Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 32



Hơn nửa canh giờ sau

Hồng Lăng thở hổn hển trở về, vừa vào cửa, liền dựa người vào giường Mộ Dung Thư nói: "Vương phi, tên Lưu Phong kia là cái đồ háo sắc! Vừa rồi, nô tỳ đi hỏi thăm nơi ở của hắn, trên đường về thì gặp hắn. Sau đó hắn nói với nô tỳ là hắn lạc đường, không thể về phòng, nô tỳ có lòng tốt liền dẫn đường cho hắn, ai dè… hắn…"

Mộ Dung Thư nhướng mày, hỏi: "Làm sao?"

"Hắn lại ôm eo nô tì, muốn gần gũi. Làm sao nô tì dám, liền đẩy hắn ra, chạy về viện của chúng ta. May là hắn không có đuổi theo, nếu không danh dự của nô tỳ đã bị hủy trong tay hắn!" Sắc mặt Hồng Lăng tái nhợt nói, thân thể vẫn còn run rẩy, nhìn qua liền biết nàng cực kỳ sợ hãi.

"To gan! Dám động tay động chân với người của bản Vương phi." Mộ Dung Thư cau mày lạnh giọng nói. Nàng chỉ nghe qua lịch sử phong lưu của Lưu Phong, nhưng thật không ngờ ở nhà người khác mà hắn cũng dám có gan làm loạn như vậy!

Hồng Lăng hừ một tiếng, phát tiết lửa giận, sau đó nói với Mộ Dung Thư: "Vương phi, người muốn Tam tiểu thư gả cho hắn sao? Người này là một tên khốn mà."

Nghe vậy, Mộ Dung Thư cười nhạt nói: "Không, thật ra bản Vương phi cảm thấy Tam muội cùng hắn thật xứng đôi, đúng là lương duyên trời định. Từ trước tới nay bản Vương phi đều giúp người làm vui, chuyến này ta phải hảo tâm tác hợp cho đôi uyên ương trời ban này mới được."

Hồng Lăng đứng yên không nói gì, nhớ lại những chuyện Tam tiểu thư đã làm, bây giờ Vương phi trả lại thì có sao đâu. Mặc dù nàng có lòng trắc ẩn, nhưng hôm nay nhìn đến sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy yếu của phu nhân, liền biết là Nhị di nương, Nhị tiểu thư cùngTam tiểu thư đã sử dụng thủ đoạn hại phu nhân!

"Chiều mai, ngươi xuất phủ tìm đại phu giỏi nhất kinh thành đến đây." Sau một hồi cân nhắc, Mộ Dung Thư mới phân phó Hồng Lăng. Hôm nay khi nhìn thấy Lý thị gầy gò, sắc mặt tái nhợt, lúc nói chuyện, giọng yếu ớt đến không còn hơi, khác xa người trong trí nhớ của nàng. Dù có nhiễm phong hàn cũng sẽ không trở thành như thế. Chẳng lẽ trên người Lý thị có bệnh khác?

Trong nội viện của phủ Tướng quân, số người muốn bà chết không ít, dĩ nhiên nàng khôngrõ ràng lắm, chuyện cần làm bây giờ là phải phòng cho thật tốt. Dù sao, Lý thị ôn nhu hiền lành này là mẫu thân của Mộ Dung Thư, bây giờ cũng là mẫu thân của nàng.

"Vâng, Vương phi." Hồng Lăng trả lời xong lại rót đầy ly trà cho Mộ Dung Thư rồi nói tiếp: "Lúc trên đường về, nô tỳ còn bắt gặp Đại thiếu gia cùng một nha hoàn ở phía sau hòn giả sơn làm chuyện bẩn thỉu, hơn nữa, không xa đó còn có một nữ nhân yêu mị nắm chặt khăn ánh mắt độc ác nhìn bọn họ, may mà trời tối, nô tì lại bước nhẹ mới không bị bọn họ phát hiện." Nhớ tới một màn dưới ánh trăng kia, nàng vẫn không khỏi đỏ mặt.

Mộ Dung Thư nhíu mày, khóe môi cong lên, hưng phấn nói: "Xem ra bản tính phong lưu của Mộ Dung Lạp vẫn chưa sửa được."

"Ngày mai còn có đại tiệc mừng công, tuy hôm nay khách đến phủ rất ít, nhưng Đại thiếu gia làm ra việc như thế, nếu bị người ngoài nhìn thấy chắc chắn sẽ khiến thanh danh của phủ Tướng quân bị xấu đi." Hồng Lăng thở dài nói.

"Nếu có người nhìn thấy càng tốt, nữ nhân yêu mị kia chắc là Mị Nương mà Mộ Dung Lạp chuộc từ thanh lâu về. Ngươi chờ xem, hai ngày tới sẽ có rất nhiều trò hay." Mộ Dung Thư nhấp một ngụm trà, nhẹ nhàng cười nói.

Hồng Lăng gật gật đầu. "Mị Nương kia nhất định sẽ làm ầm ĩ, đến lúc đó sợ rằng lão gia khó mà bỏ qua cho Đại thiếu gia. Đúng rồi, Vương phi, vừa rồi có vài vị di nương sai bọn nha hoàn đưa tới rất nhiều đồ và chuyển lời là không muốn quấy rầy Vương phi nghỉ ngơi, cho nên tặng lễ vật trước, ngày mai sẽ đến thăm Vương phi."

"Còn không phải họ nghe chuyện của Nhị muội cùng Tam muội nên không dám tới gặp bản Vương phi. Cũng tốt, chờ khi trò hay bắt đầu, không muốn gặp cũng phải gặp." Mộ Dung Thư cười lạnh nói.

