Chinh Chiến

Chương 152: Đã bỏ lỡ nhiều thứ



Trương Thế Nhân nằm ở trên một mặt bàn làm bằng đá cẩm thạch trơn nhẵn, hắn cảm thấy bộ dáng của mình bây giờ giống y chang một con cừu non nằm trên thớt đang chờ bị xé xác. Trên cơ thể trần truồng của hắn, khối cơ ngực hoàn mỹ cùng tám khối cơ bụng đều được bày ra. Mới mười sáu tuổi lại có được dáng người tốt như vậy, sợ rằng cũng không biết có bao nhiêu người sẽ phải ghen ghét với hắn.

Trương Thế Nhân không thích ứng với loại tình cảnh nằm trên bàn mà bị người khác vây xem, nhưng hắn đã đáp ứng Chu viện trưởng, đã nguyện ý để họ nghiên cứu, thế thì hắn đương nhiên không thể đổi ý.

Song đắng lòng là ở chỗ lúc ấy Chu viện trưởng không có nói nữ giáo sư Khâu Dư cũng nằm trong nhóm người nghiên cứu.

Khâu Dư đứng ở bên cạnh Trương Thế Nhân, tập trung tinh thần nhìn xem phần bụng dưới của Trương Thế Nhân. Cái loại cảm giác để phụ nữ nhìn chằm chằm vào một nơi khỏe mạnh và cường tráng của nam nhân qua thời gian dài, dù cho Trương Thế Nhân hắn không có tâm tư gì khác, nhưng hắn vẫn cảm thấy không được tự nhiên, thỉnh thoảng hắn còn cảm thấy bất an đến mức phải uốn éo thân thể vài cái.

Mà vì cái hành động này của hắn, Khâu Dư khẽ nhíu mày, thấp giọng nói:

- Nằm yên, không nên cử động! Ngươi như vậy thì ta nhìn thế nào?

Trong lòng Trương Thế Nhân tự nhủ: “Nào có việc chiếm tiện nghi của người khác lại còn đưa ra lý do chính đáng như vậy?”

Nhưng hắn cũng như họ, rất muốn hiểu rõ thân thể mình, thế nên hắn đành cố sức không nhìn Khâu Dư, để cho tâm tình của mình bình tĩnh lại.

Ánh mắt của Khâu Dư nhìn chằm chằm vào bụng dưới của Trương Thế Nhân, rất lâu sau đó lại nhìn tứ chi của hắn. Đến lúc sau cùng, Trương Thế Nhân có thể xác định dù chính mình có mặc quần áo dày cộm cỡ nào thì cũng không giấu được bí mật gì.

- Như thế nào đây?

Đang ngồi ở một bên thưởng thức trà, Chu viện trưởng hỏi.

- Rất kỳ quái.

Khâu Dư khẽ lắc đầu, nhỏ giọng hồi đáp:

- Có thể xác định rằng hắn không có Khí Hải, bởi vậy hắn cũng không có gân mạch liên thông đan điền. Nhưng trong thân thể hắn đã có mười một Khí Huyệt mở ra . Ta cũng không thể giải thích được vì sao một đám Khí Huyệt không có bất cứ liên hệ nào với Khí Hải lại mở ra, làm thế có lợi ích gì chứ?

Chu viện trưởng khẽ nhíu mày, trầm tư một hồi, sau đó nói:

- Xem trong mấy cái Khí Huyệt mở ra kia có nội kình hay không.

- Vâng.

Khâu Dư tập trung tinh thần lần nữa, chăm chú nhìn Trương Thế Nhân.

Trương Thế Nhân nghe được thân thể mình đã mở ra mười một cái Khí Huyệt thì có chút ngạc nhiên, song hắn không có hỏi thăm cái gì. Từ khi rời khỏi thành Gia Trang, hắn biết các Khí Huyệt của mình đang từ từ khai thông. Ở thành Gia Trang, hắn là dạng phế vật, nhưng không đến một năm thì lại mở ra mười một cái Khí Huyệt.

Khâu Dư đang nhìn hắn, còn hắn thì đang rơi vào tự hỏi.

