc bàn thấp, khiến cho một mảng mực đỏ thẫm lan ra mà nội tâm lặng lẽ.

- Mười một năm sau, chẳng lẽ hắn đoán được Trẫm sẽ động binh với Thiên Thuận? Cho nên vì thắng lợi của Trẫm, vì đi giảm bớt trở ngại cho Trẫm, hắn lần nữa đi về phía tây.

- Từ rất lâu, hắn biết rõ chí hướng của Trẫm, biết rõ Trầm muốn Long kỳ của Đại Nam cắm ở trên núi Sơn Khê... Năm đó trước khi tiên đế bệnh nặng, ngài hỏi chí hướng của bảy người huynh đệ Trẫm. Đại ca nói giữ vững chắc Đại Nam, kiến cơ nghiệp vạn năm. Tam ca nói muốn bình định dư nghiệt Nam Cương, diệt sạch tàn binh của Đông Sở.

- Trẫm chỉ nói hai chữ: “Hướng tây“. Tứ ca nói ra sáu chữ: “Giúp Thất đệ hướng về tây“.

- Trẫm biết rõ, cũng chính bởi vì những lời này, trước khi tiên đế lâm chung, ngài mới sẽ truyền ngôi vị Hoàng đế cho Trẫm. Cũng bởi vì câu nói này, Tứ ca vẫn luôn không có dừng bước lại.

- Hắn vẫn là người hiểu Trẫm nhất đấy, một mực vẫn là...

- Nhưng vì chí hướng tây chinh, Trẫm không thể không giả vờ như chưa hề có sự tình gì phát sinh. Chẳng những không ban vinh dự cho những... anh hùng kia, lại vẫn ký kết hiệp nghị với Thiên An Hảo của Thiên Thuận, quyết định đưa địa phương bọn họ đã từng chém giết giành lấy cho đối phương, đồng thời biến nơi đó thành chỗ khai thông mậu dịch... Mười một năm qua hắn chưa từng trở về gặp Trẫm, có phải là đang trách Trẫm? Có phải là tức giận vì Trẫm đưa mảnh quốc thổ mà bọn họ liều chết chiến đấu bảo vệ cho kẻ địch, càng tức giận vì Trẫm biến nơi đó thành một phiên chợ đầy hơi tiền? Những... hào kiệt an nghỉ dưới đất kia trơ mắt nhìn xem man nhân Tây Vực đi vào cửa ải Đại Nam có phải vẫn đang ngày ngày chửi bới Trẫm hay không?

Nước mắt của Hoàng đế, lần thứ nhất trong mười một năm qua không có kiêng kỵ mà phóng thích.

- Mười một năm sau, hắn đi về phía tây lần nữa, vẫn là vì Trẫm...

La Úy Nhiên cúi thấp đầu, hắn không dám nhìn bộ dạng hiện tại của Hoàng đế, lại càng không dám nhìn nước mắt của Hoàng đế. Trong lòng của hắn rất đau, bởi vì người đi về phía tây hai lần kia có quan hệ sâu xa với hắn.

...

...

Tỉnh Kinh Kỳ có nhiều núi, nhất là một dãy núi vờn quanh Thanh Long ở phía bắc. Thoạt nhìn, nó giống như một cái loan nguyệt lớn vây quanh thành Thanh Long hùng vĩ. Bách tính bình thường không hiểu cái gì là địa thế phong thủy, chỉ là từng nghe người ta đề cập qua rằng địa thế thành Thanh Long vô cùng tốt, có thể bảo vệ cơ nghiệp vạn năm của Đại Nam. Các dân chúng cũng không hiểu vì cái gì mà phong thủy có thể giữ được Đại Nam, chẳng lẽ bảo vệ Đại Nam không phải là những... binh sĩ đầy nhiệt huyết ở biên cương sao?

Nhưng chuyện này cũng không hề ảnh hưởng tới tâm tình tốt đẹp của họ, dù sao Đại Nam có thêm một loại củng cố cũng không phải là chuyện xấu với họ.

