Chinh Chiến

Chương 177: Lần đầu giao phong (1)



Bởi vì một dãy núi Sơn Khê kéo dài cả ngàn dặm lại chỉ có một con đường hẹp đi qua, thế nên cả Thiên Thuận và Đại Nam đều xây dựng hai tòa thành ở hai bên con đường thung lũng ấy. Từ đó mới xuất hiện thành Phượng Hoàng ở phía tây dãy núi và thành Gia Trang ở phía đông dãy núi.

Phải biết lúc trước Thiên An Hảo và Thiên Hữu Hoàng đế Dương Dịch gặp nhau ở ngay tại địa phương rộng rãi nhất của con đường thung lũng nọ. Ban đầu triều thần đều phản đối cuộc gặp ở nơi này, họ cho rằng nơi này rất thích hợp mai phục, cho nên họ sợ người Thiên Thuận bố trí mai phục ở quanh đây. Lúc ấy Hoàng đế Đại Nam chỉ cười nhạt một tiếng, nói:

- Các ngươi đang lol ắng người Thiên Thuận bố trí mai phục, người Thiên Thuận làm sao sẽ không lo lắng việc chúng ta phái binh? Đều lo lắng và đề phòng, đó lại là an toàn nhất. Trẫm chính là muốn gặp Thiên An Hảo ở nơi này, cứ thử nhìn xem Thiên An Hảo có lá gan này hay không.

Hoàng đế Đại Nam dám đến, Đại Hãn của Thiên Thuận làm sao có thể không dám tới.

Tuy rằng lúc ấy, triều thần Thiên Thuận cũng nhao nhao khuyên can Thiên An Hảo, nhưng hắn cũng dùng lời nói gần giống như Dương Dịch mà bãi bỏ ý tốt của bá quan.

Mấy trăm năm qua, hai vị quyền lực cao nhất hai nước gặp nhau lần thứ hai. Lần thứ nhất là Đại Hãn Thiên Thuận cùng Thái tổ Hoàng đế Đại Nam ký kết hiệp ước ngưng chiến, thời điểm xác định lãnh thổ quốc gia. Cho nên, song phương đều cực kỳ coi trọng lần hội đàm này. Ai cũng không muốn mất đi tôn nghiêm, cho nên tất nhiên hai bên cũng không bỏ rơi lễ nghĩa. Dẫu cho người Thiên Thuận không có quá nhiều thứ lễ tiết rườm rà như Đại Nam, nhưng đế quốc nghìn năm cũng có một bộ lễ giáo đặc thù của họ. Nói đơn giản họ sợ chính mình mất hết mặt mũi, thế là không ai muốn bên mình lộ ra không phóng khoáng.

Ngày ấy hai vị chí tôn của dẫn theo hơn trăm tùy tùng đến thung lũng gặp nhau. Theo sau Hoàng đế Đại Nam là Chỉ huy sứ đại nội thị vệ La Úy Nhiên cùng Trấn phủ sứ Nhãn Sở Hầu Văn Cực, Đại tướng quân Ngu Mãn Lâu, tám mươi giáp sĩ Đại Nam. Quan văn thì có Thượng Thư Lễ bộ Hoài Thu và hai vị Đại học sĩ của Văn Uyên các. Bên Thiên Thuận, hộ vệ Thiên An Hảo là tám mươi võ sĩ Kim Vệ. Đại công Thiên Mông Liệt – em trai của Thiên An Hảo – tự mình che dù cho Thiên An Hảo, còn có hai vị người hầu không rõ tính danh. Cuối cùng là một vị tăng nhân mặc tăng y màu xám, khoát áo cà sa màu hồng.

Song phương hội đàm liên tiếp ba ngày ở thung lũng nọ. Về sau hai vị đế vương lại dắt tay nhau đi dạo ở dãy núi Sơn Khê, chuyện trò vui vẻ, sao có thể thấy có địch ý gì? Vì thế tùy tùng hai nước đều há hốc mồm và mở to mắt mà nhìn.