“Chẳng lẽ thân thể mình dần dần trở nên mạnh mẽ hơn cũng là bởi vì Khí Huyệt càng thông suốt?”

Dựa theo đạo lý tu hành bình thường, xác thực hẳn là như vậy. Khí Huyệt mở càng nhiều, đi thông Khí Hải càng nhiều, như vậy thì có thể vận chuyển nội kình trong Khí Hải càng nhiều. Đồng dạng, Khí Huyệt thông suốt càng nhiều, như vậy độ cường tráng của thân thể tự nhiên lại càng lớn. Nhưng vẫn là dựa theo đạo lý tu hành bình thường, thân thể mở ra ba mươi sáu Khí Huyệt trở lên mới có thể tu hành, như vậy vào lúc này, tối đa Trương Thế Nhân vẫn chỉ có thể được miễn cưỡng xem như một người bình thường.

Chỉ có khi ba mươi sáu Khí Huyệt đặc biệt phân bố ở tứ chi cùng ngực và bụng mở ra, như vậy nội kình mới có thể vận hành thông thuận, mới có thể tiến hành cường hóa thân thể người, lại để cho nội kình trong người hình thành những vòng tuần hoàn.

Nhưng những... cái này đều không có bất cứ quan hệ gì với Trương Thế Nhân, hắn chỉ mở có mười một cái Khí Huyệt, hơn nữa mỗi cái đều cô lập, không hề có liên thông với nhau.

- Không có!

Khâu Dư xem trong chốc lát thì khẳng định:

- Mở ra mười một cái Khí Huyệt, nhưng cũng không tìm được sự tồn tại của một chút nội kình. Hiện tại hắn mặc dù có thể đạt tới thể chất của người tu hành, thậm chí là thể chất cao hơn người tu hành bình thường. Tuy nhiên đó là bởi vì bắp thịt của hắn mạnh mẽ, toàn bộ lực lượng của hắn đều xuất phát từ cơ bắp chứ không phải nội kình.

- Dựa vào cơ bắp của bản thân lại có thể so được với lực lượng của người tu hành?

Chu viện trưởng suy nghĩ một lúc, rồi lại hỏi:

- Mười một cái Khí Huyệt này phân bố ở nơi nào?

- Mỗi cánh tay có ba, mỗi chân có hai...

- Còn một cái đâu này?

- Tại...

Mặt Khâu Dư bỗng nhiên đỏ một chút, nàng do dự hồi lâu rồi mới dùng thanh âm cực thấp nói ra:

- Tại giữa hai chân, ở cái chỗ kia...

- Hả?

Chu viện trưởng lắp bắp kinh hãi, lão không khỏi nhìn chằm chằm vào một chỗ của Trương Thế Nhân. Khi thấy được cái ẩn ẩn có hình dáng cực đại kia, Chu viện trưởng dùng một loại giọng điệu bất đắc dĩ nói ra:

- Cho tới bây giờ ta chưa từng thấy có người có thể mở một Khí Huyệt ở địa phương này, chẳng lẽ vật kia cũng có thể phát huy nội kình?

Khâu Dư đỏ mặt nhắc nhở:

- Hắn không có nội kình.

- Đúng thế... Cái kia... Cái này chỉ có thể xem như là thiên phú dị bẩm... Mẹ nó, tốt cho một cái thiên phú dị bẩm gân gà!

Chu viện trưởng nhịn không được thấp giọng mắng một câu, song không biết tại sao mà trong giọng lão giống như có chút ghen ghét không giải thích được.

Mặt Trương Thế Nhân cũng đỏ lên, nhưng hắn lại cực kỳ kiêu ngạo:

- Ai nói với ngài đây là thiên phú dị bẩm gân gà? Nếu như ngài làm một cuộc điều tra dân ý, hỏi một chút xem các nam nhân muốn được dị năng cường đại ở đâu, ngươi nghĩ sẽ có bao nhiêu người chọn tại chỗ này? Chỉ sợ số người muốn thế tuyệt đối sẽ không thấp hơn một nữa, thậm chí vượt qua bảy, tám phần mười!

