Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 54



Trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau, Mộ Dung Thư sắp làm gì?

Dương mụ vẻ mặt khó hiểu, ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Thư hỏi: "Vương phi, chuyện gì thế này?" Không phải là đang bàn về hôn sự sao? Tại sao lại muốn dẫn người đến? Chẳng lẽ là có người muốn phá đám?

"Dương mụ không cần lo lắng, người này ngươi cũng biết đấy." Mộ Dung Thư khẽ cười nói.

Thẩm trắc phi bỗng nhiên có một dự cảm không tốt, Mộ Dung Thư cười càng ấm áp nhưng lại đang dấu đi lạnh lẽo như băng, chỉ sợ việc này không ổn rồi.

Đại phu nhân cúi đầu, trong mắt không giấu được sự nghi hoặc, chuyện gì đã xảy ra? Thái độ của Mộ Dung Thư hôm nay không bình thường, còn nha đầu Hồng Lăng kia từ nãy đến giờ vẫn luôn bình tĩnh, trên mặt không có bất kỳ biểu hiện thống khổ nào, ngay cả lúc Thẩm trắc phi nói muốn đưa nàng ta lên làm phu nhân cũng chỉ làm nàng thoáng kinh ngạc mà thôi, đối với sự xuất hiện của Dương mụ cũng không có một chút gì ngoài ý muốn, chẳng qua lúc nghe Dương mụ nói nàng và Dương trụ tư định chung thân thì sắc mặt có hơi tái nhợt nhưng lại thôi.

"Vương phi đây là...? Nếu như là chuyện tốt, sao người lại không tác hợp? Thật ra, nô tì rất hâm mộ bọn họ, có thể được Vương phi chúc phúc." Đại phu nhân lại chuyển đề tài về chuyện chính, dùng mắt ra hiệu cho Dương mụ rồi nói với Mộ Dung Thư.

Dương mụ lại tiếp tục dập đầu, dập đến nổi trên trán bà ta đã có vài vệt máu, con mắt híp lại, cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt, "Nô tì tạ ơn Vương phi! Nô tì chưa bao giờ dám nghĩ có thể nhận được chúc phúc hay ân điển của Vương phi, không ngờ Vương phi lại có thể suy nghĩ cho một hạ nhân như nô tì! Nô tì và hài tử tạ ơn Vương phi! Hồng Lăng cô nương tạ ơn Vương phi."

Nghe vậy, Hồng Lăng bước ra, giọng cứng rắn nói: "Nô tì không có quan hệ với Dương mụ, vì sao lại thay nô tì tạ ơn Vương phi?"

"Ha ha, mọi người đừng có sốt ruột, mọi việc cứ từ từ mà tính, không phải sẽ tốt hơn sao? Huống hồ, tiết mục chính vẫn còn chưa trình diễn, Hồng Lăng, ngươi tiết kiệm chút sức lực đi! Dù sao thì Dương mụ cũng là quản sự phòng bếp, tuy không phải là chủ tử của ngươi nhưng ngươi cũng nên thận trọng từ lời nói một chút. Dù sao ai cũng không được nói bậy mà?" Mộ Dung Thư khẽ cười, tuy lời nói thì chỉ trích Hồng Lăng nhưng ý tứ lại châm chọc Dương mụ.

Thẩm trắc phi im lặng cúi đầu, Mộ Dung Thư cũng nhàn nhạt nhìn thoáng qua nàng một cái. Đại phu nhân cắn chặt răng, tuy Mộ Dung Thư không nói rõ là có việc gì, nhưng nàng lại cảm thấy có rất nhiều điểm bất thường.

Thấy Mộ Dung Thư im lặng, Dương mụ không cam lòng nói tiếp: "Nhất định là Hồng Lăng cô nương thẹn thùng, người tốt như Hồng Lăng thì có đốt đèn đi tìm cũng không thấy, vẫn là con trai nô tì có phúc khí." Nói một hồi thì bà ta vẫn mang Hồng Lăng thành con dâu của bà như cũ, cũng không quản hôm qua đã tính kế Hồng Lăng như thế nào! Thật ra thì trong lòng Dương mụ đang vô cùng đắc ý, từ lúc biết ý của Đại phu nhân, bà ta cũng định đợi vài ngày nhưng nha đầu Thiến Như lại đến báo tin Vương phi đang tìm người thật tốt để gả Hồng Lăng đi, bà ta nghe vậy nên nóng nảy vội vàng thiết kế ra màn kia, may mà bà ta thông minh nếu không… Thật là may mắn, may mắn mà.

Dương mụ vừa dứt lời, hai bàn tay vốn nắm chặt của Hồng Lăng liền nổi gân xanh, khớp ngón tay cũng trở nên trắng bệch.

Mộ Dung Thư đang tươi cười đột nhiên thu lại, nhìn Dương mụ, lạnh lùng hỏi: "Dương mụ, ngươi làm ở vương phủ chắc cũng đã hơn hai mươi năm? Năm nay chắc đã bốn mươi tuổi rồi? Có còn làm nổi công việc của phòng bếp không?"

"Hồi Vương phi, đúng vậy ạ, năm nay nô tì đã bốn mươi lăm tuổi, tuy công việc  phòng bếp cũng có chút nặng nhọc nhưng nô tì sẽ cố hết mình làm cho thật tốt." Dương mụ lập tức trả lời.

"Tuổi cũng không còn trẻ nữa, đến lúc ngươi nên ngồi hưởng phúc rồi." Khóe môi Mộ Dung Thư khẽ câu, thản nhiên nói.

Dương mụ sửng sốt, ý của Vương phi là gì?

Thẩm trắc phi và Đại phu nhân cùng cau chặt mày.

Vào lúc này, vài bà tử đã lôi Dương Trụ đang giãy dụa kịch liệt vào phòng, bởi vì giãy dụa nên quần áo trên người hắn xốc xếch không chịu nổi, tóc tai bù xù nhìn không ra dạng gì! Mà mấy bà tử này sức lực rất lớn, ốm yếu như Dương Trụ có làm gì thì cũng không thoát được.

