Chớ Đắc Tội Ông Chủ

Chương 3-5



" Có a ! " Thần Lạc không tâm cơ cười một tiếng, thẳng thắn thừa nhận.

Nàng cười, có chút ngượng ngùng lại lạc quan mở miệng, " Ta tương đối giận chính mình, bởi vì nếu như mà năng lực làm việc của ta khá hơn chút nữa thì tốt rồi, giống như ta làm thư ký mà tốc độ tiến bộ chậm như thế này, tin tưởng tổng giám đốc nhất định cảm thấy rất khó chịu chứ ? Len lén nói cho ngài biết, thật ra thì, hắn tính tình bên trong..ừm..những mặt khác coi như không tệ rồi, ít nhất cho tới bây giờ, cũng không có lợi dụng việc tư mà đuổi ta về nhà luôn."

Hắn có ! Chỉ là vòng vèo mà thôi a…

Hắc Thành Mưu tâm tình rất kích động, trong mắt nhất thời cũng tràn đầy một chút hơi nước.

Trên đời này làm sao còn có nữ hài tử giống như nàng vậy ?

Yên lặng chịu đựng cấp trên vô tình điên cuồng chèn ép, bị uất ức cũng không oán hận, không có làm tiểu nhân ở sau lưng nói xấu ông chủ còn chưa tính, lài còn ngược lại tự trách cứ mình chưa tốt… Ai !nếu như con trai thật sự có thể cưới được nàng, đời này hạnh phúc của hắn ông cũng không cần quan tâm nữa rồi.

Nhưng cố tình cái tên tiểu tử xấu xa đó, ném cho nàng một đống công việc thì thôi đi, lại còn bảo con người ta đi giúp hắn mua bao cao su ?

Giờ thì tốt lắm, " cô thần vô lực khả hồi thiên(*) ", ứng cử viên sáng giá nhất, nàng dâu trong lòng ông sẽ coi trọng con trai mới có quỷ á !

(* ý nói con người yếu thế , cô độc không thể vãn hồi được ý trời, đây là một thành ngữ cổ liên quan đến một vị quan người đài loan trong thời chiến tranh với Nhật bản, mình không tìm được câu tiếng Việt nào diễn đạt ý này nên để nguyên văn, bạn nào có ý kiến góp ý thì comt nhé!)

Một hồi lâu sau, Hắc Thành Mưu cố khắc vực dậy tâm tình, ho nhẹ hai tiếng, nhắm mắt đặt câu hỏi : " Thần Lạc à, ta nói nếu như… ý hai chữ " nếu như " này, ngươi hiểu được chứ ?

Hắc Diệu Luân nhếch mày, ở sau cửa lộ ra vẻ mặt hoài nghi phòng bị.

" Đương nhiên, ta hiểu rõ nha, là giả thiết mở đầu cho câu hỏi. " Hai chữ này rất dễ hiểu.

" Đúng rồi, đây chỉ là cái giả thiết "

Hắc Thành Mưu gật đầu một cái, theo lời của nàng tiếp tục nói. " Nếu có người muốn tác hợp cho ngươi cùng…ờ..bên trong cái đó chung một chổ, ngươi cảm thấy thế nào ? "

" Nữ chính là ai ? " Nàng khó hiểu hỏi lại, hoàn toàn cho là minhg mới vừa rồi nhất định nghe lầm.

" …Là ngươi. "

" Ta ? " Nàng vẻ mặt mờ mịt, đồng thời lộ ra một bộ " Làm ơn , cái này đùa giỡn một chút cũng không buồn cười. " nét mặt nhìn về phía ông.

" Đúng vậy, chính là ngươi. "

" Người nào ăn no như thế rãnh rỗi ? " Người kia như thế mục đích để làm gì ?

Muốn chỉnh nàng hay là chỉnh người đàn ông bên trong ?

" Ta là nói " nếu như ". " Hắc Thành Mưu lập tức tứ lạt bạt thiên cân, nhắc nhở nàng cái vấn đề này chỉ là giả thiết.

