Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 33



"Tam tiểu thư đã xảy ra chuyện gì?" Thu Cúc đang hầu hạ cho Mộ Dung Thư thấy bộ dáng sợ hãi của Vân Mai, thì lập tức lên tiếng hỏi.

Vân Mai vỗ vỗ ngực, vươn ngón tay thon dài chỉ ra ngoài, thở hổn hển nói: "Vừa rồi mọi người có nghe tiếng thét kinh khủng kia không? Chính là của Tam tiểu thư!"

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Muội cứ từ từ nói." Hồng Lăng bưng chậu gỗ từ ngoài cửa vào liền đến gần hỏi Vân Mai.

Thu Cúc, Thanh Bình cũng gật đầu nhẫn nại chờ đợi.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng kêu kinh ngạc bị đè thấp của rất đông nha hoàn bà tử, tuy không nghe rõ họ nói gì, nhưng trong những câu nói đứt quãng đó lại có thể nghe được ba chữ Tam tiểu thư! Hai người Thu Cúc và Thanh Bình càng thêm kinh hãi nghi ngờ, rốt cuộc Tam tiểu thư xảy ra chuyện gì? Hôm nay phủ Tướng quân có rất đông khách, nếu xảy ra chuyện thì đúng là làm trò cười cho người mọi người!

Mộ Dung Thư bình tĩnh nghiêng đầu nhìn về phía Vân Mai, nhẫn nại chờ nàng nói ra. Hồng Lăng thì nhìn qua, gật đầu với nàng. Khóe môi Mộ Dung Thư hơi động, trán giãn ra, trong nháy mắt tươi cười, vẻ tươi cười rung động lòng người này chỉ duy có Hồng Lăng nhìn thấy.

Hồng Lăng bị nụ cười kia làm cho kinh diễm nửa khắc sau mới hoàn hồn.

Bên này Vân Mai đã ổn định được hơi thở mới nói: "Sáng sớm hôm nay, các nha hoàn tử còn chưa tỉnh giấc, bọn nô tỳ đang làm việc thì đột nhiên nghe có người thét, mọi người theo tiếng thét đến Tây phòng thì xung quanh rất an tĩnh nhưng bất ngờ lại thấy có một người từ trong đó chạy ra, nhìn kỹ thì ra là Tam tiểu thư! Nhưng mà khiến mọi người ngạc nhiên nhấtchính là quần áo của Tam tiểu thư rất xốc xếch, sau đó lại nhìn thấy Lưu thiếu gia của Lưu tri châu cũng chạy ra theo.

"Cái gì? Tam tiểu thư với Lưu thiếu gia?" Thu Cúc cùng Thanh Bình kinh ngạc, trợn mắt hỏi.

Nghe rợn cả người! Làm sao Tam tiểu thư lại có thể không biết xấu hổ như vậy? Lại chọn đúng dịp đại tiệc khánh công mà đi gian díu với nam nhân?

Mộ Dung Thư nhíu mày. Thì ra là nàng đánh giá Tam tiểu thư quá cao, nếu như nàng ta là người thông minh, thì trong tình huống phát hiện ra mình bị gài bẫy thì trong thời gian ngắn nhất phải tìm ra cách giải quyết chứ không phải đánh động đến mọi người trong phủ như vậy. Nàng dùng trà súc miệng, sau đó lại hỏi: "Sau đó thế nào?"

Thấy Mộ Dung Thư trấn định như thế, Vân Mai kinh ngạc chớp chớp mắt, nuốt một ngụm nước bọt, có chút ngu ngơ trả lời: "Lúc này hẳn là Tam tiểu thư đang ở chỗ phu nhân, lão gia, Nhị di nương, đại thiếu gia, còn có Nhị tiểu thư cũng đến. Lưu thiếu gia quay về lại Nam phòng. Lão gia ra lệnh là đừng kinh động đến khách khứa, tiệc khánh công trưa nay cũngkhông bị hủy."