Một bà tử dùng sức đá mạnh vào đầu gối của Dương Trụ để cho hắn quỳ xuống, vì miệng hắn bịt nên chỉ có thể kêu ư ử trong miệng, khó khăn định đứng dậy thì thấy Mộ Dung Thư ngồi ở ghế chủ vị còn Thẩm trắc phi cùng Đại phu nhân đang ngồi một bên nên lập tứckhông dám lộn xộn, nghiêng đầu lại nhìn thấy Dương mụ nhưng do miệng bị nhét giẻ nênkhông thể nói chuyện càng không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Dương mụ nhìn thấy bộ dạng thảm hại của con mình liền kinh hãi! Tại sao chỉ trong vòng một đêm đã biến thành thế này? Lại nhìn đến người áp giải con bà đều là bà tử trong Mai viên liền biết đây là ý của Vương phi, mặt liền tái nhợt, vội vàng nhìn Mộ Dung Thư, thất kinh hỏi: "Vương phi, con nô tì đã phạm vào tội gì? Sao lại trói nó như vậy?" Dương mụkhông phải là kẻ ngốc, vừa nhìn thấy bộ dáng của Dương Trụ liền biết hắn đã bị bắt được một thời gian rồi, nếu không cũng không mệt mỏi đến mức như vậy, mà trên người còn có mùi kỳ quái.

Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Mộ Dung Thư.

"Dương mụ quả thực là lớn tuổi rồi, mà hạ nhân trong vương phủ hình như càng ngày càngkhông có quy củ." Mộ Dung Thư cười lạnh một tiếng, tầm mắt rơi vào người Thẩm trắc phi.

Nhìn một màn vừa rồi, Thẩm trắc phi vẫn luôn im lặng vì không đoán được ý của Mộ Dung Thư là gì nhưng vừa  nghe được những lời này, hàng mi bất giác cau chặt, đến khi chạm phải ánh mắt của Mộ Dung Thư thì nàng biết đã đến lúc phải lên tiếng: "Dương mụ, sao ngươi dám nói vậy với vương phi? Còn không bồi tội với Vương phi!"

Bây giờ Dương mụ mới nhận ra những lời mình nói vừa rồi có hơi thất lễ, nên cho dù nghi ngờ trong lòng chưa được giải thích, cho dù có bao nhiêu oán hận cũng phải mở miệng bồi tội với Mộ Dung Thư. "Nô tì lỡ lời, nô tì đã biết sai, xin Vương phi đừng trách."

May mà từ đầu bà đã chọn trung thành với Thẩm trắc phi, vào lúc quan trọng có thể che chở cho bà, ai nghe qua cũng đã biết là Thẩm trắc phi không có ý định trách cứ bà.

Mộ Dung Thư cũng không nói gì, chỉ cúi đầu chăm chú nhìn những ngón tay được chăm sóc tỉ mỉ của mình, mà nàng không lên tiếng thì ai dám mở miệng! Một canh giờ trôi qua, trong lòng ai thấp thỏm thì càng khẩn trương nhưng chỉ có Mộ Dung Thư vẫn bình tĩnh nhưkhông.

Lúc này, nếu có một cây kim rơi xuống thì âm thanh dù có nhỏ đến đâu cũng có thể nghe được rõ ràng.

"Dương Trụ bước lên trả lời." Mộ Dung Thư chầm chậm ngẩng đầu, đôi mắt có vẻ lười nhác nhưng lại giống như hầm băng làm người ta lạnh thấu xương, khiến cho Dương Trụ liền cảm thấy sợ hãi.

Hắn đang muốn trả lời nhưng miệng lại bị mấy đôi tất bịt chặt, Vân Mai đảo mắt, liền tiến lên kéo mấy đôi vớ ra, thì mùi cứt gà hôi thối sộc vào mũi mọi người.

Thẩm trắc phi và Đại phu nhân không thể giấu được vẻ chán ghét khi nhìn Dương Trụ, nam nhân gì mà ăn ở dơ bẩn lại gầy yếu, suốt ngày ăn không ngồi rồi, khó trách không có nữ tử nào nguyện ý gả cho hắn! Nên mới phải bày kế hãm hại Hồng Lăng mới có thể cưới được thê tử.

Mộ Dung Thư nhíu mày, không biết nha đầu Vân Mai đến cùng đã nhét bao nhiêu cứt gà vào trong tất? Cuối cùng Dương trụ cũng có thể nói chuyện nhưng miệng bị bịt kín đã lâu nên có hơi tê, một lúc sau mới có thể nói chuyện bình thường. Hắn ngẩng đầu nhìn thấy vẻ đẹp quốc sắc thiên hương của Mộ Dung Thư thì không kìm được liền ngây dại, đến khi Dương mụ nhắc nhở thì mới hoàn hồn, liền vội vàng cúi đầu nói: "Tiểu nhân không biết vì sao Vương phi lại trói tiểu nhân?"

"Không biết?" Mộ Dung Thư nhếch môi cười lạnh.

Dương Trụ cảm thấy mình \vô tội, cơ bản là hắn không có làm gì sai. Bất quá… Hắn chột dạ nhìn về phía Hồng Lăng, lại thấy Hồng Lăng trang điểm lộng lẫy, hai mắt nhất thời hiện lên vẻ dâm đãng, trước kia hắn cũng không biết Hồng Lăng xinh đẹp như vậy nhưng lại biết dáng người nàng ta rất hút hồn! Vừa nghĩ đến việc sẽ cưới được nàng, hằng đêm chung chăn chung gối thì mắt càng hiện rõ vẻ dâm dục.

Hồng Lăng giận đến đỏ mặt, thật muốn bước tới đâm mù ánh mắt hắn!

"Con nô tì đã làm sai việc gì, xin Vương phi minh giám, từ trước đến giờ nó là đứa nhát gan,không dám gây chuyện lung tung! Nếu có vô ý xúc phạm Vương phi, xin người hãy nhân từ bỏ qua cho nó." Dương mụ nhìn con mình lại nhìn đến sắc mặt giận dữ cùng chán ghét của Hồng Lăng, trong lòng cũng rất hậm hực, tuy Dương Trụ có nhiều điểm không tốt nhưng cũng là nam tử, mà sớm muộn gì Hồng Lăng cũng sẽ trở thành con dâu của bà, đã khôngbiết bao che cho người nhà còn ra vẻ ghét bỏ, cứ chờ sau khi gả cho Dương Trụ xong, bà ta phải từ từ dạy bảo lại mới được!

Đại phu nhân cũng không dám nói gì, trong tình huống không rõ này mà mở miệng nói thì đúng là bị ngốc rồi.

Thẩm trắc phi luôn âm thầm quan sát Mộ Dung Thư, nàng thừa nhận, từ đầu đến giờ, nàngkhông thể nào đoán được suy nghĩ của Mộ Dung Thư, thật ra thì Mộ Dung Thư đang định làm gì?

