Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 4



Thật lâu không nghe trả lời, trong phòng Mộ Dung Thư nhíu nhíu mày, bất quá cũng không vội, dù sao tuồng vui hôm nay, là do người khác tới làm đạo diễn, mà so với nàng thì người này chắc sốt ruột hơn nhiều.

Sau khi lười biếng duỗi người, khởi động thân thể rồi dựa vào giường.

Khi nàng hoàn thành xong, bên ngoài rốt cuộc cũng có tiếng đáp lại.

“Vương phi, Vương gia, Thẩm trắc phi cùng Nhị phu nhân tới thăm người.” Hồng Lăng phản ứng nhanh nhẹn, lập tức mở miệng nói.

“Ân, để cho bọn họ vào đi.” Trong phòng truyền ra giọng nói lạnh lùng của Mộ Dung Thư, hơn nữa còn lộ ra nồng nặc ý lười nhác cẩu thả.

Bên ngoài Vũ Văn Mặc, Thẩm trắc phi cùng Nhị phu nhân đều nhận định, xem ra Mộ Dung Thư đúng là bị thương rất nặng, chắc là tiếng ồn ào vừa rồi đã đánh thức nàng ta.

Sau khi Hồng Lăng đem cửa đẩy ra, đầu tiên tiến vào là Vũ Văn Mặc, tiếp theo là Thẩm trắc phi, cuối cùng là Nhị phu nhân.

Khi Hồng Lăng ở cửa tiến vào phòng, liền lập tức xoay người phân phó mấy nha hoàn bên cạnh đi chuẩn bị trà. Nàng thì đi theo vào phòng hầu hạ.

Mộ Dung Thư miễn cưỡng quay đầu lại nhìn vào ba người. Bởi vì ký ức trong đầu, nàng đối với bọn họ cũng không có gì xa lạ, bất quá, tầm mắt của nàng dừng trên người của Vũ Văn Mặc, đối với người này trong trí nhớ của thân thể này thì chỉ có thể dùng từ “tiêu soái” để hình dung, hiện tại nhìn tận mắt, lại phát hiện người đàn ông này một chút tình thú* cũng không có! Một thân lạnh lùng, đứng ở chỗ nào cũng là một tòa băng sơn không có gì khác biệt. Không biết Mộ Dung Thư thích nam nhân này ở điểm nào! Còn khiến cho thành như si như cuồng!

Lại đem tầm mắt dừng ở trên người của Thẩm trắc phi, quả nhiên khí chất cao nhã, thanh đạm như cúc. Chẳng trách lại được Vương gia yêu thích. Thẩm trắc phi từ sau khi vào phòng vẫn đánh giá nàng, sau khi phát hiện nàng nhìn mình, lập tức gật đầu cười.

Mộ Dung Thư cũng hướng về phía nàng gật đầu mỉm cười. Cuối cùng tầm mắt dừng trên người Tống Tuyết, ánh mắt mang theo ý cười, trong nháy mắt liền trở nên băng lãnh.

Sau khi nhận thấy ánh mắt của Mộ Dung Thư, Tống Tuyết vội vã cúi đầu, trong hốc mắt nước mắt lập tức lăn xuống, quả nhiên là điềm đạm đáng yêu!

Ba người ngồi xuống, Hồng Lăng liền dâng trà.

“Không biết Vương gia, Thẩm muội cùng Tống muội đến tìm bản vương phi là có chuyện gì?” Sau khi Mộ Dung Thư thu hồi tầm mắt, cúi đầu, lạnh giọng hỏi.

Sau khi ngồi xuống Vũ Văn Mặc nâng ly trà lên, thổi thổi chút bọt trà trên mặt, lúc đang muốn nhấp một ngụm, sau khi nghe được giọng nói lạnh lùng của Mộ Dung Thư, nhíu nhíu mày.

Thẩm trắc phi cũng có chút kinh ngạc, dù sao dựa theo tính tình của Mộ Dung Thư chỉ cần là một việc nhỏ, liền tuyệt đối sẽ không buông tha, đối với những việc Tống Tuyết gây ra hôm qua, nếu như là trước đây, Mộ Dung Thư nhất định sẽ lợi dụng lúc Vương gia ở đây, nhất định sẽ nghĩ hết biện pháp để loại bỏ Tống Tuyết, nhưng lúc này ...

Mắt của Tống Tuyết cứ thế hoảng sợ, không tin nhìn vê phía của Mộ Dung Thư. Nàng ta như thế nào lại bình tĩnh như vậy? Hôm qua vẫn còn là kẻ tâm thần mà?

Bình tĩnh như vậy cũng không hay, bằng không trò vui kế tiếp diễn ra như thế nào?!

Nghĩ tới đây, Tống Tuyết hai vai run run, thút thít nói: “Tỷ tỷ, hôm qua muội xô xát với người. Muội biết sai rồi, xin tỷ tỷ đừng trách tội muội. Chỉ cần tỷ tỷ sau này muốn răn dạy đánh chửi muội, muội nhất định sẽ không trốn, hơn nữa sẽ chủ động quỳ bên chân người, tùy ý để người đánh chửi.”

Mộ Dung Thư nhíu chặt chân mày. MD! Lời nói này thật là dễ nghe, đầu tiên thừa nhận sai lầm của mình, sau đó không dấu vết đem nàng bôi nhọ, làm cho người khác tưởng nàng không phân rõ trái phải, luôn tìm cách khi dễ một tiểu nữ nhân đáng thương như thế này! Khóe môi hơi động.