Lúc này còn muốn không kinh động những người khác sao? Chỉ sợ đã kinh động toàn bộ phủ, bây giờ trên dưới đều biết chuyện Tam tiểu thư của phủ Tướng quân nửa đêm hẹn hò với Lưu thiếu gia nổi tiếng phong lưu!

Mộ Dung Thư nhíu nhíu mày, nghe Vân Mai nói xong, giọng điệu lạnh lùng nói: "Sao khôngnói sớm, không cần thu thập gì, theo bản Vương phi đến chỗ phu nhân."

Chuyện tối qua làm lại quên nghĩ cho Lý thị, bây giờ nội viện xảy ra chuyện xấu hổ như thế này tuy không liên quan đến Lý thị nhưng xét cho cùng bà vẫn là Đại nương của Mộ Dung Tuyết, nhất định sẽ bị quở trách. Nhị di nương lòng dạ ác thú kia nhất định sẽ nhân cơ hội này tìm lý do đối phó Lý thị! Huống chi trong đó còn có đại thiếu gia Mộ Dung Lạp!

"Vương phi…" Hồng Lăng có chút lo lắng nhìn về phía Mộ Dung Thư. Tối qua nàng cũngkhông hề nghĩ tới chuyện này sẽ liên lụy đến phu nhân, chỉ lo truyền tin cho Lưu Phong và Tam tiểu thư, chỉ nghĩ hôm nay nhất định sẽ được xem kịch vui, kết quả lại đem phiền phức đến cho phu nhân!

Vân Mai nghe Mộ Dung Thư trách cứ, lập tức cúi đầu, thầm nghĩ: chẳng lẽ vừa rồi mình nói một tràng toàn lời vô nghĩa, chưa nói đến trọng điểm nên chọc giận Vương phi? Về sau nói chuyện đều phải chú ý trọng điểm. Thu Cúc và Thanh Bình ở trong vương phủ cũng đủ lâu để biết những quy củ trong nhà quyền quý như thế này. Các nàng thấy sắc mặt Vương phitrầm xuống liền biết sự tình có chút không ổn! Chuyện này đã liên lụy phu nhân!

"Không sao. Đi!" Mộ Dung Thư thấp giọng trả lời một câu rồi lập tức bước nhanh ra ngoài. Bốn nha hoàn liền theo sau.

Vừa ra cửa phòng liền chạm mặt Vũ Văn Mặc đang đi tới.

Vũ Văn Mặc nâng gương mặt anh tuấn lãnh khốc nhìn Mộ Dung Thư, đôi mày khẽ nhếch, đôi con ngươi tối đen thâm trầm loé lên một cái.

Mộ Dung Thư nhìn thẳng vào mắt hắn, có vẻ có rất nhiều chuyện đều bị hắn nhìn thấu, chẳng hạn như… Tim nàng đập nhanh hơn một chút. Có phải hắn đã đoán được gì haykhông? Nàng xoay người phúc thân hành lễ.

"Thần thiếp tham kiến gia."

Vũ Văn Mặc gật đầu coi như đáp lại.

"Định đi đâu?"

"Hồi gia, thần thiếp muốn đến thỉnh an mẫu thân." Tuy trên mặt Mộ Dung Thư bình tĩnh, vô cùng cung kính trả lời nhưng trong lòng lại sốt ruột muốn chết, càng chậm trễ thì những nguy hiểm Lý thị đối mặt sẽ càng nhiều! Nhị di nương kia trời sinh thì mồm miệng lanh lợi, giỏi nhất là nói đổi trắng thành đen. Bây giờ sức khoẻ Lý thị suy yếu như vậy, nếu bị chọc tức đến bệnh liệt giường thì chẳng phải sẽ đúng như mong muốn của Nhị di nương và Mộ Dung Lạp!