- Tục!

Chu viện trưởng hơi giận, nói:

- Tục không chửi được!

Trương Thế Nhân biện luận:

- Thiên phú dị bẩm hữu dụng thì không coi là gân gà. Thiên phú dị bẩm có thể mang cho nhân loại một cuộc sống hạnh phúc càng không phải là gân gà!

Khâu Dư lúng túng quay người, không hề nhìn Trương Thế Nhân. Chu viện trưởng tức giận vuốt vuốt râu ria, lão cũng không nói chuyện, chỉ là không ngừng trừng mắt về phía Trương Thế Nhân.

Mà người nào đó lại cảm thấy mình hôm nay rất chính nghĩa.

Vô luận như thế nào, chỉ cần là người đàn ông thì sẽ muốn đạt được loại chuyện tốt này không phải sao? Bất kể nó là cái gì gân gà hay không gân gà, ta đây rất mạnh, rất lớn, rất thô bạo thì ta phải kiêu ngạo!





Ngọn núi phía sau Kinh Võ Viện.

Dưới thác nước.

Trải qua một buổi sáng bị nghiên cứu, Trương Thế Nhân lại bị một người có tâm lý trả thù rất nặng là Khâu Dư mang đến nơi này. Hắn dám đánh cuộc với bất cứ ai rằng Khâu Dư mang hắn đi đến thác nước để chống cự với áp lực dòng nước là do lời lẽ biện hộ chính nghĩa của hắn vào buổi sáng.

Vậy nên vì không thể để mình yếu thế, Trương Thế Nhân cởi quần áo ra sạch sành sanh lần nữa. Dù sao, đối với vị nữ giáo sư có đôi bạch nhãn này, hắn có mặc quần áo hay không thì cũng không có gì khác nhau. Trương Thế Nhân không hề nghi ngờ chút nào rằng đừng nói cách một tầng quần áo mỏng, cho dù hắn mặc thiết giáp thì cũng không ngăn được cặp bạch nhãn kia.

Khâu Dư phát hiện nàng không có biện pháp thực chất gì với tên vô lại này, vì thế nàng đành phải quay mặt đi, không nhìn tới hắn.

Lần trước đứng ở dưới thác lại đạt được cảm ngộ, Trương Thế Nhân nghĩ tới rất nhiều chuyện. Ví dụ như đôi mắt đỏ của hắn, ví dụ như việc hắn hôn mê. Nhưng lần này Trương Thế Nhân không muốn tiếp tục dây dưa những vấn đề ấy, hắn thầm nghĩ cần chân chân chính chính cảm nhận cơ thể của mình.

Nước theo đỉnh núi rơi xuống, tựu như những quả đấm liên miên và bất tận hung hăng oanh kích lên người Trương Thế Nhân. Loại đả kích có cường độ mạnh này không khác gì một người không biết mệt mỏi đang cùng bồi luyện với Trương Thế Nhân. Mà bản thân Trương Thế Nhân thì lại ở trong những quả đấm bất tận mà cảm nhận sự biến hóa của thân thể.

Khi hắn tĩnh tâm, hắn lập tức cảm thấy những phản ứng vi diệu của thân thể.

Song bởi vì nước chảy đánh tới gần như liên tục không ngừng nghỉ, cho nên hắn cảm thấy sự phản ứng kia biến mất rất nhanh, cũng có thể là nó không có biến mất mà do hắn không có cách nào cảm nhận ra nữa.

Vì bắt được cái phản ứng vô cùng bé nhỏ này, Trương Thế Nhân lui về phía sau một bước, phần lớn cơ thể tránh khỏi dòng nước, chỉ duỗi cách tay ra mà cảm nhận lực đánh vào của thác nước.

Không chỉ vậy, dù phần lớn thân thể hắn tránh khỏi dòng nước chảy, nhưng trên người hắn khó tránh khỏi bị những bọt nước tung tóe đập trúng.

Trương Thế Nhân chính là muốn hiệu quả như vậy.

