Cho Anh Quá Khứ Của Em

Chương 18: Mất khống chế



Editor: Mèo coki

Lúc xe dừng ở bên cạnh thì Diệp Cẩn sợ đến nhắm mắt lại, trái tim cũng sắp ngừng đập cho đến khi nghe một giọng nói vừa quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ vang lên.

”Em định đi bộ trên con đường âm u vắng vẻ này sao?”

Chẳng biết tại sao, mặc dù từ trong đáy lòng cô bài xích giọng nói đó nhưng đồng thời nó cũng giống như cây định hải thần châm, trong nháy mắt khiến cho cuồng loạn và bất an trong lòng cô giảm xuống.

”Lệ Dĩ Thần? Tại sao anh lại ở nơi này, mới vừa rồi anh đi đâu vậy?”

Lệ Dĩ Thần khó hiểu nhíu mày: “Đi đâu? Tôi vẫn luôn chờ ở con đường nhỏ sau cửa nhà Lương Tuyết Ngưng mà, tại sao em lại tự đi một mình? Rốt cuộc trong đầu em đang suy nghĩ gì đấy, đoạn đường này vừa tối lại vừa thưa thớt người ở, vừa rồi chưa bị lưu manh làm gì nên lúc này muốn gặp thêm một tên mới cam tâm sao?”

Lệ Dĩ Thần gấp gáp, bởi vì chính bản thân anh cũng đang sợ hãi, lúc này Diệp Cẩn càng thêm uất ức nên không kìm nén được nước mắt: “Anh hung dữ làm gì, anh cho rằng tôi thích đi một mình sao? Tôi ra tới cửa thì không thấy xe của anh, còn tưởng rằng anh bỏ mặc tôi đi mất rồi.”

Sau ba năm gặp lại, Diệp Cẩn đã không còn mềm mại yếu đuối khiến cho người ta yêu thương nữa, anh vẫn cho rằng sau ba năm cô đã trở nên mạnh mẽ, nhưng cho đến khi thấy gương mặt tràn đầy nước mắt của cô, anh mới chợt hiểu ra một chuyện, thì ra Diệp Cẩn thích dính lấy anh lại thiếu hụt cảm giác an toàn vẫn chưa từng thay đổi, kiên cường của cô cũng chỉ là một lớp vỏ bảo vệ mà thôi.

Lệ Dĩ Thần xuống xe, nhìn chằm chằm Diệp Cẩn đang khóc bất lực: “Tôi chưa từng rời đi, vẫn ở nguyên tại chỗ chờ em, là do chính em đi lầm đường thôi, xe của tôi vẫn chờ ở con đường nhỏ bên trái còn em lại đi con đường bên phải.”

Lệ Dĩ Thần bình tĩnh nói xong, Diệp Cẩn đang khóc thút thít bỗng dưng ngừng lại, dường như cô thật sự......... Đi lầm đường.

Nghĩ đến sự ngu ngốc của mình, Diệp Cẩn hận đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, cô cẳng thẳng liếc nhìn Lệ Dĩ Thần, muốn mở cửa xe ra để chui vào phía sau, nhưng ngay khi tay của cô mới vừa chạm vào cửa thì bỗng nhiên Lệ Dĩ Thần ôm lấy cô từ phía sau.

Diệp Cẩn cứng đờ, nhất thời không biết làm sao, cái ôm này quá mức quen thuộc, cũng quá mức xa lạ, cô đã từng rất thích cái ôm vững chãi ấm ấp này, mỗi lần vùi ở trong ngực anh thì cô đều quên đi ác ma ở nhà họ Mục kia, thế nhưng cuối cùng bến cảng ấm áp an toàn cũng bỏ rời cô, khiến cô trở lại những ngày chật vât, sống không bằng chết lần nữa, có trời mới biết khoảng thời gian đó cô làm thể nào mà chịu đựng được.

”Lệ Dĩ Thần, anh đang làm gì vậy?”

Lệ Dĩ Thần không để ý tới chất vấn của Diệp Cẩn, ôm thật chặt lấy thân thể gầy yếu kia, trong lòng đau nhói: “Tại sao lại không chăm sóc tốt cho chính mình, tại sao lại gầy như vậy?”

Diệp Cẩn cảm thấy đôi mắt chua xót: “Tôi như thế nào thì có liên quan gì tới anh, buông tôi ra, Lệ Dĩ Thần, anh cách tôi xa một chút.”

Lệ Dĩ Thần cảm thấy nhất định là mình điên rồi, nếu không thì tại sao lại đột nhiên bất chấp tất cả ôm thật chặt lấy cô gái mà từ lâu đã không nên có bất kì dây dưa gì nữa, trong giây phút ôm cô, thậm chí anh có suy nghĩ đừng quan tâm tới bất kì điều gì nữa, nhưng ngay khi tiếng nói của Diệp Cẩn truyền vào lỗ tai thì cuối cùng anh cũng khôi phục lại lý trí, buông Diệp Cẩn ra.

”Lên xe đi, tôi đưa em về nhà.”

Diệp Cẩn sững sờ nhìn đàn ông đã khôi phục lại lạnh lẽo lần nữa: “Lệ Dĩ Thần, mới vừa rồi anh có ý gì vậy?”

Trong vẻ mặt vô cảm của Lệ Dĩ Thần thoáng qua một chút rối rắm đau khổ, nhưng rất nhanh đã trở nên bình tĩnh: “Lên xe thôi.”

Lệ Dĩ Thần không trả lời vừa rồi tại sao anh lại đột nhiên hành động mất khống chế, Diệp Cẩn cũng không hỏi nữa, một là cô hiểu Lệ Dĩ Thần, nếu như anh không muốn nói thì cho dù cô có cạy miệng anh ra cũng không được, hai là...... bây giờ tim của cô đang đập loạn nhịp, rõ ràng cô căm thù người đàn ông đã tổn thương cô đến tận xương tuỷ, nhưng tại sao cô lại không vung một cái tát lên mặt gã đàn ông đê tiện này?

Diệp Cẩn âm thầm thở dài, không ngừng rối rắm cho đến khi xe dừng ở trước nhà cô, trong khu dân cư bình dân phía Bắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.