Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 48



Sáng hôm sau, Mộ Dung Thư và mấy người Mộ Dung Thu tiễn Vũ Văn Mặc hồi phủ.

Từ tối hôm qua đến giờ, Vũ Văn Mặc cũng không nói lời nào với Mộ Dung Thư, nàng cũngkhông thèm để ý, ngược lại còn ở trước mặt mọi người, cùng hắn trình diễn một màn phu thê ân ái làm cho Mộ Dung Thu và Lý thị có chút vừa lòng.

Sau khi cùng Lý thị trở lại Lệ Hoa viên, Lý thị vỗ vỗ mu bàn tay của Mộ Dung Thư, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Thư nhi, sau này con cần phải rộng lượng hơn với Vương gia, dù sao người cũng có thân phận tôn quý, lần này con trở về, nếu cần thì lập thêm vài người thiếpcho Vương gia đi! Bây giờ Vương gia vẫn chưa có con, bên ngoài đồn đãi do con không thể mang thai nên ở phía sau âm thầm ra tay không để tiểu thiếp mang thai trước! Chuyện này cực kỳ không tốt cho thanh danh của Thư nhi, huống hồ chuyện của nam nhân, thân phận nữ nhân như chúng ta thì không có quyền được quản. Sau khi hồi phủ, con nhớ phải tìm mọi cách để mang thai, nếu thành công thì cuộc sống sau này của con ở vương phủ mới có thể tốt hơn nữa! Con có biết không?"

Tuy là trong lòng thì Mộ Dung Thư không thèm để tâm đến những lời đồn đãi này nhưng bên ngoài lại vô cùng ngoan ngoãn, gật đầu nói: "Mẫu thân, con đã biết."

"Hai lần trước, khi con và Vương gia hồi phủ, mẫu thân nhìn cũng biết là Vương gia khôngsủng ái con, nhưng lần này, rõ ràng là đã có thay đổi, trong lòng Vương gia đã có con." Lý thị ôn nhu nói.

Mộ Dung Thư không có nghĩ như vậy, chỉ có một cách giải thích cho sự thay đổi lần này của Vũ Văn Mặc là  Mộ Dung Thu vừa mới lập đại chiến công, dù gì thì hắn cũng phải có biểu hiện tốt một chút chứ, chẳng qua chỉ là một vở diễn mà thôi.

"Bây giờ, Thư nhi và Vương gia có thể như vậy, ta cũng yên tâm."

"Mẫu thân, người yên tâm, bây giờ Thư nhi đã trưởng thành, về sau chuyện gì con cũng sẽ suy nghĩ thật cẩn thận rồi mới làm, sẽ không đem phiền phức đến cho mẫu thân nữa. Bây giờ trong phủ Tướng quân không có Nhị di nương gây sóng gió, mẫu thân ở đây cũng sẽ dễ chịu hơn." Mộ Dung Thư đỡ Lý thị đi vào đình, sau đó ngồi đối diện với bà, trong mắt lo lắng nói.

Thấy Mộ Dung Thư lo lắng, Lý thị lại cười nhìn nàng, sắc mặt bà tuy đã có chút huyết sắc nhưng nhìn chung thì vẫn là tái nhợt, bà nhìn chung quanh rồi hạ giọng nói: "Thư nhi quả nhiên đã hiểu chuyện, còn có thể lo lắng cho ta. Mười chín năm trước, Nhị di nương dùng trăm phương ngàn kế để quyến rũ lão gia, làm cho lão gia sủng ái, mười chín năm nay, Nhị di nương ỷ vào sự sủng ái và việc sinh được trưởng tử nên ngày càng to gan, sau lưng nhiều lần hãm hại mẫu thân! Nhị di nương là người không nhẫn nại, còn Lâm nhi thì là người khôn lỏi*, hai người này làm ra nhiều chuyện như vậy tưởng mẫu thân không biết gì sao."

