Cho Anh Quá Khứ Của Em

Chương 2: Ba năm sau



Editor: Mèo coki

Ánh đèn mờ ảo nhưng âm nhạc trong phòng KTV thì lại rung động một góc trời, một người phụ nữ có vóc dáng gầy yếu nhưng tỷ lệ lại hoàn mỹ đang ngửa cổ rót toàn bộ bình Whisky vào trong miệng.

Người phụ nữ này có một cái cằm rất tinh xảo, đường cong hoàn mỹ, lại hơi ngửa đầu nên lộ ra cái cổ thiên nga xinh đẹp, chất lỏng bên trong chai rượu chảy xuống, chậm rãi nhỏ giọt trên cần cổ trơn mịn trắng nõn nà của cô, điều này làm cho cô vốn đã quyến rũ lại thêm vài phần mê hoặc.

‘Cạch’. Một âm thanh vang lên, rốt cuộc người phụ nữ này cũng uống sạch chai rượu, đặt lên trên bàn kiếng, đôi mắt mông lung nhìn chằm chằm lão già có cái bụng béo tròn bên cạnh, sau đó đẩy hợp đồng đã chuẩn bị tới trước mặt lão.

”Rượu tôi đã uống cạn rồi, bây giờ ngài có thể ký hợp đồng được chưa?”

Đôi mắt lão già đó hàm chứa ý cười, tầm mắt chưa từng rời khỏi cảnh xuân như ẩn như hiện phía dưới lớp áo sơ mi của người phụ nữ: “Diệp Cẩn, em gấp cái gì, nếu anh Trương đã nói sẽ dùng thiết kế của em thì nhất định không nuốt lời, thời gian vẫn còn sớm, không bằng cùng anh Trương đi du thuyền thưởng thức cảnh đêm đi, chỉ cần anh Trương vui vẻ, đừng nói là một hạng mục này, coi như mười cái tám cái thì anh Trương cũng sẽ hợp tác với em.”

Diệp Cẩn kìm nén lửa giận, cố gắng làm cho mình nở nụ cười đối với lão già có ý đồ quấy rối này: “Trương tổng, hợp đồng này đã kéo dài ba tháng rồi, mỗi lần gặp mặt ngài đều nói như vậy, ngài không có thành ý như thế thì làm sao tôi có thể đi du thuyền với ngài đây.”

Lão già đó ngừng cười, hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ cô em đang nói đến thành ý sao, trước khi cô em muốn bán thiết kế, có phải nên nghĩ đến việc bán mình trước hay không, tôi cũng đã ám chỉ cô rất nhiều lần, nhưng mỗi lần cô đều giả ngu, nếu không phải coi trọng mấy phần thùy mị của cô, cô tưởng rằng tôi sẽ phí thời gian nói chuyện với cô sao? Đừng nói cả nước, chỉ nói trong thành phố A thôi thì kiến trúc sư đã nhiều vô số kể, cô lại là người mới ra đời, dựa vào đâu bắt tôi mua cái của nợ của cô? Nói cho cô biết, nếu cô muốn bàn chuyện làm ăn với tôi thì lát nữa theo tôi đến khách sạn Hoàng Triều, nếu không đi thì cô chết đi, ông đây cũng không có kiên nhẫn để hao phí trên người cô nữa.”

Nhìn lão già như một cục thịt bùng nhùng đang ngồi trên ghế sa lon, Diệp Cẩn siết chặt quả đấm, cuộc sống khó khăn, lão già này lại là khách hàng lớn, cô không tiếc ở chung với lão ba tháng, nhưng quay đầu lại, con vịt đã đun sôi cứ như vậy mà bay đi, cô không cam lòng, cực kì không cam lòng, được, nếu muốn chết, cô cũng không thể để cho lão già háo sắc này tốt hơn mình được.

Có lẽ là do tác dụng của rượu mạnh, một bình Whisky xuống bụng, Diệp Cẩn cảm thấy đầu óc không còn là của mình nữa, liếc nhìn bình Whisky đã trống không, trong nháy mắt cô liền đẩy ngã lão già trước mặt, lão bị hành động bất ngờ của Diệp Cẩn làm cho sợ hết hồn.

”Cô làm gì đấy?”

Mắt Diệp Cẩn đỏ kè, hận không thể đánh lão già này nhừ tử: “Con mẹ nó, ông lãng phí ba tháng của bà, bây giờ lại nói không ký là không ký hả? Không có cửa đâu.”

Lão già đó hoàn toàn bị khí thế của Diệp Cẩn hù dọa, mở cửa bỏ chạy, Diệp Cẩn còn chưa hết giận, cầm chai rượu lên, ném về phía cửa.

Tình cảnh hỗn loạn lập tức hấp dẫn bảo vệ chạy đến, lão già đó núp ở sau lưng bảo vệ, móc ra một xấp tiền: “Bắt người phụ nữ chết tiệt kia lại cho tôi, số tiền này chính là của các anh.”

Mấy người bảo vệ liếc nhìn nhau, thấy lão móc ra một xấp tiền, lần này không do dự nữa, đi lên bắt Diệp Cẩn lại.

”Mấy người buông tôi ra.”

Lão già đó hả hê đi tới, nắm cằm Diệp Cẩn, cười vang: “Con nhóc chết tiệt này, dám đánh tôi hả, xem tôi có lột da của cô không, trói cô ta đưa vào trong phòng của tôi.”

”Trương Tổ Giang, tên chó má, ông dám đụng đến một cọng lông của tôi, tôi sẽ giết chết ông.”

Lão già tên là Trương Tổ Giang cười ngông cuồng: “Vậy cũng phải chờ tôi tính sổ với cô xong rồi hãy nói, mang vào đi.”

”Buông tôi ra......”

Đang lúc Diệp Cẩn liều mạng giãy giụa thì một giọng nói hết sức quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ vang lên ở phía sau: “Tất cả dừng tay cho tôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.