Chinh Chiến

Chương 41: Nhóm ba người, năm người đều được (2)



Ngay lần đầu tiên nhìn thấy Trương Thế Nhân, Hạng Thanh Ngưu biết người này không phải là một người dân lương thiện. Tuy rằng vào lúc hắn nhìn thấy Trương Thế Nhân, Trương Thế Nhân nhắm mắt, tựa vào thùng xe và nghỉ ngơi, nhưng Hạng Thanh Ngưu lại khẳng định chắc chắn rằng người này đã sớm chú ý tới chính mình. Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì chính bản thân hắn cũng chú ý tới thiếu niên trước, rồi sau đó mới chú ý tới miếng thịt nằm trong tay của người đàn ông trung niên đánh xe.

Không biết vì sao hắn cảm thấy thiếu niên kia không phải là phàm nhân.

Về phần vì sao hắn khẳng định như vậy thì chính hắn cũng không biết. Cho nên từ khi nhìn thấy chiếc xe ngựa này đến giờ, hắn bắt đầu do dự, hắn không biết hắn có nên chặn chiếc xe ngựa này lại hay không.

Nếu như thiếu niên kia là cái đồ thâm tàng bất lộ, vậy hắn có thể trộm gà không được còn mất một nắm gạo hay không? Hắn là người tuyệt đối không chịu mua bán lỗ vốn.

Nhưng cuối cùng hắn vẫn chọn thỏa hiệp.

Bởi vì hắn cảm thấy miếng thịt trong tay người phu xe kia nhìn rất ngon.

Hắn phát hiện chiếc xe ngựa này là lúc nó cách hắn hơn trăm thước, lúc hắn cảm thấy Trương Thế Nhân không phải người thường thì xe ngựa cách hắn chỉ có hai mươi thước, khi hắn hạ quyết tâm ngăn chiếc xe ngựa lại thì nó chỉ còn cách hắn mười thước.

Sau đó hắn làm ra một quyết định.

Tất nhiên là việc này đã trải qua cân nhắc đầy thận trọng cùng tính toán nhiều lần, và chính hắn cũng cảm thấy ý nghĩ của mình có thể thực hiện.

Vì vậy, vào lúc xe ngựa còn cách hắn khoảng chừng ba thước, hắn nhắm mắt lại, kêu “Ây da…” một tiếng rồi té xuống đất, nằm ngang trên đường. Nếu như xe ngựa không dừng lại… bánh xe nhất định sẽ đè lên người hắn. Nhưng như đã nói, hắn đã tính toán cẩn thận rồi, trong khoảng cách ba thước này thì phu xe nhất định sẽ có phản ứng, dẫu vậy nhưng xe ngựa lại không thể dừng kịp được.

Nếu như người phu xe phản ứng không tốt thì bánh xe sẽ đè lên người hắn, song chỉ đè nhẹ và không thể nào lăn qua nổi.

Dựa vào tổng khối lượng của chiếc xe ngựa này, có lẽ hắn sẽ không bị thương quá nặng.

Đương nhiên, hắn tính toán những… điều này là muốn xe ngựa đụng phải chính mình. Nếu như hắn không bị đè qua thì hắn có thể nào “nương nhờ” bọn họ? Hơn nữa, nếu như chân của hắn không bị thương mà trở nên đi đứng khó khăn thì hắn làm sao có thể “theo” họ trong một thời gian rất lâu? Vì ngồi xe và với mục đích ăn chực, cho dù bị xe đè qua một lúc cũng là đáng giá đấy.

Chính ở khoảng thời gian ngắn ngủi này, trong đầu Hạng Thanh Ngưu đã nghĩ đến nhiều việc như vậy.

Cái này không chỉ cần thiên phú, mà còn cần có kinh nghiệm.

Vào lúc hắn rời Nhất Khí Quan ở Thanh Nhạc Sơn, trên người hắn không có mang một đồng tiền. Trong sáu năm, hắn đi khắp tất cả mọi nơi của Đại Nam, ngay từ đầu hắn chính là dựa vào chuyện tình như thế này, về sau thì hắn càng ngày càng có nhiều kinh nghiệm.

