Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 10



“Quản sự phòng bếp nhỏ nói bạc thiếu dùng, thức ăn phải trữ cho mấy ngày tới, vì vậy không có cách nào thêm thức ăn. Vương phi muốn ăn gì, nô tì đến phòng bếp chính gọi đầu bếp làm cho người.” Hồng Lăng cúi đầu thấp giọng nói. Kỳ thực trên đường trở về, nàng nghĩ không nên bẩm báo việc này cho Vương phi, nhưng mà nếu không bẩm báo, nàng cũng không biết dùng cớ gì để giải thích, cho nên chỉ có thể chọn cách nói thật.

Nghe xong đầu đuôi, Mộ Dung Thư cũng biết là chuyện gì xảy ra, liếc nhìn vài món ăn đạm bạc như chay trên bàn, thanh âm bình thản phân phó: “Trước tiên là dùng cơm đi. Buổi trưa qua đi, ngươi đi gọi quản sự phòng bếp tới đây.”

Người hiền bị người ức hiếp, cái đạo lý này thật đúng. Chỉ là mấy bà tử đều của phòng bếp nhỏ thuộc Mai viên mà cũng muốn cưỡi ở trên đầu của nàng mà làm mưa làm gió, nghe thực là nực cười!

Sắc mặt như thường dùng cơm trưa, trong miệng nhai rau dưa, lòng lại cười lạnh một tiếng, coi như ăn rau xanh không có thuốc trừ sâu đi, vừa khỏe mạnh, vừa giảm béo! Về phần những thứ khác, sau khi ăn no rồi sẽ tính!

“Vâng ạ.”

Bữa trưa qua đi.

Mộ Dung Thư dựa vào trên ghế nằm, ánh nắng sau buổi trưa xuyên qua cửa sổ chiếu lên người nàng, lười biếng nhắm mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên cười mỉm, cả người lộ ra hơi thở nhu hòa.

Cúi đầu đúng ở phía dưới cách mười thước Lưu mụ nơm nớp lo sợ, bà ta đứng ở chỗ này khoảng hai khắc*, mà Vương phi lại cứ không nói một câu! Kỳ thực khi Hồng Lăng đến thông báo, bà ta cũng đã đoán được Vương phi tại sao tìm mình, bất quá, bà ta cũng không thể không lo lắng, cũng đã đứng lâu như vậy, Vương phi lại cứ nhắm mắt không nói gì đến bà! Đến tột cùng là đang có chủ ý gì, bà ta nhìn cũng không thấu, tâm khỏi thấp thỏm không yên.

* : chắc khoảng hai tiếng

“Có cái gì muốn nói sao?” Mộ Dung Thư mở mắt lờ mờ, nhìn Lưu mụ giọng nói lạnh như băng hỏi.

Lưu mụ sửng sốt, lắc đầu trả lời: “Là Vương phi gọi nô tì tới, nô tì thật không biết Vương phi gọi nô tì đến là ý gì.” Trong lòng lại thầm mắng một tiếng: Chỉ là một Vương phi thất sủng, hạ nhân trong phủ có ai đem nàng để vào trong mắt ! Bây giờ còn chất vấn bà đây, hừ!

“Nga?” Mộ Dung Thư khẽ nhếch môi, tươi cười xán lạn.

Nụ cười này thật nhìn không thấu, mao cốt tủng nhiên*. Lưu mụ thầm cắn chặt răng, dĩ nhiên theo bản năng lại lui về hai bước.

* : sợ tới sởn tóc gáy ( ta thấy giữ nguyên văn hay hơn a~ )

Đột nhiên, nét tươi cười của nàng biến mất, trong đáy mắt hiện lên một tia ánh sáng lạnh, trầm giọng nói: “Nếu Lưu mụ lớn tuổi không nhớ được, như vậy để bản Vương phi thay Lưu mụ hảo hảo nói đi.”

