Chinh Chiến

Chương 6: Nếu chỗ đó cũng không lưu được ta



Nam tử mặc trường bào màu xanh vừa vào cửa liền thu hút sự chú ý của Trương Thế Nhân. Nói thật, nam nhân như vậy dù xuất hiện ở bất kỳ đâu đều trở thành tâm điểm của mọi người, bất kể là ở phố xá sầm uất hay là ở miếu đường.

Y phục của hắn thoạt nhìn không hào nhoáng, thoạt nhìn hơi mộc mạc. Nhưng không thể nghi ngờ chính là, người như vậy dù đứng ở trong một đám đệ tử hào môn mặc cẩm y áo gấm, cũng không bị người khác che mất hào quang.

Thoạt nhìn lạnh nhạt, lại sáng rọi như lửa cháy.

Trương Thế Nhân vừa kỳ quái vừa có chút ghen tỵ. Vì sao trên thế giới này luôn có một hạng người, không cần dùng lời nói đề biểu hiện sự bác học của mình. Không cần dùng cách ăn mặc để biểu hiện địa vị của mình. Không cần dùng tiền tài để biểu hiện sự giàu có của mình. Chỉ cần đứng đó liền có một khí thế mạnh mẽ.

Dù chỉ nhìn thoáng qua, nhưng trong lòng Trương Thế Nhân lại cảm thấy, căn phòng ở trên lầu hai của Hải Dương Quán kia, chính là để dành cho người này.

Nếu như là người giàu có một phương, hoặc là một vị quan lớn cẩm y, thì vô luận như thế nào đều có chút tục khí. Dù Hải Dương Quán chỉ biểu diễn ca múa, nữ tử ở nơi này dù thân phận không phải là cao quý.

Nhưng…

Hải Dương Quán chưa bao giờ là một nơi tục khí. Lê đại nương cũng chưa bao giờ là một tục nhân.

Sau khi Trương Thế Nhân nhìn thấy người nam nhân kia, suy nghĩ có nên mời hắn một chén rượu hay không?

Ý nghĩ này là vừa mới sinh ra, nam tử mặc trường bào đã được lão già què dẫn thẳng lên tầng hai. Đây là lần đầu tiên Trương Thế Nhân chứng kiến lão già què kia cung kính với một người như vậy. Tới góc cua của bậc thang, nam tử kia quay đầu nhìn Trương Thế Nhân lần nữa. Tựa hồ có chút hứng thú với hắn. Khoảng cách dù hơi xa, nhưng Trương Thế Nhân vẫn trông thấy một tia nhàn nhạt không chút che dấu nào từ hai mắt của nam tử kia.

Không chỉ là hiếu kỳ, còn có… chán ghét.

Hắn chán ghét cái gì?

Trương Thế Nhân không biết, cũng không thời gian để suy đoán. Bởi vì lúc nam tử kia đi lên lầu hai, chợt có vài binh lính biên quân xông vào cửa, không nói một lời kéo ngay Trương Thế Nhân ra ngoài.

- Tướng quân tìm ngươi, mau tới khu chợ.

Kéo áo hắn là Phó Trần Tuấn Nghĩa, sắc mặt của gã ta có chút khó coi, lúc nói chuyện thở hồng hộc. Rõ ràng Hải Dương Quán không phải là nơi đầu tiên mà hắn đi tìm. Nói không chừng đã chạy nửa thành Gia Trang.

- Chuyện gì vậy?

Trương Thế Nhân vừa đi vừa hỏi.

- Tới đó khắc biết.

Một hơi chạy tới nha môn giám sát ở khu chợ. Đó là tòa mộc lâu mới xây. Tới chỗ này, Trương Thế Nhân đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra. Trong chợ có mấy trăm con ngựa cao to đứng đó. Người Bắc Tàu mặc áo da bào bẩn thỉu thì tựa vào cọc gỗ thổi sáo, thoạt nhìn nhàn nhã, nhưng tiếng sáo lại có chút run rẩy.

Sở dĩ Trương Thế Nhân liếc mắt liền nhận ra người mặc áo da bào kia chính là người Bắc Tàu là bởi vì hình dáng đặc thù của người Bắc Tàu. Đây là một dân tộc kỳ quái. Lần đầu tiên Trương Thế Nhân biết về dân tộc này, còn tưởng rằng mình xuyên việt tới nhà Thanh.