Lại nói hai vị đế vương thậm chí có tính cách rất giống nhau. Thiên An Hảo thuộc lòng điển cố của người Việt, Dương Dịch đồng thời biết tường tận nhiều chuyện của Thiên Thuận. Hai vị đế vương không chỉ chuyện trò, họ cùng đeo mũ rộng vành ngồi cạnh nhau, thả câu ở bên hồ, thậm chí nổi lên ý nghĩ cưỡi ngựa tỷ thí bắn cung. Nếu không phải thần tử hai bên ngăn cản, chỉ sợ hai người họ còn muốn tổ chức một hồi đi săn.

Chỉ là không biết cuộc đi săn này đến cùng… là gì.

Trước cuộc hội đàm, ai cũng chưa từng nghĩ đến hai vị đế vương từ nhỏ là địch nhân vậy mà có thể ở chung hài hòa và thích ý như vậy. Không có một câu cãi nhau, mà thật giống như hai vị bằng hữu lâu lắm mới gặp nhau.

Ở không khí buông lỏng ấy, điều ước mậu dịch được hai vị đế vương buông tay mặc kệ, giao cho các thần tử bên dưới đi tranh cãi và cò kè mặt cả.

Hai người bọn họ đi dạo quanh dãy núi, khi chơi nước thì chơi nước, dứt khoát vung tay bỏ qua mọi chuyện, thoạt nhìn vô cùng thư giãn và thoải mái.

Nhưng, sau ba ngày hội đàm kết thúc, đến lúc hai bên trở về, họ không hẹn mà cùng hạ một đạo ý chỉ. Thiên Hữu Hoàng đế Dương Dịch hạ lệnh Đại tướng quân Nguyễn Viễn Sơn – người thống lĩnh Hữu Kiêu Kệ ở tây bắc - mang binh tiến về phía tây thêm một trăm dặm, lại ra lệnh cho Tổng đốc tỉnh Sơn Đông gia tăng số lượng binh lính. Đại Hãn Thiên An hảo hạ lệnh cho Kỳ Chủ Thế Lang phải luôn giữ vững năm vạn tinh binh đột tiến ở mọi thời khắc, lại để cho tướng lĩnh thiện chiến nhất dưới trướng Thế Lang nhận nhiệm vụ thủ vệ thành Phượng Hoàng.

Đó là vì hai người bọn họ phát hiện đối phương có nhiều chỗ tương tự chính mình, vừa tỉnh táo vô cùng, lại còn kiêng kỵ địch nhân.

Thiên Thuận bố trí trạm gác ngầm, lúc này cũng sẽ theo dõi con đường là thung lũng bên dưới. Chỉ cần quân đội Đại Nam tiến vào con đường này, bọn họ sẽ lập tức đốt khói báo động.



Sau khi quân đội Đại Nam dọn sạch trạm gác ngầm trên dãy núi Sơn Khê của Thiên Thuận, đại quân Đại Nam lập tức xuất phát.

Lữ soái Hà Đại Tráng dẫn người bình định trinh sát Thiên Thuận trong vòng một đêm, lên núi có trăm tinh binh, lúc xuống núi chỉ còn có sáu mươi, bảy mươi người.

Trên chân núi, bọn họ chôn thi thể của trinh sát Thiên Thuận, sau đó vác thi thể đồng bào xuống núi. Đây là quy củ từ trước tới nay của Đại Nam, mặc dù bất thành văn, nhưng chưa từng thay đổi qua mấy trăm năm. Trừ khi đặc biệt bất đắc dĩ, nếu không bọn họ sẽ không vứt bỏ bất kỳ một người đồng bạn nào, cho dù đó là thi thể lạnh băng.

Vào sáng sớm, đại quân dài dằng dặc như một con rồng lớn tiến thằng vào thung lũng của dãy núi Sơn Khê. Dưới sự thống lĩnh của Tiểu Tướng Ngũ phẩm Nguyễn Văn Dũng, năm nghìn tinh binh Hữu Kiêu Vệ tiến thẳng về phía tây. Thời khắc đi vào thung lũng, Nguyễn Văn Dũng nhịn không được ghìm chặt chiến mã, nhìn lại Gia Trang. Hắn biết rõ chỉ là việc mang binh đi vào con đường thung lũng này, tên của hắn cũng sẽ được ghi vào sử sách.