" À, nếu như là vậy… " Thần Lạc cái đầu ba ngày chưa ngủ ngoan ngoãn suy tư, thành thật bày tỏ, " Ta thấy là tuyệt không thể nào đâu. "

" Ý ngươi là sao ? " Hắc Thành Mưu tâm chính thức tuyên cáo rơi xuống đáy cốc.

" Hắn đã gọi ta đi mua giúp hắn bao cao su a!" Nàng nhẹ nhàng kháng nghị.

" Cho nên sao ? "

" Cho nên ? " Nàng đầu óc hỗn độn suy nghĩ một chút sau đó mở miệng,

" Ta không phải là đối tượng hắn để ý, nếu không hắn sẽ không gọi ta đi giúp hắn mua bao cao su, còn ta… "

Nàng cật lực nâng tay trái lên , vỗ vỗ ngực mình, " Ta cũng vậy không thể nào cùng cái người gọi ta mua bao bao cao su để hắn và nữ nhân khác sung sướng cùng nhau được. "

Đáp án rất rõ ràng rồi.

Thất vọng bao phủ trên khuôn mặt khí phách già nua của Hắc Thành Mưu, hắn giống như bóng cao xu xì hơi nhìn hết sức chán nản, lắp bắp lầm bầm lầu bầu, “ Xem ra là không thể cứu vãn được rồi.”

Thần Lạc nháy mắt mấy cái, trên mặt tràn đầy vẻ bối rối.

Nàng không rỏ ý tưởng hỏi “ Cái gì không cứu được?”

Hắc Thành Mưu lắc đầu một cái, quan tâm hỏi một vấn đề cuối cùng nữa, “Ngươi sẽ ở phần công tác này cố gắng kiên trì bao lâu?”

"Nhiều nhất hai năm thôi." Nàng không chậm trễ chút nào trả lời.

Hai năm? Hắc Thành Mưu nhướng nhướng lông mày, tình huống này nếu đổi lại người khác là nàng, hiện tại đã nghĩ để tìm công việc mới rồi.

“Vì cái gì?” Ông hỏi ra chính mình và con trai ở đáy long đông thời toát ra nghi vấn.

"Vì tiền." Hơn nữa là vì muội muội của nàng.

Nhìn tiểu thư ký đang cùng hắn xác nhận hết hành trình hôm nay, sau đó rời phòng làm việc chỉ còn lại bóng lưng, Hắc Diệu Luân nhìn chằm chằm cánh cửa sớm đã bị đóng lại, đáy lòng nhớ tới tin tức vừa được thám tử điều tra hai ngày trước trong báo cáo…

Thì ra Cổ Thần Lạc có một muội vẫn còn học đại học, rất có thiên phú về thiết kế, dự tính học kỳ tiếp theo sẽ ra nước ngoài học…gần như không chần chừ chút nào, hắn lập tức đem những điều hôm đó ở ngoài cửa nghe được, cùng phần báo cáo này thành một lien kết hoàn hảo…

Nguyên nhân nàng liều mạng làm việc, chỉ sợ không phải vì muốn đưa tới sự chú ý của hắn, mà là vì muốn tới phần tiền lương cung ứng cho muội muội du học nước ngoài…

Dĩ nhiên, nói không chừng nàng cũng cùng lão đầu có cam kết gì đó mà hắn không biết.

Vốn là, vì làm cho nàng cách xa mình, hắn lợi dụng thân phận lão bản để cho nàng xử lý việc nhiều không đếm xuể, thậm chí công việc căn bản không có thuộc chức trách của nàng.

Không ngờ nàng đều đón nhận không một câu oán hận, cũng không có nhân lúc cha hắn hỏi thăm mà tố cáo hắn, sự phát hiện này ngược lài làm trong lòng hắn xuất hiện áy náy hiếm có, cũng với một cổ cảm giác nóng rực kỳ dị.