Khi Xuất Trần Tử biết hắn đi khắp Đại Nam trong sáu năm, trong nội tâm cảm thấy người tiểu sư thúc này thật sự là người có nghị lực lớn. Mà sau khi Tiêu chân nhân biết được, lão ta trầm mặc một hồi, không nhịn được mà lắc đầu:

- Đi khắp Đại Nam trong sáu năm, chỉ sợ chính ta cũng không làm được. Tiểu sư đệ là kỳ tài ngút trời, khó được, cũng đáng sợ.

Đại Nam rất lớn.

Người bình thường dùng một trăm năm cũng chưa chắc có thể đi hết mọi nơi trong Đại Nam.

Hạng Thanh Ngưu vẫn cho mình là một kỳ tài ngút trời, chỉ chênh lệch một chút so với nhị sư huynh của hắn mà thôi.

Hạng Thanh Ngưu tính toán không có tí sai sót, khi hắn ngã xuống thì bánh xe của chiếc xe ngựa cách hắn có nửa tấc. Hắn nhắm mắt, vận khí đi đến chân trái, ý đồ chịu đựng việc bị bánh xe đè lên. Phải biết chiếc xe ngựa này mặc dù có chút cũ nát, nhưng bộ khung cũng rất lớn, tuy rằng nó không phải nặng đến ngàn cân, nhưng khẳng định lực ép của bánh xe cũng không nhỏ đi bao nhiêu. Thế nhưng chỉ cần hắn vận khí bảo vệ thì có lẽ sẽ không bị thương gân cốt.

Nhắm mắt.

Vận khí.

Sau ba giây đồng hồ, Hạng Thanh Ngưu nghi hoặc một chút, mở mắt ra, đầu tiên nhìn nhìn chân mình, sau đó nhìn nhìn bánh xe.

Bánh xe vẫn cách hắn nửa tấc, không có tiến thêm chút nào.

Vừa lúc đó, người thiếu niên mặc trường bào thư sinh màu đen nhảy từ trên ngựa xuống, ngồi xổm ở bên cạnh Hạng Thanh Ngưu, nhìn xem bộ mặt mập mạp của Hạng Thanh Ngưu mà nói thật tình:

- Vị đạo trưởng này, kỹ xảo rất thành thục nha.

Trong lòng Hạng Thanh Ngưu căng thẳng, lập tức sinh ra một dự cảm bất thường. Hắn giả vờ rất đau đớn, thậm chí đau đến mức trán toát mồ hôi.

- Vị công tử này, bần đạo không biết ngươi nói vậy là có ý gì… Bần đạo đang đi trên đường thì thân thể bỗng nhiên mềm nhũn, đứng không vững mà ngã xuống. Không có làm ngài sợ chứ, ai… Ta lặn lội trên đường xa ở những ngày qua, có lẽ là do quá mệt mỏi. Ngươi nhìn ta gầy như vậy thì nhất định biết rõ ta chưa ăn cơm trong nhiều ngày đúng không.

Thiếu niên kia cười hì hì, rồi cười nói:

- Sợ thì không có bao nhiêu, chỉ là nhìn ngươi mà cảm thấy có chút thân thiết.

Hạng Thanh Ngưu kinh ngạc hỏi:

- Vì sao?

Thiếu niên kia không có trả lời hắn, mà nói với người đàn ông đánh xe có vẻ hèn mọn, bỉ ổi:

- Gặp được người đồng hành, ngươi nói có phải duyên phận hay không?

Tên phu xe kia gật đầu, nói:

- Đoạn đường từ thành Đại Lý của Nam Yến đến thành Gia Trang, ngươi làm việc này không ít. Bất quá hình như… thằng này cũng đã luyện đến mức quen thuộc rồi.