"Sai? Dương mụ, chỉ sợ lỗi của Dương Trụ đã phạm thì ngay cả bản Vương phi muốn tha cũng tha không được!" Mộ Dung Thư cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn Dương trụ, lạnh lùng cực điểm nói, "Dương Trụ, ngươi đã biết lỗi của mình?"

Dương Trụ kinh hãi, đã xảy ra chuyện gì? Hắn nhìn Hồng Lăng, chẳng lẽ nàng ta đã mang chuyện hôm qua nói cho Vương phi? "Tiểu nhân biết sai, đáng lẽ tiểu nhân phải đến cầu hôn ngay hôm qua mới phải." Dứt lời, còn cười với Hồng Lăng, lộ ra cái răng vàng khè.

Dương mụ vừa muốn mở miệng nói nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của Thẩm trắc phi thì liền ngậm miệng, tuy vậy bà ta vẫn không yên tâm nên nhìn về phía Mộ Dung Thư.

Mộ Dung Thư cầm ly trà mới pha, nước trà vẫn còn rất nóng, nghe Dương Trụ nói xong liền khinh thường cười lạnh một tiếng, rồi dứt khoát ném thẳng ly trà vào người Dương Trụ.

"Giỏi cho một tên tiểu nhân có gan làm loạn! Ngươi tưởng bản Vương phi không biết ngươi làm ra chuyện bẩn thỉu gì sao? Ngay cả người bên cạnh ta mà ngươi cũng dám khi dễ!" Mộ Dung Thư nổi giận quát to.

Dương Trụ bị nóng nhất thời kêu to, "A…"

"Chuyện này là sao...?" Thẩm trắc phi nhíu mi, xem chừng chuyện tiếp theo sẽ không đơn giản như nàng nghĩ. Rốt cuộc Dương Trụ đã bị Vương phi nắm được nhược điểm gì?

"Vương phi, này…" Dương mụ khiếp sợ, sao Vương phi lại tức giận như vậy!

"Hồng Lăng là Đại nha hoàn hồi môn của bản Vương phi, gương mặt xinh đẹp mà dáng điệu cũng tốt, Dương Trụ ngươi chỉ là đứa làm công trong chuồng ngựa m2 lại dám có gan mơ tưởng đến Hồng Lăng! Rình rập giương bẫy để làm nhục nàng? Dương Trụ, ngươi quả thật là ăn gan hùm mật gấu rồi!" Mộ Dung Thư lạnh lùng nói, lời này như cái mũ trùm lên người Dương Trụ.

"Cái gì? Vương phi, người hiểu lầm rồi, Hồng Lăng cô nương và tiểu nhân là tình đầu ý hợp, tuyệt đối không phải do tiểu nhân trêu chọc Hồng Lăng cô nương." Dương Trụ cũng khôngphải là người ngu ngốc, 'vũ nhục Hồng Lăng' và 'cùng Hồng Lăng tình đầu ý hợp" có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau, trời ơi, hắn chỉ có thể thừa nhận Hồng Lăng cùng hắn tư định chung thân thôi!

Lúc này Đại phu nhân mở miệng nói, "Vương phi, có phải là có hiểu lầm trong chuyện này? Hay lời nói của Hồng Lăng và Dương Trụ có điều bất nhất?"

Thẩm trắc phi chờ câu trả lời của Mộ Dung Thư.

"Phải không? Nhưng bản Vương phi lại không nghĩ như vậy, Hồng Lăng, ngươi kể lại chuyện xảy ra hôm qua đi!" Mộ Dung Thư xoay người nói với Hồng Lăng.

Hồng Lăng gật đầu, tiến lên chỉ tay vào Dương mụ cắn răng nói: "Hôm qua nô tì đến phòng bếp thì gặp Dương mụ, bà ta kêu nô tì đến xem vài mẫu thêu, xem được một lúc thì tên khốn kia đột nhiên xuất hiện phía sau định giở trò sàm sỡ với nô tì! Thân là một cô nương trong sạch, đời nào nô tì để hắn muốn làm gì thì làm liền định bỏ chạy nhưng hắn ăn nói lỗ mãng lại còn uy hiếp nô tì, nô tì có dọa sẽ nói với Vương phi nhưng không ngờ hắn lại dám nhục mạ Vương phi, nô tì tức giận nên có xô xát với hắn, sau đó lợi dụng cơ hội đẩy cửa chạy trốn." Nói xong, khóe mắt Hồng Lăng bắt đầu đỏ hoe, rất ủy khuất rơi lệ, sau đó nghẹn ngào nói tiếp: "Lúc nô tì mở cửa phòng ra, liền thấy Dương mụ đứng ở trước cửa, trong viện còn vài người khác, nô tì vì quá tủi nhục nên đã chạy đi. Dù sao thì đây cũngkhông phải là chuyện gì tốt nên khi về Mai viên nô tì đã không kiềm được tức giận, đem tất cả nói Vương phi, mong người làm chủ cho nô tì, đừng để danh dự của nô tì hủy trong tay bọn người này!" Mấy lời cuối cùng là nàng nghiến răng nghiến lợi mà nói ra, không hề che giấu đi hận ý.

Thẩm trắc phi và Đại phu nhân cùng nhìn Dương Trụ, thấy trên mặt hắn toàn là vết thương thì liền tin lời của Hồng Lăng, dù sao tận mắt thấy mới là sự thật, Dương Trụ này cũngkhông phải thứ tốt lành gì!

"Ngươi nói bậy! Ta không hề nhục mạ Vương phi! Ngươi là đứa không biết xấu hổ, được ta xem trọng coi như là ngươi có phúc vậy mà ngươi đám vu khống cho ta!" Lửa giận của Dương Trụ xông lên não, liền mất hết lý trí chửi ầm lên, bất kể đây là lúc nào và đang trong tình huống nào và dĩ nhiên cũng không thèm quan tâm có người nào trong phòng.

Dương mụ gấp quá liền tát cho Dương Trụ một bạt tai, "Ngươi nói vớ vẩn gì vậy?"

Dương Trụ bị đánh, tỉnh cả người, liền vội vàng dập đầu với Mộ Dung Thư, "Tiểu nhân quá tức giận nên hồ đồ, nói năng lung tung nhưng lời Hồng Lăng tuyệt đối không phải là sự thật!"