Nam nhân của tộc Bắc Tàu bó tóc ra đằng sau.

Giống như nam nhân của triều Thanh, phía trước trán cạo bóng loáng, đằng sau để một bó tóc búi thật dài, thoạt nhìn có chút quái dị.

Trương Thế Nhân biết đại khái về thái độ của người Bắc Tàu. Bọn họ không cam lòng chịu sự chèn ép của đế quốc Thiên Thuận. Đã không chỉ một lần tỏ vẻ nguyện ý quy hàng đế quốc Đại Nam. Nhưng có lẽ do lo lắng tới đại cục, Hoàng Đế bệ hạ của Đại Nam một mực không tỏ thái độ gì với lời thỉnh cầu của người Bắc Tàu. Nơi cực lạnh ở Thập Đại Vạn Sơn dù chiếm diện tích rộng lớn, nhưng xác thực là quá cằn cỗi. Hoàng Đế bệ hạ sẽ không vì một nơi cằn cỗi cùng với một dân tộc rớt lại phía sau mà khai chiến với đế quốc Thiên Thuận.

- Nghĩ một biện pháp đi!

Nguyễn Văn Dũng nhìn Trương Thế Nhân, lông mày nhíu chặt.

- Vào bằng cách nào?

Trương Thế Nhân không trả lời Nguyễn Văn Dũng, mà hỏi ngược lại:

- Nhiều chiến mã như vậy, làm sao bọn họ vào được thành?

- Hôm nay là Nguyễn Văn Trung trực. Tên đó đúng cực khốn nạn là một tên ngu ngốc.

Nguyễn Văn Dũng phẫn nộ gầm lên:

- Thu một khối vàng của người Bắc Tàu liền thả cho vào. Gọi hắn đến hỏi, hắn lại trả lời hùng hồn rằng, cho vào không phải là người Thiên Thuận, mà là người Bắc Tàu. Hiệp nghị giữa người đế quốc Đại Nam và đế quốc Thiên Thuận không có hiệu lực với người Bắc Tàu.

- Cái tên kia…

Trương Thế Nhân nhịn không được cười khổ một tiếng. Hắn biết Nguyễn Văn Trung nổi tiếng là tham tài.

- Tuy nhiên, Nguyễn Văn Trung nói vậy cũng không sai!

Trương Thế Nhân bưng chén trà nóng trên bàn uống một ngụm, hắng giọng một cái, nói:

- Hiệp nghị giữa Hoàng Đế bệ hạ và Thiên An Hảo hình như không đề cập tới người Bắc Tàu thì phải? Như vậy thì người Bắc Tàu không bị ước thúc trong phạm vị của hiệp nghị… Nếu người của đế quốc Thiên Thuận bởi vì việc này mà dây dưa, cũng không tìm được cớ mà dây dưa. Chuyện này cuối cùng vẫn là do các lão gia của Lễ Bộ giải quyết với đám man tử của thảo nguyên. Nói về miệng lưỡi, man tử thảo nguyên đương nhiên không phải là đối thủ rồi.

- Ý của ngươi là… chuyện này coi như chưa từng phát sinh?

Nguyễn Văn Dũng không xác định hỏi một câu.

- Như vậy sao được!

Trương Thế Nhân nghiêm trang nói:

- Đại Nam và Bắc Tàu không có quan hệ mậu dịch. Việc buôn bán của người Bắc Tàu, từ trước tới nay đều là giao dịch với man tử thảo nguyên… Đương nhiên, vì vậy mà bọn họ khẳng định chịu không ít thiệt thòi. Nhưng không thể nghi ngờ chính là, người Bắc Tàu tới tận cửa tìm mình là không hợp quy củ! Không được sự cho phép của triều đình Đại Nam, người ngoại tộc tự tiện tới, hơn nữa còn tiến vào biên thành của Đại Nam…

Trương Thế Nhân liếc nhìn NguyễnVăn Dũng:

- Có phải là phán thành tội xâm lược?

- Đạo lý là như thế.

Nguyễn Văn Dũng nghĩ một lát, nói.

- Như vậy tướng quân còn chờ gì nữa?

Trương Thế Nhân cười hỏi.

- Thế Nhân!

Nguyễn Văn Dũng dùng sức vỗ vào vai của Trương Thế Nhân:

- Ngươi quả thực là nhân tài!