Nước ngẫu nhiên đánh trúng trên người hắn, tuy rằng chúng không mạnh bằng dòng nước trên cao đập xuống, nhưng nó có gián đoạn. Bởi vậy hắn có thể tập trung tinh thần đi cảm nhận phản ứng của nơi bị nước đánh trúng.

Trong tưởng tượng của hắn thì đây là một chuyện rất dễ dàng, nhưng trên thực tế, quá khó khăn để bắt được cái cảm giác kia.

Khâu Dư quay người nhìn về một lùm hoa dại mà suy nghĩ xuất thần. Qua một lúc lâu nàng mới nhớ tới bên phía Trương Thế Nhân đã không còn những tiếng va đập mạnh, nàng lập tức quay người nhìn thoáng qua. Thế là nàng thấy được người thiếu niên cởi truồng kia đang từ từ nhắm hai mắt lại và đưa tay ra, đứng yên dưới thác nước như là hóa đá.

Khâu Dư rất nhanh hiểu được dụng ý của Trương Thế Nhân, trong ánh mắt của nàng xuất hiện một chút thưởng thức. Tuy rằng với nàng, biện pháp của người thiếu niên kia có đần một chút, nhưng hắn có thể nhận ra được điểm này thì cũng đã rất không dễ dàng. Cho nên Khâu Dư quên hẳn đi cái thân thể nam tính đầy thành thục kia, hứng thú của nàng chỉ là ở chỗ qua bao lâu thì thiếu niên kia sẽ phát hiện sự biến hóa trên người hắn.

May mắn thay, Trương Thế Nhân không có để cho nàng đợi lâu.

Sau nửa canh giờ, Trương Thế Nhân chậm rãi mở mắt ra, sau đó thở ra một hơi.

Thì ra là như vậy.

Nếu như xem nước chảy cùng bọt nước đánh vào cơ thể hắn là công kích của đối thủ, như vậy khi mỗi một giọt đánh lên thân thể hắn, bắp thịt hắn sẽ nhanh chóng tự chủ làm ra phản ứng. Bởi vì nước chảy là liên tục và không ngừng, cho nên phản ứng của bắp thịt cũng giữ nguyên không thay đổi. Chính vì thế mà Trương Thế Nhân rất khó nhận ra sự khác biệt. Mà khi bọt nước chốc chốc lại đánh trúng hắn, tuy rằng cảm giác quá nhỏ bé, nhưng qua nhiều lần, Trương Thế Nhân vẫn cảm nhận được sự biến hóa của bắp thịt mình.

Thời điểm mỗi giọt nước rơi vào trên thân, cơ bắp của nơi tương ứng bị rơi vào sẽ nhanh chóng trở nên cứng ngắc. Do lực tác dụng quá nhỏ, cho nên nếu muốn nhận ra sự biến hóa này đúng là rất khó.

Chỉ có tập trung đầy đủ lực chú ý thì mới có khả năng phát giác được.

Sau khi Trương Thế Nhân hiểu ra điểm này, hắn phán đoán là do cơ thể hắn có thể tự chủ làm ra phản ứng với ngoại lực tác dụng vào. Cái phần thân thể bị ngoại lực tác dụng kia sẽ nhanh chóng trở nên cứng ngắc, ngăn cản ngoại lực trùng kích vào bên trong. Dẫu bây giờ loại phản ứng này còn rất yếu ớt, cho nên nó có thể triệt tiêu độ mạnh do bọt nước tác dụng; nhưng nếu thay đổi trọng kích, tuy rằng nó có thể triệt tiêu một phần lực lượng, song tuyệt đối sẽ không thể triệt tiêu toàn bộ.

Trương Thế Nhân ngạc nhiên, hắn nghĩ đến việc nếu như thân thể của hắn tiếp tục phát triển, vậy thì ở tương lai, có phải thân thể của hắn sẽ có thể bỏ qua công kích của địch nhân?