ở trên công tác bị lấn áp, nàng dung thái độ lạc quan đối mặt, cho rằng là năng lực bản thân chưa đủ, cho nên ép mình nhanh chóng tiến bộ, còn đối với hắn loại ông chủ này có yêu cầu vô lý, nàng cũng luôn dung một loại lòng dạ bao dung rộng rãi chấp nhận đối đãi hắn, không thể không nói quả thật làm hắn rất rung động.

nhưng là, chuyện làm cho lòng hắn tiu nghỉu mất mát chính là, nàng kiên quyết cự tuyệt cái lão đầu rất nhàm chán nghĩ thay nàng và hắn tạo cơ hội “hoạt động ghép đôi tình lữ”.

Nguyên nhân rất đơn giản, đơn giản đến cung với mong đợi lúc trước của hắn giống nhau như đúc, cũng chính là bản thân hắn làm chuyện tốt—

Gọi nàng làm chân sai vặt đi mua bao cao su.

Nghĩ đến đây, Hắc dạ luân đột nhiên cảm thấy một hồi buồn bực với lại không vui, tựa như vốn cho là rất khổ sở để phá giải một trò chơi lại đột nhiên lập tức phá giải được dễ dàng, loại cảm giác đó vừa mờ mịt hỗn tạp vừa kinh ngạc, còn có ngay cả chính hắn cũng không rõ chân tướng….Như có mất mát.

Hắn lần đầu tiên đối với nữ nhân sinh ra loại tâm tình phức tạp này, rất không giải thích được , nghiêm trọng hơn là nó còn quất nhiễu tâm tình của hắn.

“Tổng giám đốc.”

Thanh âm mềm mại của nàng xuyên thấu qua điện thoại liên lạc nội bộ, ở trong căn phòng làm việc to lớn nhẹ nhàng vang lên.

“Sao?” hắn buồn buồn trả lời một câu, kinh ngạc phat hiện nỗi lòng rối loạn của mình cư nhiên chỉ vì nghe thất thanh âm của nàng, liền từ từ bình tĩnh, lắng đọng xuống.

Rút sạch ban đầu dự đoán về giả thiết nàng có mưu đồ, khi hắn dung tâm tư đơn thuần đối mặt nàng thì mới phát hiện tất cả mọi thứ liên quan đến nàng,thì ra hắn rất có hứng thú muốn biết, mà mỗi cử động nhỏ của nàng, cũng đều ít nhiều lặng lẽ ảnh hưởng đến hắn.

“Tiền lương tháng trước của ta, kế toán tính hình như có sai lầm rồi?” Thần Lạc nghi ngờ hỏi.

Nàng mới vừa rồi xuống lầu xoát sổ ghi chép, phát hiện ngày hôm qua tiền lương trả vào thế nhưng nhiều hơn tất cả hai mươi vạn, hại nàng cả người ngây ngẩn trước máy rút tiền hồi lâu, không dám tin nên đếm lại không biết bao nhiêu lần các con số.

Cho đến khi người xếp hàng phía sau phát ra oán trách kháng nghị thì nàng mới lấy lại tinh thần, nói xin lỗi sau đó vội vàng lấy tốc độ trăm mét xông thẳng lên lầu.

“Ừ?” Hắc Diệu Luân ngồi tại chổ nhắm mắt dưỡng thần, không hiểu nổi tiền tính lầm rồi thì tìm hắn làm gì? Loại chuyện nhỏ này trực tiếp đi tìm người trong phòng kế toán xử lý không phải tốt rồi sao?

“Ta vừa mới hỏi phòng kế toán rồi, nhưng bọn hắn nói là do phân phó của ngài…” Thần Lạc trong lòng run sợ nói, tay cầm ống nghe cũng không nhịn được khẽ run.

Nàng rất lo sợ, số tiền kia , không phải là… phí cho thôi việc đi.

“ Có vấn đề gì sao?” Hắn lạnh lùng hỏi.

Vấn đề rất lớn a!

Nàng làm bộ không nghe thấy hắn giọng điệu không kiên nhẫn, vẫn như cũ cung kính đáp lời,

“ Có… Tiền lương toàn bộ nhiều hơn hai mươi vạn.”

Nghe vậy, Hắc Diệu Luân chậm rãi mở ra đôi mắt đen sắc bén, hai đạo mày rậm không vui nhíu lại.

