Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 17



Sau một buổi chiều, hai người đều ngồi nói chuyện phiếm. Cả hai dường như có vài phần hận vì đã gặp nhau quá trễ, người không biết còn tưởng đây là một cặp tỷ muội song sinh, thỉnh thoảng lại chen vào vài câu nói dí dỏm, chọc Tú Ngọc và Hồng Lăng cười không ngừng.

Bọn nha hoàn khắp nơi không ngừng kinh ngạc, nhìn hai người trò chuyện vui vẻ trong Viên Nguyệt đình, đều vô cùng nghi ngờ, từ khi nào thì tình cảm giữa Vương phi cùng Thẩm trắc phi lại tốt như vậy? Chẳng lẽ Vương phi đổi tính, không đối nghịch với Thẩm trắc phi nữa?

Trong lúc nhất thời, trong vương phủ lại có thêm .... một trận nghị luận bàn tán mới, đem tin tức tối hôm qua Vũ Văn Mặc đến Mai viên trong nháy mắt liền biến mất.

Trời vừa sẩm tối là lúc tàn tiệc, có nha hoàn tiến vào đình Viên Nguyệt bẩm báo, Vũ Văn Mặc tới, cơm tối cũng bày xong, chỉ chờ Thẩm trắc phi đến để cùng Vũ Văn Mặc dùng cơm.

Mộ Dung Thư không muốn quấy rầy việc tốt của người khác, liền vội vàng đứng lên cáo từ: “Trong viện còn có chút việc cần tỷ xử lý, muội cứ đi hầu hạ Vương gia dùng cơm đi.”

Thẩm trắc phi một mực muốn giữ, nhưng Mộ Dung Thư lắc đầu từ chối. Được một hồi, Thẩm trắc phi cũng không miễn cưỡng, đành để cho Mộ Dung Thư rời đi.

Nhìn bóng lưng kiên quyết rời đi của Mộ Dung Thư, nghi hoặc trong lòng của Thẩm trắc phi càng sâu hơn.

“Vương phi đến tốt cùng là có chủ ý gì? Nếu là lúc trước, chỉ cần Vương gia xuất hiện ở đâu, Vương phi nhất định sẽ dùng mọi biện pháp để tiếp cận, hôm nay Trắc phi đã mời Vương phi ở lại cùng hầu hạ Vương gia dùng cơm, Vương phi vậy mà lại từ chối.” Tú Ngọc vạn phần nghi ngờ nói.

Thẩm trắc phi không nói, nhíu mày đến nỗi hai đầu chân mày sắp đụng vào nhau.

Trên đường về Mai viên, Hồng Lăng thắc mắc: “Vì sao Vương phi không ở lại Trúc viên dùng cơm chiều? Vương gia cũng có mặt ở đó.” Lúc Vương phi từ chối, nàng liền nghi ngờ, nghĩ thế nào cũng không tìm ra nguyên nhân.

“Việc tốt của người khác, bản Vương phi làm sao đành lòng phá hư? Huống hồ, hai người bọn họ đều không muốn gặp bản Vương phi, bản Vương phi không việc gì phải tìm khổ chọc người ta chán ghét, làm thức ăn của bọn họ lại không có vị.” Mộ Dung Thư đạm mạc trả lời.

Chỉ ở chung với Thẩm trắc phi mới có một buổi chiều, Mộ Dung Thư nhìn ra được tuy Thẩm trắc phi mới chỉ có mười bảy tuổi, nhưng tâm trí thành thục, rất có thủ đoạn, tâm cơ thâm trầm, vui buồn không lộ. Trách không được chỉ với thân phận Trắc phi mà đã có thể chưởng quản mọi việc trong phủ, đồng thời chiếm được sủng ái của Vũ Văn Mặc, mà lại không để cho bốn vị tiểu thiếp kia dám có hành động gì. Người như vậy, nhìn thì sống chung rất hòa hợp, nhưng kì thực, nhưng cũng là một đối thủ nhất quyết phải đề phòng.

Ở trong Nam Dương phủ này, nếu như nàng muốn có lợi cho bản thân, không để cho người thân bên cạnh bị tổn thương, như vậy, sẽ phải ra tay đoạt lại những thứ vốn thuộc về nàng.

