Chớ Đắc Tội Ông Chủ

Chương 2-1



Cổ Thần Lạc mang hai cốc cà phê mới pha vào phòng làm việc tổng giám đốc, vừa mở cửa, liền thấy vị khách yêu kiều đang đứng bên cạnh tổng giám đốc, đồ thời thượng sơn móng tay mười ngón đỏ tươi đang chia nhau để ở trước ngực cùng trên vai anh, mà bản thân tổng giám đốc lại là một bộ dáng như không có người nào vẫn phê duyệt hồ sơ.

Cô hít sâu hai cái, cố lấy dũng khí mới đi vào, trong lòng âm thầm thấy may mắn là lần này hình ảnh tương đối bảo thủ, không như lần trước khích tình ướt át làm cho trái tim cô thiếu chút nữa không chịu nổi để dạ dày ngừng ói.

Như thường lệ, đem cà phê nóng để trên bàn tiếp khách, lễ phép hỏi có phân công công việc nào khác không, cô có thể vui vẻ lui về chỗ ngồi của mình, tiếp tục rơi vào giữa đống tài liệu chồng chất như núi.

Chỉ có điều, mọi việc luôn luôn có ngoại lệ, mỹ nhân tổng giám đốc đang ôm, không nghĩ tới chẳng những không có một cước đem cô đá ra phòng làm việc, ngược lại bảo cô ở lại làm cô có mong muốn chạy ra bên ngoài.

"Cổ thư ký. . . . . ." Tiếng nói khàn khàn mê người mang theo lười biếng chậm rãi phun ra từ cái miệng khêu gợi của anh, làm cho mỹ nhân bên cạnh anh nháy mắt nhiệt độ cơ thể lên cao.

Hắc Diệu Luân toàn thân mãnh liệt tản ra hơi thở nam tính, đang xử lý rất nhanh công văn trong tay kẹp hồ sơ" Công văn khẩn cấp", bộ dạng này của anh là thật sự chuyên chú làm việc, làm cho vô số phụ nữ Sunny nổi tiếng lập tức hai chân mềm nhũn, liền mềm mại mềm mại không xương dựa vào thân hình cứng rắn nam tính của anh.

"Vâng" Cổ Thần Lạc nhận mệnh âm thanh bất đắc dĩ lại vang lên.

Một bên lửa dục đang nhanh chóng sung huyết, bên này cô thấy hết sức thống khổ, rơi vào trong vực sâu của địa ngục để làm việc, rất khó để thoát khỏi.

" Biểu bảng báo cáo (để báo cáo cho xếp) buổi sáng giao cho cô xử lý thế nào?" Hắc Diệu Luân hai ba lần phê hết một phần hợp đồng sáu tỷ Đô-la, tay đẩy tới bên phải đã phê duyệt bên trong hồ sơ.

Cổ Thần Lạc lông mày nhíu lại, hoang mang nhìn ánh mắt dạo qua một vòng trên người mình, biểu tình càng để lộ ra khó hiểu

Đúng vậy nha, người phụ nữ xinh đẹp trước mắt này dáng người siêu nóng đến mức bốc lửa, lão đại nhà cô sao còn có thể trăng hoa khắp nơi? Đối mặt với mỹ nữ yêu thương nhung nhớ, đàn ông hàng thật giá thật như anh chẳng lẽ không động lòng sao? Ngay cả cô đều thiếu chút nữa sẽ thay anh phun ra máu mũi đối với người đẹp vóc dáng tuyệt vời này nha!

Trước đây mỗi lần cô tiến vào đưa cà phê cho anh, vừa mới đưa xong liền hung hăng đá cô ra ngoài, đóng cửa lại ở trong phòng làm việc đủ kiểu dâm loạn, chênh lệch rất lớn so với bây giờ.

Anh hôm nay cùng cô giống nhau. . . . . ."Cái đó" đến nha?