Hơn một trăm năm qua, đây là lần đầu tiên quân đội của đế quốc phương đông vượt qua dãy núi Sơn Khê. Có thể nói ở lần này, chỉ cần thêm một canh giờ, hai chân người Việt sẽ đạp lên thảo nguyên lần thứ nhất.

Sắc mặt Nguyễn Văn Dũng có vẻ rất bình tĩnh, ai nào biết lúc này trong lòng hắn đã sớm có sóng cả mãnh liệt.

Giờ khắc này, hắn đã chờ mười năm. Giờ khắc này, Đại Nam cũng đã đợi một trăm năm.





Dãy núi Sơn Khê tuy rất cao, nhưng nhìn từ xa thì cũng không nguy nga, mà thế núi khá thoải. Song trên thực tế, muốn vượt qua dãy núi Sơn Khê là điều không thể nào. Thế núi không dốc, nhưng cây mọc san sát, đường dốc cong cong nhưng lại cất giấu sát cơ vô số.

Trong dãy núi không chỉ có hung thú như sói, hổ báo..., sau khi tiến vào núi mới phát hiện ở đằng sau rừng cây xum xuê là từng cái vách núi cao chót vót. Dãy núi này hiển nhiên rất quái lạ, có thể cưỡi ngựa mà đi ở dưới sườn núi, nhưng khi đến giữa sườn núi, một dãy lại một dãy vách núi sẽ xuất hiện trước mắt. Bởi vậy nếu đại quân muốn vượt qua, nhất định phải tạo thang trên vách núi, công sức bỏ ra quá lớn. Không chỉ hao phí nhân lực và vật lực cực lớn để tạo thang, thời gian các binh sĩ từng bước từng bước bò qua phải tốn bao lâu?

Vách đá ở giữa dãy núi Sơn Khê giống như là ông trời vì tránh để hai đứa con trai yêu thích của mình bất hòa mà tạo ra hàng rào. Dẫu vậy, để cho hai đứa con của mình không mất đi liên hệ, ngài vẫn tạo ra con đường thung lũng kia.

Đại Nam và Thiên Thuận giống như hai người khổng lồ đã không cách nào phát triển trên địa bàn của mình. Bọn họ đã phát triển cực hạn trên lãnh thổ, nếu không tiến ra bên ngoài, ai cũng không tăng thêm được một mét nào. Kỵ binh Thiên Thuận tung hoành trên thảo nguyên, các bộ tộc ở đây đã sớm thần phục, càng không dám sinh ra một ý nghĩ bất kính. Cờ Thiên An bay qua, các mục dân cúi đầu vái lạy. Bộ binh Đại Nam đã mạnh đến mức không còn tìm thấy bất kỳ địch nhân nào trên Trung Nguyên. Từ lúc Thái tổ Hoàng đế Đại Nam bắt đầu khởi binh, bộ binh không ngừng dựa theo cái con đường huy hoàng này mà đi về phía trước. Vô luận là thủy sư Nam Trần vô địch đã từng độc bá Giang Nam, hay là số lượng binh sĩ lên đến cả triệu như Thương Quốc, những người khổng lồ này lần lượt bị người khổng lồ mới quật khởi đánh ngã, ngã tới mức họ không còn khả năng đứng lên nữa. Cho tới tận bây giờ, người khổng lồ Đại Nam đã vô địch trong tịch mịch, đã không có thi thể địch nhân lót đường.

Có lẽ, cuộc chiến tranh giữa hai quốc gia này là không thể tránh khỏi.

