Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 29



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mộ Dung Thư cũng không muốn để ý đến hắn, nàng cúi đầu ngắm mười ngón tay được chăm sóc cẩn thận nhưng trong mắt lại đánh giá Vũ Văn Mặc. Người này tâm tư thâm trầm, giỏi che dấu, người bình thường sợ rằng sẽ không bao giờ có thể nhìn được tâm tư của hắn, sợ rằng Thẳm trắc phi là người được hắn sủng ái nhất cũng không có cách đọc được tâm tư của hắn. Thẩm trắc phi chiếm được quyền hành trong phủ là do tính cách ôn nhu, am hiểu tâm lý nam nhân, còn là thanh mai trúc mã của Vũ Văn Mặc nên mới được sủng ái lâu đến như vậy.

Đối với xã hội phong kiến theo chủ nghĩa nam quyền này, Vũ Văn Mặc cũng coi xem là hiếm thấy. Là người trong hoàng tộc nhưng trong nội viện chỉ có một Chính phi, một Trắc phi, bốntiểu thiếp, còn về phần nha hoàn thông phòng thì chỉ có Đại nha hoàn đã hầu hạ hắn từ nhỏ. Nói trắng ra, đại nha hoàn kia cũng có là người đầu tiên dạy hắn về chuyện chăn gối.

Xuyên qua, Mộ Dung Thư chưa từng có nghĩ sẽ rời khỏi phủ Nam Dương Vương khi chưa đủ thực lực, nếu rời đi như vậy thì chắc chắn sẽ không thể sinh tồn bên ngoài! Hơn nữa, đối với tình yêu thì nàng lại càng không có nghĩ tới, dù sao trong cái xã hội cổ đại này tìm một nam nhân sạch sẽ rất khó. Bây giờ tốt nhất là cứ ở Nam Dương Vương phủ này xây dựng thực lực rồi hẳn tính tiếp.

Khi thấy ánh mắt đánh giá của Mộ Dung Thư nhìn tới mình, đôi mi đen dày của Vũ Văn Mặc khẽ chớp, con ngươi loé lên. Lần trước thưởng thức qua tài nghệ nấu ăn của nàng, rồi còn có những thay đổi nho nhỏ của nàng, những điều này đã nhẹ nhàng đi vào tim hắn, nhưng mà… chỉ có thế, không hơn. ( không hơn a~ anh đã chắc chắn chưa ạ..?  lol )

Hơn nữa, chuyện hôm qua đã khiến hắn nghi ngờ. Một người trong luôn thiếu kiên nhẫn, bị mấy tiểu thiếp ức hiếp cũng không phản kháng được, nhưng bây giờ chỉ cần nói vài ba câu đã có thể phản kích, đã vậy còn không lộ ra một chút khe hở? Trong lòng hắn tràn đầy nghi ngờ nên lại ngẩng đầu nhìn.

Đúng lúc ánh mắt hai người chạm nhau. 

Một người lạnh lẽo như sông băng, một người lại bình tĩnh như hồ nước. Trong phút chốc đã có rất nhiều điều được tháo mở.

Sự nghi ngờ trong mắt Vũ Văn Mặc càng sâu.

Phủ Nam Dương Vương nằm ở phía nam kinh thành, phủ Tướng quân lại nằm ở phía bắc, từ vương phủ đến phủ Tướng quân củng phải mất ít nhất là hai canh giờ. Xe ngựa cổ đại cấu tạo đơn giản, bánh xe làm bằng gỗ, khó tránh khỏi xóc nảy, cho dù đã lót mấy tầng chăn bông mềm nhưng mông vẫn cứ đau kinh khủng.

Phía dưới đau đớn khiến Mộ Dung Thư không nhịn được hơi nghiêng người, nàng mím môi thầm mắng, xe ngựa này mà cho người ngồi cái gì!

"Còn khoảng một khắc* nữa sẽ đến." 

* : tiếng

Bên tai truyền đến giọng nói lạnh băng của Vũ Văn Mặc.

Mộ Dung Thư kinh ngạc nhướng mày, nhưng vẫn nhìn hắn.

Một khắc sau, xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại.

Vũ Văn Mặc bước xuống trước, sau đó vươn bàn tay thon dài đến trước mặt Mộ Dung Thư. Nàng ngượng ngùng cúi đầu, đặt bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương vào tay hắn để hắn đỡ xuống xe ngựa. Một màn ân ái này lọt vào mắt đoàn người đang đứng trước cửa phủ Tướng quân, trong đó có Mộ Dung Đại Tướng quân - Mộ Dung Thu, các vị phu nhân, ba vị thiếu gia, năm vị tiểu thư cùng một đám nha hoàn. Trong lòng mọi người, ai cũng có suy nghĩ riêng.

Mộ Dung Thư theo sau Vũ Văn Mặc tiến về phía mấy người bọn họ.

"Bản Tướng tham kiến Nam Dương Vương, Vương gia vạn phúc kim an." Mộ Dung Thu cúi người ôm tay hành lễ, đám người phía sau cũng đồng loạt lên tiếng hành lễ. Khóe miệng trên gương mặt lạnh lùng ngàn năm không đổi của Vũ Văn Mặc chợt cong lên, nở một nụ cười như có như không.

"Đại Tướng quân không cần đa lễ, đứng dậy đi."

"Tạ Vương gia."

Sau khi mọi người đứng dậy, Mộ Dung Thư liền từ phía sau Vũ Văn Mặc đến trước mặt Mộ Dung Thu cười nói: "Nữ nhi bái kiến phụ thân."