Mặt Hạng Thanh Ngưu đỏ lên, từ dưới xe bò dậy, phủi bụi đất trên người rồi quay đầu bước đi. Hiện tại hắn mới hiểu được vì sao mà vào lúc hắn nhìn thiếu niên kia, hắn thậm chí có một loại cảm giác phải cảnh giác. Mẹ nó… Thật là vận đen đủi, gặp được một cái đồng hành.

- Này!

Hạng Thanh Ngưu đi được bốn, năm bước thì đã nghe thiếu niên ở phía sau hô, hắn quay đầu lại, trừng mắt nhìn thiếu niên kia một cái rồi nói:

- Coi như ánh mắt của ngươi độc, hôm nay ta chịu thua rồi còn không được? Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, chúng ta cứ từ biệt như vậy đi, sau này không nên gặp lại đi à nha!

- Rất đói bụng?

Thiếu niên kia cười ha hả hỏi.

Hạng Thanh Ngưu ngơ ngác một chút, lập tức ưỡn bộ ngực mà thiếu nữ cũng phải ghen tỵ lên, ngạo nghễ nói:

- Không đói bụng!

- À…

Thiếu niên kia lắc đầu, thở dài:

- Vậy là do bụng của ta mới kêu sao? Rõ ràng mới ăn no mà…





- Vị công tử này, ta xem giữa trán ngươi rất đầy đặn, ẩn hiện có thần tích, ắt hẳn cũng không phải là phàm nhân, có muốn ta xem chỉ tay cho ngươi hay không? Vận mệnh của cuộc sống này đã sớm được định sẵn, nhưng nếu như có thể sớm ngày nhìn ra được một… hai phần thiên cơ, sớm chuẩn bị đầy đủ cho mọi chuyện, tất nhiên sẽ không có bất lợi gì. Trước kia bần đạo tu đạo ở Nhất Khí Quan trên Thanh Nhạc Sơn, mặc dù chưa thành tài, nhưng cũng có thể nhìn ra tương lai của ba mươi năm sau.

Hạng Thanh Ngưu nhét miếng thịt cuối cùng vào trong miệng, vừa nhấm nuốt vừa nói:

- Nhận được khoản đãi, quẻ đầu tiên này ta sẽ không thu tiền của ngươi.

Trương Thế Nhân nhịn cười không được, nhìn khuôn mặt nghiêm trang của tên mập mạp trước mặt mà lắc đầu:

- Con người của ta không tin vận mệnh nhất.

Hạng Thanh Ngưu nuốt thịt xuống, cảm thấy thoải mái không ít. Hắn nghe Trương Thế Nhân nói không tin vận mệnh thì trong lòng không khỏi nổi lên tâm tư tranh cường háo thắng.

- Không tin cũng tốt, tin cũng tốt, đó cũng đã là chuyện trời định. Không tin thì ngươi vươn tay ra cho ta xem một chút, nếu như ta nói sai điều gì, ngươi đạp ta xuống xe ngựa là được.

- Thật thần kỳ như vậy?

Trương Thế Nhân cười cười, đưa tay ra, nói:

- Nếu như thật sự có thể nhìn ra cái gì, ngược lại ta sẽ thay đổi cách nhìn với người tu đạo các ngươi.

Hạng Thanh Ngưu hừ một tiếng, cầm bàn tay của Trương Thế Nhân mà nhìn nhìn.

Ánh mắt của hắn dừng lại vài giây ở trên lòng bàn tay của Trương Thế Nhân, sau đó hắn bỗng nhiên “A!” lên một tiếng đầy sợ hãi. Cánh tay đang cầm bàn tay của Trương Thế Nhân rụt lại, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ.

Ánh mắt hắn nhìn về Trương Thế Nhân đều là sợ hãi, sự sợ hãi mà hắn không thể áp chế được. Tên nhóc đạo sĩ béo này sợ hãi đến mức mặt cũng không còn chút máu, sau khi kêu lên một tiếng sợ hãi thì muốn nhảy xuống xe mà bỏ chạy.

