Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 44



Nhị di nương khiếp sợ!

Mọi người cũng rất khiếp sợ!

Trong lúc mọi người vẫn đang hồn xác cách xa vì quá khiếp sợ, Mộ Dung Thư thừa thắng xông lên, ngón tay trắng nõn run run chỉ vào Nhị di nương, sắc mặt tái đi vì không thể kiềm chế được cơn tức giận, nhìn Nhị di nương nói to: “Nô tì to gan! Cùng lắm chỉ là có một cái thân phận di nương mà dám bất kính với ta! Dám to gan mua chuộc hạ nhân hãm hại chủ mẫu của phủ Tướng quân! Nếu hôm nay ta không trừng trị ngươi thì làm sao có thể nhìn mặt mẫu thân, làm sao có thể đối mặt với người trong kinh thành? Chẳng lẽ ngươi muốn toàn bộ người trong phủ Tướng quân chết cùng ngươi? Đồ ác phụ, còn muốn phụ thân ta bị hoàng thượng trừng trị vì tội sủng thiếp diệt thê!”

Lúc này, Nhị di nương hoàn hồn, bắt đầu suy nghĩ lại từng câu mà Mộ Dung Thư nói thì càng hoảng sợ, đứng ngây ngốc tại chỗ, từng câu từng chữ của Mộ Dung Thư đều cực kì sắc bén, tội nào được liệt ra đều có thể lấy mạng của bà! Bà ta cắn răng, liếc nhìn Mộ Dung Thu, trong lòng đã có kế sách riêng, vì thế là bà dùng khăn che mặt, bắt đầu điềm đạm khóc: “Vương phi định bức tử nô tì? Vương phi không cho nô tì giải thích mà cứ đổ những tội danh đó lên đầu nô tì sao?”

Lúc này, Vũ Văn Mặc và Mộ Dung Thu đã đến gần, Vũ Văn Mặc nhìn về phía Mộ Dung Thư, tầm mắt của hắn dừng ở trên khóe miệng đang lộ vẻ khinh thường của nàng, con ngươi đen lóe lên, hắn lập tức đi nhanh về phía Mộ Dung Thư, đứng ở bên cạnh nàng.

Cảm giác được hơi thở vừa quen thuộc vừa xa lạ ngay bên cạnh, Mộ Dung Thư nghiêng đầu nhìn Vũ Văn Mặc, sâu trong mắt lóe lên một tia quỷ dị, thật sự là nàng đoán không ra hành vi kỳ lạ của hắn trong hai ngày nay.

Bình thường Mộ Dung Thu nhìn thấy Nhị di nương ôn nhu quỳ xuống đất, còn khóc như trời mưa ngày thu này thì đã làm làm cho ông đau lòng, nếu lúc trước, chắc chắn ông ta đã nhanh chóng chạy đến đỡ, nói vài câu an ủi, nhưng lúc này nhìn thấy Vũ Văn Mặc im lặng đứng bên cạnh Mộ Dung Thư, thì bên tai ông ta lại vang lên những câu nói vừa rồi của Mộ Dung Thư, đảo mắt nhìn một vòng thấy trong sân có nha hoàn bà tử, dựa theo kinh nghiệm chiến đấu trên sa trường cộng thêm mấy mươi năm lăn lộn trong chốn quan trường, ông ta liền biết xảy ra chuyện gì! Trên mặt Mộ Dung Thu lập tức tỏa ra sát khí, trầm giọng chất vấn: “Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?”

“Lão gia, người phải làm chủ cho nô tì, căn bản là nô tì không biết đã có chuyện gì xảy ra! Nô tì vốn tới thăm phu nhân, nhưng không ngờ vừa bước vào sân, chuyện gì cũng chưa kịp nói đã bị người khác vu oan rồi.” Nhị di nương phản ứng rất nhanh, Mộ Dung Thu vừa dứt lời, bà ta liền bổ nhào vào lòng Mộ Dung Thu khóc lóc kể lễ.

Nhị di nương cũng không ngờ được rằng chiêu bà ta đã xài hàng trăm lần thì vẫn có hiệu quả, nhưng hôm nay lại mất tác dụng! Chỉ dựa vào mấy câu tức giận chất vấn của Mộ Dung Thư và sự có mặt của Vũ Văn Mặc, bà ta xuất ra chiêu này xem như tự mình chui đầu vào chỗ chết rồi! Mộ Dung Thư nhướng mày, nét tươi cười trên môi không dấu vẻ khinh thường, nàng quay đầu nhìn Hồng Lăng, nàng lập tức hiểu ý, gật đầu.