Lưu mụ chẳng biết vì sao, trong ngực tim đập thình thịch, luôn cảm thấy lời nói của Vương phi có hàm ý khác.

“Hàng tháng bản Vương phi đều cấp cho phòng bếp nhỏ năm mươi lượng bạc, số bạc này có thể dùng để sinh hoạt trong hai năm của một gia đình bình thường. Hơn nữa mỗi bữa đều có thể ăn thịt gà và vịt. Nhưng vì cái gì, lúc bản Vương phi ở Mai viên, Lưu mụ - chưởng quản phòng bếp nhỏ, dĩ nhiên mỗi tháng năm mươi lượng bạc chỉ có thể cấp cho ta thức ăn chay? Muốn ăn thêm, ăn thịt heo cũng không được?” Mộ Dung Thư nhẹ giọng nói.

Chỉ là một quản sự phòng bếp nhỏ lại muốn làm xằng bậy ngay dưới mắt của nàng, không phải là không đem nàng xem ra gì sao! Nàng - Mộ Dung Thư, kiếp trước không phải là một người chủ dễ chọc, kiếp này nàng càng không phải là một người chủ có thể dễ bị bất kỳ người nào chà đạp!

“Vương phi! Đúng là năm mươi lượng bạc có thể cung cấp sinh hoạt cho một nhà bình thường trong hai năm, nhưng Mai viên của chúng ta ngoại trừ Vương phi còn có rất nhiều nha hoàn bà tử, năm mươi lượng bạc cũng chỉ đủ dùng thôi. Nô tì chưởng quản Mai viên hai năm qua, vẫn luôn tận tâm tận lực, dù bạc không đủ dùng, cũng chưa một lần dám đề cập với Vương phi. Vốn nghĩ Vương phi cũng có nhiều chuyện phiền lòng, cũng không dám đem việc nói này nói với Vương phi. Nghĩ không ra hôm nay nô tì nhất thời sơ sót, nhưng lại khiến Vương phi nổi lên lòng nghi ngờ.” Lưu mụ cúi đầu trấn định trả lời.

Bà ta ở Vương phủ đã hơn mười năm, đã có tính toán rõ ràng, đương nhiên bà ta biết tâm tư của Vương phi là gì, mà do đó bà ta cũng đã sớm nghĩ ra lí do thoái thác. Dù sao Vương phi cũng chưa từng quản sự, trong chuyện này chắc chắn Vương phi căn bản cũng không nắm được. Có thể đi qua được chuyện này, bà ta có thể từ tay của Vương phi lấy thêm được nhiều bạc nữa!

Thật là một bà tử nhanh mồm nhanh miệng xảo quyệt! Trong lòng Mộ Dung Thư cười lạnh, trên mặt bất động thanh sắc*, nhíu mày, nhàn nhạt trả lời: “Nga? Hóa ra chuyện này là như vậy a. Xem ra là Vương phi ta thật nông cạn.”

* : không có biểu hiện gì trên mặt

Lưu mụ cười không ngừng gật đầu: “Việc này cũng chỉ là vài việc vặt, Vương phi không biết là đương nhiên.”

“Như vậy nếu sau này bản Vương phi muốn ăn thêm vài món, chắc cũng cần phải cấp thêm cho Lưu mụ vài lượng bạc?” Mộ Dung Thư hạ thấp tầm mắt, dùng khăn thêu chầm chậm lau khóe môi, cười hỏi lại.

“Nếu Vương phi muốn ăn thêm vài món, nô tỳ nhất định làm. Bất quá…” Bỗng nhiên giọng điệu Lưu mụ hơi ngập ngừng, sau đó nói tiếp: “Bất quá cần thêm chút ngân lượng.”

“Nga? Vậy còn cần thêm bao nhiêu ngân lượng?”