Ngay vào lúc hắn định nhảy xuống xe thì một bàn tay xinh xắn và thon dài từ trong xe duỗi ra nắm lấy mắt cá chân hắn. Hạng Thanh Ngưu bị dọa đến hồn phi phách tán, né tránh đều không né tránh.

- Không nên giết ta, không nên giết ta. Ngươi đi đường Tu La đạo, ta đi đường Nhân Gian đạo, nước giếng không phạm nước sông! Hôm nay xem như ta xui xẻo mới gặp được ngươi. Ngươi giơ cao đánh khẽ, ta cũng giả vờ như không thấy ngươi!

Hắn nhắm mặt lại mà hô to, trong nháy mắt mà quần áo của hắn đã bị mồ hôi thấm ướt.

Cũng không biết hắn nhìn thấy cái gì đáng sợ từ trên bàn tay của Trương Thế Nhân, nhưng mà xem nét mặt và động tác của hắn thì không thể nào là giả vờ.

Thậm chí Hạng Thanh Ngưu bị hù đến nỗi không mở mắt ra, hai tay hợp thành hình chữ thập, thở dài cầu xin:

- Vị hảo hán này… Ách, không phải, vị tu Tu La đạo này, bất kể nói như thế nào thì chúng ta đều là người tu hành. Tuy rằng không thuộc về cùng một thế giới nhưng gặp được là duyên phận đúng không. Thịt ta vừa ăn thì ta trả lại tiền cho ngươi được không? Quan chủ Mộ Sơn Quan là sư điệt của ta, tiểu viện ở đằng sau Mộ Sơn Quán của ta có chứa ít nhất mấy ngàn lượng bạc, ta đều đưa cho ngươi có được không? Ta van ngươi đừng bắt ta, coi như không thấy ta có được không? Ta van ngươi, tuy rằng sống được mười chín năm, chuyện lừa dối người cũng từng làm nhưng ta chưa làm ra việc ác độc nào cả…

- Không phải ta cầm ngươi.

Trương Thế Nhân cũng rất kinh ngạc, cũng rất khiếp sợ.

Hắn nhìn Hạng Thanh Ngưu, nói:

- Ngươi không thể quay đầu nhìn xem sao? Ta làm gì có chỗ nào giống như quỷ đói bên Tu La đạo?

- Không đúng, không đúng!

Hạng Thanh Ngưu vừa giãy giụa, vừa nói:

- Ở trong Ngạ Quỷ đạo mới có những thứ như lũ quỷ đói, thích ăn hồn phách con người và hương khói, trong Tu La đạo làm gì có quỷ đói?

Hắn hé mắt một tí, nhìn nhìn, thấy cái cầm chân của mình là một bàn tay rất đẹp thì không khỏi kinh hô:

- A! Trong xe của ngươi làm sao lại có thể có nữ nhân!

Trong lòng Trương Thế Nhân cũng rối loạn một chút, không rõ rốt cuộc tên đạo sĩ béo này nói vậy là có ý gì. Hắn nhịn không được quay đầu lại hỏi Mộc Tiểu Yêu:

- Tu vị gì?

Trong xe, Mộc Tiểu Yêu trầm mặc một hồi, có chút không xác định hồi đáp:

- Không có tu vị… Nhưng ngươi cũng biết, nếu như tu vị đạt đến độ cao nhất định thì có thể ta không thể cảm nhận được. Trong thành Gia Trang…

Nàng chưa nói xong, nhưng Trương Thế Nhân đã hiểu.

Trong thành Gia Trang có bà chủ quán thịt chó Kê Kê, còn có lão già què ở trong Hải Dương Quán. Đối với Mộc Tiểu Yêu, đó lần mà niềm tin của nàng chịu đả kích nặng nề.

- Hắn như vậy thì sẽ là loại cao thủ có tu vị cực cao?

Trương Thế Nhân không khỏi nhếch miệng.

- Ta đương nhiên là!

Hạng Thanh Ngưu nghe Trương Thế Nhân hoài nghi tu vị của mình, lập tức cãi lại:

- Từ đâu mà ngươi bảo ta không phải là cao thủ? Ta cho ngươi biết, ngươi nên tranh thủ thời gian mà thả ta đi, bằng không một ngón tay của ta cũng có thể diệt toàn bộ các ngươi!