“Đây là cái vấn đề gì?”

Tiền lương không ít là tốt rồi, nàng rốt cuộc ở đây kêu la cái gì?

Hắn nghĩ phát them tiền lương cho nhân viên, chẳng lẽ còn phải được nàng đồng ý?

Ở bên đầu dây điện thoại bên kia, Thần Lạc không thế kháng nghị nghẹn họng nhìn trân trối, đại não chết đứng hai giây mới khôi phục vận hành.

Tổng giám đốc nhà nàng cư nhiên hỏi ngược lại nàng " Đây là cái vấn đề gì ",

Cái vấn đề này rất lớn a, hắn rốt cuộc có hay không nghiêm túc nghe nàng nói chuyện ?

Nếu như phòng kế toán bị lỗi, toàn bộ cho nàng nhiều hơn hai mươi vạn, này toàn bộ công ty từ trên xuống dưới vài ngàn người, mà vẫn chưa tới thời điểm phát tiền thưởng cuối năm, cứ để cho như vậy, công ty sớm muộn cũng phá sản.

" Đây là…. Phí thôi việc, tăng lương hay là tiền thưởng ạ ? " Nàng hít sâu một hơi, quyết định trực tiếp đem lời nói trực tiếp hỏi ra, nếu không tế bào não của nàng sẽ chết nhiều hơn.

" Đều không phải là "

Nam nhân giọng nói lười biếng lại từ tính mê người, cho nàng một cái đáp án làm người bối rối.

" Vậy đó là cái gì ? "

" Tiền làm thêm giờ. " Nghe âm thanh thở hốc vì kinh ngạc của nàng, hắn có thể tưởng tượng được nét mặt ngây ngô của nàng lúc này, khóe miệng không tự chủ nâng lên nụ cười nhàn nhạt.

Đây chính là nàng, đơn thuần lại thẳng thắn, tình nguyện chính mình im lặng tự chịu thiệt thòi, cũng không nghĩ đi chiếm tiện nghi người khác.

" Có loại này nữa sao ? " Trước đây tại sao nàng không có nghe thông báo có loại phúc lợi tốt thế này ?

Hiện tại rất nhiều công ty đã sớm không có cho tiền làm thêm giờ rồi.

" Dĩ nhiên. " Nghe ra giọng nói của nàng tràn đầy vui mừng, khóe miệng hấp dẫn của hắn từ từ giơ lên.

Nữ nhân này thật dễ hiểu, cũng rất dễ dàng thoản mãn, nàng hoàn toàn không hiểu được che giấu cảm xúc của mình, hắn nghe thấy thanh âm là có thể dễ dàng đoán được tâm tình của nàng lúc này, cho nên căn bản là nàng không thể là loại nữ nhân có tâm cơ .

Hiểu rõ điểm này xong, hắn đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng mặt khác lại không nhịn được vì nàng mà lo lắng.

" Như vậy số tiền kia là do mấy tháng trước cùng làm thêm giờ mà có sao ? "

Nàng cho đến bây giờ vẫn cảm thấy khó có thể tin, cảm giác giống như bị quà tặng từ trên trời rớt xuống một dạng, vừa ngoài ý muốn lại vui mừng.

" Đúng vậy " Cho liền tất cả đều cho đi, hắn lại không phải là loại nam nhân ích kỉ.

" Vậy… mấy tháng trước đây là do phòng kế toán quên trả cho ta ? " Người nào đó vẫn cố ra sức tìm ra đầu mối.

" Chắc là vậy. "

Hắc Diệu Luân theo bản năng trốn tránh suy nghĩ tại sao mình lại muốn làm như thế, từ lần trước nghe được từ trong miệng nàng hai chữ " vì tiền " này, hắn liền tìm mọi cách trong đầu giúp nàng tăng lương. Mà sau khi lên kế hoạch, hắn quyết định cho nàng tiền làm thêm giờ, đây đối với nang mà nói tương đối có lợi.