Trong đầu Lưu mụ lúc này đều bị chiếm đoạt bởi ánh sáng của những lượng bạc , tròng mắt chuyển động không ngừng, tuy rằng trong mắt có chút hoài nghi tại sao Vương phi lại dễ nói chuyện như vậy, nhưng nghi ngờ cũng chỉ là trong một cái nháy mắt, dù sao hơn nửa tháng qua, vẻ kiêu ngạo của Vương phi giảm không ít. Cũng không cần suy nghĩ nhiều. Lúc này trước mắt bà là phải tính toán lấy thêm bao nhiêu bạc cho tốt. Cuối cùng cúi đầu khom lưng, cười hì hì trả lời: “Lại thêm năm mươi lượng là đủ rồi.”

Đang đứng ở một bên Hồng Lăng quạt cho Mộ Dung Thư vừa nghe, nhíu nhíu mày, còn muốn thêm năm mươi lượng bạc, Lưu mụ này lòng tham cũng thật lớn! Bất quá, Hồng Lăng có chút kinh ngạc, hiện giờ sao Vương phi nói chuyện tốt như vậy?

Mộ Dung Thư cúi đầu tựa hồ như đang trầm tư.

Lưu mụ trong lòng nhảy múa, vô cùng kích động. Nếu như thêm năm mươi lượng bạc, chẳng phải tất cả số bạc này đều rơi vào túi của bà, bất quá chẳng còn bao lâu, bà liền có thể vì nữ nhi của mình mà mua đồ cưới.

“Đã như vậy, Hồng Lăng, ngươi dẫn theo Lưu mụ đến gặp Thẩm trắc phi. Đem bẩm báo với Thẩm trắc phi việc hàng tháng phòng bếp nhỏ cần thêm ngân lượng, nếu như mỗi tháng năm mươi lượng không đủ, thì để cho Thẩm trắc phi nhìn tình huống này rồi cấp thêm một ít. Bản Vương phi ngày nào cũng ăn rau xanh thật sự rất ngán. Được rồi, hỏi lại Thẩm trắc phi, hạ nhân của Mai viên chi tiêu không đủ dùng đều trừ đi tiền tiêu vặt của bản Vương phi sao? Bản Vương phi không rõ việc này, trước đây thời gian ở Tướng quân phủ, mỗi chi tiêu của hạ nhân trong viện đều không phải do chủ tử cấp, mà là do Tướng quân phụ trách chi tiêu. Dù sao bản Vương phi không có nắm quyền, hay là quy củ của vương phủ không giống của Tướng quân phủ.” Sau khi Mộ Dung Thư ngẩng đầu lên, liền nghiêng đầu nhìn về phía của Hồng Lăng đang đứng ở một bên lo lắng, vừa cười vừa phân phó nói.

Hồng Lăng mở to hai mắt, trong lòng vỗ tay trầm trồ khen ngợi, thì ra là Lưu mụ bị Vương phi gài bẫy! Hiện nay Thẩm trắc phi nắm quyền ở vương phủ, việc này tốt nhất là để Thẩm trắc phi giải quyết! Vương phi lại tránh được khắt khe với hạ nhân để tránh hạ thấp thanh danh của người. Cũng có thể trừng trị Lưu mụ tốt một chút.

Cái này gọi là không cần tốn sức đã giải quyết được phiền phức! Dù sao nàng không quen nhìn phong cách hành sự của Lưu mụ, bà ta nghĩ có thể lừa gạt được Vương phi? Cũng muốn lừa gạt chủ tử, cũng không biết hầu hạ chủ tử tận lực, cũng nên trừng trị Lưu mụ!

Lưu mụ kinh sợ đứng ở tại chỗ, sắc mặt trắng bệt, nói thế nào lại có thể liên quan đến Thẩm trắc phi? Vương phi không có nắm quyền, nhưng Thẩm trắc phi lại nắm quyền a! Nếu như đến tai của đến Thẩm trắc phi, vậy việc bà ta mỗi tháng đem hơn năm mươi lượng bạc bỏ túi nhất định sẽ lòi ra! Nếu như là thế này, Thẩm trắc phi chắc chắn sẽ không tha cho bà ta dễ dàng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.