Lúc này Mộ Dung Thu nhìn đến Mộ Dung Thư, danh môn vọng tộc trong kinh đều biết tính tình Mộ Dung Thư kiêu căng ngạo mạn, ở trong vương phủ lại bị Vương gia ghẻ lạnh, hơn nữa người cầm quyền còn là Thẩm trắc phi, con gái của Thẩm tể tướng. Chính vì điều đó, ông đã phải chịu châm chọc của mọi người, không còn chút mặt mũi. Bây giờ, nhìn thấy Mộ Dung Thư ngoan ngoãn, giọng điệu ông có chút lạnh nhạt trả lời: "Vương phi không cần đa lễ."

Nghe vậy, Mộ Dung Thư cúi đầu, khóe môi hiện lên chút lạnh lùng. Dựa vào trí nhớ này, Mộ Dung Thu chưa bao giờ quan tâm đến Mộ Dung Thư - đích nữ của ông, rất lạnh nhạt vớichính thê, nhưng lại rất sủng ái Nhị di nương thân hình quyến rũ kia.

Hơi nghiêng người, lúc nàng ngẩng đầu lên thì nhìn đến phụ nhân đứng bên cạnh Mộ Dung Thu.

Người phụ nhân này mặc y phục tơ lụa, trang điểm quý khí bức người. Nhưng trên khuôn mặt lại pha nét phong sương cùng nét buồn rầu, nhìn Mộ Dung Thư ngấn lệ, trong lòng Mộ Dung Thư động một chút, liền nhớ đến người mẹ dịu dàng kiếp trước, lại nhìn vẻ mặt quan tâm của phụ nhân bèn bước lên hai bước, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của bà.

"Mẫu thân." Mộ Dung Thư nũng nịu kêu.

Lý thị cố nén nước mắt không ngừng gật đầu: "Thư nhi, con sống có tốt không?"

"Tốt, tốt lắm, mẫu thân cứ yên tâm." Mộ Dung Thư an ủi vỗ vỗ mu bàn tay của Lý thị. Trong phủ Tướng quân này ngoại trừ Lý thị thì không có một ai thật tình quan tâm đến nàng. Lý thị rất đáng thương, nếu như bà biết con gái mình một lòng che chở đã chết đi thìkhông biết sẽ đau lòng đến mức nào. Lại vỗ vỗ bàn tay của bà, Mộ Dung Thư cau mày, gầy như thế, hơn nữa còn rất lạnh, lại nhìn sắc mặt Lý thị, chẳng lẽ là bị bệnh?

Trong lúc nàng đang thất thần, bên tai truyền đến vài tiếng ho nhẹ. Nàng quay người nhìn sang, bắt gặp Nhị tiểu thư - Mộ Dung Lâm khinh thường nhìn nàng, nói: "Tỷ muốn ôn chuyện xưa có thể vào trong phủ nói, đứng đây nói dài như vậy là muốn Vương gia cùng phụ thân chờ tỷ sao?"

"Đúng đó, tỷ tỷ." Tam tiểu thư - Mộ Dung Tuyết ở bên cạnh Mộ Dung Lâm cũng phụ họa nói.

Bàn tay của Lý thị nắm chặt thành quyền, khiến cho lòng bàn tay của Mộ Dung Thư bị đau. Nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay của Lý thị, ôn nhu nói: "Mẫu thân, hôm nay trở về, Vương gia dặn con ở bên chăm sóc cho người. Một lát con phải đến phòng của người để trả hiếu."

Bàn tay nắm chặt của Lý thị buông lỏng, vui mừng gật đầu. Bà phát hiện con gái đã thay đổi, đã biết chăm sóc cho người làm mẹ như mình.

"Đúng vậy, bản Vương đã dặn Thư nhi ở bên cạnh mẫu thân, trả hiếu thật tốt." Đúng lúc này Vũ Văn Mặc bất ngờ phụ họa nói.

Mộ Dung Thư khẽ chau mày. Vũ Văn Mặc đây là … Thấy nàng một thân một mình nên khôngnỡ sao? Nghiêng đầu nhìn sang, bắt gặp ánh mắt rét lạnh của hắn nhìn về phía Mộ Dung Lâm và Mộ Dung Tuyết.

Mặc dù chỉ là võ tướng nhưng đã tung hoành trong quan trường mấy năm, Mộ Dung Thu liền nhận ra sự biến đổi trong mối quan hệ của Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc, lập tức nét mặt già nua trở nên vui vẻ nhìn Vũ Văn Mặc, tiếp đó lại quát lớn với Mộ Dung Lâm và Mộ Dung Tuyết: "Thư nhi đã lâu không có trở về, cùng phu nhân ôn chuyện, tại sao các ngươi lại nhiều lời như thế? Nơi này không có chỗ để các ngươi nói chuyện!"

Mộ Dung Lâm và Mộ Dung Tuyết lập tức cúi đầu, có chút không cam lòng. Ngày thường các nàng nói với Mộ Dung Thư những lời khó nghe đến mấy, phụ thân cũng không lên tiếng, sao hôm nay lại như thế? Lần này Mộ Dung Thư cùng Vương gia hồi phủ, các nàng đều đã chuẩn bị. Nghĩ đến đây, hai người đều xấu hổ len lén nhìn về phía Vũ Văn Mặc anh tuấn lãnh khốc.

Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Mộ Dung Thư không khỏi cười lạnh, tựa hồ lơ đãng nói: "Nhị muội cùng Tam muội còn chưa xuất giá, cũng khó trách nói chuyện không có quy củ, về tình thì có thể tha thứ, phụ thân không cần quá tức giận."

Không có quy củ? Sắc mặt Mộ Dung Thu đại biến, dè dặt cẩn trọng nhìn Vũ Văn Mặc. Biểu cảm lạnh như băng, trong lòng Mộ Dung Thu trầm xuống, tức giận nhìn Mộ Dung Lâm và Mộ Dung Tuyết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.