Sau khi biết nàng lúc trước vô điều kiện chịu đựng công tác nghiền ép, mục đích chỉ là vì tiền mà không phải vì hắn, hắn liền không hiểu được muốn cho nàng . Nàng nên có tất cả.

Không có lý do gì, cũng không cần giải thích, chỉ là khi có thể làm được trong phạm vi năng lực của hắn, lập tức hành động trước khi suy tư , trực giác muốn nàng tốt hơn một chút.

" Nhưng…phòng kế toán nói là ngài đặc biệt phân phó ? " vẫn có điểm khả nghi nha.

" Không sai "

" Ta không hiểu… »Thần Lạc vẫn còn muốn đem chuyện hỏi rõ, nhưng nàng phát hiện mình càng hỏi, giống như càng không hiểu rõ hiện tại đến cùng là cái tình huống gì.

Dù sao hai mươi vạn cũng không phải nói giỡn, cầm mặc dù rất sảng khoái, nhưng nếu là tiền không minh bạch, tương lai bị lương tâm hành hạ khiển trách cũng không dễ chịu.

" Ngươi là cấp dưới của ta, ta có quyền quyết định có muốn hay không cho ngươi tiền làm thêm giờ, hiện tại ta quyết định cho, phòng kết toán sẽ tuân theo thêm vào cho ngươi. "

Hắc diệu Luân vừa nói chân mày càng nhăn cáng sâu, giống như hắn càng giải thích, trong lòng sẽ có cái tiếng nói không ngừng nhảy ra đâm hắn, cười lạnh cảnh cáo hắn sự tình không có đơn giản như vậy.

" Như thế thì tốt… " Thần Lạc miệng khô khốc, cả người nhiệt huyết sôi trào, cảm giác mình thình lình bị may mắn xảy đến dọa cả người lâng lâng.

" Đã hiểu ? " Hắc Diệu luân giọng lạnh xuống, ép buộc mình tập trung tinh thần, tính toán muốn bắt đầu xử lý công việc còn chờ trên bàn.

" Hình như…. đã hiểu một chút rồi… " Thần Lạc lắp bắp nói, thật ra thì vẫn cảm giác mình giống như bị hắn ném vào trong năm dặm sương mù vậy.

" Tóm lại, ngươi sau này nhớ chăm chỉ công tác, quẹt thẻ đầy đủ, sẽ cho ngươi tiền làm thêm giờ, hiểu chưa ? " Hắn kiên nhẫn có trách nhiệm giao phó.

Chờ sau khi nói xong, hắn mới giật mình tại sao lại thay nàng lo lắng loại chuyện nhỏ này ? Lúc nào thì hắn trở nên nhiều chuyện như thế rồi hả ?

" Các đồng nghiệp khác ở công ty đều như vậy sao ? " Nàng rất bối rối hỏi.Nếu như tiền làm thêm giờ dễ kiếm như thế, tại sao các đồng nghiệp luôn rất thích đúng giờ thì tan sở đi ?

" Không có. " Hắn trả lời rõ ràng.

" Tại sao ? " Nàng mờ mịt hỏi lại, cảm thấy quanh mình năm dặm sương mù giống như không bị khống chế lại bay tới trước mặt nàng.

Điện thoại nội bộ đầu dây kia yên lặng hồi lâu, không có trả lời.

" Tổng giám đốc ? " Thần Lạc nhỏ giọng thử dò xét, chỉ sợ ngài lãnh đạo trực tiếp tính tình cổ quái đột nhiên giận dữ hoặc hết tính nhẫn nại,

Cũng may, xem ra nàng lựa chọn dùng điện thoại nội bộ tới nói chuyện là đúng, ít nhất giữa bọ họ còn có một cánh cửa phòng làm việc thật dày, nàng tương đối sẽ không cảm nhận được cảm giác áp bức người khác của hắn…

Một lúc lâu, thật lâu sau, nàng mới nghe tổng giám đốc đại nhân mở ra kim khẩu, dùng giọng nói buồn bực tâm không cam tình không nguyện nhả ra năm chữ cho nàng---

" Không có vì cái gì. "

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.