* : (Khẩu ngữ) khôn vặt, luôn tìm cách giành lợi riêng cho mình một cách ích kỉ

Nghe vậy, Mộ Dung Thư trợn tròn hai mắt, giọng nói cực thấp, "Thì ra là mẫu thân đang chờ cơ hội?"

Lý thị tươi cười như hoa nói, "Là nữ nhân ở nơi hậu viện này, càng lớn tuổi thì sẽ mất đi sự sủng ái của trượng phu! Nếu không còn được yêu thương thì phải biết học cách ẩn nhẫn, tìm cơ hội xuống tay một lần, giải quyết thật sạch sẽ."

Thì ra Lý thị không phải là người yếu đuối, cũng không phải không màng thế sự, mà bà đang giương bẫy chờ con mồi sa vào! Không thể tưởng tượng được, không những Lý thị là cao thủ trong gia đấu mà còn là nhân vật đóng vai phản diện nữa, có thể cư xử bình thường với người cố ý muốn hại mình tuyệt đối là người có tâm cơ thâm trầm, không ai có thể đoán được! Mộ Dung Thư rất kinh ngạc, nàng không thể tin được, cứ tưởng là Lý thị cần người bảo vệ nhưng sự thật thì bà không cần, bà đã nhìn thấu nhiều chuyện, cũng nắm giữ rất nhiều việc.

"Lúc trước, Thư nhi là người dễ mất kiên nhẫn, tâm cơ cũng không đủ sâu, thường bị Nhị di nương cùng Lâm nhi tính kế, luôn làm cho mẫu thân lo lắng, bây giờ Thư nhi so với lúc trước đã biết dùng thủ đoạn, không cần để mẫu thân ra tay cũng có thể làm cho Nhị di nương cùng Lâm nhi trở tay không kịp! Mẫu thân rất vui, cũng không còn lo lắng về cuộc sống sau này của Thư nhi nữa." Lý thị ôn nhu cười nói.

Mộ Dung Thư âm thầm kinh ngạc, trận này ai có thể nói là Lý thị không thắng cuộc? Nhị di nương bị đuổi ra khỏi phủ, về sau, cho dù bà ta có giở hết thủ đoạn thì Mộ Dung Thu cũng sẽ không cho bà ta trở về phủ! Hơn nữa, qua chuyện này, Mộ Dung Thu nhất định sẽ phải gia tăng sủng ái với Lý thị để tránh rơi vào cái tiếng sủng thiếp diệt thê. Tuy sự sủng ái nàykhông bắt nguồn từ tình cảm chân thật nhưng… Đối với Lý thị mà nói, như vậy cũng đủ rồi! Phải nói là rất nhiều nữ nhân cổ đại, dùng mọi thủ đoạn để có được sự sủng ái cũng được cho là yêu. Tuy rằng loại tình yêu này, nàng không cách nào lí giải được.

Tiếp sau, hai mẹ con lại hàn huyên, Lý thị không ngừng giáo huấn Mộ Dung Thư về các thủ đoạn để đấu với các tiểu thiếp, cách để trở thành một chủ mẫu tốt, cách lấy lòng nam nhân. Mộ Dung Thư nghiêm túc nghe, nhưng nội dung thì qua tai này lọt qua tai kia đi mất.

Nếu nàng quên đi mình là người hiện đại, toàn tâm toàn ý sống trong trạch viện, cam tâm tình nguyện tham gia các cuộc tranh đấu sủng ái, lấy niềm vui của nam nhân làm mục đích sống, chấp nhận chia sẻ trượng phu cho nhiều nữ nhân khác cùng hưởng, hàng ngày lại còn giả vờ như không có gì tươi cười thì người này… tuyệt đối không phải là nàng.

Qua lời của Lý thị, nàng đã xác định được con đường tương lai, bây giờ, nàng hiểu được phải bắt tay chuẩn bị mọi thứ, phủ Nam Dương Vương không phải là nơi mà nàng có thể sống cả đời! Có lẽ, sau khi rời khỏi phủ Nam Dương Vương, cuộc sống của nàng sẽ rất gian khổ, nhưng cho dù ở thời này, nữ nhân không có nhiều cơ hội nhưng nàng tin chắc chắn sẽ có biện pháp, nhất định sẽ có biện pháp.