Bất quá… Vũ Văn Mặc cùng Thẩm trắc phi tình đầu ý hợp, quyền lực này muốn đoạt lại cũng không phải là chuyện dễ. Quan trọng nhất là nàng không định sống lâu dài ở vương phủ. Dù sao với một cái thân phận như vậy, nhưng không có bất kì quyền lực gì, nghĩ cũng biết kết cục cuối cùng cũng chẳng tốt đẹp gì! Đã như vậy, sau này chậm rãi làm quen với hoàn cảnh, nắm chắc thời cơ, vì mình mà tìm đường thoát thân.

Nhưng trong xã hội phong kiến, nữ nhân chỉ có thể dựa vào nam nhân mà sống, có cơ hội như vậy sao? Mày liễu của nàng càng cau chặt.

Sau khi nàng cùng Hồng Lăng rời khỏi Trúc viên, Thẩm trắc phi liền quay trở về phòng, đã thấy Vũ Văn Mặc ngồi chờ nàng ở phòng ngoài cùng dùng cơm, nét nghi hoặc trên mặt lập tức biến mất, mày đang cau chặt cũng giãn ra, trên mặt tuyệt sắc lại lộ ra nét ôn nhu tươi cười như thường, mẫu thân nói qua, nam nhân sau một ngày bên ngoài bận rộn, về đến là chỉ muốn gặp một nữ tử ôn nhu chứ không phải là một nữ tử ngang ngược. Đây chính là nguyên nhân mà Vương gia chưa bao giờ yêu thích Mộ Dung Thư.

Bất quá…

Thoáng thất thần.

Tú Ngọc phía sau lập tức nhẹ nhàng kêu một tiếng, nàng mới phản ứng được.

“Vương gia vạn phúc.” Thẩm trắc phi ôn nhu nói.

Đôi mắt đen láy không thấy đáy của Vũ Văn Mặc lóe lên một cái, như có như không quét mắt về phía cửa, sau đó gật đầu: “Ăn cơm chiều đi.”

Sau khi ngồi xuống, Thẩm trắc phi tao nhã ăn một miếng cơm, sau đó cười đối với Vũ Văn Mặc nói rằng: “Buổi trưa này tiện thiếp có mời tỷ tỷ đến thưởng trà, hàn huyên hết một buổi chiều, vừa rồi còn mời tỷ ấy ở lại dùng cơm tối, cuối cùng tỷ ấy lại nói có việc cần xử lý, liền rời đi. Hình như sau khi xảy ra chuyện lần trước, tính tình tỷ ấy thay đổi không ít.”

“Ừ.” Vũ Văn Mặc gật đầu, thái độ vẫn lạnh lùng như thường.

Thẩm trắc phi hơi cúi đầu, chậm rãi dùng cơm, khóe miệng khẽ cong lên.

Mai viên

Dùng xong cơm chiều, Mộ Dung Thư ngồi ngay ngắn trong đại sảnh, đôi mắt sáng rỡ nhìn mười nha hoàn đang xếp thành một hàng ở phía dưới.

Trong đó có bốn năm người là nha hoàn bậc ba, còn lại đều là nha hoàn bậc hai.

Muốn chọn ba đại nha hoàn trong số này.

Hồng Lăng đã nhắc qua về một hai người với nàng, nàng cũng tin tưởng vào mắt nhìn người của Hồng Lăng. Ở trong trí nhớ, những nha hoàn này cũng không có ấn tượng gì, trước kia nha hoàn nào có chút nhan sắc đều bị Mộ Dung Thư biến thành nha hoàn làm việc nặng, còn sót lại là một ít người dung mạo tầm thường, nhìn đến rớt mắt cũng chưa chắc tìm được một người dung mạo thanh tú, nói chi đến người thật sự có dung mạo nổi bật.

Ánh mắt sắc bén của nàng đảo qua các nàng ( các nha hoàn ), đem phản ứng của từng người đều lưu ý trong mắt. Không gian im ắng, mười nha hoàn kia dần dần khẩn trương, Hồng Lăng chưa từng nói nặng với các nàng, nhưng một lúc sau, các nàng lại nghĩ có phải mình đã làm sai gì điều gì đó? Vương phi định trị tội các nàng?