Hai người lại nói về bệnh của Lý thị, còn có sự chuyên quyền, lộng hành của Nhị di nương trong vài năm gần đây ở phủ Tướng quân; Nhị tiểu thư cùng Tam tiểu thư khinh thường Lý thị và Mộ Dung Thư như thế nào; những việc dơ bẩn của Đại thiếu gia. Càng nói, Hồng Lăng càng tức giận, Mộ Dung Thư lẳng lặng ngồi nghe, cười nhạt gật đầu. Đại khái là qua một canh giờ thì phòng bên có tiếng động.

"Các ngươi đều lui hết đi." Giọng nói lạnh lùng của Vũ Văn Mặc truyền đến.

"Vâng." Mấy nha hoàn đồng thanh đáp, sau đó đóng cửa rời đi.

Hồng Lăng nói khẽ: "Vương gia đã trở lại." Nàng âm thầm thấy lạ, vì sao bây giờ Vương philại không quan tâm đến Vương gia? Lúc này là một cơ hội tốt, có thể cùng giường với Vương gia, nếu có thể mang thai thì địa vị ở vương phủ sẽ vững vàng hơn. Tuy nàng nghi ngờ nhưng không dám mở miệng hỏi.

Mộ Dung Thư nhàn nhạt gật đầu, trên mặt cũng không nhìn ra bất kì biểu tình gì.

Lúc này ngoài cửa lại có tiếng nói, là hai người Thu Cúc và Vân Mai.

Khi hai người vào phòng thì bước tới hành lễ với Mộ Dung Thư, mặt hai người đều đỏ bừng.

Mộ Dung Thư thấy lạ, hỏi: " Làm sao thế?"

"Bọn nô tì mới từ tiền viện trở về, đúng lúc gặp thế tử phủ Bắc Lăng Vương." Thu Cúc cúi đầu ngượng ngùng trả lời. Trước kia đã từng nghe nói qua Ngọc Diện thế tử, nhưng khôngnghĩ rằng hôm nay lại được tận mắt nhìn thấy.

"Chính là vị mỹ nam đệ nhất Đại Hoa, Ngọc diện thế tử?" Hồng Lăng đang cầm ấm trà chợt dừng tay, vội vàng hỏi.

Khuôn mặt Thu Cúc và Vân Mai đều đỏ bừng, gật đầu.

Đệ nhất mỹ nam - Vũ Văn Hạo? Mộ Dung Thư khẽ nhướng đuôi mày, trong đầu tự động hiện ra dáng người cao to của một người nam nhân.

Nam nhân này ngũ quan xuất chúng, tuấn mỹ tuyệt luân, đặc biệt một đôi mắt phượng xếch lên đầy tà mị, con ngươi tinh thuần, câu hồn đoạt phách. Da thịt trắng nõn, môi đỏ tươi như sắc vi nở rộ, so với nữ tử còn đẹp hơn. Chính vì thế, người này được rất nhiều nữ tử ái mộ. Tuy vậy, đối lập với vẻ ngoài tà mị, nóng bỏng, tính tình người này ôn hòa, lương thiện, một thân trầm tĩnh khiến cho người ta có cảm giác hắn là thâm trầm không thể nhìn thấu. ( *máu mũi bắn ra* tự nhiên muốn kết đôi cho ảnh với Thư tỷ.. )

Hắn giữ mình trong sạch, năm nay hai mươi tuổi, bên người lại không có thiếp, về phần có nha đầu thông phòng hay không thì Mộ Dung Thư không biết, nhưng nghe nói hắn tình đầu ý hợp với Tam tiểu thư - Thẩm Oánh của phủ Tể tướng. Tính tình Thẩm Oánh nhàn thục ôn hòa, dung mạo thanh lệ thoát tục, mặc dù không so được với trưởng tỷ là Thẩm quý phinhưng cũng là mỹ nhân số một số hai đương thời.

Đáng tiếc, Thẩm Oánh chỉ là thứ nữ, nếu gả cho Vũ Văn Hạo thì cao nhất cũng chỉ là Trắcphi nhưng khả năng làm thiếp lại nhiều hơn.

Nàng âm thầm buồn cười nhìn ba nha đầu đang ngượng ngùng, lắc lắc đầu. Bất kể là cổ đại hay hiện đại, người đẹp vẫn có ưu thế hơn, sợ rằng đã không thể đếm được là có bao nhiêu nữ tử trao gửi tâm tư lên người Vũ Văn Hạo, đáng tiếc… Nam nhân này đã có người trong mộng.

Mộ Dung Thư vừa thưởng thức trà, vừa cười nhạt nghe ba nha đầu này huyên thuyên về chuyện của Vũ Văn Hạo.

Đêm khuya, Mộ Dung Thư cho Thu Cúc và Vân Mai lui ra, chỉ để lại một mình Hồng Lăng.

Nàng kề tai Hồng Lăng nói mấy câu, sau đó đến bàn viết hai phong thư giao cho Hồng Lăng này.

Hồng Lăng cẩn thận nhét hai phong thư vào hông, gật đầu nói với Mộ Dung Thư: "Xin Vương phi yên tâm, Hồng Lăng chắc chắn cẩn thận, sẽ không để chuyện không may xảy ra."

Hôm sau, trời vừa hửng sáng, người trong phủ đều bị một tiếng hét chói tai đánh thức.

Thanh Bình đang hầu hạ trang điểm cho Mộ Dung Thư, Vân Mai chưa gõ cửa liền xông vào, nhìn về phía Mộ Dung Thư kinh hô: "Vương phi, Tam tiểu thư đã xảy ra chuyện!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.