Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 19



Mấy người chưởng quầy đang thấp thỏm chờ ở nhà kề.

Lúc Mộ Dung Thư đến, bọn họ đang nhỏ giọng thảo luận cái gì đó. Sau khi nhìn thấy Mộ Dung Thư, bọn họ lập tức đứng dậy hành lễ, không dám tùy ý lên tiếng.

“Chúng tiểu nhân tham kiến Vương phi.”

“Đứng dậy đi.” Mộ Dung Thư lười biếng trả lời.

Mấy người đồng thời đáp rồi ngồi xuống.

Lúc Mộ Dung Thư ngồi xuống, vẫn chưa nhìn đến bọn họ, mà nhìn vào ngón tay được chăm sóc cẩn thận, sau khi dùng cơm trưa, tâm huyết dâng trào, nàng liền chăm sóc các ngón tay tỉ mỉ một phen, cũng sơn lên màu sắc mình ưa thích, nhìn cũng khiến tinh thần nàng vui vẻ.

Mấy người kia không nghĩ tới Mộ Dung Thư sẽ như vậy, tâm vừa mới trấn định trong nháy mắt liền trở nên khẩn trương.

“Khởi bẩm Vương phi, sau khi trở về chúng tiểu nhân đã xem xét lại các mục thu chi, quả thật là thiếu bốn vạn lượng. Bất quá, đã bổ sung hai vạn lượng, còn hai vạn lượng kia không có cách nào bổ sung được.” Một trong năm người khom lưng tiến lên, chắp tay nói. Giọng nói càng ngày càng nhỏ. Lại càng không dám ngẩng đầu nhìn về phía Mộ Dung Thư.

Đang đùa nghịch móng tay bỗng dừng lại, Mộ Dung chợt ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét về phía người vừa lên tiếng.

Thân hình người nọ rung động, hai tay ôm quyền không ngừng run rẩy.

Thấy tình hình như vậy, bốn vị kia cũng lập tức đứng dậy, theo thứ tự mở miệng nói rằng: “Xin Vương phi thư thả cho mấy ngày nữa, trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào đem hai lượng bạc còn dư kia bù vào cho đủ.”

“Là chúng tiểu nhân quản lý không nghiêm, mới có thể dẫn đến sai lầm nghiêm trọng như vậy, nhưng thời gian năm ngày thật sự là quá cấp bách. Chúng tiểu nhân dù có bản lĩnh thông thiên cũng không có cách nào đem việc này giải quyết thỏa đáng. Xin Vương phi cho chúng tiểu nhân thêm vài ngày, đem tiền bù đủ vào.”

“Chúng tiểu nhân đã làm việc cho vương phủ mười mấy năm, không có công lao cũng cũng có khổ lao. Xin Vương phi nhìn đến lòng trung thành của chúng tiểu nhân mà niệm tình, tạm thời cho thêm mấy ngày nữa được không ạ?”

“Không phải chúng tiểu nhân không muốn đem hai vạn lượng giao ra, mà thật sự là không có cách.”

Trên mặt mấy người bọn họ đều có vài tia khó xử, hơn nữa còn đang nhìn nhau, thật giống như đang che giấu điều gì đó. Lại còn có một tia trông chờ. Mộ Dung Thư nhìn thấy phản ứng của bọn họ, cũng chỉ là giật giật mí mắt.

Sau khi kiên nhẫn nghe từng người bọn họ nói xong, Mộ Dung Thư chậm rãi đứng dậy, đi tới trước mặt bốn người. Trong mắt có tia sáng nhưng lạnh lùng, dung mạo thanh lệ tuyệt mỹ lại lạnh tựa băng sương: “Bản Vương phi đã cho các ngươi một cơ hội, là các ngươi không biết quý trọng. Như vậy cũng đừng trách bản Vương phi không niệm tình với các ngươi! Hồng Lăng, sai người đi Ứng thiên phủ.”

“Vâng, Vương phi, nô tì lập tức đi phân phó.” Hồng Lăng giả vờ như muốn đi ra.

“Vương phi!” Năm người đồng thời kinh hô.

Bọn họ lập tức kinh hoảng, sắc mặt trắng bệch.

“Làm sao bây giờ?”

“Làm sao bây giờ?” “Không bằng đem sự thật nói ra, có thể chúng ta còn có lối thoát.” “Đúng vậy! Chỉ có thể liều một phen, nếu như bị đưa vào Ứng thiên phủ, chúng ta đều xong đời!”

Nghe bọn họ nhỏ giọng lầm bầm, còn có vẻ lo lắng, Mộ Dung Thư nhíu mày, trong này khẳng định còn có điều mờ ám! Đưa tay ngăn Hồng Lăng, đối với mấy người bọn họ lạnh lùng nói: “Đến tột cùng là chuyện này là như thế nào? Nói sự thật! Đừng có giở trò trước mặt bản Vương phi! Nếu để bản Vương phi phát hiện, cẩn thận tánh mạng của các ngươi!”

“Không thể nói, một khi nói, chúng ta vẫn chỉ còn con đường chết.” Một người trong đó cuống quít lắc đầu phản đối bốn người nói ra.

Bốn người coi như đã trải qua nhiều việc đời, hiểu biết cũng nhiều. Lúc này nhìn cũng biết là không cho phép bọn họ phản kháng. “Đừng nói nữa! Bây giờ không nói, chờ đến lúc tới Ứng thiên phủ muốn nói cũng không có cơ hội! Đều chết hết, không bằng vì mình mà tìm lối thoát đi.”

Vẻ mặt Mộ Dung Thư trong trẻo nhưng lạnh lùng chờ đợi, nàng cũng rất muốn biết, người nào ở phía sau bọn họ, đến tột cùng là người nào đối với cửa hàng của nàng dám có hy vọng kiếm chác.