Sau đó, Dương mụ nhìn sắc mặt Mộ Dung Thư liền biết nàng tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha cho Dương Trụ, vội vàng cầu xin Thẩm trắc phi: "Thẩm trắc phi, xin người minh giám, con nô tì tuyệt đối không có giống như lời của Hồng Lăng, chắc chắn là Hồng Lăng vu khống hãm hại con nô tì!"

Thẩm trắc phi nhíu mày, nàng cũng không ngờ việc này lại phức tạp như thế, đột nhiên nàng liền hiểu ra là ngay từ đầu Mộ Dung Thư đã không có ý định gả Hồng Lăng cho Dương Trụ! Không thể tin được là một đứa nha hoàn mà lại được Mộ Dung Thư xem trọng như thế!

Thật giả của chuyện này mọi người trong phòng đều biết rõ, Dương mụ quả thật đã giăng một cái bẫy, còn lời nói của Hồng Lăng hư hư thật thật không ai nói được, không thể phủ nhận nha đầu này là đứa thông minh .

Thẩm trắc phi không trả lời Dương mụ, bà ta nhất thời bối rối liền nhìn Đại phu nhân nhưng nàng ta chỉ trợn mắt nhìn bà một cái, rồi ngó lơ.

"Ngươi xem bản Vương phi là người mù sao? Dương mụ, Dương Trụ, các ngươi coi ta là đứa ngốc để lừa gạt?" Mộ Dung Thư cười lạnh một tiếng, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo cực độ.

"Vương phi minh giám! Tuyệt đối không phải như Hồng Lăng nói, tiểu nhân cho dù có một trăm lá gan cũng không dám làm như thế!" Dương Trụ gào khóc.

Dương mụ không ngừng dập đầu, khuôn mặt đã tràn đầy nước mắt, "Con nô tì tuy là một hạ nhân ti tiện nhưng nhân phẩm cũng là tốt! Nếu Hồng Lăng cô nương không đồng ý, sao nàng lại có thể xuất hiện trong phòng của nô tì để gặp riêng con trai nô tì."

Thật giỏi! Nụ cười của Mộ Dung Thư càng âm trầm.

"Nếu mà các ngươi thà chết cũng không nhận tội thì ta sẽ cho các ngươi được tâm phục khẩu phục. Người đâu, cho mấy nha hoàn ở cùng khu với Dương mụ, còn có mấy bà tử ở phòng bếp đến đây!" Mộ Dung Thư truyền lệnh.

Đúng lúc này, Thẩm trắc phi lại phúc thân hành lễ với Mộ Dung Thư: "Muội vừa nhớ ra còn có chút việc chưa làm xong nên xin cáo lui trước." Chuyện của Dương mụ vốn không liên quan đến nàng, nếu tiếp tục ở đây cũng không làm được gì, nàng không muốn việc này truyền đến Vương gia, sẽ lại làm người bất mãn.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư nhìn Thẩm trắc phi, cười ấm áp như gió xuân nói, "Được! Thanh Bình, tiễn Thẩm trắc phi."

Sau khi Thẩm trắc phi rời khỏi, hy vọng mong manh của Dương mụ cũng vụt tắt, bà ta bất động ngồi bịch xuống đất, trong lòng thầm hiểu Thẩm trắc phi đã quyết định vứt bỏ bà rồi, nàng nhất định sẽ không ra mặt đối nghịch với Mộ Dung Thư. Trong lúc tuyệt vọng, bà ta lại nhìn Đại phu nhân, dù gì thì chuyện này cũng xuất phát từ gợi ý của Đại phu nhân.

Đại phu nhân nheo mắt, âm thầm cắn răng, lập tức đứng dậy nói với Mộ Dung Thư: "Mấy ngày trước, Dương mụ đã nói qua chuyện này với nô tì, nói Dương Trụ có tình ý với Hồng Lăng, hy vọng nô tì có thể khuyến khích, nhưng lúc đó nô tì lại không biết nhân phẩm của Dương Trụ nên mới đồng ý việc này với Dương mụ, nhưng không thể ngờ là Dương Trụ lại có thể làm ra chuyện đê tiện như vậy." Lời này vừa nói ra đã phủi sạch trách nhiệm của nàng.

Mộ Dung Thư gật đầu, lạnh lùng nhìn nàng nói: "Thì ra là thế." Mặc dù Đại phu nhân phản ứng nhanh nhạy, nhưng đã nàng đã quyết định hôm nay bằng bất cứ giá nào cũng khôngbuông tha cho nàng ta, nhất định phải cho nàng ta một bài học.

Đại phu nhân cúi đầu, nàng biết những lý lẽ của nàng không vững, ai trong phủ mà chẳng biết Dương mụ là người của Thẩm trắc phi? Không cầu Thẩm trắc phi mà cầu nàng làm gì?

Dương mụ rất tực giận, nếu không phải chuyện này do Đại phu nhân khuyến khích thì làm sao bà ta lại nảy ra ý định xấu xa như vậy? Thế mà giờ lại dám nói như vậy, còn đẩy hết trách nhiệm cho bà, nhưng dù sao không có bằng chứng, bà ta có muốn phản bác cũngkhông được.

"Tại sao có thể như vậy?" Dương Trụ thở dài rồi sững sờ nói.

Qua khoảng ba khắc, Thu Cúc liền dẫn mấy người bà tử cùng nha hoàn đến.

Mấy bà tử có chút lo lắng, không biết mình đã phạm sai lầm gì mà bị gọi đến gặp Vươngphi, đến khi nhìn thấy Dương mụ và Dương Trụ đang chật vật quỳ dưới đất liền biết chuyện này có thể liên quan đến bọn họ.

Mộ Dung Thư nhìn mấy người bà tử hỏi: "Hôm qua Hồng Lăng đến phòng bếp để chuẩn bị điểm tâm cho bản Vương phi, nhưng sau đó lại đến phòng Dương mụ, các ngươi đều làm việc trong bếp. Vậy thì hãy nói xem là vì sao Hồng Lăng lại đến phòng Dương mụ?"

"Hồi Vương phi, nô tì nghe Dương mụ nói có vài mẫu thêu mới trong phòng muốn  Hồng Lăng cô nương nhìn thử, có vẻ Hồng Lăng cô nương không muốn đi lắm nhưng Dương mụ nài ép quá nên mới đi!" Một bà tử cẩn trọng nói.

Hai ba người còn lại cũng gật đầu tỏ vẻ tán thành. Dương mụ cau chặt mày, trong lòng khẩn trương không thôi.

Mộ Dung Thư gật đầu, lại nhìn mấy người nha hoàn hỏi: "Mấy người các ngươi ở cùng một viện với Dương mụ?"