“Lão gia, Nhị di nương đang cố gắng trốn tội, những người ở đây đều có thể làm chứng, lúc này Nhị di nương vừa xuất hiện, liền có thái độ bất kính đối với Vương phi, ngoài ra di nương còn nói là Vương phi không có quan hệ gì với phủ Tướng quân cũng như với lão gia và phu nhân.” Hồng Lăng trên tay vẫn cầm chặt cái bình, tiến lên hai bước, cung kính nói.

Mộ Dung Thu nheo mắt, nhìn lướt qua Mộ Dung Thư, nàng lập tức phối hợp, vừa cầm khăn gấm chậm chậm khóe mắt vừa nhìn về phía Vũ Văn Mặc.

Bất quá, Vũ Văn Mặc cũng rất phối hợp, vươn bàn tay thon dài vỗ nhè nhẹ vào lưng nàng còn dùng giọng rất dịu dàng dỗ dành nàng: “Vương phi đừng thương tâm nữa, chắc là phủ Tướng quân muốn cắt đứt quan hệ với phủ Nam Dương Vương.”

“Tiện nhân khốn khiếp!” Mộ Dung Thu đá một cước vào bụng Nhị di nương, Nhị di nương bị cước này đá văng ra xa năm sáu thước, phun ra một ngụm máu tươi. Không thể tin nhìn về phía Mộ Dung Thu.

Mộ Dung Thư tuy đã được an ủi, tay cầm khăn gấm bỗng khựng lại một chút, nghi ngờ trong lòng ngày càng lớn, Vũ Văn Mặc là… Nhưng bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ những chuyện như thế này, Mộ Dung Thư dẹp bỏ đi sự nghi ngờ trong lòng, lạnh lùng nhìn lướt qua Nhị di nương bị đá văng ra xa, sau đó liền dùng gương mặt đầy nước mắt điềm đạm, đáng yêu nhìn Mộ Dung Thu, nàng đẩy Vũ Văn Mặc ra, phịch một tiếng quỳ xuống đất: “Dù phụ thân không có thương nữ nhi cũng không sao... Nhưng hôm nay, nhân chứng cùng vật chứng đều đầy đủ, Nhị di nương là người ra lệnh cho nha hoàn bậc hai - Vũ Lạc dùng đỉa để hãm hại mẫu thân, khiến cho mẫu thân ngày càng suy yếu, nếu không phải nữ nhi phát hiện sớm, chỉ sợ không quá mấy ngày nữa, nữ nhi sẽ phải nhận tin mẫu thân tạ thế*! Xin phụ thân làm chủ cho mẫu thân!”

* : chết (nói một cách lịch sự hoặc dùng đối với những người đáng kính)

“Nô tì bị Nhị di nương uy hiếp nên mới phải làm chuyện này, Nhị di nương muốn hại phu nhân chết, sau đó khiến lão gia phải đưa người lên vị trí chủ mẫu, di nương sai nô tỳ thả đỉa vào chăn của phu nhân nên trong hai ngày nay, sắc mặt phu nhân mới càng ngày càng kém…”

Vũ Lạc dĩ nhiên là hiểu rõ thế cục hiện giờ, vốn tưởng lão gia vì sủng ái Nhị di nương sẽ cho qua chuyện này, nếu như thế thì nàng cũng sẽ không bị trừng phạt nhưng đến khi thấy lão gia không chút do dự mà cho di nương một cước thì nàng biết, hôm nay, Nhị di nương thất thế mà Vương phi lại có Vương gia làm chỗ dựa nên sẽ lấy lại được công đạo cho phu nhân.

Vũ Lạc vừa dứt lời, Hồng Lăng liền tiến lên mở nắp bình, để cho Mộ Dung Thu và Vũ Văn Mặc thấy rõ thứ ở bên trong, khi Mộ Dung Thu nhìn thấy đám đỉa lúc nhúc trong bình cùng với mùi máu tươi truyền ra, lại nhìn về phía Nhị di nương đang hoảng sợ, liền biết chuyện này là sự thật. Mộ Dung Thu giận dữ, quay mặt ra cửa không nhìn đến Nhị di nương hét một tiếng: “Người đâu, đánh Nhị di nương năm mươi trượng, ném ra khỏi phủ Tướng quân!” Lúc trước ông cũng đã biết Nhị di nương giở không ít thủ đoạn, ông ta nghĩ nó cũng không có ảnh hưởng gì đến phủ nên cũng cho qua, nhưng không ngờ vào lúc này lại bị Mộ Dung Thư bắt tại trận.