Một người trong đó lau mồ hôi trên trán, quỳ trên mặt đất dập đầu với Mộ Dung Thư, giọng run rẩy nói rằng: “Hai vạn lượng không phải chúng tiểu nhân không giao ra, mà là thật sự không có cách nào giao ra. Mấy tháng trước, Mộ Dung đại thiếu gia đến cửa hàng của chúng tiểu nhân đòi giao bạc, tổng cộng hai vạn lượng. Lúc đó chúng tiểu nhân cũng đang khó khăn, không muốn giao ra. Nhưng Đại thiếu gia lại uy hiếp tính mạng của chúng tiểu nhân, bất đắc dĩ chúng tiểu nhân mới phải giao bạc. Lúc đó Đại thiếu gia có nói, hắn cần dùng số bạc này gấp trong hai tháng, sau hai tháng sẽ trả lại, tuyệt đối sẽ không làm chúng tiểu nhân khó xử.”

“Nhưng đã qua mấy tháng mà vẫn không có tin tức gì. Hai ba ngày trước chúng tiểu nhân đều cùng đi tìm Đại thiếu gia, nhưng Đại thiếu gia lại uy hiếp chúng tiểu nhân, không cho chúng tiểu nhân đem việc này báo cho Vương phi biết, cũng bảo bọn tiểu nhân tự mình giải quyết chuyện này.”

“Đại ca?” Mộ Dung Thư cau chặt hai mày, trong đầu xuất hiện một bóng dáng cao lớn, khuôn mặt tuấn tú, cùng Mộ Dung không phải do một nương sinh ra, mà là do Nhị di nương sinh, bởi vì sau khi nương của Mộ Dung Thư sinh nàng thì không có cách nào mang thai nữa, vì vậy vị đại ca này được phụ thân cung chiều vô cùng. Ngày thường không đem Mộ Dung Thư coi ra cái gì, không ngừng âm thầm đối nghịch với Mộ Dung Thư, mẹ của hắn Nhị di nương cũng giả dối giống như vậy.

Nghĩ không ra, sau khi Mộ Dung Thư xuất giá, bọn họ dĩ nhiên lại dám bước chân đến trước cửa nhà mà khi dễ! Nàng cong khóe môi lên, lộ ra nhè nhẹ cười nhạt.

“Đại thiếu gia tại sao lại lấy hai vạn lượng? Nếu như Đại thiếu gia thiếu bạc dùng vì sao không đến phòng thu chi của phủ Tướng quân mà lĩnh? Hơn nữa hàng tháng Đại thiếu gia đều được cấp hai trăm lượng mà.” Hồng Lăng nhìn Mộ Dung Thư thắc mắc nói.

“Điều chúng tiểu nhân nói là sự thật! Đại thiếu gia thật sự là người lấy đi hai vạn lượng.” Chưởng quỹ kia lập tức dập đầu, cho thấy hắn không có nói dối.

Mấy người khác cũng không ngừng gật đầu. Lại có một người ấp úng nói rằng: “Nghe người ta nói Đại thiếu gia dùng hai vạn lượng bạc đem chuộc thân cho hoa khôi Mị Nương của Ỷ Hồng lâu, sau đó mang về phủ Tướng quân làm thiếp.”

Hai vạn lượng bạc để mua một người thiếp? Giá bán của Mị Nương này thật đúng là cao! Đã sớm nghe nói hoa khôi Mị Nương của Ỷ Hồng lâu quốc sắc thiên hương, rất nhiều công tử danh môn vọng tộc, quan viên đều là nhập mạc chi tân* của nàng.

* : đều là người quen, khách quen thân cận

Mộ Dung Lạp thật đúng là một tay che trời! Vì một nữ nhân lại dám đến lấn áp rồi lấy tiền trên địa bàn của nàng! Mộ Dung Thư im lặng không nói, không khí càng lạnh lẽo.

“Vương phi, bây giờ nên làm gì? Bọn họ nên xử lý như thế nào? Có báo quan hay không?” Hồng Lăng nhẹ giọng dò hỏi.

“Các ngươi trở về đi. Chuyện này liền cứ coi như xong, bản Vương phi sẽ xác minh lời của các ngươi nói. Nếu như giả dối, thì cả nhà già trẻ các ngươi coi chừng. Nếu như là thật, mạng các ngươi sẽ được bảo toàn, bất quá nếu ngày mai đại ca lại đến đòi bạc, bảo hắn tới gặp bản Vương phi!” Mộ Dung Thư trầm giọng phân phó nói.

“Tạ ơn Vương phi! Tạ ơn Vương phi!” Mưa xong trời lại sáng, tảng đá lớn đè nặng trong lòng bọn họ rốt cục đã hạ xuống. Việc này tuy vẫn chưa giải quyết xong, thế nhưng ít nhất là tính mạng đã được an toàn, huống hồ chuyện này không làm ầm ĩ là tốt nhất, dù sao Thiếu gia và Vương phi cũng là huynh muội, loại chuyện gây gièm pha như vậy Vương phi khẳng định cũng không muốn truyền ra ngoài!

Sau khi mấy người chưởng quỹ rời đi, Hồng Lăng có chút không cam lòng nói rằng: “Vương phi, việc này cứ như vậy cho qua sao?” Trước kia Đại thiếu gia đối với Vương phi như thế nào, nàng so với mọi người đương nhiên rõ ràng hơn, Vương phi ở trong phủ Tướng quân, cũng là bị Đại thiếu gia tính kế nên mới không được tướng quân yêu thích, càng vì thế mà khiến cho Đại phu nhân thương tâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.