Tới buổi chiều, một tin tức lớn truyền khắp thành Gia Trang. Người Bắc Tàu mang theo không dưới năm trăm chiến mã tới giao dịch, đã bị Nguyễn Văn Dũng đích thân dẫn theo binh lính tới bắt. Chiến mã của người Bắc Tàu bị mất, ba mươi mấy nam tử Bắc Tàu bị khóa bằng khóa sắt nhốt vào địa lao của thành Gia Trang. Nghe nói còn bị dùng hình tra tấn.

Chuyện này truyền bá nhanh chóng ra ngoài. Không bao lâu, quân Thiên Thuận coi giữ ở thành Phượng Hoàng bên kia cũng nghe thấy rõ ràng.

Thiên Phu Trưởng Võ Thừa Văn Thiếu không dám trì hoãn, lập tức phái người thúc ngựa chạy tới chỗ của kỳ chủ Thiên Đô Kỳ là Thiên Đô Lạp cách đây hơn hai trăm dặm.

Lãnh thổ quốc gia của đế quốc Thiên Thuận cực kỳ rộng lớn, phải nói là lớn nhất thời bấy giờ. Có người từng nói, điều mà khiến cho các vị Thiên Vương kế nhiệm đau đầu nhất, chính là không ai trong bọn họ rõ ràng quốc gia của mình rộng bao nhiêu, có bao nhiêu thần dân. Bởi vì đế quốc Thiên Thuận quá lớn. Lớn tới mức không thể vẽ ra được bản đồ.

Đế quốc Thiên Thuận chia ra làm bốn mươi tám kỳ. Kỳ nhỏ nhất cũng quản lý đồng cỏ rộng hơn ngàn dặm. Cách biên thành Gia Trang của Đại Nam gần nhất chính là Thiên Đô Kỳ. Kỳ chủ Thiên Đô Lạp là một người thuộc phái chủ chiến. Kỳ thực các kỳ của đế quốc Thiên Thuận giống như các quận của Đại Nam, lớn nhỏ không đồng đều. Kỳ chủ các kỳ là do vị Thiên Vương đời đầu của đế quốc Thiên Thuận bổ nhiệm, sau đó thừa kế.

Thiên Đô Lạp là một người cực kỳ hiếu chiến. Đã không chỉ một lần thỉnh cầu Thiên Vương của đế quốc Thiên Thuận là Thiên An Hảo tấn công Đại Nam.

Tuy nhiên, nghe nói người này có sáu người vợ, mà ba trong số đó là người Việt.

Chuyện xảy ra ở thành Gia Trang liệu có phải trở thành mồi lửa dẫn tiến tới chiến tranh giữa Thiên Thuận và Đại Nam hay không, không có ai có thể nói rõ ràng. Nhưng Nguyễn Văn Dũng biết mình phải chuẩn bị sẵn tâm lý. Hắn hạ lệnh toàn bộ tám trăm biên quân lui về tập kết. Phòng ngừa đế quốc Thiên Thuận bất ngờ đột kích. Đồng thời phái người tới quận trị thành Tế Bắc, thỉnh cầu quận trưởng Ngô Bội Chi định đoạt.

Tin tức rơi vào thành Tế Bắc, Ngô Bội Chi lập tức hoảng sợ.

Hắn mắng Nguyễn Văn Dũng là con heo, sau đó vội vàng viết một phần tấu chương, sai người dùng tốc độ nhanh nhất gửi tới thành Thanh Long. Thành Thanh Long cách quận Tế Bắc không chỉ là vạn dặm. Ai biết tin tức này tới Thanh Long xong liệu có phải đã có chiến tranh? Để bảo đảm không xảy ra việc gì ngoài bất ngờ, Ngô Bội Chi một bên triệu tập quận binh tập kết chuẩn bị chiến tranh, đồng thời phái người gửi thư tới cho đại doanh của Hữu Hầu Vệ cách đó ba trăm dặm.

Hữu Hầu Vệ của Đại Nam có năm vạn phủ binh tinh nhuệ. Chính là lá chắn của Đại Nam ở biên giới Tây Bắc!

Đại tướng của Hữu Hầu Vệ là Nguyễn Viễn Sơn, cũng xuất thân từ gia tộc họ Nguyễn của Thanh Long, thuộc về dòng chính. Người này có chiến công hiển hách, rất được Hoàng Đế Dương Dịch tin tưởng. Nói tiếp, có thể làm tới Đại tướng quân một trong mười hai vệ phủ của Đại Nam, có người nào không phải công huân cực lớn đâu? Có người nào không phải xuất thân từ thế gia hiển hách đâu?