Hắn vừa nói ra những lời này thì Trương Thế Nhân càng không tin.





- Ngươi thả ta đi có được hay không?

Hạng Thanh Ngưu nhìn trộm qua cô gái áo đỏ đang ngồi ở cách đó không xa, chợt sợ đến mức thu lại ánh mắt. Cũng không biết vì sao mà hắn lại sợ nữ nhân như thế, giống như còn e ngại hơn việc thấy Trương Thế Nhân.

- Thả ngươi cũng được thôi.

Trương Thế Nhân nhìn Hạng Thanh Ngưu, nói thật:

- Ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi nhìn thấy cái gì ở trong bàn tay của ta?

- Đừng làm ta sợ có biết không?

Hạng Thanh Ngưu bi đát nói ra:

- Cái gì ta đều không có nhìn thấy, ngài đến nhân gian làm gì thì cũng không có quan hệ tới ta. Ta liền không có gặp được ngài, ngài cũng không có gặp được ta có được không?

- Ngươi không nói thì đương nhiên ta sẽ không thả ngươi đi.

- Ngài thật sự không biết mình có mệnh cách gì, hay vẫn lấy việc đang trêu chọc ta làm niềm vui?

Trương Thế Nhân nghĩ nghĩ, hồi đáp:

- Ta chỉ muốn biết rốt cuộc ngươi nhìn thấy gì, nếu như ngươi nói sai… Như vậy hôm nay vô luận ngươi có thế nào thì cũng không thể đi xuống xe ngựa. Nếu như ngươi nói đúng, ta sẽ để cho ngươi đi.

- Thật sự?

Hoàng Thanh Ngưu hỏi với tính chất thăm dò.

- Ta đương nhiên sẽ không lừa ngươi.

- Tốt lắm… Ngươi không được đổi ý.

- Nói!

Hạng Thanh Ngưu hít một hơi thật sâu, sau nói thận trọng nói ra:

- Đạo Tổ nói, ở giữa thiên địa có sáu đạo. Một là Thiên đạo, là quản lý thần linh trong thiên hạ… Hai là Tu La đạo, là… là ác ma chuyên môn đối nghịch Thiên đạo, dùng việc giết người làm vui, dùng việc tham lam làm tính tình. Ngươi… Theo bàn tay của ngươi mà suy tính… Ngươi căn bản nên là cái người chết… Hơn nữa còn là người trong Tu La đạo đi ra bên ngoài.

- Ngươi làm sao có thể chắc chắn như thế?

Trương Thế Nhân nhíu mày, hỏi.

- Đạo Tổ nói… Là một quyển Đại Đạo Tinh Nghĩa mà Đạo Tổ lưu lại, bên trong có giảng giải cẩn thận về sáu đạo.

- Sáu đạo? Không phải đây là thuyết pháp của Phật tông sao?

- Đó là do Phật tông không biết xấu hổ, Đạo Tổ rõ ràng nói trước đấy.

- Ầy… Không đề cập tới điều này, vậy sao ngươi xác định ta là người của Tu La đạo?

- Trong lòng bàn tay của người bình thường có bốn đường vân rõ ràng, người bình thường có ba đường vân giao nhau là tối đa, nếu như bốn đường vân giao nhau tại một điểm, mà điểm này lại có một nốt ruồi son mà nói… Cái kia chính là ác ma của Tu La đạo. Dù sao… Dù sao Đạo Tổ đã ghi lại như vậy.

- Cho nên ngươi chắc chắn như thế?

Trương Thế Nhân hỏi rất nghiêm túc.

- Ta…

Hạng Thanh Ngưu sửng sốt một chút, cười khổ, mang theo giọng điệu cầu khẩn mà hỏi Trương Thế Nhân:

- Vậy ngài nói, ta nên chắc chắn hay… vẫn không nên chắc chắn?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.