Một cước của Mộ Dung đã làm Nhị di nương bị thương không nhẹ, nhưng khi nghe nói như thế, bà lập tức gắng bò lại gần Mộ Dung Thu, mặt đầy nước mắt, muốn mở miệng cầu xin nhưng vừa mở miệng thì máu từ hai khóe miệng trào ra, một chữ cũng không nói được.

Mộ Dung Thu thấy thế thì hơi nhíu mày, tuy Nhị di nương đã hầu hạ ông gần hai mươi năm, nhưng, bất quá chỉ là một phụ nhân, nếu đặt lên bàn cân để đo với danh dự và địa vị của ông thì quả thật không bằng. Ông ta phất phất tay, “Mang xuống!”

Mộ Dung Thư nhìn về phía Sơ Hồng, vừa định mở miệng nói thì một bóng dáng lao nhanh đến, chắn trước người Nhị di nương, khàn giọng khẩn cầu Mộ Dung Thu: “Phụ thân, chuyện này nhất định không phải do Nhị di nương gây làm, nhất định là Mộ Dung Thư hãm hại Nhị di nương! Mong phụ thân minh giám!”

Nghe vậy, mày Mộ Dung Thư càng nhíu chặt, chậc chậc, mọi người đã đến đông đủ, khiến nàng đỡ phải tốn thời gian, bây giờ giải quyết luôn một lần đi. Nàng lập tức mở hai mắt đang khép hờ, ánh mắt hiện lên tia sắc bén nhìn về phía nha hoàn Sơ Hồng, ánh mắt đó, có ý cảnh cáo cùng uy hiếp rất rõ ràng.

Thân hình Sơ Hồng run rẩy, gương mặt vốn còn một chút huyết sắc lại càng tái nhợt, nàng mím môi, lại ngẩng đầu bẩm báo với Mộ Dung Thu: “Hồi bẩm lão gia, Nhị cô nương lấy tính mạng của người thân nô tì để uy hiếp, ép nô tì bỏ đi một loại trong thuốc bổ của phu nhân, nên thân thể phu nhân ngày càng kém, xin lão gia vì phu nhân mà làm chủ, cũng cầu xin lão gia bỏ qua cho nô tì.”

Nha hoàn kia vừa dứt lời, đôi mày kiếm của Mộ Dung Thu cau chặt hơn, ông ta lén nhìn khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng của Vũ Văn Mặc, trong lòng cảm thấy rất hoảng sợ! Ông đường đường là một Đại tướng quân, nhưng trong phủ lại xảy ra chuyện như thế này! Tiểu thiếp cùng thứ nữ hãm hại chủ mẫu, nhưng đến bây giờ ông mới phát hiện! Đối với những việc thế này, nếu giải quyết không ổn thỏa sẽ làm cho hoàng thượng tức giận còn bị các đồng liêu cười nhạo, hơn nữa còn đắc tội Nam Dương Vương! Ngay lập tức, trong lòng ông đã xác định.

Mộ Dung Lâm nghe vậy, quay đầu hung hăng trợn mắt nhìn Sơ Hồng, sau đó dập đầu nói với Mộ Dung Thu: “Phụ thân, tiện tì này quá cuồng ngôn, dám vu tội nữ nhi, phụ thân nhất định không thể tin! Nữ nhi từ trước tới nay coi trọng hiếu đạo, luôn hiếu thuận với mẫu thân, làm sao có thể hại mẫu thân?”

“Nô tì thì vẫn chỉ là nô tì, thứ nữ thì cũng vẫn là thứ nữ, sự thật ở ngay trước mắt, ai đúng ai sai mong phụ thân hiểu.” Mộ Dung Thư đang quỳ gối, lại không nhanh không chậm, cực kì tao nhã đứng dậy nói với Mộ Dung Thu.

Vũ Văn Mặc vươn tay đỡ nàng, dùng một giọng nói chỉ hai người nghe nói bên tai nàng: “Có chừng mực thì sẽ có kết cục tốt! Nếu như đuổi cùng giết tận sợ rằng, kết quả sẽ hoàn toàn ngược lại.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.