Lúc đang khẩn trương trong lòng, trán cùng phía sau lưng và cả lòng bàn tay đều đổ mồ hôi lạnh, Mộ Dung Thư khẽ gật đầu với Hồng Lăng.

Hồng Lăng đi tới cạnh mười nha hoàn kia.

Không khí yên lặng áp lực, khiến cho trong mười nha hoàn đã có năm sáu nha hoàn tự động lùi về sau vài bước.

Thấy vậy, Mộ Dung Thư nhíu nhíu mày.

“Hôm nay Vương phi cho gọi các ngươi tới đây, không có ý gì khác, chỉ là muốn từ trong mười người các ngươi chọn ra ba người nâng lên thành đại nha hoàn theo hầu hạ bên người Vương phi.” Hồng Lăng bình tĩnh nói.

Nghe vậy, mấy nha hoàn cùng nhìn nhau, khẩn trương trong lòng trong nháy mắt buông lỏng. Thì ra là không phải các nàng làm sai cái gì! Nhưng chợt nghĩ, Vương phi tính tình ngang ngược, không phải là chủ tử dễ hầu hạ, nếu là hầu hạ bên cạnh, chắc chắn khó giữ được cái mạng nhỏ này, nhưng nếu làm đại nha hoàn thì tiền tiêu vặt hàng tháng sẽ tăng lên gấp ba bốn lần bây giờ! Trong thời gian ngắn, nội tâm các nàng vật lộn.

Lúc nhìn thấy các nàng do dự, Mộ Dung Thư âm thầm buồn cười lắc đầu, mấy tiểu nha đầu này đều là sợ nàng như sợ thú dữ vậy! Như thế cũng sợ theo hầu hạ nàng!

Ánh mắt sắc bén lại quét một vòng nữa qua đám nha hoàn. Ba nha hoàn đứng ở bên trái đều cúi đầu, không cho người khác thấy gương mặt của mình, tuy rằng các nàng che giấu tâm tư vô cùng tốt, thế nhưng hai tay lại nắm chặt, nắm đến trở nên trắng bệt, liền tiết lộ tâm tư của các nàng đang lo lắng.

Nhìn qua các nàng cũng chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, tuổi còn nhỏ như vậy, nhưng đã biết che giấu tâm tư, là bọn nha đầu thông minh. Bất quá, vẫn còn hơi non nớt, nhưng chỉ cần chịu khó dạy dỗ chắc chắn trong thời gian ngắn sẽ không kém Hồng Lăng là mấy. Mộ Dung Thư âm thầm nghĩ.

Hồng Lăng quay đầu lại nhìn về phía của Mộ Dung Thư, dò hỏi: “Vương phi, nhìn trúng ba nha đầu kia sao?”

Mộ Dung Thư gật đầu, vươn ngón tay mảnh khảnh trắng noãn chỉ về phía ba nha đầu nàng vừa quan sát, sau đó đem tách các nàng ra.

“Ba người các ngươi tiến lên phía trước một bước, ngẩng đầu nhìn Vương phi.” Hồng Lăng đến trước mặt ba người, nhẹ giọng nói.

Ba người nghe vậy, thân hình đều hơi ngừng lại, sau đó đi về lên phía trước, tất cả cùng ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Thư.

Quả nhiên đều mang dáng vẻ của thiếu nữ mười lăm mười sáu, ba người đều có dung mạo rất thanh tú, tuy rằng không bằng Hồng Lăng, nhưng là mỗi người mỗi vẻ, cũng không xấu, mà ba người có thể yên ổn làm nha hoàn bậc hai dưới mắt Mộ Dung Thư hai năm, cũng coi như có chút bản lĩnh. Nàng gật đầu với Hồng Lăng, hài lòng nói: “Liền chọn ba người này đi.”

Ba người nghe vậy, có người vui vẻ, cũng có người sắc mặt tái nhợt, kinh ngạc không thôi.

Trong đó có một người quỳ sụp xuống đất dập đầu cầu khẩn Mộ Dung Thư nói: “Xin Vương phi chọn người khác, nô tì là thô dân*, không dám hầu hạ Vương phi, hơn nữa nô tì quen làm việc nặng, rất khó làm việc tỉ mỉ. Đúng là nô tì không làm đại nha hoàn được, sợ sẽ làm mất mặt Vương phi.”

* : chắc là con người thô cứng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.