Cổ Thần Lạc làm việc đến sắp phát điên, đau khổ đối với mình thoáng nở nụ cười, thỉnh thoảng ở bên trong trái tim chỉ trích cấp trên nghiêm khắc, quả thực giúp tâm tình bản thân hồi phục.

"Cổ, thư, ký." Không đợi được trả lời, Hắc Diệu Luân nhíu mày thật sâu,một chữ không kiên nhẫn, một chữ rống lên.

"Dạ, đã xử lý xong hết, bây giờ muốn tôi đưa tới sao?" Vừa nhìn thấy anh nhíu mày, Cổ Thần Lạc chỉ biết hiện tại bản thân tốt nhất đừng miên man suy nghĩ nữa.

Tổng giám đốc thật ra rất ít khi tức giận, anh có vẻ am hiểu là bày ra vẻ mặt thối, khi anh mày nhăn lại thì cũng không hoàn toàn đại biểu anh đang tức giận, chẳng qua anh thường biểu hiện kiểu cảm thấy tâm tình thực phiền.

Nhưng mà bình thường ít người hiểu được hàm ý của tổng giám đốc, bởi vậy mỗi lần chỉ cần anh chau mày, bọn họ liền bối rối bắt đầu nói chuyện cà lăm hoặc đầu óc ngừng hoạt động, thường thường cứ như vậy thành công làm cho anh không kiên nhẫn trực tiếp biến thành ngọn lửa hừng hực.

"5 phút sau đưa vào." Hắc Diệu Luân khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng phân phó.

Cổ Thần Lạc then bản năng trộm ngắm liếc nhìn tiểu thư bảo bối Sunny gợi cảm nóng bỏng, hoàn nghi tổng giám đốc có phải nhầm đem 50 phút nói thành 5 phút hay không.

Thấy cô đứng nguyên tại chỗ bất động, Hắc Diệu Luân dương cao lông mày, "Có vấn đề?"

"Không có." Cổ Thần Lạc nhanh chóng cúi đầu, đồng thời cảm nhận được khuôn mặt xinh đẹp của Sunny tiểu thư bựa bội méo đi đang mạnh mẽ phát ra oán khí không vừa lòng.

Cô cau chặt mày, tổng giám đốc đại nhân lại có thể dùng 5 phút liền làm đau lòng vưu vật (chỉ người phụ nữ đẹp) xinh đẹp như thế, anh không biết lãng phí, cô lại nhịn không được thay anh cảm thấy đáng tiếc.

Sao khi trở lại chỗ ngồi, cô lấy ra biểu bảng báo cáo (để báo cáo cho sếp), in ấn, tiều hoa hồng không đến vài giây đồng hồ liền làm xong, còn bốn tiếng đồng hồ, cô xem công việc trong tay một chút, đang tự hỏi nên xử lý phần tài liệu nào trước thì di động ở trên mặt bàn đột nhiên rung lên.

Cô cầm lấy di động, ngay cả một tiếng "Alo" còn chưa kịp nói ra, đã bị em gái già cá tính khéo léo đánh đòn phủ đầu.

"Chị. . . . ."

"Xảo Thừa? Lúc này không phải em phải ở trên lớp sao?" Mắt cô nhìn Computer trên màn hình biểu thị thời gian, hơi hơi nhíu mày.

"Bây giờ em không có tiết không phải lên lớp." Nói đến đi học, Cổ Xảo Thừa vốn là tràn ngập sức sống âm thanh lập tức down xuống.

"À."

"Chị, giáo sư vừa mới tìm em, nói nước ngoài có trường học sao đi xem qua sản phẩm thiết kế của em, muốn mời em đến trường học của họ nghiên cứu." Cổ Xảo Thừa tính cách có chuyện nói thẳng, lập tức nói vào trọng điểm của đề tài.

Cổ Thần Lạc sững sờ, trong lúc nhất thời còn không có cách nào đem tin tức đại tốt từ miệng của em gái già uể oải tiếp thu.