"Vâng ạ."

"Hôm qua, Hồng Lăng bước ra khỏi phòng Dương mụ với vẻ như thế nào? Còn có, tại sao lúc ấy Dương mụ chỉ đứng trước cửa phòng mà không vào?" Mộ Dung Thư nói.

Một nha hoàn trong đám dè dặt nói: "Lúc ấy Dương mụ đang đứng ngoài cửa, bộ dáng rất khẩn trương, một lát sau thì thấy Hồng Lăng cô nương vừa mới vào lúc nãy đi ra. Bọn nô tì nhìn thấy Hồng Lăng cô nương vừa tức giận, vừa giống như chịu không ít ủy khuất, sau đó liền thấy Dương Trụ quần áo không chỉnh tề đuổi theo."

"Vậy quần áo Hồng Lăng có chỉnh tề?" Mộ Dung Thư hỏi tiếp.

"Không có." Mấy nha hoàn đồng thanh trả lời.

Mộ Dung Thư ôn nhu cười khẽ, lại hỏi: "Bản Vương phi muốn biết Dương mụ nói mìnhkhông gây chuyện, Dương Trụ nhân phẩm lại tốt, vậy chuyện có đúng như bà nói không?"

Mấy nha hoàn đưa mắt nhìn nhau, rồi sợ hãi nhìn Dương mụ, vừa nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của bà ta, các nàng liền lắc đầu, không dám nhiều lời mà ngay cả đám mấy người bà tử cũng cúi đầu, dù sao Dương mụ cũng là quản sự, hạ nhân như họ làm sao dám chọc vào.

"Các ngươi không dám nói? Được rồi, Vân Mai, ngươi thử nói một chút về Dương Trụ nào!" Mộ Dung Thư lại nhìn về phía Vân Mai ôn nhu nói.

Vân Mai tức giận nhìn Dương Trụ và Dương mụ rồi đến giữa phòng nói: "Đa số người trong phủ đều biết Dương Trụ có thể an ổn ở trong phủ đều là nhờ Dương mụ, nhưng từ trước đến giờ Dương Trụ hết ăn lại nằm, quản sự chuồng ngựa cũng rất bất mãn với hắn, cho nên đã hai mươi mấy tuổi mà vẫn chưa có thê thất là vì vậy. Hơn nữa, từ xưa đến giờ, Dương Trụ luôn thích lêu lổng trong kỹ viện, Hồng Lăng tỷ là người khéo léo, hắn lại dám 'đũa mốc mà chòi mâm son' cũng không biết nhìn lại mình có xứng với tỷ ấy không?"

Vài câu nói không thèm che dấu sự khinh miệt khiến cho Dương Trụ mặt đỏ tai bừng, mà hắn lại dám phản bác, dù sao chuyện này là sự thật. Nét mặt của Dương mụ cũng có chút xấu hổ.

Chuyện này càng ngày càng rõ, dù cho Dương mụ có muốn tiếp tục nói dối thì đám nha đầu bà tử trong phòng này cũng dễ dàng đoán được chuyện gì xảy ra. Huống hồ nhìn ý tứ của Vương phi, lần này là Vương phi nhất quyết vì Hồng Lăng mà đòi công đạo, đây chính là điều mà bà không ngờ tới.

"Nô tì biết sai rồi, đều là lỗi của nô tì, là nô tì không biết dạy con mới gây ra chuyện gièm pha như thế này, hãy để nô tì mang nó về dạy dỗ lại, sau này tuyệt đối sẽ không để chuyện như thế này xảy ra nữa!" Dương mụ phản ứng rất nhanh, lập tức dập đầu nhận sai, khôngđợi Mộ Dung Thư phản ứng kịp, liền kéo Dương Trụ muốn rời đi.

Dương Trụ cũng lảo đảo đứng lên, định im lặng mà đi.

"Dương mụ, khi nào thì ngươi lại có quyền lớn hơn cả bản Vương phi vậy? Loại chuyện nghiêm trọng như thế này chỉ cần nói một câu xin lỗi là xong? Chẳng lẽ ngươi cho rằng phủ Nam Dương Vương không có quy củ?" Mộ Dung Thư khép hờ hai mắt, lạnh giọng nói.

Dương mụ và Dương Trụ cùng đứng lại, không dám rời đi, lại xoay người quỳ xuống, hai người cùng dập đầu rồi đồng thanh nói: "Xin Vương phi bớt giận, Vương phi bớt giận."

"Dương Trụ đang ở vương phủ, nhưng lại to gan lớn mật dám vũ nhục nữ tử, hành vi phạm tội như thế không thể tha thứ được! Mang xuống phạt sau mươi đại bản rồi đuổi ra khỏi phủ, cả đời không được phép bước vào vương phủ nửa bước!" Mộ Dung Thư lộ ra tia sáng rét lạnh, không cho cự tuyệt.

Sắc mặt Dương mụ nhất thời tái nhợt, không thể tin nhìn về phía Mộ Dung Thư, bà ta khôngngờ hậu quả sẽ nghiêm trọng như thế, vội vàng thất thanh khóc rống nói: "Vương phi tha mạng! Con nô tì thật sự biết sai rồi! Hắn thật sự biết sai rồi!"

"Khóc cái gì khóc, bản Vương phi cũng chưa có lấy mạng hắn! Về phần ngươi, cũng có tội như hắn, dám dung túng cho Dương Trụ ở trong phòng ngươi có ý đồ gây rối với Hồng Lăng hơn nữa còn chỉ đứng ngoài phòng, không có ý ngăn cản, đến hôm nay vẫn còn muốn bao che cho hắn, định bôi nhọ danh dự Hồng Lăng, dựa vào các điều này, ngươi cũng không thể tiếp tục ở lại trong phủ! Lát nữa đến phòng thu chi lĩnh ba tháng tiền lương rồi rời phủ đi!" Mộ Dung Thư nói.

Dương mụ lâm vào tuyệt vọng, tại sao cuối cùng lửa lại đốt đến thân mình thế này? Bà takhông cam lòng, rời phủ theo cách này thì sau này còn có ai dám thuê bà ta nữa? Huống hồ bà ta vất vả bao nhiêu năm mới leo được đến vị trí quản sự trong vương phủ, là bà ta hồ đồ, không biết phân biệt tốt xấu, cho rằng Vương phi dễ bị qua mặt bắt nạt, nên mới bị như vậy.