Tuy nàng sốt ruột, nhưng trên mặt vẫn nhìn không ra một tia mất kiên nhẫn. Nếu khôngdựa vào sự thông minh của Vũ Văn Mặc nhất định sẽ đoán được chân tướng chuyện này. Dù sao sự tình tuy nàng làm, nhưng tội danh hãm hại thứ muội nàng lại không muốn gánh vác, lại càng không muốn cho Vũ Văn Mặc biết. Ngay lúc nàng nghĩ Vũ Văn Mặc sẽ có một phen làm khó dễ thì bên tai lại truyền đến giọng nói lạnh như băng của hắn, mơ hồ có chút xấu hổ: "Cùng đi thỉnh an mẫu thân."

Mộ Dung Thư khẽ nâng mi, hơi kinh ngạc, hai bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt lại, sắc mặt không thay đổi gật đầu nói: "Vâng ạ."

Hồng Lăng đi sau Mộ Dung Thư nhìn Vũ Văn Mặc mà tim muốn rớt ra ngoài. Tuy hôm qua hành sự vào lúc đêm khuya, thần không biết quỷ không hay, nhưng tại sao Vương gia lại có thể chủ động yêu cầu cùng đi thỉnh an với Vương phi? Chuyện này trước đây chưa từng xảy ra! Trong lòng nàng có chút bất an.

Lệ Hoa viên

Vừa vào sân Mộ Dung Thư liền phát hiện trong sân viện đứng đầy nha hoàn bà tử, khuôn mặt mỗi người đều vô cùng nặng nề nghiêm túc, nhìn qua là biết chẳng phải tụ lại để tám chuyện.

Ánh mắt Mộ Dung Thư lộ ra vẻ khẩn trương, bước chân nặng nề. Nàng nghiêng đầu nhìn thoáng Vũ Văn Mặc đang sóng vai ở bên cạnh, thấy hắn vẫn thong dong bình tĩnh, nét mặtkhông lộ ra bất cứ suy nghĩ gì. Lúc này, bên trong phòng đang đóng chặt cửa lại truyền tới âm thanh một cái tát vang dội.

"Ngươi đúng là tiện nhân do di nương sinh! Không biết xấu hổ, dám tư thông với nam nhân ngay trong nhà! Giờ thì hay lắm, mọi người trong phủ đều biết chuyện đê tiện ngươi làm! Làm sao mà ta lại có thứ muội muội như ngươi chứ? Nếu sau này ta làm quan, tiến vào triều đình chắc chắn sẽ bị bọn quan khác cười nhạo, mặt mũi của cha cũng mất đi!" 

Tiếng chửi rủa từ trong phòng truyền ra.

Nghe xong, Mộ Dung Thư cười lạnh. Mộ Dung Diệp thật đúng là đại ca tốt! Xảy ra chuyện lớn, việc đầu tiên hắn nghĩ đến chính là bản thân mình.

"Đây không phải là lỗi của muội…" Mộ Dung Tuyết muốn phản bác, nhưng đột nhiên im bặt.

Mộ Dung Thư cười lạnh trong lòng, đúng là Mộ Dung Tuyết bị oan! Nhưng nàng ta có chết cũng không thể nói ra. Bởi vì trong bức thư đêm qua, Mộ Dung Thư đã dùng danh nghĩa của Vũ Văn Mặc để viết, nàng ta cũng theo lời đi đến điểm hẹn, chỉ có thể trách nàng ta suy nghĩ quá đen tối! Nếu không phải nhân cơ hội này muốn leo lên giường Vũ Văn Mặc thì làm sao trúng kế được?

Về phần Lưu Phong bên kia càng dễ thuyết phục hơn, chỉ cần là nữ nhân đều có thể mời gọi hắn! Lúc này, chỉ sợ Lưu Phong đang âm thầm buồn rầu, không biết làm sao mình lại chọc đến tiểu thư của phủ Tướng quân!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.