"Chị. . . . ."Cổ Xảo Thừa thiếu sức sống toát ra giọng điệu ngập ngừng, chuyện này liên quan đến chị gái và. . . . tiền bạc.

Cha của hai chị em lúc các cô học đại học xảy ra tai nạn xe cộ mà quan đời, mẹ cách không bao lâu cũng bỏ chị em hai người mà đi mất, từ đó chị em các cô liền khích lệ giúp đỡ lẫn nhau, sống bằng sức mình cho tới hôm nay.

"Em nhất định phải đi." Cổ Thần Lạc bình tĩnh nói, tình cảm của cô cùng em gái tốt lắm, sao lại không rõ băn khoăn trong lòng em gái.

"Nhưng mà học phí. . . . ." Không đủ tiền.

Cổ Xảo Thừa nói không nên lời ba chữ kia, nhưng thực ra trong lòng chị em hai người đều biết rõ, mà tâm trạng nản lòng của cô cũng đã lộ ra hết ở giọng nói chán nản.

"Chuyện học phí em không cần phiền não, đừng quên chị bây giờ là thư ký tổng giám đốc của một công ty lớn, tiền lương tăng lên gấp bội, tuyệt đối có thể lo được tốt đánh nặng này. Cơ hội như thế không phải lúc nào cũng có, cho nên em nhất định phải đi, hơn nữa không thể không đi, biết không?" Cổ Thần Lạc biết đi nước ngoài học thiết kế là giấc mơ của em gái già từ trước đến nay, bản thân cô không sao cả, nhưng tuyệt không cho phép cuộc sống của em gái có thiếu sót.

Cổ Xảo Thừa ở đầu điện thoại bên kia im lặng hai giây, trong lòng đã hạ quyết định, "Được, em sẽ đi, nhưng số tiền này chờ sau khi em kiếm được tiền, nhất định phải trả lại cho chị."

"Đương nhiên phải trả chị, hơn nữa còn phải trả gấp đôi." Cổ Thần Lạc đầu điện thoại bên này lộ ra nụ cười nhàn nhạt, gống như người muốn thực hiện đi nước ngoài này chính là cô.

"Có thể nha, dù sao hiện tại tiền tồn tại ngân hàng cũng không còn bao nhiêu lãi, rõ ràng cho chị hơn nữa em cũng không đau lòng." Cổ Xảo Thừa ở đầu điện thoại bên kia nở nụ cười.

Đột nhiên, cửa chính của phòng làm việc tổng giám đốc bị người kéo ra, Cổ Thần Lạc thấy thế vội vàng chấm dứt trò chuyện, cô thuận thế nhìn thời gian lúc này, cách thời gian 5 phút tổng giám đốc đại nhân phân phó chỉ còn 2 phút.

Sunny xinh đẹp động lòng người bước ra khỏi phòng làm việc, ngay cả chào hỏi cũng không nói một tiếng, lập tức đạp giày cao gót ba tấc (nghĩa là 30 phân đó @@) cốc cốc cốc bước nhanh rời đi.

Ơ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nha?

Cổ Thần Lạc nơm nớp lo sợ từ vị trí đứng lên, nhìn theo cơn tức hừng hực của người đẹp Sunny đi vào trong thang máy.

Bây giờ là cái tình trạng gì? Nếu bây giờ cô đi vào, có thể bị bất mãn của tổng giám đốc mà bị đuổi ra ngoài không?

"Nhìn cái gì?" Hắc Diệu Luân vừa đi ra phòng làm việc, liền nhìn thấy thư ký của mình cung kính đứng lên, ánh mắt kinh sợ lại ngập ngừng nhìn phía trước cửa thang máy không có một bóng người, làm anh chậm rãi nhíu mày.

*Chú thích: Cái từ Sunny trong này mình nghĩ là chỉ phụ nữ đẹp, thân hình bốc lửa hay đại loại thế, cũng không rõ lắm, bạn nào biết thì chỉ mình

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.