Đêm đó, Hồng Lăng ở phủ Tướng quân nghe ngóng được tình hình của Mộ Dung Lạp hai ngày qua. Hắn không dám đặt chân ra khỏi phủ vì sợ người ta cười nhạo, hắn cũng đang cực kỳ tức giận, tuy Mộ Dung Thu cực kì sủng đứa con này, nhưng so với tôn nghiêm của ông thì  Mộ Dung Diệp không quan trọng bằng! Nàng cho người dò hỏi thì biết được mấy ngày nay, hắn không ngừng nguyền rủa Mộ Dung Thư và Lý thị.

Mộ Dung Thư biết được chuyện này, lập tức đi trước một bước, chủ động đến gặp Mộ Dung Thu, nói: "Nữ nhi là đích nữ của phụ thân, là chính phi của Nam Dương Vương, tuy ở trong quá khứ là không được vương gia yêu thích, nhưng mấy tháng nay lòng thành của nữ nhi đã làm cho Vương gia cảm động! Nữ nhi nhận ra rằng, nếu không có phụ thân ở sau lưng chống đỡ thì nữ nhi cũng không thể sống yên ổn ở Nam Dương vương phủ. Do vậy, ân đức của phụ thân, nữ nhi vô cùng cảm kích, trọn đời cũng không dám quên. Nữ nhi không muốn phụ thân bị người khác bàn ra tán vào nữa."

"Bàn tán?" Tuy Mộ Dung Thu cảm thấy rất vui khi nghe lời khen tặng của Mộ Dung Thư nhưng vẫn nghe ra trong lời nói của nàng có chỗ không đúng.

"Hai ngày nay, đại ca vì việc của Nhị di nương nên tính tình trở nên khó chịu. Chuyện này cũng dễ hiểu, chẳng ai có thể nhận một người tâm ngoan độc làm di nương như vậy. Nhưng… đại ca nói ra mấy lời quá mức khó nghe, làm cho người ta dễ dàng bắt được nhược điểm, còn có thể ảnh hưởng đến phụ thân, nữ nhi đã biết, thì cũng có thể là Nam Dương Vương cũng đã biết! Đến lúc đó, hậu quả xem chừng rất khó nói. A! Còn có một chuyện con quên nói với phụ thân, mấy ngày trước, đại ca vì chuộc thân cho một nữ nhân thanh lâu đã đến cửa hàng của nữ nhi, không báo cho nữ nhi một tiếng đã dụ dỗ và đe dọa mấy người chưởng quỹ, lấy đi của nữ nhi hai vạn lượng bạc!" Mộ Dung Thư ôn nhu nói.

Nàng vừa dứt lời, Mộ Dung Thư lập tức rời đi.

Hôm sau, nàng vừa rời giường, rửa mặt, thay y phục và chải đầu xong, thì Hồng Lăng đã nói cho nàng biết, Mộ Dung Thu đánh Mộ Dung Lạp ba mươi đại bản, cấm túc hắn trong một viện hẻo lánh, hủy bỏ tư cách đi thi năm nay! Sau đó lại cực kỳ quan tâm đến Nhị thiếu gia và Tam thiếu gia, còn hết lòng bồi dưỡng để hai người tham gia khoa thi năm nay. Tin này vừa truyền ra, mọi người trong phủ đều kinh ngạc không thôi, đều không tin là Đại thiếu gia – Mộ Dung Lạp con cưng của Tướng quân lại bị thất sủng? Trong lúc lời đồn đãi được nổi lên, đám hạ nhân trước kia vốn dựa hơi của Mộ Dung Lạp đã ào sang quy phục Nhị thiếu gia cùng Tam thiếu gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.