Đợi chút… Nếu chuyện này không phải do Đại phu nhân, thì bà ta căn bản cũng sẽ  khôngrơi vào mức này! Bà ta căm hận nhìn về phía Đại phu nhân đang chột dạ.

"Cũng là do Đại phu nhân ngươi giở trò quỷ! Là ngươi nói muốn thiết kế Hồng Lăng gả cho con ta nếu không sao ta dám ra tay! Cũng tại ngươi! Vương phi, tất cả những điều này là do Đại phu nhân chỉ điểm." Dương mụ giận dữ chỉ thẳng vào mặt Đại phu nhân, nói với Mộ Dung Thư.

Đại phu nhân thấp nhỏm không yên, sau đó bật dậy, mắng to: "Bịa đặt! Dương mụ, nếukhông muốn vào gặp quan phủ thì không gây chuyện!"

"Hừ! Dù sao ta cũng đã làm việc ở vương phủ, ta không sợ! Ngươi không để ta sống thoải mái thì ta tuyệt đối cũng sẽ không cho ngươi yên ổn!" Dương mụ cũng đứng lên, trên mặt hoàn toàn không có một chút sợ hãi nói.

"Chẳng qua ta nhận thấy ngươi vì vương phủ đã làm không ít việc nên muốn tìm cho ngươi một mối hôn sự, tuy có đề nghị Hồng Lăng nhưng khi nào thì ta kêu ngươi tính kế phá hỏng danh dự của nàng ta?" Đại phu nhân nổi giận, liền mang hết tâm tư trong lòng nói ra hết.

Mộ Dung Thư nhếch miệng cười, nàng bày nhiều cái bẫy như vậy chính là vì trò vui trước mắt! "Thì ra là việc này lại có liên quan với Đại phu nhân... Nhưng mà bản Vương phi lạikhông tin Đại phu nhân là người ngoan độc như thế, nhưng mà Dương mụ lại nói chắc chắn như vậy thì bản Vương phi cũng không thể xử sự quá mức thiên vị!"

Đại phu nhân hận nghiến răng nghiến lợi, từng giọt mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống, trong lòng bất an, hướng Mộ Dung Thư giải thích: "Vương phi hãy tin nô tì, là lão nô này ăn nói lung tung."

"Bản Vương phi cũng muốn tin ngươi, nhưng việc gì cũng phải có chứng cứ chứ? Đến đây thì bản Vương phi cũng hơi mệt, chuyện này ai đúng ai sai, bản Vương phi liền giao cho Thẩm trắc phi giải quyết! Hồng Lăng, ngươi dẫn Đại phu nhân cùng Dương mụ đến gặp Thẩm trắcphi đi." Thanh âm Mộ Dung Thư hết sực ôn nhu, sự ngoan độc vừa rồi giống như chưa từng xuất hiện. Chỉ sợ Đại phu nhân nghĩ như thế nào cũng không ra là Mộ Dung Thư đùa giỡn cả nửa ngày mà mục tiêu không phải là Dương mụ, cũng không phải là Dương Trụ mà chính là là nàng!

Thật ra thì Mộ Dung Thư muốn tự tay giải quyết Dương mụ cùng Đại phu nhân nhưng hôm nay lại có Thẩm trắc phi tham dự vào, nàng đột nhiên cảm giác nếu mình đích thân ra tay thì có chút không ổn, dù sao Dương mụ và Đại phu nhân đều có quan hệ rất thân thiết với Thẩm trắc phi, vậy nếu để nàng ta giải quyết thì kết quả sẽ như thế nào?

Nàng thật mong chờ đi, có lẽ hiệu quả so với nàng tự mình xuất thủ càng tốt đấy chứ.

Lời vừa nói ra, Đại phu nhân cùng Dương mụ đều thở phào nhẹ nhõm, có lẽ đến chỗ Thẩm trắc phi thì chuyện này sẽ được giải quyết dễ dàng nên cả hai đều không phản đối, ngoan ngoãn đi theo Hồng Lăng đến Trúc viên.

Khi Dương mụ rời khỏi, nhìn Dương Trụ đang bị mấy người hạ nhân kéo xuống trong mắt tràn ngập đau lòng nhưng không còn cách nào khác, bà chỉ hy vọng có thể cầu xin được Thẩm trắc phi đừng đuổi ra khỏi vương phủ, thì ngày sau của Dương Trụ sẽ tốt hơn.

Tất cả đều đã đi, căn phòng liền khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có, Thu Cúc liền đốt hương để xua đi mùi cứt gà =.=, sau khi đã làm xong mọi thứ thì liền rót cho Mộ Dung Thư một ly trà rồi khó hiểu hỏi: "Vương phi là định tha cho Đại phu nhân và Dương mụ sao?" Dương mụ là người của Thẩm trắc phi nên chắc chắn Thẩm trắc phi sẽ tìm cách giải vây cho bà ta.

Mộ Dung Thư nhấp một ngụm trà, cười nói: "Nếu Thẩm trắc phi ra tay, chỉ sợ còn ác liệt hơn bản Vương phi nữa kìa."

"Hả?" Thu Cúc mờ mịt hỏi.

"Nha đầu này, ngày thường ngươi cực kì thông minh nhưng sao bây giờ lại hồ đồ như thế? Chuyện của Dương mụ và Đại phu nhân ở chỗ của chúng ta sợ rằng toàn bộ người trong vương phủ đã biết, nếu Thẩm trắc phi muốn giữ danh dự thì bắt buộc phải nghiêm trị Đại phu nhân và Dương mụ." Nếu đã vậy, tội gì nàng phải cực khổ động thủ để đắc tội với người khác? Dù sao lộ quá nhiều sự sắc bén cũng không có tốt, nếu không thì làm gì cũng sẽkhông còn quyết tiệt. Huống hồ gì, người duy nhất trong phủ Nam Dương Vương này có thể chân chính quyết định sống chết của người khác chỉ có Vũ Văn Mặc.

Quan trọng nhất là nàng đã cho Đại phu nhân một cái cảnh cáo, nếu sau này còn dám gây ra chuyện như thế này nữa thì cho dù có được Vũ Văn Mặc và Thẩm trắc phi bảo vệ thì nàng cũng quyết lấy được mạng nàng ta mới thôi!