Đối với những Đại tướng quân cao cao tại thượng kia, một Tiểu Tướng của biên thành nho nhỏ như Nguyễn Văn Dũng, thực sự không đáng nhắc tới. Nguyễn Văn Dũng không đáng nhắc tới, thì càng không cần phải nói một thám báo không chức không quyền như Trương Thế Nhân.

Mà lúc này, tiểu nhân vật không nhập lưu kia đang ngồi ở trong lao chậm rãi nói chuyện.

- Người Bắc Tàu các ngươi đưa ra chủ ý này thật quá ngu ngốc.

Trương Thế Nhân nhìn nam tử Bắc Tàu cầm đầu kia, thở dài nói:

- Ngươi cho rằng ta không nhìn ra mưu đồ của các ngươi sao? Muốn buộc Thiên Thuận và Đại Nam chiến tranh? Buộc Đại Nam tiếp thu các ngươi? Ngu ngốc! Ngay cả một tiểu lại ở thành biên giới như ta cũng nhìn ra được. Các đại nhân vật trong triều đình kia chẳng lẽ mắt đều mù?

Trương Thế Nhân hung hăng trợn mắt nhìn nam tử Bắc Tàu:

- Ngươi cho rằng, với kế sách thấp kém ngu ngốc này của các ngươi, có thể kéo hai đế quốc chiến tranh? Ngươi nghĩ Bắc Tàu các ngươi có tư cách đó? Ngươi suy nghĩ quá ngây thơ rồi. Ta dám đánh cuộc, chuyện này bất kể là rơi vào tai của Thiên An Hảo, hoặc là Hoàng Đế Đại Nam bệ hạ… Cùng lắm chỉ là cười một tiếng mà thôi.

Người Bắc Tàu đứng đối diện Trương Thế Nhân là một nam tử tuổi chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm. Cơ thể cường tráng, lông mày rậm, mắt trợn lên, mặt dài, môi mỏng, nhìn tướng mạo là biết, đây là một tiểu tử ăn thấy chết không sờn.

- Vị đại nhân này!

Nam tử Bắc Tàu ôm quyền nói:

- Ta thừa nhận tâm tư của chúng tôi đã bị ngài đoán được. Hơn nữa kết quả có lẽ cũng như ngài nói. Nhưng chỉ cần Đại Nam và Thiên Thuận khai chiến, Bắc Tàu của chúng tôi sẽ dốc hết toàn lực giúp đỡ Đại Nam đánh bại Thiên Thuận. Lẽ nào Hoàng Đế còn có thể không tiếp thu chúng tôi? Có lẽ mãi mãi ngài cũng sẽ không rõ. Người Bắc Tàu chúng tôi thực sự muốn đổi một chỗ để sinh sống.

- Ta không rõ!

Trương Thế Nhân đứng phắt dậy, chỉ vào cái mũi của người nọ, hỏi:

- Thành thật sống qua ngày có gì không tốt? Cứ phải chiến tranh mới khiến các ngươi vui vẻ sảng khoái sao? Lẽ nào các ngươi không để ý tới chết bao nhiêu người? Ngươi không sợ một khi Thiên An hảo giận dữ sẽ ra lệnh diệt tộc các ngươi sao? Trông coi gia viên của mình tốt là được, không phải sao?

- Đại nhân…

Nam nhân Bắc Tàu nhìn Trương Thế Nhân, ánh mắt đầy thống khổ:

- Ngài nhất định là chưa từng tới Thập Đại Vạn Sơn. Cho nên ngài không biết chỗ đó lạnh như thế nào. Có lẽ ngài cho rằng, mùa đông của thành Gia Trang đã khiến cho người ta không tiếp nhận được rồi. Nhưng ở quê hương của chúng tôi, khí trời hiện tại của thành Gia Trang còn ấm áp hơn mùa xuân ở chỗ chúng tôi. Nếu ngài từng đi qua Thập Đại Vạn Sơn, ngài mới biết cái gì gọi là lạnh giá, lạnh giá khiến cho người phải tuyệt vọng.