“Tỷ tỷ, Tuyết muội cũng chỉ là vô ý, dù sao nhìn tỷ tỷ bị thương, nàng ta cũng tự trách mình, hôm qua lập tức đi tìm muội nhận lỗi. Vậy tỷ tỷ tha thứ cho nàng ta đi.” Thẩm trắc phi ở một bên mỉm cười nói.

Vũ Văn Mặc vẫn không lên tiếng, chỉ yên lặng uống trà.

“Nếu là ân hận, vì sao không đến nhận lỗi với ta? Lẽ nào ta chết, nên không có biện pháp nhận lỗi với ta? Hơn nữa ... Ta cũng muốn biết hôm nay đến là để nhận lỗi với ta, hay là đến để tra hỏi. Nếu như là đến xin lỗi, thì cũng đừng làm cái bộ dáng đáng thương mặt toàn nước mắt không đi, ta mắng ngươi, còn đánh ngươi sao? Để cho người khác thấy, còn tưởng rằng ta không thông tình đạt lý!” Nụ cười trên mặt của Mộ Dung Thư vẫn ấm áp như cũ, ngay cả một câu hỏi lại đều là lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ.

Bất quá, lời nói này vừa nói ra, sắc mặt của Tống Tuyết tái nhợt. Tươi cười trên khóe miệng của Thẩm trắc phi cứng đờ. Vũ Văn Mặc như cũ vẫn không có phản ứng gì. Tay cầm ấm trà của Hồng Lăng hơi ngừng lại.

Dứt lời, Mộ Dung Thư dừng một chút, nhìn về phía Tống Tuyết nói tiếp: “Nếu là đến nhận lỗi, hãy nói ta nghe ngươi sai ở chỗ nào. Đừng luôn nói mình sai, hoàn toàn không nói ra cái lý do.”

Thân hình Tống Tuyết run lên, môi mím chặt, nước mắt trong mắt bởi vì kinh sợ mà lăn xuống. Thế nào tình huống lại khác xa so với tưởng tượng của nàng?

Đợi một hồi, Tống Tuyết vẫn chưa mở miệng, đột nhiên giọng nói của Mộ Dung Thư lạnh hơn vài phần, “Xem ra ta - Chính phi của Nam Dương Vương, thân phận dĩ nhiên lại thấp kém như vậy, là một tiểu thiếp cũng không coi bản Vương phi ra gì, coi nhẹ lời nói của bản Vương phi! Thế mới nói, ở trong phủ Nam Dương, tất cả tiểu thiếp thậm chí là hạ nhân đều có thể ngồi trên đầu bản Vương phi! Mà bản Vương phi chỉ có thể để mặt cho các ngươi nói xấu, lừa dối, coi rẻ?! Phải không?”

Tống Tuyết hãi phịch một tiếng liền quỳ gối trên nền đất lạnh lẽo, vô cùng hoảng sợ, đầu tiên nhìn về phía của Vũ Văn Mặc, cuối cùng nhìn về phía của Mộ Dung Thư! Tội danh không tôn trọng tôn ti, tội danh không tuân thủ lễ tiết này nàng cũng gánh không nổi! Huống hồ trên thực tế, tiểu thiếp vẫn như cũ là thấp kém! Mà vị trí Vương phi, lại vô cùng tôn quý! Nàng thế nào cũng không nghĩ tới, hôm nay Vương phi phản ứng nhanh như vậy, hơn nữa lại vô hình, đem các loại tội danh đặt ở trên người của nàng, trên trán mồ hôi lạnh không ngừng chảy, nàng hoảng loạn lắc đầu phủ nhận, “Không phải như thế, tỷ tỷ, không phải như thế, muội không có đem tỷ tỷ không coi ra gì.”

Trên mặt ưu nhã với nụ cười ôn nhu của Thẩm trắc phi chợt cứng ngắc, âm thầm nhìn thoáng qua Vũ Văn Mặc, đến nay mọi chuyện trong phủ đều do nàng xử lý, nếu như xuất hiện hành vi coi nhẹ tôn ti, không tuân thủ cương thường, vậy chẳng phải là nàng thất trách! Tâm âm thầm nắm chặt, chuyện này tuyệt đối phải xử lý cẩn thận.

Lại nhìn qua Mộ Dung Thư, nàng mặt tươi cười, nhìn qua cũng không có khí thế dọa người, nhưng hết lần này tới lần khác lại nói ra những điều phải khiến nàng phải để tâm đề phòng như vậy! Lẽ nào là ở phía sau có người giúp đỡ? Lại âm thầm nhìn thoáng qua Hồng Lăng đứng ở một bên.

“Nga? Tỷ tỷ? Muội muội? Theo như bản Vương phi nhớ thì trong nhà ta không có muội muội nào như người thì phải.” Mộ Dung Thư như cũ cười nhạt hỏi lại.

Tống Tuyết bị hỏi thiếu chút nữa ngất, nàng đúng thật là một tiểu thiếp, dựa theo quy củ mà nói, nàng chỉ có thể gọi Mộ Dung Thư là Vương phi, căn bản không thể gọi là tỷ tỷ! Đây là vô lễ! Nàng sao có thể vào lúc này phạm sai lầm như vậy! Hiện tại hết đường chối cãi, vốn chuyện này là nàng có ưu thế, bây giờ cứ thế để cho Mộ Dung Thư chiếm thế thượng phong!

“Vương phi, là muội sai rồi. Sau này nhất định muội sẽ tuân theo quy củ, sẽ không dám vượt khuôn phép.” Tống Tuyết hướng phía Mộ Dung Thư dập đầu, cung kính nói, lúc này nàng nào dám nói chuyện hôm qua ra! Sợ rằng lúc này nói nhiều, sai càng nhiều.

* : tình thú có thể hiểu là có cảm xúc giống như một mãnh thú, có chút quái lạ so với người khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.