Ăn xong cơm chiều, Mộ Dung Thư quay về phòng tiếp tục xem bản đồ của vùng Giang Bắc, trên bản đồ có vẽ rõ địa thế của vùng Giang Bắc, nhìn qua thì có hơi giống với vùng Hắc Long Giang, tỉnh Cáp Nhĩ Tân ở thời hiện đại! Đất thì đều là đất thịt nhưng tại sao đất tốt như vậy mà năm năm nay cả một hột thóc cũng không thu được? Nói năm nay có giặc châu chấu vậy mấy năm trước thì sao? Đất thịt phì nhiêu như vậy thì rất thích hợp để trồng lúa nước, ngô, đậu nành… nói chung là cây nông nghiệp, chỉ cần gieo trồng trong điều kiện bình thường sẽ có thu hoạch, nàng nhìn kỹ một hồi mới phát hiện điểm trọng yếu nhất!

Nguồn nước ở vùng này cực ít! Hơn nữa hai năm gần đây hoàn toàn khô hạn! Mọi người đều chọn gieo trồng loại cây cần nhiều nước không chịu trồng lúa nước!

Thật ra vấn đề này cũng không khó giải quyết nhưng nó lại là cả một công trình vĩ đại.

"Vương phi, nô tì đã về." Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Hồng Lăng.

"Vào đi."

Hồng Lăng vừa vào liền cung kính hành lễ với Mộ Dung Thư nói: "Nô tì vừa từ Trúc viên về."

"Ừ, giải quyết việc này mất cả buổi trưa?" Mộ Dung Thư nhẹ giọng hỏi, chuyện nhỏ như vậy mà Thẩm trắc phi lại mất cả nửa ngày để giải quyết, xem ra là nàng đã đánh giá cao Thẩm trắc phi rồi.

"Hồi Vương phi, nguyên buổi trưa, Thẩm trắc phi tra rõ chân tướng sự việc sau đó đuổi Dương mụ ra khỏi phủ, ngay cả ba tháng lương cũng không cho! Còn về Đại phu nhân thì phạt ba năm nguyệt ngân kèm vài lời cảnh cáo. Thật ra cũng chẳng giải quyết được việc gì." Hồng Lăng nhỏ giọng trả lời. Nàng thật không ngờ việc này do một tay Đại phu nhân bày ra. Nếu không có Vương phi che chở, thì có lẽ nàng cũng không có lựa chọn nào khác, đành ủy khuất mà gả cho Dương Trụ.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư đang cúi đầu đọc sách liền ngẩng lên nhìn Hồng Lăng, hơi nhíu mi hỏi, "Vì sao?"

Hồng Lăng biết là Mộ Dung Thư đang hỏi về Đại phu nhân, liền trả lời: "Thẩm trắc phi nói, dù sao Đại phu nhân cũng là nữ nhân của Vương gia, chẳng ai là hoàn mỹ, khó tránh khỏi phạm phải sai lầm, Đại phu nhân cũng chỉ có ý tốt nhưng không ngờ Dương mụ lại làm ra chuyện tác tệ như vậy, may mà chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng nên phạt ba năm nguyệt ngân, đuổi Dương mụ ra khỏi phủ xem như đã là một câu trả lời hợp lý cho nô tì rồi."

Mộ Dung Thư khép hờ mắt, Thẩm trắc phi thông qua việc bảo vệ Đại phu nhân muốn nói cho nàng biết: cho dù nàng là Vương phi nhưng chuyện trong phủ cũng không phải do nàng quyết định. Nhưng mà Thẩm trắc phi coi như cũng chừa cho nàng ít thể diện, lại xuống tay ngoan độc với Dương mụ như vậy!

Khóe môi hơi cong lên, thầm mắng một tiếng, YD!

"Ủy khuất không?" Mộ Dung Thư nhìn rõ sự ủy khuất của Hồng Lăng, nhẹ giọng hỏi.

Hai mắt Hồng Lăng sưng đỏ, một giọt thanh lệ tràn mi, cắn răng gật đầu nói: "Thực ra dù cho chuyện này không phải do Đại phu nhân ra tay thì Đại phu nhân vẫn là chủ tử, còn nô tì muôn đời vẫn là nô tì! Chuyện này nếu không phải Vương phi xem trọng nô tì thì hôm nay nô tì chỉ có thể ủy khuất mà gả cho Dương Trụ, kết quả như vậy cũng không ủy khuất gì nô tì."

"Nhìn qua lần này Đại phu nhân là muốn đối phó với ngươi, nhưng mục tiêu lại là bản Vương phi. Thông qua chuyện này, nàng ta tuyệt đối không dám xuống tay với người bên cạnh ta nữa, mà Hồng Lăng, đến lúc nào đó, bản Vương phi nhất định cho ngươi chọn." Mộ Dung Thư dịu dàng cười nói, nha đầu này là rất đáng thương .

Thế nhưng, ở trên đời này, nữ nhân nào mà không đáng thương? Nói chi xa, chỉ nói đến nữ nhân trong vương phủ này, có ai sống mà không phải nơm nớp lo sợ, dè dặt cẩn trọng?

Thẩm trắc phi vui vẻ? Nàng ta lấy Vũ Văn Mặc làm trung tâm cho cuộc đời mình đến quên mất cả bản thân, mấy vị phu nhân kia không phải cũng giống như thế sao?

Hồng Lăng kinh ngạc, không thể tin nhìn Mộ Dung Thư, Vương phi nói là sau này nàng có thể lựa chọn gả cho ai? Đây là điều nàng nằm mơ cũng không dám! Nàng liền quỳ xuống đất, dập đầu không dừng, "Nô tì có phúc ba đời mới có thể hầu hạ người! Nhất định ngày sau sẽ vì Vương phi, có chết cũng cam lòng."

Nghe vậy, Mộ Dung Thư lắc đầu cười, "Nha đầu ngốc, trở về nghỉ ngơi thật cho tốt đi, khôngcần để chuyện hôm nay ở trong lòng nữa."

"Vâng ạ."

Trúc viên

"Đuổi Dương mụ đi rồi thì phòng bếp cần một quản sự mới, bây giờ thì Vương phi và Thẩm trắc phi cùng cầm quyền, lần này muốn bố trí người của mình thành quản sự phòng bếp sợ rằng không phải chuyện dễ dàng! Thật ra lần này là Đại phu nhân sai, sao lại phải đuổi Dương mụ?" Tú Ngọc có chút không hiểu hỏi.

Thẩm trắc phi hơi nhăn mày, nhìn vầng trăng khuyết ngoài cửa sổ, khóe môi khẽ cười lạnh: "Không đuổi Dương mụ thì không được, Vương phi đã không chấp nhận được bà ta nữa rồi! Về phần Đại phu nhân, Vương phi căn bản không để vào mắt." Dù sao, chuyện hôm nay, từ lúc bắt đầu cho đến lúc kết thúc đều nằm trong tay Mộ Dung Thư, mà việc duy nhất nàng có thể làm là bảo vệ Đại phu nhân cũng như bảo vệ địa vị của nàng ta ở trong vương phủ.