- Người Bắc Tàu chúng tôi không sợ trời lạnh, chúng tôi chỉ sợ diệt tộc mà thôi… Từ vị Thiên Vương đầu tiên của đế quốc Thiên Thuận tới giờ, cứ cách năm năm, Thiên Thuận lại phát động một lần chiêu mộ bộ tộc của chúng tôi. Nói là muốn chiêu mộ nam tử cường tráng tới gia nhập lang kỵ. Nhưng trên thực tế, những nam tử đó đều bị giết ở nửa đường. Bởi vì người Thiên Thuận sợ hãi. Bọn họ không muốn bộ tộc của chúng tôi trở nên mạnh mẽ, nên mới dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy để giết tộc nhân của chúng tôi. Cứ tiếp tục như vậy… không tới ba mươi năm nữa, bộ tộc của chúng tôi sẽ biến mất khỏi thế giới này.

Hắn nhìn Trương Thế Nhân, từng chừ từng chữ nói:

- Ngài thấy chúng tôi có nên chống cự không?

- Ngươi tên là gì?

Trương Thế Nhân hỏi.

- Hoàn Nhan Ly Yêu.

Nam tử Bắc Tàu trả lời.

- Được rồi, Hoàn Nhan Ly Yêu… Người Bắc Tàu các ngươi biết rèn sắt không?

- Đương nhiên, loan đao trong tay chiến sĩ chúng tôi còn sắc bén hơn đao trong tay của lang kỵ Thiên Thuận! Tuy nhiên… chúng tôi không có sắt, cho nên chúng tôi không có đủ binh khí, cũng không đủ tên, không thể chống cự được lang kỵ của Thiên Thuận.

- Sẽ có.

Trương Thế Nhân cười cười, hạ giọng nói:

- An tâm ở trong này. Nếu không xảy ra bất ngờ gì, không bao lâu nữa, các ngươi sẽ được mang tới một tòa thành cực lớn. Sẽ có vị đại nhân có cấp bậc lớn hơn ta không biết bao nhiêu lần nói chuyện với các ngươi. Nói không chừng, đây lại là một việc tốt với ngươi.

- Cuối cùng…

Trương Thế Nhân ôn hòa nói:

- Tướng quân nhà ta nói, thay hắn cảm ơn chiến mã của ngươi.

- Không cần khách khí.

Hoàn Nhan Ly Yêu nhún vai nói:

- Người Bắc Tàu thiếu nhất chính là sắt và muối, không thiếu nhất chính là chiến mã tốt nhất! Hơn nữa, trên thế giới này, chỉ có người Bắc Tàu chúng tôi có được chiến mã chịu được lạnh giá. Ta không biết ngài từng nghe qua một việc như vậy chưa… Sở dĩ người Thiên Thuận muốn diệt tộc chúng tôi, là vì Hàn Kỵ Binh của tộc chúng tôi là kỵ binh duy nhất có thể đánh tới Đại Tuyết Sơn. Cho nên người của Phật tông không cho phép chúng tôi có được thực lực như vậy. Phật tông… đó là một đám ác ma!

Trương Thế Nhân nhẹ gật đầu, xoay người rời đi.

Vào lúc này, ở căn phòng thần bí trên tầng hai của Hải Dương Quán.

- Huynh đã tới.

Khóe mắt đã có thể thấy nếp nhăn, nhưng khuôn mặt của Lê đại nương vẫn khiến cho người ta mê muội như vậy. Nàng nhìn nam tử trước mặt, hỏi. Không thể nghi ngờ, đây là một câu nói nhảm. Nhìn không ra suy nghĩ thực của Lê đại nương từ khuôn mặt bình tĩnh của nàng, nhưng bộ ngực của nàng lại phập phồng hơn bình thường.

Bộ ngực cao ngất, y nguyên làm cho người ta hoa mắt, tràn đầy mị lực của nữ nhân thành thục.

- Phải đi, cho nên tới đây trước.

- Lại muốn đi? Đi nơi nào?

- Nơi thần bí nhất của thế gian này.

Nam tử mặc áo xanh cười nhạt, nói:

- Cuối cùng vẫn phải đi, nếu không sẽ hối tiếc.

Lê đại nương ngẩn ngơ, khóe mắt chậm rãi chảy xuống nước mắt:

- Huynh không còn tiếc nuối nào nữa sao?

Thanh âm thê lương, đầy bất lực.

- Nếu chỗ hung hiểm đó cũng không lưu được ta, ta sẽ quay lại tìm muội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.