Hoàng đế Đại Nam Dương Dịch cũng đã từng nói: “Mặc dù Trẫm không động binh với Thiên Thuận, ai có thể đảm bảo Thiên Thuận sẽ không động binh với Đại Nam? Tuy rằng Trẫm chỉ gặp Thiên An Hảo một lần, nhưng Trẫm có thể nhìn ra hắn có lòng mơ ước tới thiên hạ Trung Nguyên trong ánh mắt của hắn. Chỉ cần thời cơ chín muồi, hắn sẽ không do dự mang theo kỵ binh Thiên Thuận lao qua dãy núi Sơn Khê. Chẳng lẽ phải đợi đến lúc Thiên An Hảo dẫn kỵ binh đến tận Hoàng Hà thì Trẫm mới đánh? Cho tới bây giờ, chỉ có Đại Nam đứng trên lãnh thổ kẻ thù mà cất tiếng cười, không có địch nhân có thể bước vào lãnh thổ Đại Nam một bước!”

...

Nguyễn Văn Dũng, chính là Tiểu Tướng Nguyễn Văn DŨng.

Là Nguyễn Văn Dũng đã từng mang nợ máu.

Cái nhìn mà hắn nhìn lại thành Gia Trang mang ý vị khá phức tạp. Hắn đã từng không chỉ một lần nghĩ đến việc mình dẫn theo tám trăm tên biên quân của thành Gia Trang đạp vào đại thảo nguyên. Những người biên quân kia đều là những người hắn hi vọng trở thành cánh tay phải của hắn, đều là những người hắn hi vọng sẽ cầm thanh Hoàng Đao tiêu chuẩn của Đại Nam mà cùng hắn kiến công lập nghiệp.

Nhưng, tất cả đều theo một lần huyết án mà tan thành mây khói.

Lúc trước đêm hôm ấy, thật ra người hắn muốn giết là Ngô Bồi Thắng, Trương Thế Nhân... chỉ là một người đáng chết ở thời điểm thích hợp mà thôi. Từ khi bắt đầu, Nguyễn Viễn Sơn để Ngô Bồi Thắng dẫn người đến thành Gia Trang giết Trương Thế Nhân, đây chỉ là một cái bẫy nhằm vào Ngô Bồi Thắng. Mặc dù không có Trương Thế Nhân, vẫn còn có Phó Trần Tuấn Nghĩa hay Nguyễn Văn Trung làm cớ để dụ dỗ Ngô Bồi Thắng tiến vào thành Gia Trang. Và... ở một khắc khi Ngô Bồi Thắng tiến vào thành Gia Trang, tám trăm biên quân cùng hai nghìn dân chúng nhất định sẽ phải chôn cùng Ngô Bồi Thắng.

Trương Thế Nhân... chỉ là một cái cá lọt lướt không đáng kể. Mà về sau, con cái lọt lưới này cũng phải nằm chết dưới thủ đoạn của họ.

Thoạt nhìn, tất cả âm mưu cùng bẫy nhằm vào Trương Thế Nhân, thế nhưng thật ra đối tượng bị nhắm vào là Ngô Bồi Thắng - cái kẻ đã mất đi phần lớn quyền lực và không nên đến tây bắc. Nếu như chỉ muốn giết một mình Trương Thế Nhân, vậy thì cần gì phải tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành? Toàn thành chết hết chẳng qua là vì cái chết của Ngô Bồi Thắng mà tạo ra mưu kế mê hoặc ánh mắt nhiều người.

Không có mấy người biết rõ chân tướng sau lưng việc Trương Thế Nhân còn sống đến đế đô Thanh Long. Đó đâu chỉ vì bên người hắn có đám người Đại Khuyển bảo vệ, cũng đâu chỉ đơn giản là vận khí của hắn khá tốt?

Chỉ khi Trương Thế Nhân không chết, tất cả ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào người hắn, một Ngô Bồi Thắng mang tính quan trọng nhất lại trở thành kẻ bị lãng quên. Trương Thế Nhân còn sống đi vào thành Thanh Long, những người có ý đồ tra tìm chân tướng huyết án đều đặt lực chú ý lên người hắn theo bản năng, thế nên gần ba nghìn mạng sống trong thành Gia Trang trở thành một tầng sương mù, Trương Thế Nhân... là một tầng sương mù khác.