"Dương mụ thật là hồ đồ, lại cam tâm bị Đại phu nhân lợi dụng, kết quả một mình chịu kết cục thê thảm như vậy! Nói gì thì Hồng Lăng cũng là nha hoàn hồi môn của Vương phi, nếu nàng không làm thiếp của Vương gia thì đứa con vô liêm sỉ của bà ta cũng không có cửa!" Tú Ngọc hơi bất mãn nói, phòng bếp là nơi có nhiều thị phi, nếu quản sự không phải là người của Thẩm trắc phi mà là người của Vương phi thì sau này quyền hành của Trắc phi sẽ bị thu hẹp đi.

"Việc này không thể nhiều lời." Thẩm trắc phi trầm giọng nói.

"Vâng ạ."

"Hôm nay Vương gia lại nghỉ ngơi ở thư phòng? Chuyện vùng Giang Bắc thật sự khó giải quyết đến vậy sao?" Thẩm trắc phi trầm giọng hỏi, nếu nàng như có thể thì nàng thật sự hy vọng có thể giúp hắn. Đáng tiếc, chuyện nàng gỏi thì chỉ là quản lý mọi chuyện trong trạch viện, còn chuyện của nam nhân thì nàng hoàn toàn không biết.

Tú Ngọc gật đầu: "Hôm nay Vương gia không lâm triều, vẫn chỉ ở trong thư phòng, xem ra chuyện tình của vùng Giang Bắc thật sự rất khó giải quyết."

"Nói phòng bếp hầm cho Vương gia một chén canh thịt." Thẩm trắc phi thở dài, sau đó nói.

"Vâng ạ."

Bắc uyển

Đại phu nhân nằm ở trên giường nhưng lại không thể ngủ được. Chuyện xảy ra lúc sáng vẫn quanh quẩn trong đầu nàng, thân thể không nhịn được liền run rẩy, bây giờ nghĩ lại mới thấy Mộ Dung Thư thật đáng sợ! Chuyện hôm nay, nàng đã bị tính kế ngay từ đầu!

Dương mụ rơi vào kết cục như vậy không những chỉ có Mộ Dung Thư cho nàng cảnh cáo mà Thẩm trắc phi cũng đã cảnh báo nàng nên hiểu rõ thân phận của mình!

Nếu như chuyện này lại xảy ra một lần nữa, kết cục của nàng nhất định sẽ còn thê thảm hơn so với Tam phu nhân!

Nàng chợt nhớ tới Thiến Như, Dương mụ bỗng nhiên tính kế Hồng Lăng cùng với Thiến Như là người trung gian truyền lời có liên quan? Đại phu nhân nhắm chặt mắt lại, nghiến răng, nếu như nha đầu này dám ở sau lưng nàng giở trò thì nàng nhất định sẽ không bỏ qua! Nhất định sẽ không bỏ qua!

Ngày hôm sau, Thẩm trắc phi đích thân đến Mai viên tìm Mộ Dung Thư để thương lượng việc chọn quản sự phòng bếp mới, Thẩm trắc phi đề nghị vài người để chọn ra một nhưng Mộ Dung Thư chỉ nhẹ nhàng cười nói: "Bây giờ Dương mụ đã rời phủ, mấy bà tử kia cũng thể quản sự! Cứ để đó quan sát một thời gian đi, mấy ngày tới cứ để cho Thu Cúc đến phòng bếp giám sát, đợi cho tình hình trong phòng bếp ổn định chúng ta mới bàn đến chuyện chọn người mới."

Thẩm trắc phi nhíu mày, lập tức cười nói: "Cứ làm theo lời của tỷ, nhưng chỉ có một mình Thu Cúc thì khó để cho đám bá tử trong bếp xem trọng, để muội sai Tú Ngọc cùng đi với Thu Cúc, có hai người khi xảy ra chuyện thì cũng dễ dàng giải quyết hơn."

"Như vậy cũng được." Mộ Dung Thư không hề phản đối, trong lòng Thẩm trắc phi suy tính gì thì lời nói đã rất rõ ràng rồi.

Chiều hôm đó, Thu Cúc cùng Tú Ngọc đến phòng bếp giám sát, cũng không có chuyện gì xảy ra! Cả hai đều là người thông minh, ngoài thì luôn đối xử thân thiết như tỷ muội, vì vậy,không khí trong phòng bếp cực kỳ bình thường.

Mấy ngày sau

Dùng cơm xong, Mộ Dung Thư liền đi ngủ trưa.

Không được bao lâu, nàng liền cảm giác được trong phòng có hơi thở xa lạ, theo bản năng liền mở mắt, chỉ thấy bóng lưng của một nam nhân, hắn đang đứng trước bàn chuyên chú xem gì đó, vừa đọc vừa khẽ khàng lật sách.

Mộ Dung Thư chậm rãi ngồi dậy, mặc thêm quần áo, xuống giường, định mang giày vào. Vừa lúc hắn xoay người, thấy Mộ Dung Thư đã tỉnh giấc, hơi kinh ngạc hỏi: "Bản Vương đánh thức nàng?"

"Không, thần thiếp đã ngủ được nửa canh giờ, cũng nên thức dậy rồi." Mộ Dung Thư mỉm cười nói sau đó lại xoay người xỏ giày. Vũ Văn Mặc lại dời mắt nhìn đến bản đồ cùng tạp thư, cúi đầu, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi: "Vương phi có hứng thú với chuyện vùng Giang Bắc?"

Mộ Dung Thư đang mang giày, tay hơi khựng lại một chút rồi nhíu mi nói: "Thần thiếp đã sớm nghe qua thảm trạng của vùng Giang Bắc nên vẫn canh cánh trong lòng."

"Không thể ngờ Vương phi lại có lòng như thế. Chỉ không biết là Vương phi vẽ gì trong tờ giấy này?" Vũ Văn Mặc gật đầu, sau đó lấy từ trong đống giấy trên bàn ra một tờ có phác họa những thứ mà hắn không hiểu, hỏi Mộ Dung Thư.

Mộ Dung Thư nhìn sang, thì ra là bản vẽ mà hai ngày trước nàng đã phác họa, chủ yếu là về hệ thống thủy lợi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.