“Dãy núi ôm nửa, Thanh Long không ngã.”

Những lời này đã lưu truyền trăm năm, nghe nói là lúc trước, khi Thái Tổ Hoàng đế định đô thì có một vị thế ngoại cao nhân nói vậy.

Đi vào vùng núi lớn này đã bốn ngày, Phương Hận Thủy một mực hèn mọn và cẩn thận sống sót. Hắn và người tăng nhân trẻ tuổi kia gian nan mang lão tăng nọ đi một đường về phía trước... Trèo non lội suối... Hắn không thể hiện ra một chút không muốn nào, bởi vì hắn nhìn thấy trên mặt tăng nhân trẻ tuổi không có một tia không muốn nào. Thật giống như tăng nhân trẻ tuổi mang lão tăng đi về phía trước là một việc thiên kinh địa nghĩa, là việc không thể nghi ngờ.

Mà lão tăng cũng bình yên ngồi trên cáng tre, đôi lúc đi đi lại lại.

Tiến vào dãy núi lớn này đã bốn ngày, dẫu Phương Hận Thủy rất mệt, nhưng hắn không đợi người tăng nhân trẻ tuổi kia phân phó cái gì, hắn chủ động đi tìm nguồn nước, đi tìm đồ ăn. Hắn càng lúc càng giống một người tôi tớ hợp cách, tận tâm tận lực hầu hạ hai vị chủ nhân.

Ngồi ở một nơi sạch sẽ trên tảng đá, lão tăng nhìn qua cái bóng lưng của một người Đại Nam đang gian nan leo lên chỗ cao để tìm thức ăn, khóe miệng chớp chớp, nói:

- Ngươi có thể nhìn ra chỗ bất đồng của hắn với lúc trước chứ?

- Đệ tử cảm thấy hắn vì sợ hãi mà thỏa hiệp.

- Vì cái gì như thế?

- Bởi vì... trong lòng người Đại Nam mặc dùng mang yêu ma, họ vẫn sợ chết.

- Ha ha.

Tâm tình lão tăng tựa hồ vô cùng tốt, lão không nhịn được cười to đầy vui vẻ, nói:

- Thật lâu trước kia, chính ta cũng động niệm đi về phía đông, nhìn một cái xem địa phương dưỡng ra cái đại ma đầu kia là cường hoành và ương ngạnh như thế nào. Khi chưa tới, ngay cả ta cũng cảm thấy không thể lừa gạt được người Đại Nam. Âu cũng là do năm đó người nọ dùng thủ đoạn trực tiếp nhất mà tuyên cáo điểm này cho nên ta chưa từng hoài nghi. Nhưng mà lần này đi tới, ta lại phát hiện người Đại Nam xa xa không có cường đại như trong tưởng tượng. Đã như vậy thì người Đại Nam có cái gì đáng sợ? Chỉ cắt một miếng thịt mà thôi thì liền có thể biến một người Đại Nam thành nô bộc... Nếu như người đi về phía tây vào mười một năm trước biết được, không biết hắn sẽ có cảm tưởng gì.

Trần Nhai nghĩ nghĩ, nói ra:

- Nhưng đệ tử cũng cảm thấy trong lòng người Đại Nam còn có bất khuất.

- Trong nội tâm ai cũng đều có bất khuất, tựu xem đi hàng phục cái bất khuất này thế nào. Thời điểm ta đóng cửa tĩnh tu ở Đại Tuyết Sơn, chính ta cũng đã từng nghĩ tới nếu có một ngày yêu ma ở phía đông xâm lấn với quy mô lớn thì phải ứng đối ra sao, và cả việc Phật tông phải làm thế nào để bắt đầu truyền giáo về hướng đông. Ta suy nghĩ thật lâu, xác định không thể cắt đứt chí của người Đại Nam, chỉ có thể giết. Cho nên nếu như muốn giáo lý Phật tông vang rền ở đông thổ, chỉ có thể giết chết tất cả thanh niên và lão nhân Đại Nam, chỉ chừa hài tử mà chậm rãi dạy bảo, thế mới khiến Đại Nam quy phục và chịu giáo hóa. Cũng bởi vì đây là một chuyện căn bản không làm được, cho nên ta bỏ đi ý định truyền giáo về đông thổ.