Nghĩ tới chỗ này, Trương Thế Nhân lập tức quay người, muốn đi hỏi Khâu Dư xem. Ngay ở lúc hắn xoay người, hắn giật mình nhớ tới việc bản thân không có mặc quần áo. Vậy là hắn liền cúi người nhặt lên bộ quần áo ướt nhẹp nằm ở bên cạnh, nhanh chóng mặc vào. Sau đó hắn tung người nhảy qua từng tảng đá, tiến tới bên cạnh bờ.

- Giáo sư.

Trương Thế Nhân nhìn thấy Khâu Dư thì hỏi ngay:

- Có thể hỏi ngài một chuyện sao?

- Ngươi nói.

Khâu Dư sửa sang những sợi tóc rủ xuống trán, đợi vấn đề của Trương Thế Nhân.

- Thế gian này một loại thể chất có thể đao thương bất nhập hay không? Là một loại thể chất thật sự tồn tại trong hiện thực mà không phải là thứ nằm trong tưởng tượng.

- Có.

- Là ai?

- Nghe nói...

Khâu Dư dừng lại một chút, sau đó dùng giọng hơi khác thường:

- Nghe nói ở trong Đại Hộ Tự trên Đại Tuyết Sơn của Phật tông có ba nghìn Kim Thân Tăng Binh, bọn họ đều là đao thương bất nhập. Chỉ không biết thể chất của họ là trời sinh hay là dựa vào pháp môn tu luyện mà thành. Còn có... lão tăng ngày đó bắt ngươi, lão ta đã tu thành Kim Cương Bất Hoại của Phật tông, chớ nói đao kiếm tầm thường, cho dù là phi kiếm bằng nội kình của cao thủ có đại tu vi cũng khó có thể tổn thương hắn mảy may.

- À?

Trương Thế Nhân sửng sốt một chút, có chút căm tức nói:

- Như thế nào đều là bản lĩnh của đệ tử Phật tông? Ở trong Đại Nam có người tu hành nào có thể làm được không?

- Có... La Diệu.

Khâu Dư trầm mặc một hồi, nói:

- Nếu như ngươi muốn biết thêm càng nhiều chuyện, ngươi cần phải đến hỏi Chu viện trưởng, ta không hiểu về người Phật tông nhiều lắm. Ngươi còn có thể đi hỏi một người, song đó là nếu như ông ta muốn nói cho ngươi... Nhưng mà hiện nay ngươi không thể tìm thấy ông ta.

- Ai?

- Ngày đó ngươi cũng từng gặp, trong đám người vây công lão tăng của Phật tông có một lão giả mặc cẩm bào màu xanh ngọc. Ông ta hiểu rõ Kim Thân của Phật tông hơn ta rất nhiều... Bởi vì... Mười một năm trước ông ta đã từng giao thủ với những Kim Thân Tăng Binh.

- Lão ở nơi nào?

Trương Thế Nhân hỏi.

- Hẳn là đuổi theo lão tăng kia rồi. Cô gái nông thôn cứu ngươi ngày đó cũng cùng đuổi theo.

Trương Thế Nhân khẽ giật mình, thế mới biết bà chủ quán thịt chó vì sao mới gặp mặt hắn đã vội vàng rời đi. Thì ra nàng và lão giả mặc trường bào màu lam đã đuổi theo con lừa trọc già kia rồi. Biết được bà chủ quán có thực lực như vậy, Trương Thế Nhân không khỏi nghĩ đến lúc trước kia chính hắn có phải đã đánh giá thấp nàng ta?

Như vậy, nàng ta có phải là cũng biết chuyện gì hay người nào của Phật tông? Bằng không thì vì cái gì mà nàng lại cùng họ đuổi theo lão tăng?

Trương Thế Nhân bỗng nhiên phát hiện mình bỏ lỡ rất nhiều chuyện và rất nhiều người. Khi ở thành Gia Trang, vì sao chính hắn cũng không biết, cũng không có phát hiện bà chủ quán và Tô Vân Cầu đều là cao thủ, hơn nữa có khả năng họ đã cùng giao thủ với người của Phật tông?

Nguyên lai lúc ở thành Gia Trang, rất nhiều bí mật có thể tìm được người giải đáp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.