...

Sau khi Nguyễn Văn Dũng rời khỏi thành Thanh Long, đây là lần thứ nhất hắn suất lĩnh nhiều nhân mã như vậy. Song hắn không có thấp thỏm lo âu, ngoại trừ ánh mắt phức tạp khi nhìn thành Gia Trang, những thời điểm còn lại, trong ánh mắt của hắn đều là tự tin. Hắn bỏ qua những suy nghĩ rối loạn, gạt bỏ bóng dáng thanh tú bỗng nhiên xuất hiện của thiếu niên kia.

- Nhanh thêm chút nữa!

Hắn dùng thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng ra lệnh:

- Trong vòng nửa canh giờ phải xuyên qua thung lũng, bố trí phòng tuyến ở phía đối diện, chúng ta phải giữ vững cánh cửa quan trọng này của đại quân!

- Vâng!

Thuộc hạ theo sau hắn lên tiếng, sau đó lập tức thổi tù giục binh sĩ tăng tốc. Năm nghìn tinh binh nghe được tiếng tù liền lập tức tăng nhanh bước chân, hướng về mảnh đất mà họ không biết rõ phía trước mà chạy nhanh.

Ánh mắt của mỗi người đều trở nên cực nóng.

...

...

Ở phía tây thung lũng, hơn mười tên mang theo cờ đang chạy nhanh đến. Thập phu trường cầm đầu đám kỵ binh la lớn:

- Trước lúc mặt trời mọc, trinh sát trên núi đều gửi về tin tức bình an vô sự, nhưng hôm nay tin tức còn không có gửi về, cũng không biết những huynh đệ kia có phải đã xảy ra chuyện gì hay không. Người Đại Nam đang tập kết quân đội ở bên kia dãy núi, không thể khinh thường. Nhanh lên chút nữa, nhanh đuổi đến thung lũng để xem xét! Phía đông dãy núi Sơn Khê đều là địa phương của yêu ma, những tên Đại Nam chết tiệt kia đều có thể làm được bất cứ chuyện gì!

- Hô Hàaaa...!

Kỵ binh phía sau hắn lên tiếng chỉnh tề, theo sát sau lưng người Thập phu trưởng kia.

Thời điểm họ sắp nhìn thấy thung lũng, bỗng nhiên một mặt đại kỳ màu đỏ từ trong thung lũng cuốn ra nhưng một mảnh hoàng hôn. Tiếp theo đó, khói bụi mù mịt trong thung lũng dâng ra theo. Ở bên trong mảnh khói bụi, không biết bao nhiêu bộ binh mặc áo giáp màu đen của Đại Nam lao nhanh ra.

- Quân Đại Nam!

Một người kỵ binh khó nén hoảng sợ mà kêu to một tiếng, thanh âm có chút phát run.

- Ba người các ngươi trở về báo tin, liền nói người Đại Nam đã đi qua thung lũng Sơn Khê! Chúng ta cản phía sau, yểm hộ ba người các ngươi, đi mau!

Thập phu trưởng lớn tiếng hô lên một câu, sau đó rút thanh loan đao ở bờ eo ra.

Đối diện, quân đội Đại Nam cũng phát hiện bọn họ, mấy chục kỵ binh trong quân tách ra, nhanh chóng hướng về phía bên này.

- Đại Tuyết Sơn ban cho chúng ta vô cùng lực lượng, pháp lực Minh Vương để cho chúng ta bách chiến bách thắng!

Thập phu trưởng chân thành hô to một tiếng, mang theo bảy, tám thủ hạ không màng sinh tử nghênh đón địch nhân trong đời. Người Đại Nam kiêu ngạo, người Thiên Thuận làm sao không phải? , dung hợp Phệ Thần Não,kết thừa ý chí viễn cổ! cầm trong tay trọng kiếm, tung hoành Bát Hoang

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.