- Hiện tại ta rốt cuộc hiểu được lúc đó ta quá chấp mê, thế gian này làm gì có người thật sự bất khuất? Người Đại Nam sở dĩ cường thế là bởi vì bọn họ chưa có bị bại, cho nên bọn họ cho rằng mình vĩnh viễn không bị thua. Trăm năm về sau, loại tư tưởng này đã làm cho mọi người Đại Nam trở nên kiêu ngạo. Nhưng trên thực tế... Chỉ cần cắt một miếng thịt trên người họ, bọn họ sẽ thần phục. Vô luận ngươi nói cái gì, bọn họ đều sẽ tuân theo.

- Người Đại Nam không phải là không thể phá, nước Đại Nam cũng không phải là không thể phá. Sau khi trở về, ta nhất định nói rõ chuyện này cho Minh Vương.

Lão tăng cười rất tươi, sự đắc ý trong ánh mắt cũng rất nồng nặc:

- Không đi về phía đông một lần thì không thấy rõ chuyện thật ở sau sương mù. Sự kiêu ngạo của người Đại Nam là sự kiêu ngạo dối trá cỡ nào, người Đại Nam không bại là thần thoại đáng thương cỡ nào.

- Sư tôn, có phải chúng ta sẽ mang người này về Đại Tuyết Sơn, lại để cho Minh Vương nhìn một cái, để ngài hiểu được thì ra người Đại Nam chính là như vậy.

Trần Nhai hỏi.

- Nếu như không cần giết hắn, tự nhiên vẫn nên mang về thì tốt hơn.

Lão tăng lạnh nhạt nói:

- Bất quá, hôm nay có lẽ sẽ phải giết hắn rồi.

- Vì cái gì?

Trần Nhai hỏi.

Lão tăng thở dài:

- Trên đường đi ta động niệm xem xét, núi này tuy hùng vĩ và rộng lớn, nhưng lại là một tòa núi chết, trong núi ngoại trừ cây cối và cỏ dại thì không có vật sống. Thành Thanh Long đoạt huyền cơ của thiên địa mà khởi công xây dựng, nó đã rút hết linh khí của núi này, cho nên trong núi không có cái gì ăn được, không có cái gì. Mà lương khô mà người Đại Nam kia mang theo đã ăn hết...

Trần Nhai khẽ giật mình, suy nghĩ một chút, nói:

- Cố gắng một chút thì có thể ăn được vài ngày.

Vừa lúc đó, Phương Hận Thủy với quần áo tả tơi và chật vật bò về từ sườn dốc. Hắn không kịp thở mà đi đến trước mặt lão tăng, áy náy nói ra:

- Thực xin lỗi... Không có chút đồ ăn, ngay cả quả dại cũng không tìm được.

Lúc nói xong câu đó, hắn nhìn thấy sự khác thường trong ánh mắt của lão tăng và Trần Nhai. Trong nháy mắt, sự sợ hãi tràn đầy trong đầu Phương Hận Thủy.

Ngay thời điểm hắn sững sờ, Trần Nhai bước về phía trước một bước.

Phương Hận Thủy cơ hồ là quỳ xuống cùng lúc ấy, sau đó dập đầu, thành khẩn nói:

- Cắt thịt của ta mà ăn đi, ta nguyện ý hiến mình cho cao tăng.

Câu này vừa ra khỏi miệng hắn, Trần Nhai cùng lão tăng kia ngơ ngẩn.

Sau một lát, tiếng cười đắc ý của lão tăng phiêu đãng ở sâu trong núi lớn.

Trần Nhai hỏi:

- Chính ngươi tự nguyện?

- Tự nguyện!

- Vì sao?

“Cố gắng chút ít... Đi ra ngọn núi này cũng không cần ăn ta.” - Nhưng Phương Hận Thủy không dám nói ra những lời này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.